Đến nội dung


Hình ảnh

Đến với bài thơ hay


  • Please log in to reply
294 replies to this topic

#141 mr.vui

mr.vui

    biết lệnh array

  • Members
  • PipPipPip
  • 183 Bài viết
Điểm đánh giá: 152 (tàm tạm)

Đã gửi 29 May 2009 - 05:21 PM

Bài thơ cuộc đời
Chuyện mười năm trước (B. Coornilov gửi Ônga Becgôn)

Chỉ có một lần thôi,
Em hỏi anh im lặng,
Thế mà em hờn giận,
Để chúng mình xa nhau.

Biết đi đâu về đâu,
Con thuyền không bến đợi ?
Ôi cây xanh tình đời,
Có nghe lòng ta gọi ?

Những mùa xuân đã qua,
Tiếng ve về thổn thức,
Gió thổi vào đêm hè,
Kể chuyện mười năm trước.

Chỉ có một lần thôi,
Em hỏi anh im lặng,
Thế mà em hờn giận,
Để chúng mình xa nhau.

Nơi tình yêu bắt đầu,
Cũng là điều khó nhất !
Trái tim dù biết hát,
Nhưng tình đời dễ đâu !

Những đôi lứa yêu nhau,
Có nghe tôi kể lại,
Chỉ một lần trót dại,
Thế mà thành chia phôi.

Chỉ có một lần thôi,
Em hỏi, anh im lặng…
  • 0


#142 mr.vui

mr.vui

    biết lệnh array

  • Members
  • PipPipPip
  • 183 Bài viết
Điểm đánh giá: 152 (tàm tạm)

Đã gửi 29 May 2009 - 05:24 PM

Bài thơ cuộc đời (hay Không đề) (Ônga Becgôn gửi B. Coornilov)

I
Em lại nhớ chuyện ngày quá khứ
Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ:
“Ngôi sao cháy bùng trên sóng Nêva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà…”

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu, bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi, anh đã xa cách thế!
“Em hát khác xưa rồi, khóc cũng đã khác xưa …”

Lũ trẻ lớn lên, giờ lại tiếp theo ta
Lại nhắp lại vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Nêva, bóng chiều, sóng nước…
Nhưng nghĩ cho cùng, họ có lỗi đâu anh!

II
Vâng, em khác hẳn rồi, chẳng giống trước nữa đâu!
Cuộc đời ngắn cũng xem chừng sắp hết.
Em đã già nhiều, nhưng anh đâu có biết,
Hay anh cũng biết rồi? Có thể!… Nói đi anh!

Em xin lỗi làm chi, chẳng cần đâu anh nhỉ
Thề thốt chăng? Cũng vô ích thôi mà,
Nhưng ví thử em tin, anh còn quay trở lại
Thì một ngày nào, anh sẽ hiểu ra…

Và mọi tổn thương, chúng mình xoá hết
Chỉ ở bên nhau, sánh bước trọn đường
Chỉ cần được sóng đôi, và chỉ khóc
Chỉ khóc thôi, đủ bù đắp tận cùng!…
  • 1


#143 mr.vui

mr.vui

    biết lệnh array

  • Members
  • PipPipPip
  • 183 Bài viết
Điểm đánh giá: 152 (tàm tạm)

Đã gửi 29 May 2009 - 05:24 PM

Về bài thơ cuộc đời {B. Coornilov gửi Ônga Becgôn)

Đừng nhắc nữa em ơi
Lỗi lầm thời quá khứ
Ngôi sao bùng đốm lửa
Đâu còn nữa màu xanh

Con chim nhỏ chuyền cành
Cùng bay theo tiếng hót
Tím rớt chiều gió buốt
Hoa sặc sỡ lo âu

Dòng sông trôi về đâu
Hỏi làm chi cho khổ
Tình yêu- Con thuyền nhỏ
Buồn trôi nơi xa xôi

Gặp gỡ rồi chia phôi
Yêu thương rồi oán trách
Bây giờ đã xa cách
Nhắc lại mà làm chi

Thời gian mãi trôi đi
Buồn vui thành kỷ niệm
Bài thơ là câu chuyện
Của tình yêu ban đầu.
  • 2


#144 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 30 May 2009 - 11:56 PM

