Chuyển đến nội dung
Diễn đàn CADViet
  • Thông báo

    • Nguyen Hoanh

      CADViet đã hoàn tất nâng cấp   14/09/2017

      Chào các bạn, CADViet đã hoàn tất việc nâng cấp lên phiên bản mới. Tất cả các chức năng đã hoạt động theo kỳ vọng của ban quản trị. Nếu có vấn đề gì cần phản hồi, các bản post ở đây nhé: Trân trọng, Nguyễn Hoành.
mr.vui

Đến với bài thơ hay

Các bài được khuyến nghị

cadviet244    157
"Con gì ăn lắm nói nhiều

Mau già, lâu chít miệng kêu tiền tiền"

Không biết bác đang nói về con gì nhưng mà nói về vợ thì như vậy thì không hay lắm đâu bác

  • Vote tăng 2

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Tue_NV    3.841
"Con gì ăn lắm nói nhiều

Mau già, lâu chít miệng kêu tiền tiền"

 

Không biết bác đang nói về con gì nhưng mà nói về vợ thì như vậy thì không hay lắm đâu bác

Bởi lẽ :

Vợ là mẹ các con ta

Còn ta là con của mẹ ta

Mà : mẹ ta là vợ của bố ta

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
binharch77    163
Không biết bác đang nói về con gì nhưng mà nói về vợ thì như vậy thì không hay lắm đâu bác

kha kha kha

vậy mà cũng nói

mấu thuở thằng nào cưới vợ về mà nói như vậy cơ chứ.

nói cho vui í mà

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
haanh    1.587
Bởi lẽ :

Vợ là mẹ các con ta

Còn ta là con của mẹ ta

Mà : mẹ ta là vợ của bố ta

 

Bố "tao" là con bà "tao"

Bà "tao" là vợ của ông "tao"

Ông "tao" là con của cụ "tao"

Cụ "tao" khác cụ "mày"

Vì cụ "mày" không phải là cụ "tao"

.................................................

Bài thơ của Anh Tue_NV là em,xúc động bồi hồi nhớ lại hồi nhỏ bọn chúng em hay hát đối đồng giao những câu thế!

Hu.... hu!!!

Bao giờ trở lại ngày xưa

ta về thăm lại ngày chưa biết gì!

 

Em đang hát ru những lời thơ sau:

 

Con ong làm mật yêu hoa, con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời.

Con người muốn sống con ơi, phải yêu đồng chí yêu người anh em.

Một ngôi sao chẳng sáng đêm

Một bông lúa chín chẳng nên mùa vàng.

Một người đâu phải nhân gian sống chăng một đốm lửa tàn mà thôi.

Núi cao bởi có đất bồi

Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?

Muôn dòng sông đổ biển sâu

Biển chê sông nhỏ biển đâu nước còn?

Tre già yêu lấy măng non

Chắt chiu như mẹ yêu con tháng ngày.

Mai sau con lớn hơn thầy

Các con ôm cả hai tay đất tròn.

  • Vote tăng 3

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
mr.vui    152

Vợ mình là con người ta

Con mình là vợ đẻ ra

Tính đi tính lại chẳng la con chi

Không biết nói như vậy có đúng không nhỉ?

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Tue_NV    3.841
Vợ mình là con người ta

Con mình là vợ đẻ ra

Tính đi tính lại chẳng la con chi

Không biết nói như vậy có đúng không nhỉ?

 

Không đúng bác Mr Vui à.

Con mình là do vợ đẻ ra. Vợ đẻ ra con mình được thì cũng phải do có... mình

Mình và con mình có quan hệ huyết thống phụ tử

Vợ mình và con mình có quan hệ huyết thống mẫu tử

Còn mình và vợ mình có quan hệ phu thê

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
mr.vui    152
Không đúng bác Mr Vui à.

Con mình là do vợ đẻ ra. Vợ đẻ ra con mình được thì cũng phải do có... mình

Mình và con mình có quan hệ huyết thống phụ tử

Vợ mình và con mình có quan hệ huyết thống mẫu tử

Còn mình và vợ mình có quan hệ phu thê

Uh cảm ơn bạn đã góp ý . câu thơ này là câu nói của dân gian truyền lại . Theo mình không làm mục đích của câu thơ này có tính chất vui vẻ giải toả những mệt nhọc thôi

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
mr.vui    152
Không đúng bác Mr Vui à.

Con mình là do vợ đẻ ra. Vợ đẻ ra con mình được thì cũng phải do có... mình

Mình và con mình có quan hệ huyết thống phụ tử

Vợ mình và con mình có quan hệ huyết thống mẫu tử

Còn mình và vợ mình có quan hệ phu thê

Uh cảm ơn bạn đã góp ý . câu thơ này là câu nói của dân gian truyền lại . Theo mình không làm mục đích của câu thơ này có tính chất vui vẻ giải toả những mệt nhọc thôi

  • Vote tăng 2

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Tue_NV    3.841
Uh cảm ơn bạn đã góp ý . câu thơ này là câu nói của dân gian truyền lại . Theo mình không làm mục đích của câu thơ này có tính chất vui vẻ giải toả những mệt nhọc thôi

