Đến nội dung


Hình ảnh

Thơ tình đê!!!(Châm ngôn cũng hay)


  • Please log in to reply
149 replies to this topic

#141 haiyen

haiyen

    biết vẽ line

  • Members
  • PipPip
  • 26 Bài viết
Điểm đánh giá: 9 (bình thường)

Đã gửi 30 December 2009 - 06:47 PM

Chiêu tuyết cho nàng Hoạn Thư
Tác giả: Hà văn Thùy
Các nhà bình luận Truyện Kiều trong khi dành nhiều giấy mực cho những Thúy Kiều, Thúy Vân, Kim Trọng, Từ Hải…lại dường như bỏ quên Hoạn thư. Có lẽ vì nàng là nhân vật phụ, đóng vai trò phản diện, không có gì đáng để những bậc chính nhân quân tử luận bàn? Hơn nửa thế kỷ qua, khi văn học trở thành công cụ của cuộc đấu tranh giai cấp, Hoạn thư mất đi vai trò nhân vật tiểu thuyết, trở thành con người mang thành phần phong kiến địa chủ. Mặc nhiên nàng là kẻ thù giai cấp xấu xa. Ít ai bình luận về nàng, càng không ai dám bênh vực nàng. Chính vì vậy, nàng bị hàm oan.

Nhận thấy sự bất công, chúng tôi ra tay vén áo giải oan, chiêu tuyết cho nàng.
Với mỗi người chúng ta, ngay từ khi biết học khôn, đã nghe trong câu chuyện của người lớn những lời ghen Hoạn thư, máu Hoạn thư hay chỉ vắn tắt Hoạn thư. Rồi lờ mờ hiểu ra rằng, Hoạn thư là ghen tuông, sâu xa hơn thì là kẻ ghen tuông hiểm ác. Đấy là ý niệm đầu tiên ta hiểu về nàng. Chính ý niệm ấy đã chi phối ta suốt cả cuộc đời, khiến ta cứ tưởng rằng mình đã hiểu đúng. Một vật cản, ngăn ta nhìn xa hơn... Đã mấy ai hiểu được rằng, sống giữa dân gian, ý nghĩa của thành ngữ đã khác xa sự minh triết ban đầu? Có nghĩa rằng thành ngữ đã làm nhòe đi ý nghĩa gốc của tác phẩm. Hoạn thư là hình tượng nghệ thuật cao hơn, đa chiều kích hơn ý nghĩa thông tục nói về sự ghen tuông mà nay mọi người vẫn hiểu.

Chúng ta – và có lẽ cả nàng Kiều – đều nghĩ rằng, cái phiên tòa báo ân báo oán này là dịp để trả thù thật xứng đáng cho những gì Kiều từng phải chịu. Một cuộc trả thù ngoạn mục, chắc là Hoạn thư phải thịt nát xương tan như những lời bóng gió nói với chàng Thúc:
Vợ chàng quỷ quái tinh ma,
Phen này kẻ cắp bà già gặp nhau.
Kiến bò miệng chén chưa lâu,
Mưu sâu cũng trả nghĩa sâu cho vừa.

Ngay đấy bày ra cảnh công đường khiến người ta khiếp vía:

Dưới cờ gươm tuốt nắp ra,
Chính danh thủ phạm tên là Hoạn thư.
Thoắt trông nàng đã chào thưa:
“Tiểu thư cũng có bây giờ đến đây!
Đàn bà dễ có mấy tay,
Đời xưa mấy mặt đời này mấy gan!
Dễ dàng là thói hồng nhan,
Càng cay nghiệt lắm, càng oan trái nhiều.”

Có lẽ khi nói những lời như thế, trong lòng Kiều cũng ngun ngút mối thù sắp trả và có cái khoái cảm của kẻ sắp báo được thù. Biết đâu trong đó chả có ý làm cho kẻ thù của mình xương tan thịt nát? Dường như chính Hoạn thư cũng hiểu hoàn cảnh của mình:

Hoạn thư hồn lạc phách xiêu,
Khấu đầu dưới trướng giở điều kêu ca.
Có lẽ lúc đó nàng cũng nghĩ, kêu để mà kêu, chớ mong gì được tha với tội lỗi mình đã gây ra:
Rằng: “Tôi chút phận đàn bà,
Ghen tuông thì cũng người ta thường tình.
Nghĩ cho khi các viết kinh,
Với khi khỏi cửa dứt tình chẳng theo.
Lòng riêng riêng những kính yêu,
Chồng chung chưa dễ ai chiều cho ai.
Trót lòng gây cuộc chông gai,
Còn nhờ lượng bể thương bài nào chăng.”