Về bài thơ cuộc đời {B. Coornilov gửi Ônga Becgôn)

Đừng nhắc nữa em ơi
Lỗi lầm thời quá khứ
Ngôi sao bùng đốm lửa
Đâu còn nữa màu xanh

Con chim nhỏ chuyền cành
Cùng bay theo tiếng hót
Tím rớt chiều gió buốt
Hoa sặc sỡ lo âu

Dòng sông trôi về đâu
Hỏi làm chi cho khổ
Tình yêu- Con thuyền nhỏ
Buồn trôi nơi xa xôi

Gặp gỡ rồi chia phôi
Yêu thương rồi oán trách
Bây giờ đã xa cách
Nhắc lại mà làm chi

Thời gian mãi trôi đi
Buồn vui thành kỷ niệm
Bài thơ là câu chuyện
Của tình yêu ban đầu.

bài 1:
cuộc đời sinh viên

Em biết không đời sinh viên nghèo lắm
Cơm ăn thường toàn nếm vị rau dưa
Những lúc hết tiền rồi nhịn cả cơm trưa
Tối đói là đành xơi mì tôm gói

Đêm thức khuya đoàn binh giun vẫy gọi
Dựng đứng lên trong bụng để chào cờ
Đến mùa thi thức đến một hai giờ
Nhìn khắp nơi toàn là sách với chữ

Sinh viên nghèo nhưng tấm lòng triệu phú
Thương bạn bè lúc gặp cảnh éo le
Khi khoái lên cũng hay đánh chén nhè
Năm mười đứa xúm nhau thành một hội

Vui rượi cờ rồi bàn chuyện đời thơ
Vài ba lần cha mẹ cũng thờ ơ
khoai gạo hết không còn tiền gửi nữa
Không tiền tiêu phải vay năm bảy đứa

Tết ra về còn nợ tám chín trăm
sống ở quê chưa qua khỏi ngày rằm
Rồi lại gói xuân đi vào chốn cũ
Sinh viên mình có lúc nào thấy đủ
Thiếu gia đình thiếu bác thiếu quê hương

Muốn vô tư nhưng phải lo đủ trăm đường
Nào tiền tiêu tiền ăn tiền học phí
Đến mùa thi đôi lúc còn phải nghỉ
Vì mình nghèo mà trường bảo mình "no"

Ôi! Đi học còn khổ hơn chăn bò
Đời nghèo quá nên hoá thành lãng mạn
Mọi thứ thiếu ta chỉ thừa tình bạn
Và tình thương những kẻ giống như ta
  • 2

#145 mr.vui

mr.vui

    biết lệnh array

  • Members
  • PipPipPip
  • 183 Bài viết
Điểm đánh giá: 152 (tàm tạm)

Đã gửi 31 May 2009 - 12:05 AM

bài 1:
cuộc đời sinh viên

Em biết không đời sinh viên nghèo lắm
Cơm ăn thường toàn nếm vị rau dưa
Những lúc hết tiền rồi nhịn cả cơm trưa
Tối đói là đành xơi mì tôm gói

Đêm thức khuya đoàn binh giun vẫy gọi
Dựng đứng lên trong bụng để chào cờ
Đến mùa thi thức đến một hai giờ
Nhìn khắp nơi toàn là sách với chữ

Sinh viên nghèo nhưng tấm lòng triệu phú
Thương bạn bè lúc gặp cảnh éo le
Khi khoái lên cũng hay đánh chén nhè
Năm mười đứa xúm nhau thành một hội

Vui rượi cờ rồi bàn chuyện đời thơ
Vài ba lần cha mẹ cũng thờ ơ
khoai gạo hết không còn tiền gửi nữa
Không tiền tiêu phải vay năm bảy đứa

Tết ra về còn nợ tám chín trăm
sống ở quê chưa qua khỏi ngày rằm
Rồi lại gói xuân đi vào chốn cũ
Sinh viên mình có lúc nào thấy đủ
Thiếu gia đình thiếu bác thiếu quê hương

Muốn vô tư nhưng phải lo đủ trăm đường
Nào tiền tiêu tiền ăn tiền học phí
Đến mùa thi đôi lúc còn phải nghỉ
Vì mình nghèo mà trường bảo mình "no"