Cảm ơn bác Mr Vui

Nói về Người vợ, Tú Xương đã có một bài thơ thật hay nói về người vợ chịu thương chịu khó

 

THƯƠNG VỢ

 

Quanh năm buôn bán ở mom sông

Nuôi đủ năm con với một chồng

Lặn lội thân cò khi quãng vắng

Eo sèo mặt nước buổi đò đông

Một duyên hai nợ âu đành phận

Năm nắng mười mưa dám quản công

Cha mẹ thói đời ăn ở bạc

Có chồng hờ hửng cũng như không

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
mr.vui    152
Cảm ơn bác Mr Vui

Nói về Người vợ, Tú Xương đã có một bài thơ thật hay nói về người vợ chịu thương chịu khó

 

THƯƠNG VỢ

 

Quanh năm buôn bán ở mom sông

Nuôi đủ năm con với một chồng

Lặn lội thân cò khi quãng vắng

Eo sèo mặt nước buổi đò đông

Một duyên hai nợ âu đành phận

Năm nắng mười mưa dám quản công

Cha mẹ thói đời ăn ở bạc

Có chồng hờ hửng cũng như không

thêm một số bài thơ tặng vợ nữa nè:

 

Vợ ơi...

 

Vợ từ thiếu nữ hiền lành

Ðến khi xuất giá trở thành... "quan gia"

Vợ là con của người ta

Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình

Có quan thì phải có binh

Nên ta làm... lính hầu tình "quan gia"

Con ta do Vợ sanh ra

Nên ta với vợ chẳng bà con chi

Tại vì hôm vợ vu quy

Ta lỡ làm linh.... hầu đi bên nàng

Làm lính chứ không... làm tàng

Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn

Mỗi khi mà Vợ giận hờn

Áp dụng "công thức giản đơn"... làm huề

Khi Vợ đã ngỏ lời... chê

Thì nên sửa đổi... "đa bê" tức thì (database)

Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì

"Program" Vợ viết nhớ ghi trong lòng

Khi Vợ đã nói là... "không!"

"Nguyên hàm bất định", đừng mong tìm dò

Vợ mà nổi nóng dằn co

"Bảo toàn định luật" phải lo sẵn sàng

Khi nào cùng Vợ ra đàng

"Bảy hằng đẳng thức" sẵn sàng lắng nghe

Mỗi khi mà đã ngừng xe

Phải lo... "chuyển vế " mở xe cho nàng

Cùng Vợ đi vào nhà hàng

Không nên tự ý "khai hàm tích phân"

Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn

"Khảo sát hàm số" nhưng cần làm thinh

Vợ... "input" chữ "Shopping"

Thì... "output" phải áo xinh, váy đầm...

Muốn Vợ đừng có... chầm bầm

Credit cards cứ âm thầm... "khai căn"

Nếu... lỡ mà có lăng nhăng

"Giá trị tuyệt đối" một lần rồi thôi

Tình Vợ mà có muôn đời

Phải nhường Vợ chức... "đương thời quan gia"

Muốn Vợ trẻ mãi không già

Lưng ta chắc phải như là... "parabol"

Tính chất Vợ thì phải tuân

Kẻ làm... lính phải luôn luôn thật thà

Nấu cơm, đi chợ, quét nhà...

Quan gọi thì... dạ , bẩm bà có ngay

Quan thương sẽ cười suốt ngày

Quan ghét... lính sẽ bị đày khổ sai

Hễ ai có cười chê bai

Ðổ thừa... thương Vợ chứ ai mà...đần

Tính chất phải... học nhiều lần

Nếu không áp dụng trăm phần trăm... thua!!!

 

Và một vài câu thơ than oán vì lỡ lấy vợ nè:

Nàng

 

Thuở xưa ta vốn hiền lành

Từ ngày lấy vợ, trở thành... hiền khô

Còn nàng thuở ấy ngây thơ

Sau khi xuất giá thành cô... xếp sòng

Suốt ngày cứ oán trách chồng

Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì...

 

... Khổ thân cho kiếp tu mi

Sa chân lấy vợ khác chi đi tù

Lưng thì mỗi ngày một gù

Cày ba, bốn "chóp" để bù nàng tiêu

Ngày xưa trông giống Triển Chiêu

Ngày nay từa tựa lão tiều phu gia.

 

... Ngày trước nàng dạ, nàng thưa

Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh

Anh tưởng hoa nở trên cành

Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa

"Lời nói không mất tiền mua..."

Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau.

 

Bây giờ chẳng hiểu vì đâu

Nàng mang chứng bệnh cứng đầu... lặng câm

Cái mặt thì cứ hầm hầm

Nàng trợn một cái, ta... bầm mấy hôm

Nhớ xưa... chỉ buồn tủi hơn

Anh em đọc hai bài thơ đó xem có rút ra kinh nghiệm gì kô

Kết Luận:

Ai bảo chăn trâu là khổ

Tôi chăn nàng còn khổ hơn trâu

  • Vote tăng 2

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
haanh    1.587

Thơ 8 chữ: "Lời đứa con bất hiếu".

