Đến nội dung


Hình ảnh

Tây du hí


  • Please log in to reply
3 replies to this topic

#1 pikeman286

pikeman286

    biết dimdiameter

  • Members
  • PipPipPipPipPip
  • 337 Bài viết
Điểm đánh giá: 244 (khá)

Đã gửi 17 January 2008 - 02:14 PM

(ThucSinh)
Hồi 1

Đường Tam Tạng cứu Tôn Ngộ Không và thâu nhận ngựa bạch
Lại nói Đường Tam Tạng phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát và Đường Thái Tông đến Thiên Trúc thỉnh bộ Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng chân kinh về Đại Đường phổ độ chúng sinh.
Từ ngày ra đi đến nay đã được một tháng, hiện trước mặt ông chính là Ngũ Hanh Sơn, một địa điểm du lịch nổi tiếng.
Nhìn ngọn núi cao sừng sững, Đường Tam Tạng chặc lưỡi:
- Hic, giá mà trước đừng tiết kiệm học luôn khóa leo núi có phải tốt hơn không?
Chợt ông nghe tiếng huyên náo bên trái, Đường Tam Tạng vội vàng xách dép chạy sang bên cạnh nghe ngóng....
Đập vào mắt ông là một tấm biển lớn:
- Triển lãm khỉ bị núi đè mấy trăm năm không chết.
- Giá vé người lớn: 20 lượng.
- Trẻ em từ 12 đến 18 tuổi: tính 75 %
- Dưới 12 tuổi: Tính 50 %
- Mua mười vé tặng một vé
Ký tên: Thổ Địa.
Phía bên trong, một ông già ngồi rung đùi vuốt râu, Đường Tam Tạng lại gần hỏi:
- Tôi là người tu hành, có thể free một lần không?
- Không được, thế thì chúng tôi ăn cám à, ông tham thế?
Đường Tam Tạng toan bỏ đi thì nghe tiếng la choi chói ở đằng sau:
- Ông có phải Đường Tam Tạng, hòa thượng từ Đại Đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh không?
- Chính là bần tăng.
- Thật không đấy? Thời buổi hàng giả nhiều thế này, ông có gì chứng minh không?
Đường Tam Tạng tự ái nói:
- Có giấy chứng nhận do đích thân hoàng thượng ký đây.
Dứt lời, tờ giấy bay vụt khỏi tay ông, Đường Tam Tạng kêu oai oái:
- Cướp giật, cướp giật, bà con ơi, cướp giật.
Thổ địa vỗ vai:
- Ông anh yên chí đi.
- Tôi đầu trọc làm gì có chí mà yên.
- Thì yên tâm đi, con khỉ đấy nó giở trò giật đồ của khách là chuyện thường ấy mà, tí nữa nó trả ngay.
- Khỉ gì mà láo như con cáo, hừ, tại sao lại bị đè ở đây?
- Nó vốn là Tề Thiên Đại Thánh trên trời, phạm tội đại náo thiên cung nên bị Phật Tổ Như Lai phạt nhốt dưới Ngũ Hành Sơn đã năm trăm năm này.
- Trời ơi, năm trăm năm nay rồi? - Đường Tam Tạng kêu lên - chết rồi, thế thì nó bẩn khiếp, nếu để nó cầm thì còn gì là công văn của ta nữa.
Nói rồi Đường Tam Tạng chạy vụt vào bên trong.
Thổ Địa chạy theo la oai oái:
- Ngươi còn chưa mua vé, đứng lại, định xù hả?
Đường Tam Tạng vào bên trong quả nhiên thấy một con khỉ mình đầy lông lá đang bị đè dưới chân núi.
Vừa thấy Đường Tam Tạng, nó kêu lên:
- Sư phụ, mau cứu đệ tử.
- Ê đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nhé, ai sư đồ gì với ngươi.
- Con là Tôn Ngộ Không, năm trăm năm trước Phật Tổ Như Lai đã nói năm trăm năm sau sẽ có một vị hòa thượng từ đông thổ đại đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh đi qua đây, nếu con chịu làm đồ đệ của người thì sẽ giải thoát con khỏi Ngũ Hanh Sơn, cái này ghi rõ trong hợp đồng rồi, sư phụ không xù được đâu.
- Thì ra là thế? Nhưng ta làm sao cứu mi?