Ôi! Đi học còn khổ hơn chăn bò
Đời nghèo quá nên hoá thành lãng mạn
Mọi thứ thiếu ta chỉ thừa tình bạn
Và tình thương những kẻ giống như ta


Ta gặp nhau trong mỗi mùa thi lại

Trao cái nhìn mềm mại đáng yêu

Bạn bè đông không nói được nhiều

Muôn ngàn ý gửi lời qua ánh mắt

Mùa thi lại lòng anh buồn se thắt

Miệng em cười đượm vẻ lo âu

......
  • 0


#146 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 31 May 2009 - 12:08 AM

Ta gặp nhau trong mỗi mùa thi lại

Trao cái nhìn mềm mại đáng yêu

Bạn bè đông không nói được nhiều

Muôn ngàn ý gửi lời qua ánh mắt

Mùa thi lại lòng anh buồn se thắt

Miệng em cười đượm vẻ lo âu

......

Những cái "nhất" của sinh viên

Ngại nhất là lúc ôn thi
Bẩn nhất dể đoán thời kì mùa đông
Ghê nhất mấy cậu chơi ngông
Sĩ nhất đi với "đoá hồng yêu thương"
Ngán nhất đề thi quá "xương"
Xỉn nhất sinh nhật thường thường đôi chai
Đen nhất thi lại lần hai
Đau nhất quay bài dám thị đuổi ra
Vui nhất nhảy nhót hát ca
Hăng nhất xem bóng hét la dạc mồm
Oai nhất thi đạt các môn
Ghét nhất lũ ghẻ cứ ôm lấy mình
Sướng nhất gặp vận đỏ tình
Tốn nhất tình phí khi về đêm thâu
Sợ nhất sập bẩy tiên nâu
Hôi nhất đứng đầu dày tất khai khai
Say nhất đánh bạc đánh bài
Ì nhất khoản nợ của vài quán ăn
Thích nhất rét trùm kín chăn
Hiếm nhất là cảnh ốm lăn người hầu
Mê nhất chẳng phải buồn rầu
Liều nhất chui tàu trốn vé nhà ga
Mong nhất "đạn" gửi nhà ra
Lo nhất tốt nghiệp vẫn là "ăn theo"
Sinh viên dẩu mang tiếng nghèo
Nhưng nhiều cái nhất thử keo kể nào
  • 0

#147 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 31 May 2009 - 12:23 AM

Vầng trăng khuyết
(Trần Kim Thanh, Việt Nam)

Thu đã về rồi lá vàng cây
Đêm nay ta thức đợi trăng gầy
Giọt mưa tí tách buồn da diết
Lòng mình chẳng biết nhớ ai đây ?

Đã bảo với lòng thôi không nhớ
Và sẽ không buồn nghỉ vẫn vơ
Trăng đâu sáng mãi cho mình ngắm
Trăng sẽ tàn thôi chớ vội mơ

Tại sao ta lạc lõng nơi đây
Suơng khuya ướt đẫm lạnh vai gầy
Ta đi tìm mãi vầng trăng khuyết
Chỉ thấy ngoài trời suơng tuyết bay

Trăng đến rồi đi hờ hững quá
Để lại lòng ta nỗi xót xa
Ước gì trăng không còn khuyết nữa
Trăng sẽ mãi tròn như hôm qua.
-XRĐ-

Sao em này nhảy lung tung thế đang kể về đời sinh viên thì nhảy vô trăng này trăng nọ đúng là bà 888888888 mà tiếp thơ sinh viên nà hihi :s_big:
ĐỜI SINH VIÊN
Có lẽ suốt đời tôi cũng chẳng thể quên,
Cái cồn cào thuở sinh viên mong học bổng,
Cái thảnh thơi mỗi khi túi rỗng,
Cái giật mình của giá cả trêu ngươi.

Chúng tôi hơn đời bởi vẫn ước mơ,
Song, cũng tự hiểu mình bần cùng biết mấy
Có đáng kể gì đâu không đủ tiền mua giấy
Còn nói chi đến những giấc mơ đầy.

Tôi lặng người nhìn bạn đứng ngây
Trước tập thơ mà không sao mua nổi
Đọc được ý nhau, để cùng cười bối rối
Ôi, giá mà cuộc sống cũng như thơ!