 

1) 31 giờ qua con không ngủ

Thức thâu đêm với cuộc sống online

tiếng 32 mưa chợt đổ bên ngoài

trong quán net con gục bên bàn phím--------

 

2) Trong cơn mơ con thấy mẹ tìm kiếm

con lẩn trốn cuộc đời trong máy tính

dáng mẹ gầy bên căn nhà nghèo khó

chút lương còm mẹ dành gửi cho con--------

 

3) Nhưng mẹ ơi ! Tương lai con không còn!

con đốt nó từng giờ trong quán net

giảng đường kia với con giờ chấm hết

4 tháng rồi con đã đến trường đâu!-----------

 

4) Tiếng 33 mưa vẫn đổ trên đầu

giọng cười nói bỗng làm con tỉnh giấc

bên bàn phím mẩu bánh mì khô khốc

điếu thuốc tàn và nửa cốc cà fe------------

 

 

5) Bởi cuộc đời bao cám dỗ đam mê

không cưỡng được nên thân giờ tàn tạ

mắt lờ đờ mặt xanh như tàu lá

không bạn bè ,ai nấy đều lìa xa--------

 

6) Lết bàn chân qua dãy phố xa hoa

ở trong túi còn 2 nghìn bạc lẻ

tiếng 34 con mong về với mẹ

nhưng về đâu khi chỉ lẻ 2 nghìn----------

 

7) Phòng trọ kia con vẫn phải nợ tiền

tiền mẹ gửi con quẳng vào game hết

nếu người ta chỉ một lần phải chêt

thì muôn lần con chết vẫn chưa cam-----------

 

8) Tiếng 35 giữa phòng trọ tồi tàn

nghe hàng xóm mở một bài ca cũ

bài ca hát về những người xa xứ

con ngậm ngùi thương tiếc cuộc đời con---------

 

9) Mẹ ơi ! nếu lòng tin ở mẹ vẫn còn

thì hãy để lần cuối con làm lại

sẽ từ giã thời online mãi mãi

dẫu bây giờ kẻ bất hiếu là con-------

 

10) Con nằm đây thương dáng mẹ hao mòn....

 

ST

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
svba1608    624

NHÀ GIÁO ƯU TÚ – NGUYỄN XUÂN NGỌC

CHỦ NHIỆM BỘ MÔN SỨC BỀN VẬT LIỆU – CƠ KẾT CẤU

 

BÀI THƠ TÌNH TRONG CƠ HỌC KẾT CẤU

 

Cái thưở ban đầu

Em chưa biết gì

Khi hai đứa còn là hai miếng cứng

Trong cuộc sống vô cùng siêu động

Chúng mình mang vô số bậc tự do

 

Rồi năm tháng qua đi

Giây phút hẹn hò

Trong ý niệm

Bỗng hoá nhiều liên kết.

Ta đã khéo để làm sao sắp xếp

Cho tình ta không bị biến hình

Đầu em là dầm phụ gối vai anh

Ta vững bước vượt qua nhiều khẩu độ

Hãy đừng sợ gian nan, sóng gió

Càng dạn dày bậc siêu tĩnh càng cao.

 

Những ngày đầu

Ôi bỡ ngỡ làm sao

Ta đã tốn khá nhiều công khả dĩ

Để tìm được đường cong hợp lý

Về bên em cho chuyển vị bằng không

Liên kết cứ đặt vào

Bậc siêu tĩnh tăng nhanh

Ai đo được biến dạng nhiều hay ít

Dùng Cờ rốt, Ka ni vẫn chưa biết mệt!!!

Phân phối làm sao độ cứng trong lòng.

 

Hệ cơ bản ban đầu

Anh lập chưa xong

Thêm liên kết hay loại trừ liên kết ?

Khi biến dạng của chính mình

Mà em chưa tự biết

Bởi nguyên nhân từ áp lực bên ngoài

Phân bố đều theo ngày tháng dằng dai

Hay đột ngột gây nên nhiều bước nhảy ?

 

Nhưng cho dù khó khăn đến mấy

Phương trình đây ta đã lập rồi

Ẩn số ắt tìm ra

Chẳng phải chỉ riêng mình

Mà cả mẹ cha

Cùng bè bạn cũng sẽ là tham số

 

Và khi ấy

chuyển vị cưỡng bức nào nho nhỏ

Hay nhiệt tình làm nhiệt độ tăng cao

Thì em ơi

Cũng sẽ chẳng làm sao

Vì hai đứa đã hoà chung một hệ

tải trọng tức thời hay thường xuyên như thế

Ta vẫn hoàn nguyên tĩnh định thưở nào

 

Nhìn hình dáng bề ngoài

Anh dựng biểu đồ bao

cần thiết

Hay chỉ là cấu tạo ?

Đường biến dạng tình yêu

Có khi là đường ảo

Thì em cũng đừng cho

Vượt giới hạn đàn hồi

 

Trong kết cấu không gian

Ta lại gặp lại nhau rồi

Dao động tắt dần sẽ về nơi ổn định

Hội tụ hay phân kỳ

Chỉ là phương pháp tính

Còn nội lực trong mình

Em đã biết rồi .

 

1977

  • Vote tăng 6

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
haanh    1.587

Той, которая любит верно!

Tặng cho cái người yêu rất thuỷ chung!