- Phật Tổ Như Lai đặt password phá núi là bài niệm kinh của Kim Thiền Tử, sư phụ là hậu thân của Kim Thiền Tử, chỉ cần sư phụ đọc một bài kinh thì con sẽ được giải thoát.
- Đọc xong nhớ trả tiền công cho ta nhé. - Đường Tam Tạng làu bàu rồi ngồi xuống tụng kinh.
Quả nhiên một lúc sau, ngọn núi rung rinh rồi nổ tan tành.
Thổ địa chạy vào thấy Tôn Ngộ Không được giải thoát thì giậm chân kêu lên:
- Thôi thế là toi rồi, ngươi đạp đổ nồi cơm của ta rồi.
Tôn Ngộ Không tức giận bay vọt tới gõ liên hồi lên đầu Thổ Địa:
- Dám lấy ta làm vật trưng bày hả?
Đường Tam Tạng thấy Tôn Ngộ Không thoát được bèn nói:
- Ê thế còn vụ ta giải thoát cho mi thì sao?
Tôn Ngộ Không quỳ xuống nói:
- Yên tâm đi, tôi không xù đâu mà sợ, Sư phụ, đệ tử nguyện đi theo người đến Tây Thiên Thỉnh kinh.
- Thật chứ? - Đường Tam Tạng không giấu nổi vẻ thất vọng khi không được trả lương. - free thù lao chứ?
- Ok, điều này Phật Tổ nói rõ rồi, thù lao free luôn/
- Thế thì được, chúng ta lên đường.
Nào ngờ lúc quay lại đã chẳng thấy con ngựa của Đường Tam Tạng đâu.
Đường Tam Tạng túm cổ Thổ Địa kêu lên:
- Con ngựa của ta đâu? Mau trả lại đây.
- Ông có mua vé thăm quan đâu, lại còn không mua vé trông ngựa, không đóng phí mà đòi tôi có trách nhiệm phải đền ông chứ?
Tôn Ngộ Không cười khẩy:
- Thôi bỏ đi, sư phụ để cho con.
Nói rồi Tôn Ngộ Không hóa ra một con Dylan mới cáu:
- Sư phụ chơi con này được chứ?
- Ta không có bằng lái xe.
Tôn Ngộ Không nghe vậy lại biến ra một con Mercedes:
- Con này thì sao? Rất hợp với dáng thầy:
- Đã nói không có bằng lái xe mà lị.
Tôn Ngộ Không bĩu môi:
- Sư phụ nhà quê khủng khiếp.
Nói rồi Ngộ Không vọt lên trên cao, chợt thấy một con rồng đang bay lượn thì vội vàng bay tới túm lấy râu nó giáng cho mấy đấm:
- Có phải mi ăn cắp ngựa của chúng ta không?
Con rồng kêu lên oai oái:
- Đại ca tha cho em, tha cho em, em chỉ vì đói quá thôi.
- Thế mi là ai?
- Em vốn là thái tử của Long Vương, cãi nhau với phụ vương nên quyết định bỏ nhà đi Thiên Trúc chơi, nào ngờ giữa đường đánh bạc hết tiền, đói quá làm liều, đành phải chén con ngựa của đại ca thôi.
- Hóa ra là bỏ nhà đi bụi đời. - Tôn Ngộ Không cười khẩy - mi ăn ngựa sống mà không sợ H5N1 à?
Con rồng cười phá lên;
- Đại ca vừa ở trên Sao Hỏa xuống hay sao mà không biết H5N1 là virus cúm gà chỉ ăn gà mới nhiễm thôi.
Tôn Ngộ Không quê độ gắt:
- Tao biết thừa, chỉ thử mày đấy thôi. Giờ ngựa tao mày chén hết rồi, tính bồi thường thế nào?
- Tiền em hết rồi, đại ca xem có đồ gì cứ lột tạm.
- Thôi khỏi, chú mày vừa đánh bạc cháy túi còn qué gì nữa cho tao lột chứ, hay mày biến thành ngựa cho thầy tao cưỡi nhớ.
- Ngựa đực hay ngựa cái hả đại ca?
- Thế mày là đàn ông hay đàn bà? - Tôn Ngộ Không quát tướng lên rôi giơ gậy toan bổ xuống.
Tiểu Bạch Long thấy vậy hoảng hồn vội hóa thành con ngựa trắng nói:
- Em đùa thôi mà đại ca, cẩn thận nóng quá đứt mạch máu não đấy.
Thấy Tôn Ngộ Không dẫn Tiểu Bạch Long về, Đường Tam Tạng mừng lắm nói:
- Thằng thế mà khá, chớp mắt đã tìm được ngựa rồi.
Rồi ông cúi xuống nói nhỏ:
- Này có phải con chôm chỉa ở đâu thế?
- Yên tâm đi sư phụ, sư phụ có cưỡi từ giờ đến Tây Thiên cũng chẳng ai bắt sư phụ đâu.
- Nếu người ta bắt thì ngươi phải chịu trách nhiệm đấy nhé.
- OK.
Hồi 2: Vòng Kim cô.