Ở đây, trong hoàn cảnh hiểm nghèo, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, ta lại thấy một Hoạn thư đầy bản lĩnh. Là bị cáo, nàng cũng là luật sư tự bào chữa cho mình. Khấu đầu trước kẻ tình địch thắng thế theo đúng lễ, nàng chỉ nói sự thực, cái sự thực cùng lý lẽ không thể chối cãi. Sau khi đưa ra chứng lý không thể phản bác, nàng còn khôn ngoan nhấn mạnh đến tình còn nhờ lượng bể thương bài nào chăng!
Chính cái tình quyện trong cái lý ấy khiến quan tòa Thúy Kiều phải thay đổi thái độ, xóa bỏ bản án định trước, chuyển sang phán quyết mà có lẽ nàng chưa hề nghĩ tới:

Khen cho: “thật đã nên rằng,
Khôn ngoan đến mực, nói năng phải lời.
Tha ra thì cũng may đời,
Làm ra thì cũng ra người nhỏ nhen.”
Đã lòng tri quá thì nên,
Truyền quân lệnh xuống trướng tiền tha ngay.

Có thể lúc đó, cả nàng Kiều, cả những người dự phiên tòa đếu bất ngờ với phán quyết lạ lùng. Nhưng rồi sau đó, mọi người công nhận là phải, là đúng và là sự nhất quán trong nhân cách nàng Kiều.
Được tha bổng, như vậy đứng về pháp lý, Hoạn thư vô tội, nàng được khôi phục quyền công dân. Lúc này ta có thể bình về phẩm hạnh của nàng Hoạn thư.
Trước hết, nàng là người đàn bà thông minh. Phải là người thông minh tuyệt vời mới soạn thảo, đạo diễn và diễn xuất thành công một vở kịch đời lớn đến vậy.
Thứ hai, Hoạn thư là người có bản lĩnh siêu việt. Tuy là nguời ghen tuông ngoại hạng nhưng Hoạn thư nén tình cảm lại, nén những bực tức thông thường lại để đạt mục đích cuối cùng. Chỉ người có bản lĩnh lớn mới hành xử đựoc như nàng.

Thứ ba, Họan thư là người nhân hậu, có tấm lòng bao dung, thương người quý tài. Khi tình địch trong tay, nàng có trăm ngàn cách để trả thù, mà dịp thuận lợi nhất là khi Kiều trốn đi mang theo đồ thờ của Quan Âm các. Nếu là người ác độc, nàng có quyền cho bắt Kiều lại, với tang chứng rành rành, sẽ roi đòn cho tan xương nát thịt rồi lầu xanh lại trả về phường lầu xanh. Nhưng Hoạn thư không làm thế, một phần vì nể chồng, không muốn làm tổn thương chàng Thúc nhưng cũng một phần vì tâm nàng nhân hậu, không muốn đẩy con người vì tài nên trọng, vì tình nên thương đến chỗ tận diệt. Chính cái tâm nhân hậu này đã cứu nàng trong cuộc trả thù về sau.
Như vậy, ta thấy, Hoạn thư là một phụ nữ Việt Nam với những phẩm chất tốt đẹp, đáng cho mọi người, không chỉ phụ nữ mà cả cánh mày râu học để làm người. Trọng nàng Hoạn thư, ta càng kính phục cái tâm và cái tài của thi hào Nguyễn Du.
  • 0

#142 hoanghaiyp

hoanghaiyp

    biết lệnh minsert

  • Members
  • PipPipPipPipPipPip
  • 430 Bài viết
Điểm đánh giá: 244 (khá)

Đã gửi 03 January 2010 - 10:30 AM

Hình đã gửi
Hai sắc hoa tigôn
(T.T.Kh)
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người ấy với yêu thương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương cát,
Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui.
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng thế thôi.

Thuở đó nào tôi có hiểu gì,
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ.
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
"Người ấy" cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tâm bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi,
Một mùa thu cũ rất xa xôi.
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu...
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã có chồng,
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ,
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng.