(Eduard Arkadjevich Asadov - Эдуард Аркадьевич Асадов, Nga)

(Người dịch: Huyền My)

 

Tôi có lẽ, đã từng yêu như vậy

Hãy nói với tôi trong lúc này đây

Để cho tôi vào ngọn núi ghé vai

Và tôi sẽ đi di dời ngọn núi!

 

Tôi có lẽ, đã từng mơ như vậy

Rằng một người thích mơ mộng bất kỳ

Sẽ ganh tỵ khi nghe lời thầm thì:

– Đừng hại tôi! Con ở nhà đang đợi…

 

Trong nỗi buồn, tôi cháy lên như thế

Trong biệt ly, tôi hướng tới người yêu

Rằng nỗi buồn của tôi đây có thừa

Cho cả một trăm biệt ly vẫn đủ.

 

Khi đi qua những con đường xa xăm

Vẻ dịu dàng này trong tôi thiêu đốt

Tôi không thể nào ngồi yên lặng được!

Ngay cả thư cũng thấy ít vô cùng!

 

Ở những người thám hiểm trong mùa đông

Luôn cảm thấy vật nóng bừng trên ngực

Còn tôi vẫn luôn làm thơ về nàng

Người trẻ tuổi tự mình không biết được

Có nhanh nhẹn gì hay là không nhanh?

 

Chỉ vấn đề không phải ở chỗ rằng

Tôi như lá cờ mùa xuân lấp láy

Còn bài thơ, tôi đặt tên như vậy:

“Tặng cho cái người yêu rất thủy chung!”

 

Tại vì sao trên đời này vẫn thường

Có biết bao đắng cay? Vì sao vậy?

Một con người mơ ước và sôi nổi

Có vẻ như đã đạt đến vinh quang

Bỗng nhiên – một đòn! Tất cả là xong!

 

Tại vì sao khi tất cả hát lên

Khi người ấy là tôi – quay trở lại!

Nghe cái tin, như một con mèo đen

Nhảy vào con tim tôi và bám lấy!

 

Vẫn con đường nhỏ đi qua khu vườn

Đến với tôi, theo đường, em đã chạy

Tất cả như xưa: em như ngày ấy

Và tử đinh hương vẫn nở như thường.

Nhưng đã không còn lại sự thủy chung.

 

Chim sáo đá bay về mỗi mùa xuân

Ai khổ đau, người ấy tất sẽ hiểu

Rằng dù cho vẫn hãy còn vết sẹo

Dù sao vết thương cũng vẫn đang lành…

 

Và điều còn lại từ những tháng năm

Chỉ là tiếng vọng của điều bất hạnh

Và những dòng thơ vô cùng nóng bỏng

“Tặng cho cái người yêu rất thủy chung!”

 

Tôi muốn đem thơ vào lửa, sẽ nung

Chung thủy của đàn bà – mê sảng vậy!

Nhưng bỗng nhiên, hình như tôi cảm thấy

Ai đấy kêu lên với tôi rằng: – Không!

 

Đừng vội vàng! Hãy nhìn cho rộng hơn:

Dù ai đấy phỉ nhổ vào danh dự

Chung thủy của đàn bà nơi trần thế

Dù sao thì vẫn có, và đã từng!

 

Tôi từng thấy những đôi mắt, hàng trăm

Lóe sáng lên từ bóng đêm xa thẳm

– Hãy đợi đấy! Anh đã từng quên hẳn

Rằng có chúng tôi sống ở trần gian.

 

Chao ôi, những đôi mắt thật tuyệt!

Những đôi mắt buồn, góa bụa, tinh ranh

Những đôi mắt đàn bà kiêu hãnh, nhưng

Tất cả sự thật: nụ cười và nước mắt.

 

Những mắt thiếu nữ – sáng rực thường xuyên

Khi vì nỗi buồn, khi vì hạnh phúc

Vô cùng sáng sủa, vô cùng thanh sạch

Tựa hồ như những mạch nước trên rừng.

 

Và tôi tin, và tôi đã rất tin

– Xin mọi người hãy đợi! – Tôi xin nói

Với những ai đang yêu và chung thủy

Những dòng thơ này tặng mọi người chung.

 

Dù em là bài ca trong số phận dửng dưng

Và anh không gặp em bao giờ, có lẽ

Dù sao. Thơ này tặng cho em nhé:

“Tặng cho cái người yêu rất thủy chung!”

  • Vote tăng 4

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
haanh    1.587
NHÀ GIÁO ƯU TÚ – NGUYỄN XUÂN NGỌC

CHỦ NHIỆM BỘ MÔN SỨC BỀN VẬT LIỆU – CƠ KẾT CẤU

BÀI THƠ TÌNH TRONG CƠ HỌC KẾT CẤU

 

Trong kết cấu không gian

Ta lại gặp lại nhau rồi

Dao động tắt dần sẽ về nơi ổn định

Hội tụ hay phân kỳ

Chỉ là phương pháp tính

Còn nội lực trong mình

Em đã biết rồi .

 

1977

 

Em nào có biết gì CƠ

Em đây chỉ biết nối thơ anh à!

Thơ con cóc nhảy quá đà

Chẳng may vướng cột thành ra thất tình

Thơ em không có giáo trình

Như cơ kết cấu như hình hoạ đâu

Chân em dao động lần đầu

Hôm anh vẽ nối nhịp cầu thang cong

Biểu đồ anh vẽ chưa xong

Mô men chống uốn đã cong lên rồi....