Hai thầy trò tiếp tục lên đường, đi thêm một đoạn nữa, chợt hai tên bặm trợn chạy ra:
- Đứng lại.
- Gì thế đại ca? - Đường Tam Tạng hỏi.
- Mày còn hỏi nữa à? - một tên nói - bọn tao mất bao nhiêu công sức trồng cỏ ở đây, thế mà mày ở đâu đi đến giẫm hết cả.
Đường Tam Tạng nghe vậy trố mắt ra miệng liên tục nói:
- A di đà phật.
Một tên lại nói:
- Thôi được rồi, nhìn mày cũng đẹp trai(?) tao bỏ qua đấy, biết điều xì ra vài chục lạng rồi biến đi.
- A thì ra là bọn xin đểu - Tôn Ngộ Không kêu.
- Này ăn nói cẩn thận nhớ. Biết điều thì nôn tiền ra đây.
Tôn Ngộ Không cười nhạt:
- Đã lâu rồi lão Tôn không đánh lộn, hay lắm, ngon thì nhào vô kiếm ăn.
- Khoan đã Ngộ Không.
- Gì thế đại ca? à nhầm, sư phụ?
- Dù sao bọn họ cũng là con người, phải lấy đức thu phục họ.
Một tên nghe vậy cười nói:
- Đồ sư cọ mốc lý sự.
RỒi nhặt cục đá bên đường ném vào đầu Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng bị đá ném trúng tức giận gào lên:
- Ngộ Không, thịt chúng cho ta.
Tôn Ngộ Không nghe lời như mở cờ trong bụng, lập tức vung gậy như ý đập hai phát hai tên cướp đường chết tươi.
- Yếu thế.
Đường Tam Tạng kêu lên:
- Ngộ Không, ta có bảo ngươi giết chúng đâu?
- Rõ ràng thầy nói thịt chúng cơ mà?
- Ơ, như vậy chỉ là muốn ngươi cảnh cáo bọn họ qua loa thôi, sao ngươi lại sát sinh?
- Ôi dào, đúng là lý sự cùn.
- Không được, bọn họ là cường đạo nhưng cũng là con người, ngươi động một tí thì sát sinh thì ta đi thỉnh kinh phổ độ chúng sinh làm gì?
- Này nhớ, đừng tưởng là sư phụ thì lên mặt nhớ, tinh vi vừa thôi, thằng này cóc cần nhớ.
- Ngươi đã kí hợp đồng với Phật Tổ Như Lai rồi, nếu xù thì phải đền khối tiền đấy.
- Lão tôn chủ một HOa Quả Sơn, tiền bán hoa quả hàng năm cũng thừa để ta ăn nhậu phủ phê, sợ gì vài ba triệu lẻ đó chứ?
Nói rồi ngài tung người bay vọt lên mây.
Đường Tam Tạng nhìn theo chỉ biết thở dài.
- Tự nhiên mất đi thằng sai vặt, tiếc thật.