Cơm nhà bếp có thịt là giấc mơ
Ký túc xá mất điện là chuyện bình thường nhất
Nhớ gia đình không dám về chủ nhật
Vì thẻ sinh viên không thay được vé tàu.

Dép đứt quai chẳng dám đòi mua đâu
Lòng tự hiểu, mẹ cuối kỳ lương tháng
Nhưng mọi sự thật dường như không dám
Đã từ lâu bệnh hình thức ngập đời.

Cả đất nước còn gian khó đầy vơi
Viết thư về bạn ngập ngừng phần: tái bút
Thư bố kể những thất thu thiếu hụt
Rất đau lòng bạn có lỗi gì đâu!

Lỡ chẳng may học sút, thi sau
Nỗi hối hận còn hơn tội phạm
Sau màn lệ là một bầu trời xám
Bởi chính ta làm bạc tóc mẹ mà.

Học bổng mấy lần, nhuận bút vài ba
Không mua nổi gì tặng anh yêu dấu
Trang thơ tình dẫu vạn ngàn nhanh nhảu
Vẫn làm em tê tái nụ cười hờ.

Nghe bạn đùa:"Yêu người đi làm ư ?"
Nhưng đồng lương có hơn gì học bổng
Sợ tâm hồn thành thuộc địa của đời thường lan rộng
Sợ một ngày chúng ta sống nhỏ nhoi

Suất cơm nhà bếp ăn hết vèo bụng nghe còn đói
Chút lạc rang mặn quá khó nuốt vào
Canh bắp cải trông mãi đến ngán ngao
Nhưng chẳng lúc nào ta hết ước mơ

Và một điều chắc chắn chẳng bao giờ
Ta cúi đầu đi xin kẻ khác
Chẳng bao giờ ta làm điều độc ác
Và cũng chẳng bao giờ dám lợi dụng người yêu.
  • 0

#148 mr.vui

mr.vui

    biết lệnh array

  • Members
  • PipPipPip
  • 183 Bài viết
Điểm đánh giá: 152 (tàm tạm)

Đã gửi 31 May 2009 - 12:36 AM

Sao em này nhảy lung tung thế đang kể về đời sinh viên thì nhảy vô trăng này trăng nọ đúng là bà 888888888 mà tiếp thơ sinh viên nà hihi :s_big:
ĐỜI SINH VIÊN
Có lẽ suốt đời tôi cũng chẳng thể quên,
Cái cồn cào thuở sinh viên mong học bổng,
Cái thảnh thơi mỗi khi túi rỗng,
Cái giật mình của giá cả trêu ngươi.

Chúng tôi hơn đời bởi vẫn ước mơ,
Song, cũng tự hiểu mình bần cùng biết mấy
Có đáng kể gì đâu không đủ tiền mua giấy
Còn nói chi đến những giấc mơ đầy.

Tôi lặng người nhìn bạn đứng ngây
Trước tập thơ mà không sao mua nổi
Đọc được ý nhau, để cùng cười bối rối
Ôi, giá mà cuộc sống cũng như thơ!

Cơm nhà bếp có thịt là giấc mơ
Ký túc xá mất điện là chuyện bình thường nhất
Nhớ gia đình không dám về chủ nhật
Vì thẻ sinh viên không thay được vé tàu.

Dép đứt quai chẳng dám đòi mua đâu
Lòng tự hiểu, mẹ cuối kỳ lương tháng
Nhưng mọi sự thật dường như không dám
Đã từ lâu bệnh hình thức ngập đời.

Cả đất nước còn gian khó đầy vơi
Viết thư về bạn ngập ngừng phần: tái bút
Thư bố kể những thất thu thiếu hụt
Rất đau lòng bạn có lỗi gì đâu!

Lỡ chẳng may học sút, thi sau
Nỗi hối hận còn hơn tội phạm
Sau màn lệ là một bầu trời xám
Bởi chính ta làm bạc tóc mẹ mà.

Học bổng mấy lần, nhuận bút vài ba
Không mua nổi gì tặng anh yêu dấu
Trang thơ tình dẫu vạn ngàn nhanh nhảu
Vẫn làm em tê tái nụ cười hờ.

