Chuyển đến nội dung
Diễn đàn CADViet
Đăng nhập để thực hiện theo  
billgateviet

thơ con quạ

Các bài được khuyến nghị

♥Có cuộc đời nào chẳng xuống thấp lên cao

♥Có đôi môi nào chưa rung lên vì tiếng nấc

♥Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc

♥Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

♥Và từng chiều em cảm thấy đơn côi

♥Hãy về đây tựa vai anh mà khóc

♥Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc

♥Sớt bớt cho anh cảm giác xót xa

♥Suốt đời anh chỉ là một sân ga

♥Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến

♥Và khi nào sầu nặng dáng em gầy

♥Hãy về đây tựa vai anh mà khóc

♥Kể cho anh nghe người đời lừa lọc

♥Chia sớt cho anh cảm giác bị dối gian

♥Anh sẽ vỗ về dù mất cả trần gian

♥Em luôn có bờ vai anh để khóc

  • Vote tăng 5

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Quạ và bồ câu

Phỏng dịch theo truyện ngụ ngôn Ê-dốp

 

Quạ đen nhìn thấy bồ câu

Được nuôi ăn sướng, lòng ao ước hoài

Vội bôi vôi trắng lên người

Những mong trà trộn cùng loài bồ câu

Bồ câu tưởng họ với nhau

Vui lòng cho quạ cùng vào ở chung

Quạ đem quên khuấy hành tung

Tiếng kêu “quạ quạ” lạ lùng phát ra

Bồ câu xúm lại hét la

Mổ đau và đuổi quạ ra khỏi chuồng

Quạ đau chạy cuống chạy cuồng

Quay về, tổ quạ lại ruồng đuổi đi

Vì lông nó trắng lạ kì

Họ hàng nhà quạ tức thì chẳng dung

  • Vote tăng 2

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Thơ con gà

 

tóc em sợi ngắn sợi dài

 

sợi bay trước gió sợi cài qua môi

 

sợi làm sóng sánh tim tôi

 

tóc không là rượu sao đời dậy men

  • Vote tăng 2

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Quạ và bồ câu

Phỏng dịch theo truyện ngụ ngôn Ê-dốp

 

Quạ đen nhìn thấy bồ câu

Được nuôi ăn sướng, lòng ao ước hoài

Vội bôi vôi trắng lên người

Những mong trà trộn cùng loài bồ câu

Bồ câu tưởng họ với nhau

Vui lòng cho quạ cùng vào ở chung

Quạ đem quên khuấy hành tung

Tiếng kêu “quạ quạ” lạ lùng phát ra

Bồ câu xúm lại hét la

Mổ đau và đuổi quạ ra khỏi chuồng

Quạ đau chạy cuống chạy cuồng

Quay về, tổ quạ lại ruồng đuổi đi

Vì lông nó trắng lạ kì

Họ hàng nhà quạ tức thì chẳng dung

TÌM ĐÂU CHÂN QUÊ

(Kính mong cụ Nguyễn Bính tha thứ)

 

Hôm qua em ở tỉnh về

Gặp em ở giữa con đê đầu làng.

 

Kìa kìa váy ngắn “lộ hàng”

Gió bay lấp lửng đã làm khổ tôi.

Em đeo chiếc áo hai dây

Cái lưng để lộ ghẻ đầy nám đen.

Lặng thinh khỏi mích lòng em

Cầu mong em hãy giữ nguyên quê mùa.

Hoa cau nở giữa vườn cau

Thầy me thường bảo nghèo giàu... giữ quê.

Em từ thành phố trở về Hương đồng gió nội bây giờ tìm đâu!?

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Con quạ (Edgar Allan Poe, Mỹ)

(Người dịch: Hoàng Tố Mai)

Một đêm nao lúc giữa đêm buồn thảm, tôi đương ngẫm ngợi mệt lả và rã rời

Trước cuốn sách chẳng còn ai nhớ đến khá lạ kỳ và xưa cũ

Tôi đương gà gật gần như thiếp đi, đột nhiên có tiếng đập vào cửa

Như có ai nhẹ nhàng gõ cửa - gõ vào cửa buồng tôi

"Có khách nào", tôi khẽ nói, "đập vào cửa buồng" -

Chỉ vậy thôi chẳng có gì hơn nữa

 

À, tôi nhớ rõ, một đêm tháng chạp lạnh lẽo

Mỗi thanh củi chết dần tro than, đổ hồn bóng của nó lên sàn

Tôi da diết muốn trời mau sáng; - đã hoài công mượn chồng sách

mong ngơi ngớt cơn sầu - nỗi sầu nàng Lenore đã mất

Người trinh nữ rạng ngời hiếm có, được thiên thần gọi tên Lenore

Giờ tên nàng chẳng còn trên đời nữa

 