Chợt trên trời tỏa ra luồng hào quang rực rỡ, Đường Tam Tạng thấy vậy lập tức quỳ xuống:
- Quan Âm Bồ Tát.
- Đường Tam Tạng, không cần đa lễ, ta chỉ tiện đường đến viện thẩm mĩ nên đi qua đây thôi, còn Tôn Ngộ Không đâu?
- Nó hủy hợp đồng trốn đi rồi.
- Duyên thầy trò của các người chưa hết, nó có thể bỏ đi đâu?
- Con khỉ này ương bướng khó dạy, làm sao có thể cùng tôi đi Tây Thiên thỉnh kinh được?
Quan Âm Bồ Tát thở dài:
-Ý ngươi muốn xin đểu một bảo vật chế phục nó chứ gì?
- Bồ tát thông minh quá. - Đường Tam Tạng cười hì hì cầu tài.
- OK. Dù sao ta cũng vừa cắt băng khánh thành chùa Quan Âm về, người ta cũng cho vật này chưa biết dùng làm gì.
Nói rồi bà rút từ trong ba lô một chiếc vòng vàng sáng lóa.
- Vàng thật hay vàng dỏm thế Bồ Tát? - Đường Tam Tạng hỏi.
- Vàng xịn thì còn lâu ta mới cho mi, đây là vòng kim cô để chế phục con khỉ đó.
Nói rồi Quan Âm Bồ Tát quẳng chiếc vòng rơi xuống tay Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng cầm lên ngắm nghía hồi lâu rồi nói:
- Chiếc vòng này bên phải nặng bên trái nhẹ, phía trước to phía sau nhỏ, màu sắc óng ánh nhưng nhũ lại sắp bong ra đến nơi rồi, đã thế lại còn nặng hơn bình thường chắc chắn bị người ta lén bỏ chì vào rồi, Quan Âm Bồ Tát à, người lấy nó ở đâu thế? Hay để bần tăng giới thiệu cho một lò rèn hạng hai nhé, thủ công ở đó cũng khá lắm, tiền công lại không đắt, còn tiền hoa hồng thì ... hì hì... nể tình quen biết tôi tính rẻ cho.
Quan Âm Bồ Tát lắc đầu :
- Nói nhiều quá.
Rồi bà biến thành một luồng ánh sáng bay mất.
Quả nhiên một lúc sau, Tôn Ngộ Không bay vòng trở về.
- Mi còn về đây sao?:
- Hừ, không nể tình bản hợp đồng với Phật Tổ Như Lai thì tôi đã cuốn gói đi từ đời tám hoánh, ở đây làm qué gì.
- Vậy thì mi đi đi.
- THôi sư phụ, đùa tí thôi làm gì mà giận dỗi như trẻ con thế?
- Mi hối cải thì ta cũng không làm khó, chỉ cần mi đội chiếc vòng này thì chứng tỏ mi đã thành tâm hướng phật, ta sẽ cho mi đi theo.
- Xời ơi, sư phụ kiếm đâu cái vòng xấu thế không biết, cho cũng chả thèm lấy.
- Thế thì thôi.
- Đùa tí thôi ông anh, để con đeo.
Rồi Tôn Ngộ Không cầm chiếc vòng đeo thẳng vào đầu.
Vòng vừa chạm vào đầu Tôn Ngộ Không lập tức xiết chặt lại, nó lăn lộn dưới đất kêu gào thảm thiết.
- Vòng này vòng gì thế?
- Vòng Kim Cô của Quan Âm Bồ Tát vừa bán rẻ cho ta đấy.
- Thầy mà cũng chịu mua đồ ư? Chắc chắn là đồ xin rồi.
- Kệ xác ta, mi có hối cải không?
Tôn Ngộ Không lấy gậy như ý ra cố gắng nạy mãi vẫn không thể bật chiếc vòng ra khỏi đầu. Nó cố gượng dậy kêu choe chóe:
- Ông chơi đểu quá, tôi sẽ kiện ông ra tận tòa án Quốc Tế tội ngược đãi vật nuôi.
Đường Tam Tạng nghe vậy chột dạ nói:
- Chỉ cần mi hứa thành tâm hướng phật ta sẽ ngừng đọc chú.
- Ok, tôi hứa, tôi hứa.
- từ giờ ta nói gì cũng phải nghe, được không?
- Chơi luôn, đừng niệm nữa.
- A di đà phật.
Hồi 3: Thu phục Trư Bát Giới và Sa Tăng.