Nghe bạn đùa:"Yêu người đi làm ư ?"
Nhưng đồng lương có hơn gì học bổng
Sợ tâm hồn thành thuộc địa của đời thường lan rộng
Sợ một ngày chúng ta sống nhỏ nhoi

Suất cơm nhà bếp ăn hết vèo bụng nghe còn đói
Chút lạc rang mặn quá khó nuốt vào
Canh bắp cải trông mãi đến ngán ngao
Nhưng chẳng lúc nào ta hết ước mơ

Và một điều chắc chắn chẳng bao giờ
Ta cúi đầu đi xin kẻ khác
Chẳng bao giờ ta làm điều độc ác
Và cũng chẳng bao giờ dám lợi dụng người yêu.


Bữa cơm tối
Tô canh lạnh lẽo , nước trong veo
Vài lát hành tây bé tẻo teo
Nước chấm gọi là hơi gợn tí
Thịt kho thái mỏng gió bay vèo
Dưa vừa mới muối còn xanh ngắt
Cơm chén vừa xong dạ vẫn teo
Tối đói cồn cào không ngủ được
Muỗi bu vào chích cái Thân Bèo
  • 1


#149 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 31 May 2009 - 12:45 AM

Bữa cơm tối
Tô canh lạnh lẽo , nước trong veo
Vài lát hành tây bé tẻo teo
Nước chấm gọi là hơi gợn tí
Thịt kho thái mỏng gió bay vèo
Dưa vừa mới muối còn xanh ngắt
Cơm chén vừa xong dạ vẫn teo
Tối đói cồn cào không ngủ được
Muỗi bu vào chích cái Thân Bèo

Ao thu sền sệt nước đen thui
Một chiếc thuyền câu rách cả mui
Sóng rác theo làn bơi một đống
Phân chuồng trước gió dậy dăm mùi...
Gầm cầu lơ lửng mèo hoang bám
Bãi rác quanh co chuột cống chui
Bịt mũ ôm cần lâu chẳng được
Gián đâu giỡn mặt, bĩnh ngay đùi ~.~
  • 1

#150 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 06 June 2009 - 07:48 AM

Quê hương
Thơ » Việt Nam » Giang Nam » Quê hương

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ? "
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)

Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hoà bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật:
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!

Đau xé lòng anh chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

1960
  • 2

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#151 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 06 June 2009 - 10:17 AM

KỶ NIỆM MỘT CUỘC TÌNH



Chiều thứ 7 mưa bay ngoài hiên vắng.
Gió đung đưa cho chiếc lá vàng rơi.
Em đi rồi khung trời như vắng lặng.
Một nửa hồn anh theo gió cuốn bay xa.

* *
*

Anh nhớ ngày đầu ta mới gặp nhau.
Em ngồi đó dáng yêu kiều bé nhỏ.
Nụ cười tươi luôn nở ở trên môi.
Em tươi xinh, mắt hồn nhiên trong sáng.

Nét dịu dàng pha lẫn vẻ ngây thơ.
Lòng e ấp như hoa vừa chớm nở.
Em ngại ngùng khi anh hỏi về em.
Và anh gọi tên em: “đoá Ngọc Lan”.



Anh nhớ lần đầu anh nắm tay em.
Ngập ngừng, anh chẳng nói nên lời.
H. em, em làm bạn gái anh nhé.
Em bối rối, cúi đầu như nhận lỗi.

Chẳng nói điều gì, tay vẫn trong tay.
Anh reo vui như chim Sẻ sổ lồng.
Như nắng về cho lúa trĩu vàng bông.
Như xuân về cho cây bừng sức sống.

Anh nhớ những chiều sau giờ tan sở.
Em cùng anh dạo phố, ngắm trời xanh.
Hay những hôm em lại đến mời anh
Đến góc phố ngồi ăn, ôi hạnh phúc!

Hay những đêm thứ bảy em cùng anh.
Đến quán vắng, hát tình ca đôi lứa.
Vai kề vai cho sóng tình nổi dậy.
Môi kề môi cho tình yêu thắm mãi…

Anh nhớ có lần em nói với anh:
“Em muốn sống bên đàn con ngoan nhỏ”.
Anh hỏi lại: “em muốn có bao nhiêu?”
Em không nói, xòe hai tay cười mỉm.