  • 0

#143 haiyen

haiyen

    biết vẽ line

  • Members
  • PipPip
  • 26 Bài viết
Điểm đánh giá: 9 (bình thường)

Đã gửi 09 January 2010 - 06:27 PM

Đời vẫn cô đơn !
Cho tôi lại chút dại khờ
Như xưa yêu chẳng biết ngờ vực chi
Khôn ngoan giờ để làm gì
Cho tim ngần ngại hết thì xuân trong.
Cho tôi lại chút mềm lòng
Bâng khuâng mét mặt mơ vòng tay ngoan
Bây giờ hơn thiệt tính toan (toán)
Thời gian đi hết tôi còn cô đơn.

Đời là bể khổ ,tình là dây oan...có đúng thế k?

(thơ sưu tầm)
  • 0

#144 vanvu_kt5

vanvu_kt5

    biết zoom

  • Members
  • Pip
  • 15 Bài viết
Điểm đánh giá: 2 (bình thường)

Đã gửi 18 January 2010 - 12:27 AM

Mình đọc đâu đó 1 bản dịch khác như này:
Em bảo anh cút đi
Sao anh không ở lại
Em bảo anh đừng lại
Sao anh lại đi ngay
Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt đen đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế?
Không nhìn vào mắt em!



Em lại thấy có bản dịch "hao hao" giống của bác Phạm Quốc Duy

Em bảo anh đi đi
Sao anh không ở lại
Em bảo anh đừng lại
Sao anh vội về ngay.
Lời nói thoảng gió bay
Đôi mằt huyền đẫm lệ.
Sao mà anh ngốc thế?
Không nhìn vào mắt em!
  • 0

#145 haiyen

haiyen

    biết vẽ line

  • Members
  • PipPip
  • 26 Bài viết
Điểm đánh giá: 9 (bình thường)

Đã gửi 19 January 2010 - 06:35 PM

Có một bản dịch khác:

Em bảo anh gâu gâu
Sao anh không Xì tốp
Em bảo anh đừng tốp
Sao anh vội gâu gâu

  • 0

#146 hoanghaiyp

hoanghaiyp

    biết lệnh minsert

  • Members
  • PipPipPipPipPipPip
  • 430 Bài viết
Điểm đánh giá: 244 (khá)

Đã gửi 21 January 2010 - 06:14 PM

BÀI THƠ THỨ NHẤT

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá,
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương...
Nhưng mà nghệ sĩ từ đâu lại,
Êm ái trao tôi một vết thương!

Tai ác ngờ đâu gió lại qua,
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa,
Thổi tan âm điệu du dương trước,
Và tiễn người đi bến cát xa...

Ở lại vườn Thanh có một mình,
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh.
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo,
Yêu nắng chia xa, nắng lướt mành!

Và một ngày kia tôi phải yêu,
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo,
Những cô áo đỏ sang nhà khác,
Gió hỡi, làm sao lạnh rất nhiều !

Từ đấy không mong, không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm,
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ,
Người ấy ghi lòng: "Vẫn nhớ em" !

Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên,
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim...
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ,
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên !

Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ,
Đã bạc hoa tàn dấu xác xơ.
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ,
Thì ai trông ngóng, chẳng nên chờ!

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá,
Vì tôi vẫn nhớ hẹn nhau xưa!
"Cố quên đi nhé, câm mà nín,
Đừng thở than bằng những giọng thơ!"

Tôi run sợ viết, lặng im nghe,
Tiếng lá thu khô siết mặt hè...
Như tiếng chân người len lén đến,
Song đời nào dám hẹn ai về?

Tuy thế tôi tin vẫn có người,
Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi!
Biết đâu... tôi: Một tâm hồn héo,
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi!
T.T.KH (Tiểu Thuyết Thứ Bảy số 182, ngày 20/11/1937)


BÀI THƠ CUỐI CÙNG
Anh hỡi! Tháng ngày xa quá nhỉ?
Một mùa thu cũ, một lòng đau...
Ba năm ví biết anh còn nhớ,
Em đã câm lời, có nói đâu?

Đã lỡ, thôi rồi! Chuyện biệt ly,
Càng khơi càng thấy lụy từng khi...
Trách ai đem cánh "Tigôn" ấy,
Mà viết tình em được ích gì?

Chỉ có ba người đã đọc riêng,
Bài thơ "Đan áo của chồng em",
Bài thơ đan áo nay rao bán,
Cho khắp người đời thóc mách xem...

Là giết đời nhau đấy biết không?
... Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung,
Giận anh em viết dòng dư lệ,
Là chút dư hương ! Điệu cuối cùng !

Từ đây, anh hãy bán thơ anh,
Còn để yên tôi với một mình...
Những cánh hoa hồng, hừ đã ghét,
Thì đem mà đổi lấy hư vinh !