Tôn Ngộ Không nói nhỏ:
- Sư phụ biết bắt yêu trừ ma hả?
- KHông. biết thì đã đâu bị bọn côn đồ đánh đến nỗi phải trốn vào chùa đi tu.
- Thế sao nói mạnh miệng thế?
- Không phải mi nói mi là Tề Thiên Đại Thánh sao? Bọn yêu tinh nhãi nhép này làm gì được mi chứ?
- Thế mà ông nói như ăn chắc rồi ý.
Đường Tam Tạng cười hề hề:
- Mi cũng phải để sư phụ có chút danh tiếng chứ.
Sau hồi lâu thỏa thuận, Tôn Ngộ Không quyết định biến thành con gái Cao Thúy Liên ở trong phòng chờ yêu quái đến.
Nửa đêm, một cơn gió tanh nồng thổi đến, Tôn Ngộ Không nhăn mặt:
- Mùi cám lợn nồng nặc, đủ biết con yêu quái này ở bẩn đến mức nào.
Đợi con yêu quái vào Tôn Ngộ Không ra giọng hờn trách:
- Chàng nói yêu ta mà suốt ngày bận bộ đồ rách rưới thế này không chán sao? Chả model gì cả.
Con lợn tinh nước dãi chảy ròng ròng nói:
- Thế hả? Nàng thích kiểu gì ta chơi tất.
- Bây giờ người ta chuộng mốt Naponeon ấy.
Bùm, con lợn tinh biến thành một thanh niên tóc vàng mặc quân phục Pháp.
- Hừ, mốt quần áo Mĩ đẹp hơn.
Bùm, lợn tinh biến ra bộ đồ vét, đầu chải keo bóng mượt.
- Thiếp nghĩ lại rồi, kiểu Hip HOp mới là sành điệu.
Bùm. Lại biến.
- Thôi, chơi kiểu Rock hầm hố đi.
Bùm.
- Chán rồi, chơi đồ jean đi.
Bùm.
- Hay chơi mốt thổ dân Châu ÚC vậy.
Bùm.
- THôi về model quần áo thời Nam Hán đi.
Bùm.
- Chán quá, về với model thời nguyên thủy đi.
Lợn tinh thở hổn hển:
- Nàng ơi, sao càng lúc càng thiếu vải thế? Ta lạnh quá.
- Chàng nhà quê quá, thời trang bây giờ model thiếu vải là thời thượng đấy.
Trư Bát Giới nghe vậy đôi mắt sáng rực, cười hô hố biến liền thành quần áo da thú.
- Xưa hơn mới đẹp.
Bùm, áo da thú trở thành áo lá.
- Vẫn còn hiện đại lắm.
Trư Bát Giới đang lúc hứng chí, đến lúc hóa phép mới nhận ra trên mình chỉ còn một chiếc lá mỏng manh, hắn đỏ mặt chạy nấp sau chiếc rèm.
- Nàng ơi, hình như ***y quá.
- Thế mới dễ đem quay chứ. - Tôn Ngộ Không cười phá lên rồi hiện hình.
- Ôi nàng ơi, hóa ra nàng lắm lông đến thế à?
Tôn Ngộ Không vung thiết bảng bổ một nhát xuống đầu Trư Bát Giới.
Trư Bát Giới hoảng hồn vung đinh ba lên đánh trả, chẳng mấy chốc đã bị Tôn Ngộ Không dồn vào thế bí, cuối cùng hóa một sợi dây buộc ngang bốn cẳng của hắn lại.
- Hê hê, tối nay có món heo quay thơm lừng.
Trư Bát Giới vội kêu lên:
- Ta vốn là Thiên Bồng Nguyên Sóai trên trời, mi sợ không?
- Xì, - Tôn Ngộ Không kêu lên - cống rãnh mà đòi sóng sánh với đại dương, đại ca mày đây là Tề THiên Đai Thánh đấy nè.
Trư Bát Giới hoảng hồn kêu eng éc:
- Đai ca ơi, tha cho em, em vốn phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát ở đây chờ người đi lấy kinh, đại ca mà giết em thì phải tội đấy.
Tôn Ngộ Không nhíu mày:
- Thật không đấy hay lại phét?
- Thật chứ. Trong quần áo em có giấy chứng nhận lại có dấu của công chứng nữa, giả thế quái nào được.