  • Vote tăng 4

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
thuyvan89    12

TÌNH BÉ VÀ ANH

(ThuyTrang)

 

Đẹp thay cái tuổi học trò

Ngây thơ trong trắng mộng mơ thật nhiều

Bắt đầu tập tễnh học yêu

Hồn thành thi sĩ làm thơ chiêù chiều

 

Chữ tình chẳng hiểu bao nhiêu

Đành về hỏi mẹ tình yêu là gì?

Tình là cái thứ sầu bi

Nhưng rồi cũng có lắm khi tuyệt vời

 

Khi yêu mật ngọt trên môi

Lúc giận cay đắng hay thôi mình xù

Tối về bé khóc hu hu

Mẹ ơi con đã...đã xù...vì ghen

 

Chiều nay chủ nhật đẹp trời

Anh cầm hoa tới với lời van xin

"Bé ơi anh rất thật tình"

Yêu bé tha thiết chỉ mình...bé thôi"

 

Lòng bé cảm thấy bồi hồi

Mân mê tà áo lệ rơi vì mừng

Nhìn anh thỏ thẻ ngập ngừng

Bé đây yêu lắm, thế nhưng...hay hờn

 

Giận hờn là tánh trẻ con

Từ nay xin hứa chẳng còn dzị đâu

Bé vâng dạ dạ gật đầu

"Chẳng ghen tầm bậy làm sầu lòng anh"

  • Vote tăng 4

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
huong259    351
Mình cũng xin post một bài thơ của các thầy trường mình.

NHÀ GIÁO PHẠM ĐẮC THÀNH

BỘ MÔN THI CÔNG

SINH VIÊN KHOÁ I – KHOA XÂY DỰNG

TÌNH CA SINH VIÊN KHOA XÂY DỰNG

Anh nghĩ về em như một phương trình

Một hàm số không thể nào giải được

Em là một đường cong không định trước

Mà anh là đường tiệm cận đi theo

Khi hôm nào ta nắm tay nhau

giao tuyến cuộc đời trên mặt đứng

cốt liệu cho tình yêu kết dính

Suốt cuộc đời ta chịu lực cùng nhau

Em là điều bí ẩn dưới tầng sâu

địa chất công trình không cho anh biết được

Ai phân chất được thành phần hoá học

Trái tim em gồm những khoáng vật

Mà khi anh đặt tải trọng bất kỳ

Em biến dạng quá nhiều – không cho phép

Em khó hiểu như là cơ học đất

Mà vững bền như kết cấu không gian

Anh và em liên kết bởi một ngàm

Sơ đồ tính thay bằng ba ngoại lực

Ứng suất tiếp sinh ra từ lực cắt

Để vững bền ta phải đặt cốt xiên

Em khó khăn như đồ án đầu tiên

Lý thuyết đàn hồi anh không tính nổi

Còn kết cấu tâm hồn thì em hỡi

Khó hơn nhiều kết cấu bê tông

Khi nhìn xa em có biết không

Em như một xi lô bằng thép

Một cu pôn bán cầu rất đẹp

Một mái vòm yên ngựa có dây treo

Em đi rồi anh vẫn trông theo

Một cần cẩu tự hành bánh xích

Em ngoảnh lại nhìn anh cười tinh nghịch

Một ngôi nhà tiền sảnh có ô văng

Hai đứa mình đi dưới những đêm trăng

Em huyền ảo như là công trình nước

Những đường ống không thể nào thấy được

Suốt cuộc đời anh biết tìm đâu ?

Và khi anh khảo sát dưới tầng sâu

Tìm độ lún S cho tình cảm

Thì em hỡi bấy giờ em có dám

Gắn đời anh bằng liên kết hàn không ?

Nếu chẳng bằng lòng thì liên kết bu lông

Nội lực lớn nhưng giản đơn tính toán

Thanh tựa đầu dàn ta làm bằng thép cán

Để hai đứa mình gần gũi nhau hơn

Khi mùa đông lạnh giá những tâm hồn

Em phải là một công trình cấp nhiệt

Qua năm tháng nào ai có biết

Em vẫn là dòng điện hình sin

Trong tình yêu để có được lòng tin

Tiến độ thi công anh thường giữ đúng

Bóc tiên lượng chẳng bao giờ lúng túng

giá thành dự toán tính không sai

Em cũng đừng ngồi tình tự với ai

Anh mộc mạc bởi vì anh là gỗ

Thời đại thép, bê tông chưa thể bỏ

Kết cấu công trình vẫn có gỗ em ơi

Em biết không, khi tính chuyện xa xôi

Anh nghĩ về em như loại nhà trên cột

Nhà tắm lớn có điaphơrắc

Và những vòm – vỏ mỏng không gian

Em đừng lo nếu chịu lực xô ngang

Anh sẽ đến bên em làm gối tựa

tải trọng măcximum đi nữa

Chẳng thể nào phá hoại được đâu em

Trên mặt bằng có một cao trình đen

Như trái tim anh mang bóng hình em đấy

Nghề xây dựng anh yêu em biết mấy

Suốt cuộc đời

Mãi mãi

Vẫn còn yêu

Xuân Hoà, 1972 – 1977

 