Ngang trái đời hoa đã úa rồi,
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi...
Buồn nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp,
Đi nhớ người không muốn nhớ lời !

Tôi oán hờn anh, mỗi phút giây...
Tôi run sợ viết, bởi rồi đây,
Nếu không yêu được thì tôi... chết !
Đêm hỡi làm sao tối thế này?

Năm lại năm qua cứ muốn yên,
Mà phương ngoài gió chẳng làm quên,
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín...
Lại chính là Anh? Anh của em!

Em biết làm sao được, hỡi trời?
Giận anh, không nỡ, nhớ không thôi,
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt...
Sợ quá đi anh! "Có một người".
T.T.KH (Tiểu Thuyết Thứ Bảy số 217, ngày 23/7/1938)


T.T.KH là ai?
T.T.Kh. với những câu thơ xót xa cảm động:
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Và từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim một bóng người...
Vậy T.T.Kh. là ai? Nam hay nữ? Bút danh này chỉ thấy ghi ở ba bài thơ đăng trong Tiểu thuyết thứ bảy và một bài trên báo Phụ nữ, rồi thôi, không thấy xuất hiện nữa.

Ông Hoài Thanh, năm 1941, có soạn cuốn Thi nhân Việt Nam cũng trích dẫn T.T.Kh. với lời ghi chú: "Sau khi bài thơ kia đăng rồi, xóm nhà văn bỗng xôn xao, đến mấy người nhất quyết T.T.Kh. chính là người yêu của mình. Và người ta đã phê bình rất náo nhiệt. Có kẻ không ngần ngại cho những bài thơ ấy là những áng thơ kiệt tác...".
Hôm nay xin công bố với bạn đọc, một thông tin chúng tôi được biết về T.T.Kh. Người kể còn sống, mà T.T.Kh. cách đây bốn năm vẫn còn gặp. Chúng tôi thấy cần phải công bố ngay vì nó có lợi cho việc là văn học sử sau này.

Số là vào dịp hội đền Bà Tấm năm nay (Kỷ Tỵ, 1989), chúng tôi rủ nhau sang Phú Thụy dự hội. Cùng đi có nhà thơ Lương Trúc thuộc lớp thơ trước Cách mạng tháng Tám, năm nay đã 74 tuổi (tên thật là Phạm Quang Hòa), bạn thân với các nhà thơ Thâm Tâm, Nguyễn Bính và Trần Huyền Trân. Chính bài Tống biệt hành Thâm Tâm viết tặng Phạm Quang Hòa khi đi hoạt động cách mạng. Nguyễn Bính cũng có bài thơ tặng Phạm Quang Hòa mở đầu bằng hai câu:
Tôi và anh: Bính và Hòa
ở đây xa chị, xa nhà, xa em...
Và đây kết thúc bằng hai câu:
Ðây là giọt lệ phân ly
Ngày mai tôi ở, anh đi, bao giờ...?
Nhà thơ Lương Trúc là người cung cấp tư liệu, và tất nhiên ông sẽ sẵn sàng chịu trách nhiệm về họ tên tác giả Hai sắc hoa ti-gôn được công bố dưới đây. Cùng nghe hôm đó với tôi có nhà thơ Trần Lê Văn và nhà thơ Tú Sót.

T.T.Kh. tên thật là Trần Thị Khánh, người yêu của Thâm Tâm. Hai người yêu nhau, nhưng biết không lấy được nhau, hẹn giữ kín mối tình, để đỡ phiền đến gia đình của nhau sau này. Cô Khánh đọc Tiểu thuyết thứ bảy in truyện ngắn Hoa ti-gôn của Thanh Châu (số tháng 9-1937) xúc động, tự thổ lộ câu chuyện riêng bằng bài thơ Hai sắc hoa ti-gôn và gửi đăng Tiểu thuyết thứ bảy.
Bài thơ in ra gây xôn xao trong làng văn chương như ông Hoài Thanh ghi nhận. Tiếp đó để giải thích lý do viết bài Hai sắc hoa ti-gôn, T.T.Kh. gửi đến Tiểu thuyết thứ bảy một bài nữa, với tiêu đề là Bài thơ thứ nhất và viết tặng riêng Thâm Tâm bài thơ Ðan áo.