- Sư phụ đang ở dưới nhà kia kia, xuồng mà bái.
Dĩ nhiên, Đường Tam Tạng được thêm đồ đệ đi theo còn gì mừng hơn, Cao Lão còn sướng gấp mấy lần, tự nhiên thoát được nạn yêu quái quyết định mở tiệc ăn mừng, hát karaoke suốt ba ngày ba đêm.
Có thêm Trư Bát Giới, ba thày trò lại lên đường nhằm hướng tây đi tới.
Đến một con sông rộng lớn, nhìn thăm thẳm chẳng thấy bờ, lông vịt thả không nổi, ba thầy trò đang bối rối thì chợt nghe một yêu quái đen sì nói:
- Ê có phải muốn qua sông không?
- Đồ đầu đất, thế mà cũng hỏi, không qua sông thì bay chắc? - Trư Bát Giới nói.
- Thế thì nộp tiền mãi lộ đi rồi tao cho qua.
- Còn khuya nhé - Đường Tam Tạng nói - đến tiền của người xuất gia mi cũng nỡ lột sao?
- Keo bẩn thì cứ việc ở trên đấy nhớ, còn khuya tao mới cho qua.
Đường Tam Tạng nói:
- Đừng thách nhà giàu húp tương nhớ, Ngộ Không, Bát Giới, đi đốn củi đóng bè.
Nào ngờ bè vừa đi đến giữa dòng, sóng gió nổi lên ầm ầm cũng may Tôn Ngộ Không nhanh trí kéo cổ Đường Tam Tạng lên bờ.
- Đồ chơi bẩn - Đường Tam Tạng kêu ầm lên - giỏi thì lên đây đánh tay bo với hai đồ đệ ta.
- Hai đánh một không chột cũng què, ta ngu gì. - yêu quái cười hăng hắc.
- Giờ mày có cho bọn tao qua sông không?
- Cho bọn bay qua sông ta ăn cám à? - yêu quái lặn ngủm xuống sông cười hăng hắc.
- Ok, đừng trách tao độc ác.
Nói rồi nó phóng vọt lên trời.
- Có phải đây là trung tâm xây dựng Thiên Cung không?
- Đúng rồi.
- Xi măng ở đây tốt không?
- Hàng chất lượng cao bảo đảm yên chí đi.
- Ok cho ta một tấn.
- Hai lạng một cân, một tấn hai ngàn lạng.
- Ta là Tề Thiên Đại Thánh mà mi cũng dám đòi ư?
- Trời ơi, đại thánh mà cũng tính ăn quịt à? Có tin tôi la làng lên không?
Tôn Ngộ Không lắc đầu:
- Ta đang bận, lúc khác trả sau nhé.
Nói rồi nó vọt tới, hất luôn cả bao lên gậy.
Vừa xuống dưới, Tôn Ngộ Không hét lớn:
- Bát Giới, biến thành khổng lồ hất cát xuống sông/.
- Hô hô - yêu quái cười rộ lên - sông sâu lắm, cát hất xuống thì ăn nhằm gì?
Nhưng y chưa kịp cười tiếp đã bị cả tấn xi măng của Tôn Ngộ Không đổ ầm ầm xuống đầu.
Yêu quái tối mặt tối mũi thì Trư Bát Giới đã biến thành khổng lồ hất cát xuống.
Xi măng gặp nước và cát nhanh chóng đông cứng, gắn chặt yêu quái không nhúc nhích.
Yêu quái kêu oai oái:
- Đại ca ơi, tha cho em.
- Tinh vi nữa đi con - Đường Tam Tạng bước lại gõ côm cốp lên đầu y.
Chợt nhìn áo bào của Đường Tam Tạng, yêu quái nói:
- Ơ kìa, ông có phải Đường Tam Tạng thánh tăng đại đường không đấy?
- Mày cũng giỏi nhỉ, nhìn ra ta cơ đấy, mày là ai?
- Sư phụ, con là Uyển Liêm tướng quân vì phạm luật trời nên bị đày xuống đây, sư phụ, xin cho con đi theo bảo vệ người đóai công chuộc tội, như thế mới lãnh được mấy trăm năm lương nhà trời còn nợ con.
- Đi thì không vấn đề, nhưng gánh hành lý free nhé.
- OK, free luôn.
Hồi 4: Tam Tạng đuổi hành giả.