Và tiếng lụa xột xoạt mơ hồ buồn bã của từng tấm rèm hồng tía

Làm tôi rùng mình - tràn ngập hồn tôi nỗi khiếp sợ lạ kỳ chưa cảm thấy bao giờ

Để bình tâm tôi lại tự nhủ mình,

"Có vị khách nào đứng ngoài cửa nài nỉ xin vào

Một vị khách muộn màng nào đó, đứng ngoài cửa nài nỉ xin vào" -

Thế thôi, chẳng có gì hơn nữa

 

Lúc này tôi đã vững tâm hơn, chẳng còn e ngại nữa

"Quý ông hay quý bà", tôi bảo," thực lòng xin thứ lỗi

Quả tình tôi đương thiếp ngủ, mà quí vị lại gõ quá nhẹ nhàng

Lại đập quá khẽ khàng - đập cửa buồng tôi

Tôi không dám chắc là đã nghe tiếng gõ" - và đây tôi mở rộng cửa

Ngoài đó đêm đen chẳng có gì hơn nữa

 

Nhìn sâu vào đêm thẳm, tôi đứng đó thật lâu ngạc nhiên, sợ hãi

Lòng nghi hoặc, mơ những giấc mơ chẳng người trần nào từ trước dám mơ

Nhưng im lặng vẫn hoàn im lặng, và bóng đêm chẳng hé lộ điều gì

Và chỉ một từ được thốt lên, tiếng thì thầm "Lenore!"

Tiếng thì thầm của chính tôi, và lầm rầm nghe vọng lại "Lenore!"

Chỉ vậy thôi chẳng còn gì hơn nữa

 

Trở lại phòng, cả hồn tôi rực cháy

Rồi tôi lại nghe một tiếng đập, nghe chừng còn mạnh hơn lần trước

"Chắc là", tôi tự nhủ, "chắc có gì động ngoài song cửa

Hẵng thử xem ngoài ấy có gì, rồi sẽ tìm ra bí ẩn này

Hẵng cứ bình tâm giây lát, rồi sẽ tìm ra bí ẩn này

Là gió thôi, chẳng có gì hơn nữa

 

Tôi mở tung cánh cửa, con quạ vung vinh vỗ cánh dồn dập bước vào

Một con quạ bệ vệ, trang nghiêm của những ngày thiêng xưa cũ

Chẳng hề cung kính, không lúc nào dừng lại hay đứng yên

Mà với bộ mặt đài các kiêu kỳ đậu vào phía trên cánh cửa buồng tôi

Đậu trên tượng bán thân thần Pallas, đặt ngay phía trên cánh cửa buồng tôi

Đậu chễm chệ thế thôi, chẳng có gì hơn nữa

 

Thế rồi với bộ dạng trịnh trọng nghiêm nghị

Con chim màu mun này làm tôi nguôi đi, lòng đương sầu muộn chợt thấy buồn cười

"Cho dù đầu ngươi bị xén trụi lông rồi", tôi bảo, "nom ngươi chẳng nỗi nào hèn nhát"

Con quạ khủng khiếp và cổ lỗ bay lang thang thoát khỏi bờ Đêm

Cho ta biết quí danh ngươi nơi bờ Đêm địa ngục

Con quạ kêu lên: "Không bao giờ nữa"

 

Tôi kinh ngạc xiết bao khi nghe con chim lóng ngóng vụng về này phát thành lời rõ thế

Dù câu trả lời khá vô nghĩa - vu vơ

Bởi tôi cũng như bạn không thể tin rằng một ai trên đời này

Có diễm phúc được thấy loài chim hay thú nào trên cánh cửa phòng mình

Nó đậu ngay trên pho tượng phía trên cửa phòng mình

Với một cái tên: "Không bao giờ nữa"

 

Nhưng con quạ đơn độc đậu trên pho tượng câm lặng ấy,

Chỉ nói mỗi một từ, dường như nó trút cạn cả linh hồn vào đó

Rồi nó chẳng thốt thêm lời nào, lặng yên không động cánh

Cho đến khi tôi khẽ thì thầm: "Bạn bè đã bỏ tôi bay biến đi từ trước -

Và ngày mai nó lại sẽ bỏ tôi, như bao hi vọng đã bay đi từ trước

Lời quạ kêu lên: "Không bao giờ nữa"

 

Giật mình trước sự yên tĩnh bị phá vỡ bởi tiếng trả lời rất đanh và rõ

Tôi liền bảo: "Chắc lời nó thốt ra là toàn bộ vốn liếng ngôn từ

Lấy từ một ông chủ bất hạnh mà tai ương tàn khốc

Bám riết theo cho đến khi những bài ca nước mắt

Và những lời ai điếu Niềm Hi Vọng hắn than vãn u buồn trĩu nặng

"Không bao giờ- không bao giờ nữa"