Và một hôm em ngồi tựa vai anh.
Lòng nghẹn ngào sao mà nghe đau đớn.
Làm sao em sống nếu thiếu vắng anh.
Khi đường tình biết bao điều cách trở.



Cũng từ đó tình yêu thêm thắt chặt.
Những vui buồn mình cùng sẻ chia nhau.
Thời gian trôi, hạnh phúc cứ dâng đầy.
Bao ước vọng mình chung tay xây đắp.

Sinh nhật anh, ngoài trười mưa không ngớt.
Em vẫn đến cùng anh chung mơ ước…
Áo em tặng, sao lại vừa đến vậy?
Hay là em cũng chính đó là anh.

Rồi một đêm, mây đen ùn kéo đến.
Sấm vang trời, gió chẳng chịu ngừng cây.
Em đến bên anh với hai bờ tóc rối.
Mắt nhòa lệ, em chẳng biết làm sao?

Mẹ bắt em phải chọn lựa đôi đường,
Bên hiếu, bên tình em phải chọn gì đây?...
  • 1

#152 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 06 June 2009 - 01:06 PM

Đi đi em! (Tố Hữu, Việt Nam)

Thể thơ: Thơ mới tám chữ, thời kỳ: Hiện đại

Rứa là hết! Chiều ni em đi mãi
Còn mong chi ngày trở lại Phước ơi!
Quên làm sao, em hỡi, lúc chia phôi
Bởi khác cảnh, hai đứa mình nghẹn nói.

Em len lét, cúi đầu, tay xách gói
Áo quần dơ, cắp chiếc nón le te
Vẫn chưa thôi, lời day dứt nặng nề
Hàng dây tiếng rủa nguyền trên miệng chủ!

Biết không em, nỗi lòng anh khi đó ?
Nó tơi bời đau đớn lắm em ơi!
Bàn chân em còn luyến tiếc không rời
Nơi em đã cùng anh vui phút chốc.

Những đêm tối, anh viết bài em học
Cho em quên bớt nỗi nhọc ban ngày
Nơi bao nhiêu âu yếm tuổi thơ ngây
Anh đã trút cho lòng em tất cả!

Em ngoái cổ nhìn anh ta chỉ trả
Thầm cho nhau đôi mắt ướt ly sầu!
Biết làm sao, em hỡi, nói cùng nhau ?
Tiếng chưởi mắng vẫn phun hoài, nhục nhã!
……………………………..

Huế, 2-1938
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#153 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 07 June 2009 - 11:03 AM

Tặng anh Cadviet bài thơ em sưu tầm được!

Trang giấy trắng (Giorgos Seferis - Γιώργος Σεφέρης, Hy Lạp)
(Chưa có nguyên bản, xin mời xem bản dịch)
Trang giấy trắng (Người dịch: Nguyễn Viết Thắng)

Trang giấy trắng này như là một tấm gương
phản chiếu hình anh như đã sống.

Trang giấy trắng tinh chứa đựng
giọng nói của anh
chứ không phải cái người mà anh yêu mến.
Nhạc của anh - đó là cuộc sống
mà anh đã xài hoang.
Nếu anh muốn trả nó lại cho mình
thì phải xếp đặt với điều lãnh đạm
cứ mỗi ngày không ngừng
kéo anh về xuất phát điểm.

Anh đã từng đi nhiều phương
từng nhìn thấy nhiều mặt trời, nhiều trăng lạ
động đến cả những gì sống động, cả những gì băng giá
anh nhận thức ra nỗi đau khổ của đàn ông
tiếng nức nở của phụ nữ, của những cô gái chưa chồng
và nhận thức ra nỗi giận hờn con trẻ –
nhưng tất cả đó – chỉ là một đống vô sinh
nếu anh không tin vào điều trống rỗng.
Có thể, anh sẽ tìm ra trong đó những mất mát của mình:
màu sắc trẻ trung và chiều sâu tuổi già theo năm tháng.