Lại càng xôn xao, nhiều người cho là nam giới giả danh, nhiều người nhận là người yêu của mình, trong số này có nhà thơ Nguyễn Bính.
Thâm Tâm hồi ấy còn trẻ, với tính hiếu thắng của tuổi trẻ, ông đã gửi báo Phụ nữ đăng bài thơ Ðan áo để minh chứng với thiên hạ rằng T.T.Kh. chính là người yêu của mình. Tất nhiên không có sự đồng ý của T.T.Kh.
Và thế là T.T.Kh. giận, cô viết bài thơ lấy tiêu đề Bài thơ cuối cùng gửi đăng ở Tiểu thuyết thứ bảy, vừa hờn vừa giận đầy yêu thương, và cũng từ đấy T.T.Kh. "tắt lịm" trên thi đàn.

Sau này, Thâm Tâm có viết một bài thơ dài để trả lời T.T.Kh. bài Các anh, (tập thơ mới của Thâm Tâm, nhà xuất bản Văn học 1987, có in bài Các anh nhưng đây chỉ mới trích một phần).

Lời bàn: Có người viết hàng trăm bài thơ, in hơn chục tập thơ, mà không gây được mộ vang hưởng nào trong nghệ thuật thơ. T.T.Kh. viết bốn bài, có bài đã gây được vang hưởng.

Thơ hay đâu cần nhiều.
Phê-lích ác-ve (Félix Arvers, 1806-1850) chỉ nhờ bài Tình tuyệt vọng mà tên tuổi được ghi trong văn học sử Pháp. Mới hay trong "lãnh địa" nghệ thuật, số lượng chỉ là cái không đáng kể. T.T.Kh. cần phải đợc xem xét và đáng giá như một tác giả của dòng thơ lãng mạn trước Cách mạng tháng Tám. Ðiều đó không có gì là quá đáng.

Ðược biết T.T.Kh. về sống ở Thanh Hóa đã bốn năm nay, không biết bây giờ bà còn hay mất, nhưng cứ xin phép cho chúng tôi được công bố điều bí mật trên vì nghĩ rằng:
Thời gian đi đã dài, nhà thơ Thâm Tâm đã mất, ông nhà cũng quy tiên. Vả lại, cũng vì công việc của văn sử học, nếu đã tìm ra tác giả của một tác phẩm nổi tiếng thì dù đắn đo đến đâu rồi cũng phải công bố.

Hoàng Tiến
(Nhân dân Chủ nhật số 23 tháng 7-1989)
  • 1

#147 yenkhanh

yenkhanh

    biết zoom

  • Members
  • Pip
  • 13 Bài viết
Điểm đánh giá: 4 (bình thường)

Đã gửi 27 January 2010 - 05:58 PM

Ngược
….Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
ngược phố tan tầm, ……Ngược chiều gió thổi
ngược lòng mình tìm về nông nổi
lãng du vô định cánh chim trời....

….Em ngược thời gian, em ngược không gian
ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
ngược trái tim từ bao giờ chai lặng…..
...em đánh thức nỗi buồn…
.... em gợi khát khao xanh….

... Mang bao điều em muốn nói cùng anh
chợt sững lai... trước cây mùa trút lá
trái đất sẽ thế nào nếu màu xanh không còn nữa
và sẽ thế nào khi trong em không anh ?!?....

…em trở về im lặng của đêm
chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
riêng chiều nay em biết – em một mình....

Em bước ngược giấc mơ để tìm về cảm xúc cũ
của mùa đông đầu tiên minh` gặp nhau...
Anh ngơ ngác... tìm e giữa dòng người xuôi ngược....
Khó lắm ... tìm được em khó lắm anh à...
Em bước ngược yêu thương... để tìm về dối trá,
để nói anh đi đi….
... để nhẫn tâm thấy anh đau khổ....
... để mong con tim mình bình yên đi một chút...
để rồi... lại bước ngược những dằn vặt và ám ảnh trở về anh...

Bước ngược những sợ hãi và lo toan...
để tìm về nơi bình yên của những cơn bão lòng...
Thèm sà vào lòng anh lắm nhưng lại sợ...
Sợ lắm vì biết anh sẽ lại đi...
Đâu sẽ là bến bình yên của những cơn bão tới?
Em bước ngược những hoài nghi và tham vọng,
gọi anh quay trở về... mặc kệ tất cả, du` ngay mai em biet’ em kho^ng anh……..
Em bước ngược những tình yêu vĩ đại...
bước qua những tình yêu mãi mãi...
để dành cho anh một tình yêu nhỏ xíu...
bé lắm nhưng là của riêng em thôi...
Một tình yêu đặc biệt của riêng em!
Em bước ngược sự ích kỉ để nghĩ thật nhiều cho anh......