 

Con quạ cứ thế làm tôi khuây khoả, tâm hồn đương buồn bã lại muốn mỉm cười

Tôi bèn lê thẳng chiếc ghế nệm tới trước con chim, trước pho tượng bán thân và cánh cửa

Rồi lún ngập trong nhung đệm, tôi miên man tưởng tượng

Nghĩ ngợi con chim quái gở này từ thủa xa xưa -

Con chim ác nghiệt, thô vụng, rùng rợn buồn thảm và quái gở từ thủa xa xưa

Muốn nói gì khi kêu lên "Không bao giờ nữa"

 

Đến lúc này, tôi đành ngồi ngẫm đoán, không nói một lời với con chim kiêu bạc

Mà đôi mắt rực lửa thiêu đốt tận tâm can

Đến lúc này, ngồi dần dà đoán thêm, đầu nhẹ nhàng ngả trên nhung tím

Nơi ánh đèn hau háu trùm lên

Nhưng chiếc gối bọc nhung tím ánh sáng đèn hau háu trùm lên

Nàng sẽ chẳng ôm ghì được nữa - không bao giờ nữa

 

Rồi tôi cảm thấy khí trời đậm đặc hơn, đượm mùi thơm từ một lư hương vô hình

Đung đưa trên tay thiên thần mà tiếng chân buông khẽ vang trên thảm

"Thân làm tội đời", tôi gào lên," Chúa đã ban cho ngươi và qua những thiên thần này

đã gửi tới cho ngươi niềm khuây khoả - niềm khuây khoả và rượu giải sầu để lãng quên Lenore."

Hãy uống, hãy uống đi chút rượu giải sầu này và quên đi nàng Lenore đã mất

Con quạ kêu: "Không bao giờ nữa"

 

"Kẻ báo điềm kia!" - Tôi bảo. - "Đồ tai ác kia! Ngươi lặng thinh là chim hay là quỷ".

Quỷ cám dỗ phái ngươi đến, hay bão táp quăng ngươi dạt vào bến bờ này

Vừa cô độc lại vừa nghênh ngang khinh bạc, trên mảnh đất thần diệu hoang vu này

Trong ngôi nhà ám ảnh rùng rợn ấy - ta van ngươi hãy nói thật ta nghe.

Có chăng, liệu có chăng nhựa hương vùng Gilead?

Con quạ kêu lên: "Không bao giờ nữa"

 

"Kẻ báo điềm kia!" - Tôi bảo. - "Đồ tai ác kia! - Ngươi lặng thinh. Là chim hay là quỷ".

Có trời cao nhìn xuống chúng ta, có chúa mà hai ta tôn thờ

Xin hãy bảo cho tâm hồn đang trĩu nặng buồn thương, xem trên cõi thiên đường xa xôi

Nó có còn được siết vào lòng người trinh nữ thánh thiện được các thiên thần gọi tên Lenore

Siết chặt người trinh nữ rạng ngời, hiếm có được các thiên thần gọi tên Lenore

Con quạ kêu lên: "Không bao giờ nữa"

 

"Là chim hay là quỷ, lời ngươi kia là dấu hiệu của chia lìa". - Tôi đứng phắt dậy gào lên

Hãy quay về với dông bão và bờ Đêm địa ngục

Đừng bỏ lại một chiếc lông đen nào làm bằng cho lời dối trá mà hồn ngươi vừa phun ra

Cút khỏi pho tượng trên cánh cửa buồng ta

Hãy rút mỏ ra khỏi tim ta và mang hình hài ngươi biến sau khung cửa

Con quạ đáp lời: "Không bao giờ nữa"

 

Và con quạ không hề động cánh, vẫn im lìm, toạ im lìm

Trên bức tượng xanh xao, tượng Pallas bán thân bên trên cánh cửa

Và mắt ấy, mắt quỷ đương mơ ngủ,

Và ánh đèn trên cao đổ bóng

Và hồn tôi khi nào thoát khỏi

Bóng quạ đen dập dềnh trên sàn

Không thể nào bay lên - không bao giờ nữa!

 

 

 

Ngoài bản dịch trên, còn có thể tham khảo bản dịch của Đào Xuân Quý in trong Tuyển tập Đào Xuân Quý của NXB Văn Học.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để nhận xét

Bạn cần phải là một thành viên để lại một bình luận

Tạo tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Điều đó dễ mà.

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn có sẵn sàng để tạo một tài khoản ? Đăng nhập tại đây.

Đăng nhập ngay

Đăng nhập để thực hiện theo  

×