Tất cả những gì anh đã cho – là cuộc đời anh
Tất cả những gì anh đã cho – là trống rỗng
là trang giấy trắng tinh.
  • 2

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#154 Tue_NV

Tue_NV

    KS Võ Quang Tuệ

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4296 Bài viết
Điểm đánh giá: 3804 (đỉnh cao)

Đã gửi 07 June 2009 - 11:38 AM

Trang giấy trắng
(

Nói về những trang giấy trắng, Tue_NV nhớ tới kỷ niệm về tuổi thơ, một thời đi học và những bài học thuộc lòng ma mình vẫn nhớ. Mình thuộc lòng đôi lúc có những chữ sai sót, các bạn bỏ quá nhé
(Không nhớ đề)

Cuốn vở này mở ra
Bao nhiêu trang giấy trắng
Từng dòng kẻ ngay ngắn
Như chúng em xếp hàng
Lật từng trang từng trang
Giấy trắng sờ mát rượi
Thơm tho mùi giấy mới
Nắn nót bàn tay xinh
Ôi quyển vở mới tinh
Em viết cho sạch đẹp
Chữ đẹp là tính nết
Của người học trò ngoan


Bài học thuộc lòng tặng cháu quyển vở của Bác Hồ (Xin lỗi không nhớ đề)

Vở này ta tặng cháu yêu ta
Tỏ chút lòng yêu cháu gọi là
Mong cháu ra công mà học tập
Mai sau cháu giúp nước non nhà
  • 1

#155 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 07 June 2009 - 12:59 PM

Tặng anh Tuệ , em mong anh đừng quên tên tác giả và tên bài thơ và đừng quên cả tên em nữa nhé!

Quyển vở của em
Quang Huy

Quyển vở này mở ra
Bao nhiêu trang giấy trắng
Từng dòng kẻ ngay ngắn
Như chúng em xếp hàng.

Lật từng trang, từng trang
Giấy trắng sờ mát rượi
Thơm tho mùi giấy mới
Nắn nót bàn tay xinh.

Ơi quyển vở mới tinh
Em viết cho sạch, đẹp
Chữ đẹp là tính nết
Của những người trò ngoan.
(Tập đọc lớp 2, tập 1, trang 25, in năm 1999)

Tặng cháu Nông Thị Trưng
(Hồ Chí Minh)

Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt, thời kỳ: Hiện đại
Vở này ta tặng cháu yêu ta
Tỏ chút lòng yêu cháu gọi là
Mong cháu ra công mà học tập
Mai sau cháu giúp nước non nhà.
1944
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#156 xuantran15

xuantran15

    biết lệnh ddedit

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 295 Bài viết
Điểm đánh giá: 112 (tàm tạm)

Đã gửi 07 June 2009 - 11:08 PM

Lục lại trong máy thấy có bài thơ hay, Mời các bác thưởng thức tuyệt phẩm sưu tầm được :lol2:

THƠ VIẾT CHO EM

Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.

Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.

Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.

Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.

Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.

Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em :lol2:

(Không rõ nguồn gốc)
  • 1
Hình đã gửi
Thu đi cho lá vàng bay
Lá rơi cho đám cưới về......

#157 xuantran15

xuantran15

    biết lệnh ddedit

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 295 Bài viết
Điểm đánh giá: 112 (tàm tạm)

Đã gửi 13 June 2009 - 08:29 AM

NGẪU CẢM 1
(Thanh Thảo)

sẽ còn lại một mùa hè kỳ lạ

bùn đỏ chảy thành sông

lảm làm lam

ẳn ằn ăn

làm và ăn

ăn không làm

cuồn cuộn

thuốc diệt chuột rao đầy các hẻm

made in china

ăn mày nằm dài tụng kinh ê a

ăn chặn lè phè nhà hàng máy lạnh

ăn bẩn rúc sâu các siêu dự án

ăn như không thơn thớt nói cười

sẽ còn lại giấc mơ của rác

giấc mơ bùn đỏ

không hỏa táng không chôn đâu được

rác và bùn cùng lịch sử sang trang

mơ tiếp những giấc mơ nồng nặc
(Nguồn http://bauxitevietnam.info)
  • 2
Hình đã gửi
Thu đi cho lá vàng bay
Lá rơi cho đám cưới về......