Rong ruổi đường xa, thấm thoát, bốn thầy trò đã đi được hơn một phần ba chặng đường.
Phong ba bão táp, yêu ma quỷ quái bị tiêu diệt không biết bao nhiêu mà lần, tình thày trò, huynh đệ cũng mỗi lúc một khăng khít hơn.
Chợt một ngày nọ, đang đi trên đường, Trư Bát Giới liên tục kêu khát:
- Khát quá sư huynh ơi.
- mày tưởng ta không khát chắc, nhịn đi em.
- Nhịn thế quái nào được mà nhịn. - Trư Bát Giới kêu lên - kiếm đâu ra lon Pepsi giờ nhỉ?
- Mỡ đấy mà húp em ơi, mày nhìn xem, xung quanh vắng lạnh, tứ phía vắng tanh như chùa bà đanh, cướp đâu ra pepsi cho mày uống?

Nào ngờ lúc đó, một giọng nói ngọt như đường phèn cất lên:
- Ai uống pepsi không? Mua một tặng một trả tiền hai đây.
Ngay sau đó, một cô gái xinh đẹp như hoa hậu bước tới, thầy bốn thày trò lập tức chạy tới mời chào đon đả:
- Các anh ơi, mua giúp cho em lon Pepsi đi anh, ngày hôm nay ế ẩm quá.
Trư Bát Giới thấy gái xinh thì cười híp mắt:
- Bao nhiêu một lon hả cô em?
Tôn Ngộ Không gạt phắt đi:
- Mày ngu thế? Uống mà không sợ cạm bẫy của yêu quái à? Cô là ai? Tại sao lại đứng ở đây? Có phải cave đứng đường không?
- Oan cho em quá anh ơi - cô gái thút thít - em là nhân viên tiếp thị cho hãng Pepsi, số em vướng phải sao quả tạ nên bị biệt phái công tác lên đây bán dạo qua ngày, em là gái nhà lành chứ có phải cave đứng đường gì đâu.
Tôn Ngộ Không gầm lên một tiếng:
- Còn nói nữa à?
Dứt lời, ngài vung gậy đập một phát vào đầu cô gái chết thẳng cẳng.
Đường Tam Tạng thấy vậy thất kinh:
- Ngộ Không, mi giết người đấy ư?
- Con không giết người, giết yêu quái đấy.
- Bốc phét vừa thôi, rõ ràng là con gái nhà lành, sao lại là yêu quái?
Tôn Ngộ Không phù một cái, pepsi biến thành nước cống, cô gái biến thành hồ ly.
Sa Tăng nói:
- HÌnh như đại ca nói đúng đấy sư phụ ơi.
- Nó bốc phét đấy - Trư Bát Giới phụng phịu - rõ ràng giết người nên mới biến hóa như thế để lừa thầy, nó coi sư phụ là thằng ngu đấy.
- Quá lắm rồi - Đường Tam Tạng rít lên rồi đưa tay lên niệm chú.
Tôn Ngộ Không la lên như bị bổ đầu ra làm đôi, lăn lộn dưới đất.
- Đừng niệm nữa. đừng niệm nữa.
Đường Tam Tạng mặc kệ Ngộ Không năn nỉ, cứ tiếp tục niệm.
Trư Bát Giới nhìn hả hê cười hi hi.
Sa Tăng thấy Ngộ Không lăn lộn dưới đất bèn nói;
- Thôi, stop đi sư phụ ơi, cẩn thận gây ra án mạng đấy, dạo này hội bảo vệ động vật tuần tra dữ lắm.