 

Cảm ơn bác Svba đã gửi một bài thơ cảm động về ngành xây dựng- ngành mẹ em đã học. Hồi nhỏ em đã được mẹ em đưa em đến thăm nơi mẹ đã học. Đi xe hỏa tới ga Thạch Lỗi rồi đi bộ chừng 3 km là đến nơi nơi mẹ em đã học ngày trước. Không có trường lớp nào cả vì ngày trước trường Đại học xây dựng phải đi sơ tán những năm chiến tranh tại Hà nội. Mẹ em đưa em đi thăm những nơi mà hồi sinh viên mẹ em đã từng sống. Gia tài mẹ em để lại cho em là một chiếc thước tính Lôgarit hiện em vẫn còn giữ, đó là cái thước dùng để tính cộng trừ nhân chia… nhưng tác dụng của nó thua xa cái máy tính bỏ túi mà các bà bán hàng rau dưa ngoài chợ vẫn dùng…

Em xin chép tặng bác Svba bài thơ mẹ em chép trong cuốn sổ tay đã úa vàng màu thời gian:

 

Nếu ai hỏi tôi yêu nghề gì nhất

Tôi sẽ trả lời làm một giáo viên

Nếu ai bảo chim khôn rời tổ

Chim bay đi để lại những cành cây

Tôi sẽ bảo chính niềm vui ở đấy

Từ cành cây chim vạn hướng tung bay

Vui lắm ai ơi đời rộn tình người

Đẹp biết mấy người giáo viên ta đó

Là họa sỹ điểm tô mầm phác nụ

Là Kỹ sư thiết kế vạn tâm hồn

  • Vote tăng 4

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
svba1608    624
Cảm ơn bác Svba đã gửi một bài thơ cảm động về ngành xây dựng- ngành mẹ em đã học. Hồi nhỏ em đã được mẹ em đưa em đến thăm nơi mẹ đã học. Đi xe hỏa tới ga Thạch Lỗi rồi đi bộ chừng 3 km là đến nơi nơi mẹ em đã học ngày trước. Không có trường lớp nào cả vì ngày trước trường Đại học xây dựng phải đi sơ tán những năm chiến tranh tại Hà nội. Mẹ em đưa em đi thăm những nơi mà hồi sinh viên mẹ em đã từng sống. Gia tài mẹ em để lại cho em là một chiếc thước tính Lôgarit hiện em vẫn còn giữ, đó là cái thước dùng để tính cộng trừ nhân chia… nhưng tác dụng của nó thua xa cái máy tính bỏ túi mà các bà bán hàng rau dưa ngoài chợ vẫn dùng…

Em xin chép tặng bác Svba bài thơ mẹ em chép trong cuốn sổ tay đã úa vàng màu thời gian:

 

Nếu ai hỏi tôi yêu nghề gì nhất

Tôi sẽ trả lời làm một giáo viên

Nếu ai bảo chim khôn rời tổ

Chim bay đi để lại những cành cây

Tôi sẽ bảo chính niềm vui ở đấy

Từ cành cây chim vạn hướng tung bay

Vui lắm ai ơi đời rộn tình người

Đẹp biết mấy người giáo viên ta đó

Là họa sỹ điểm tô mầm phác nụ

Là Kỹ sư thiết kế vạn tâm hồn

 

Cảm ơn bạn huong259 nhiều! Bài thơ trong cuốn sổ tay của mẹ bạn rất hay. Ai trong chúng ta chắc hẳn cũng có những tình cảm tốt đẹp với người thầy, người cô mình đã từng theo học. Và sẽ còn đặc biệt hơn nữa nếu đó chính là người thân của mình. Em cũng xin tặng bác huong259 một bài thơ của một nhà giáo và cũng là ông nội của em:

 

Đời ta tha thiết với mái trường

Sự nghiệp trồng người mãi vấn vương

Phấn trắng bảng đen trang giáo án

Khuôn vàng thước ngọc chẳng mờ gương

Nhân tình đạo lý luôn rèn luyện

Gắn bó keo sơn những chặng đường

Mừng thấy đàn em đều tiến đạt

Bạc đầu vẫn nhớ thưở phong sương.

 

Còn về bài thơ của nhà giáo Phạm Đắc Thành thì thực sự mình cũng có nhiều ấn tượng đặc biệt. Trong bài thơ có rất nhiều từ ngữ chuyên ngành xây dựng, khiến cho mình thấy rất gần gũi, thân quen. Mặc dù mình chẳng biết “điaphơrắc” hay “cao trình đen” là gì, nhưng mình vẫn thấy phục tác giả khi đã sắp xếp được những từ ngữ rất khô khan vào một bài thơ rất mượt mà.

 

Thì em hỡi bấy giờ em có dám

 

Gắn đời anh bằng liên kết hàn không ?

 

Là một lời tỏ tình rất đơn giản và ý nghĩa phải không?