#158 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 20 June 2009 - 11:55 AM

Thơ tình sinh viên các pác uiiiiiiiiii!
Dòng điện nào đưa anh đến bên em
Cũng đi qua muôn ngàn điện trở
Em có lúc thờ ơ hay mắc cỡ
Hay chỉ bởi trắc trở cuộn dây

Con tin anh mách bảo đâu đây
Hay chỉ tại hai bờ bản cực
Làm anh bực bấm nhầm nút vônga
Bời vì em đã ngắt khóa K

Làm lệch pha, em giận anh thật mà
Có lẽ là đôi ta chưa hiểu
Tình yêu là ngắt quãng hay giao thoa
Nhất định là giao thoa điều hòa

Còn em là vận tốc đó đâu xa
Để anh là lam đa bước sóng
Ôi khó thay khi bước sóng đa chiều
Phân cách nào nhăn cản trai tim yêu

Nó như là tia rơn ghen bắn phá
Nếu em là năng lượng hạt an pha
Anh xin là bê ta đứng đợi
Còn em là tia tới song song
thì anh mong được làm chùm hội tụ

Bao chu kì bao bước sóng tình yêu
Để trong anh còn nhiều nguồn phát
Dịch chuyển nào tan nát lực li tâm
Cho sóng âm truyền tới đến không mờ
Và tình chúng mình mãi bền như Lí Cơ
  • 0

#159 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 20 June 2009 - 12:05 PM

Dại Khờ


Lối nhỏ chiều nay vắng bóng người
Em quên hay nhớ hẹn cùng tôi
Vòm trời nắng ấm sao lạnh nhỉ
Lạ lẫm len vào trên mắt môi


Vẫn biết hồn em như sóng khơi
Dạt dào rong ruổi đến chân trời
Em yêu,em ghét rồi thương đấy
Nhưng lạ - lòng tôi nhớ chẳng vơi


Tôi hiểu rằng mình đang ước nguyện
Theo lời gió xoáy một loài hoa
Ngày mai dẫu biển không xanh nữa
Vẫn giữ trong lòng nỗi thiết tha


Như thể Ngân Hà,Ô Thước chăng
Ngưu Lang,Chức Nữ để sầu giăng
Trời ơi!..ví được tình nhân thế
Cũng thoả dù năm gặp một lần


Lời thề cỏ may


Làm sao quên được tuổi thơ
Tuổi vàng, tuổi ngọc - Tôi ngờ lời ai.
Thuở ấy tôi mới lên mười
Còn em lên bảy theo tôi cả ngày
Quần em dệt kín bông may
Áo tôi cúc đứt, mực dây tím bầm
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên
Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên một thời
Về quê ăn Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi em hỏi hững hờ
"Anh chưa lấy vợ còn chờ đợi ai?"
Em đi để lại chuỗi cười
Trong tôi vỡ một khoảng trời pha lê.
Trăng vàng đêm ấy bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may.

HÃY DỰA VÀO VAI ANH MÀ KHÓC
Có cánh hoa naò sẽ không tàn úa?
Có hạnh phúc nào mà chẳng hư hao
Có cuộc đời nào chẳng xuống thấp lên cao
Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Và có một ngày con tàu em rời bến
Sân ga này sẽ vẫn mãi còn đây

Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng đời người lừa lọc
Sẻ bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em sẽ không bao giờ bị lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi dựa vào vai anh mà khóc
  • 1

#160 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 20 June 2009 - 12:39 PM

THƠ DZUI
Đời trai nay đã thôi rồi
Tin mày (sắp) có vợ rụng rời lòng tao
Ngày xưa bay nhảy thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con
Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có, chẳng còn đường ra
Vợ mày là con người ta
Nghĩ mày với nó - chẳng bà con chi

Vợ con là cái quái gì
Mà mày ngu dại mày đi vào tròng
Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết mày không thấy à


Ngày xưa mày vẫn ba hoa
Thằng ngu thì mới chịu xa lưới tình
Bây giờ cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập còn xin được vào

Độc thân thật sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời
Bây giờ đã có vợ rồi
Đi về bẩm báo, chạy trời khỏi mưa

Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiền xài mua sắm phải thưa với bà
Làm trai rửa bát quét nhà
Vợ gọi thì dạ, còn ra nỗi gì

Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
ợ về ngủ thảm tối thì hết hơi
Ôi ôi ôi, hỡi mày ơi
Kể như tao khóc cho đời bạn tao
  • 0