©ஜ๑¤º♥Chubby_Chup♥º¤๑ஜ'sBlog
  • 0

#148 anhtaicn

anhtaicn

    biết vẽ line

  • Members
  • PipPip
  • 23 Bài viết
Điểm đánh giá: 0 (bình thường)

Đã gửi 27 January 2010 - 06:04 PM

Anh đắp tượng em bằng cát
Đến khi buồn anh hôn em một phát
Ôi nụ hôn chua chát
Miệng toàn cát là cát

Buồn buồn ra đứn bờ ao
Ai ngờ chó cắn buồn ơi là buồn
  • 0

#149 yenkhanh

yenkhanh

    biết zoom

  • Members
  • Pip
  • 13 Bài viết
Điểm đánh giá: 4 (bình thường)

Đã gửi 27 January 2010 - 06:11 PM

Anh đắp tượng em bằng cát
Đến khi buồn anh hôn em một phát
Ôi nụ hôn chua chát
Miệng toàn cát là cát

Buồn buồn ra đứn bờ ao
Ai ngờ chó cắn buồn ơi là buồn


Mến tặng anh anhtaicn bài thơ:

THƠ: Chị gửi anh ấy lại cho em
Chị em mình
chưa bao giờ ta gặp nhau đâu
Nhưng thẳm sâu
lại biết về nhau đấy
Bởi mình cùng
yêu một “gã dở hơi”
Có khác chăng
chị là người đến trước
Còn em là
người hiện tại phía sau…

Qua đi rồi những ngày tháng yêu nhau
Chị và anh bây giờ thôi chung bước
Em đừng buồn, đừng lo chị là người đến trước
Sẽ ám ảnh tâm hồn trong kí ức người yêu em.

Chị gửi anh ấy lại cho em
Em hãy xem như đó là duyên là số
Em hãy cùng anh đắp xây một tổ
Ấm gia đình vang tiếng nói cười vui.

Rủi may cuộc đời đâu ai thể trốn chui
Cũng chẳng thể cứ mong là có được
Em hãy cứ hồn nhiên mà sánh bước
Đừng nghĩ ngợi nhiều mà chới với nghe em.

Chị gửi anh ấy lại cho em
Đừng hỏi chị vì sao bao dung thế
Tình yêu con người rộng dài sâu hơn bể
Chị vẫn để dành cho cuộc sống mai sau.

Chị vẫn để dành…
để dặn những người từng đã yêu nhau…..

Hoàng Yến Anh
PS: Ngày xưa khi yêu nhau, anh thường hay khoe với tôi về các cô gái vẫn dành tình yêu cho anh. Sau này, khi chia tay anh cũng thường hay kể với tôi rằng vẫn có rất nhiều người đến với anh. Bao giờ cũng vậy, tôi chỉ cười….Có một lần anh nói với tôi rằng có một vài cô gái đang yêu anh đã lẳng lặng ra đi khi họ vô tình đọc được Blog của tôi. Khi tôi hỏi anh vì sao họ biết về tôi, vì sao họ biết tôi và anh đã từng yêu nhau, anh chỉ cười mà không bao giờ cho tôi lời giải đáp. Và tôi biết, ở chân trời quê hương Việt Nam thân yêu, có một người bạn gái cũ của anh và những cô gái đang dành tình cảm cho anh vẫn từng ngày dõi theo những dòng cảm xúc của tôi trong âm thầm. Và tôi đã viết bài thơ này như một thông điệp gửi tới các em rằng: Quá khứ tình yêu cũng chỉ là những khoảng trời đã đi qua, đến một lúc nào đó tình yêu và nước mắt cũng sẽ cạn kiệt đến không thể ngờ. Quá khứ dẫu đẹp cũng chỉ là một đoạn đường mà chị và anh đã đi qua, hãy đấu tranh cho tình yêu và giữ gìn hạnh phúc, bởi hiện tại mới là điều đáng để trân trọng, các em nhé !
  • 0

#150 buihuycuc

buihuycuc

    biết vẽ polygon

  • Members
  • PipPip
  • 74 Bài viết
Điểm đánh giá: 33 (tàm tạm)

Đã gửi 28 January 2010 - 08:02 PM

"Bốn năm đại học chả là bao
Khi về lối xóm nở hoa đào
Người yêu bồng con ra chào bác
Đau lòng bác lắm mẹ cháu ơi!"
  • 0