Nhưng chắc hẳn chẳng có cô gái nào muốn mình như một “xi lô bằng thép”:

 

Khi nhìn xa em có biết không

 

Em như một xi lô bằng thép

 

Một cu pôn bán cầu rất đẹp

 

Một mái vòm yên ngựa có dây treo

  • Vote tăng 3

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
mr.vui    152
Cảm ơn bạn huong259 nhiều! Bài thơ trong cuốn sổ tay của mẹ bạn rất hay. Ai trong chúng ta chắc hẳn cũng có những tình cảm tốt đẹp với người thầy, người cô mình đã từng theo học. Và sẽ còn đặc biệt hơn nữa nếu đó chính là người thân của mình. Em cũng xin tặng bác huong259 một bài thơ của một nhà giáo và cũng là ông nội của em:

 

Đời ta tha thiết với mái trường

Sự nghiệp trồng người mãi vấn vương

Phấn trắng bảng đen trang giáo án

Khuôn vàng thước ngọc chẳng mờ gương

Nhân tình đạo lý luôn rèn luyện

Gắn bó keo sơn những chặng đường

Mừng thấy đàn em đều tiến đạt

Bạc đầu vẫn nhớ thưở phong sương.

 

Còn về bài thơ của nhà giáo Phạm Đắc Thành thì thực sự mình cũng có nhiều ấn tượng đặc biệt. Trong bài thơ có rất nhiều từ ngữ chuyên ngành xây dựng, khiến cho mình thấy rất gần gũi, thân quen. Mặc dù mình chẳng biết “điaphơrắc” hay “cao trình đen” là gì, nhưng mình vẫn thấy phục tác giả khi đã sắp xếp được những từ ngữ rất khô khan vào một bài thơ rất mượt mà.

Là một lời tỏ tình rất đơn giản và ý nghĩa phải không?

Nhưng chắc hẳn chẳng có cô gái nào muốn mình như một “xi lô bằng thép”:

Quả thật Độ cao thường được gọi là cao độ hoặc cao trình chữ chưa bao giờ nghe tới cao trình đen là gì cả. có bác nào biết cao trình đen là gi không giải thích cho anh em biết với

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
haanh    1.587
Quả thật Độ cao thường được gọi là cao độ hoặc cao trình chữ chưa bao giờ nghe tới cao trình đen là gì cả. có bác nào biết cao trình đen là gi không giải thích cho anh em biết với

 

Anh giải thích được câu:"Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ" em sẽ nói cho anh biết thông tin về cao trình đen!

 

 

Lời bài hát:Người đi xây hồ Kẻ Gỗ

Tác giả: Nguyễn Văn Tý

 

Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn

Mà đời không ngại đào mấy con kênh

Đắp hồ xây đập, ta đưa dòng nước ngọt

để dòng mương nhỏ tắm mát quanh năm

Ruộng đồng ta thoả mơ uớc bao ngàn năm

 

Kẻ gỗ là đây bao năm đợi tháng chờ

Này vùng đá bạc đồi núi lô nhô

Như dòng suối nhỏ theo sông về với biển

Bỏ đồi hoang lại trong nắng trong mưa

để người nên khổ như đất kia cằn khô

 

Tay anh phá đá, tay em đào sỏi

Ngồi trong xe ủi em nhớ những ngày hè

Chân lội qua khe em nhớ mùa đông giá

Ta nghe trong đó bao nhiêu là chuyện lạ

Ngày ta đi học em nói thích nghề gì

Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ

Thấy mùa phượng vĩ ta ngỡ gặp mùa thi

Cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi

 

Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn

Mà đời không ngại đào mấy con kênh

đắp hồ xây đập ta nuôi dòng nước ngọt

để dòng mương nhỏ tắm nắng quanh năm

Ruộng đồng ta thoả mơ uớc bao ngàn năm

 

Nghệ Tĩnh mình ơi, Sông Lam gọi Núi Hồng

Bạn về theo bạn đào núi lấp sông

đất trời như vẫn vang vang lời trống giục

Mặt hồ lay động nên sóng mênh mông

Từng đàn cá lượn cây lúa thêm nặng bông

 

Ta đi những bước thênh thang đồng rộng

Làng ta di động thêm có đất mình cày

Cho điện giăng dây, cho máy về thôn xóm

Ta đi trong nắng trong mưa đời bận rộn

Bài thơ ta đọc em thấy có điều gì

Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ

Thấy mùa phượng vĩ xao xuyến mộng ngày thi

Thấy mùa phượng nở hai đứa mình cùng đi

 

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
mr.vui    152
Anh giải thích được câu:"Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ" em sẽ nói cho anh biết thông tin về cao trình đen!

Lời bài hát:Người đi xây hồ Kẻ Gỗ

Tác giả: Nguyễn Văn Tý

 

Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn

Mà đời không ngại đào mấy con kênh

Đắp hồ xây đập, ta đưa dòng nước ngọt

để dòng mương nhỏ tắm mát quanh năm

Ruộng đồng ta thoả mơ uớc bao ngàn năm

 

Kẻ gỗ là đây bao năm đợi tháng chờ

Này vùng đá bạc đồi núi lô nhô

Như dòng suối nhỏ theo sông về với biển

Bỏ đồi hoang lại trong nắng trong mưa

để người nên khổ như đất kia cằn khô

 

Tay anh phá đá, tay em đào sỏi

Ngồi trong xe ủi em nhớ những ngày hè

Chân lội qua khe em nhớ mùa đông giá

Ta nghe trong đó bao nhiêu là chuyện lạ

Ngày ta đi học em nói thích nghề gì

Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ

Thấy mùa phượng vĩ ta ngỡ gặp mùa thi

Cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi

 

Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn

Mà đời không ngại đào mấy con kênh

đắp hồ xây đập ta nuôi dòng nước ngọt

để dòng mương nhỏ tắm nắng quanh năm

Ruộng đồng ta thoả mơ uớc bao ngàn năm

 

Nghệ Tĩnh mình ơi, Sông Lam gọi Núi Hồng

Bạn về theo bạn đào núi lấp sông

đất trời như vẫn vang vang lời trống giục

Mặt hồ lay động nên sóng mênh mông

Từng đàn cá lượn cây lúa thêm nặng bông

 

Ta đi những bước thênh thang đồng rộng

Làng ta di động thêm có đất mình cày

Cho điện giăng dây, cho máy về thôn xóm

Ta đi trong nắng trong mưa đời bận rộn

Bài thơ ta đọc em thấy có điều gì

Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ

Thấy mùa phượng vĩ xao xuyến mộng ngày thi

Thấy mùa phượng nở hai đứa mình cùng đi

 

1 cô gái trên công trường đầy nắng gió mới được người yêu ca ngợi"... nay da em nâu tươi màu suy nghĩ", cái màu làm tấm huân chương cho thành tích lao động.

2 còn đây là lời giải thích của NS Nguyễn Văn Tý: Tôi muốn lớp trẻ bây giờ trai cũng như gái, phải có nước da nâu, không trắng bạch như ngày xưa vì có tắm nắng tắm mưa thì da mới hồng mà hồng quá thành nâu. Thế nghĩa là “da nâu là da hồng quá” chứ không phải là “da đen”. Còn “tươi màu suy nghĩ”, tôi muốn chúng ta nên để cho lớp trẻ được tự do suy nghĩ, lật đi lật lại cái vấn đề khúc mắc mà cha ông mình chỉ biết tin tưởng và vâng lời. Phải suy nghĩ sao cho lành mạnh cho có lý trí sáng suốt, chạy theo lối sống bê tha truỵ lạc, như hút sách, rượu chè, trai gái… để đi vào con đường hư hỏng.

 

Giải thích thế này có được không bác Haanh:

  • Vote tăng 2

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
haanh    1.587
1 cô gái trên công trường đầy nắng gió mới được người yêu ca ngợi"... nay da em nâu tươi màu suy nghĩ", cái màu làm tấm huân chương cho thành tích lao động.

2 còn đây là lời giải thích của NS Nguyễn Văn Tý: Tôi muốn lớp trẻ bây giờ trai cũng như gái, phải có nước da nâu, không trắng bạch như ngày xưa vì có tắm nắng tắm mưa thì da mới hồng mà hồng quá thành nâu. Thế nghĩa là “da nâu là da hồng quá” chứ không phải là “da đen”. Còn “tươi màu suy nghĩ”, tôi muốn chúng ta nên để cho lớp trẻ được tự do suy nghĩ, lật đi lật lại cái vấn đề khúc mắc mà cha ông mình chỉ biết tin tưởng và vâng lời. Phải suy nghĩ sao cho lành mạnh cho có lý trí sáng suốt, chạy theo lối sống bê tha truỵ lạc, như hút sách, rượu chè, trai gái… để đi vào con đường hư hỏng.

 

Giải thích thế này có được không bác Haanh:

Xin anh đừng bao giờ gán ghép lời của anh cho bất cứ một người nào... không ai có ý nghĩ độc nhất vô nhị như anh!

Bịa ra lời nói của của người khác sẽ mắc vào tội gì??? điều bao nhiêu của bộ luật hình sự anh có biết không???

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
mr.vui    152
Xin anh đừng bao giờ gán ghép lời của anh cho bất cứ một người nào... không ai có ý nghĩ độc nhất vô nhị như anh!

Bịa ra lời nói của của người khác sẽ mắc vào tội gì??? điều bao nhiêu của bộ luật hình sự anh có biết không???

nè nói có sàch mách có chứng ne :

http://nguoivienxu.vietnamnet.vn/vannghevi...2005/11/514260/

chứ không bạn lai nói tôi tự mào danh

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
haanh    1.587
nè nói có sàch mách có chứng ne :

http://nguoivienxu.vietnamnet.vn/vannghevi...2005/11/514260/

chứ không bạn lai nói tôi tự mào danh

không biết tôi có được một lời xin lỗi không hả bác Haanh

Có được chứ sao lại không? Cho em xin lỗi anh Vui chúc anh vui vẻ! Tự vì anh trích dẫn ko mở ngoặc kép và đóng ngoặc kép nên em đùa trêu anh một chút cho vui. Với những câu anh thông tin về nhạc sĩ em đã tìm kiếm được dễ dàng trên mạng và đã đọc rồi!

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để nhận xét

Bạn cần phải là một thành viên để lại một bình luận

Tạo tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Điều đó dễ mà.

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn có sẵn sàng để tạo một tài khoản ? Đăng nhập tại đây.

Đăng nhập ngay


×