Đường Tam Tạng nghe nói vậy thì ngừng niệm nói:
- Thôi, ta nào có thể dẫn mi đi theo được nữa.
- Sư phụ, người nỡ bỏ con sao? - Tôn Ngộ Không nói.
- Ngươi đã giết người, nếu người ta truy cứu ta đưa ngươi theo tất sẽ bị tù mọt gông.
- Còn hợp đồng với Phật Tổ Như Lai?
- Ta sẽ đứng ra phá hủy hợp đồng, coi như ngươi không phải bồi thường gì nữa.
- Sư phụ, con đã đi theo sư phụ bấy lâu nay, giờ con biết đi đâu?
- Ngươi vốn là khỉ, tốt nhất hãy về sở thú hoặc đi theo gánh xiếc ấy, nếu có dịp ta nhất định đến ủng hộ.
Tôn Ngộ Không nghẹn ngào lậy ông ba lạy rồi bay vọt đi.
Tôn Ngộ Không vừa bay đi, mấy lon nước trở lại ngon ngọt như cũ, Trư Bát Giới và Sa Tăng thấy vậy nhào tới, đưa nước lên nốc ừng ực.
Nào ngờ nước chưa xuống dạ dày đã sôi lên ùng ục, cả hai ôm bụng rên quằn quại.
Cô gái vừa bị chết dưới đất liền cười lên hăng hắc rồi hiện nguyên hình là một con cáo vọt tới, túm cổ Đường Tam Tạng lôi đi.
Đường Tam Tạng la lên choi chói nhưng đã muộn, cả Sa Tăng bà Bát Giới đều nằm thẳng cẳng dưới đất. Con cáo cười hi hí:
- Trong nước ta đã bỏ virus SARD rồi, các ngươi nốc vào thì chỉ còn đường đi buôn muối thôi.
Sa Tăng, Trư Bát Giới chỉ còn nước nhìn Đường Tam Tạng bị đem đi một cách thảm hại.
Tiểu Bạch Long thấy vậy hí lên một tiếng rồi đạp mây bay thẳng lên không, đuổi theo Tôn Ngộ Không.
Cũng may Tôn Ngộ Không vì bực tức trong lòng nên cũng chưa kịp đi xa.
Tiểu Bạch Long chạy theo nói:
- Đại ca ơi.
- Chú mày đấy à? Đuổi theo ta làm gì? Ta chẳng có màu xít gì đâu.
- Đại ca ơi, sư phụ bị bắt rồi.
- Kệ xác lão ý, tìm kẻ bị đuổi khỏi sư môn làm gì?
- Anh còn giận ư?
- KHông giận mới là lạ.
- Cô gái đó là yeu quái, sư phụ bị nó bắt nhất định bị ăn thịt.
- Mặc xác lão.
Tiểu Bạch Long suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Ừ, Đường Tam Tạng bị ăn thịt cũng đáng, nhưng đại ca ơi, thằng yêu quái nó láo lắm, nó nói anh là con khỉ khô đít đỏ, rụng hết lông.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thì tức lộn ruột nói:
- Tên khốn này, láo như con cáo.
- Ừ thì nó là cáo mờ.
- Đi, quay về tao đập chết nó ăn thịt luôn.
Lúc về đến cửa động, chợt thấy Đường Tam Tạng đang chạy ra.
- Bổn cũ soạn lại hả em? - Tiểu Bạch Long cười nhạt - chơi nó đi đại ca.
Dứt lời, Tiểu Bạch Long và Tôn Ngộ Không chạy tới, kẻ đấm người đá, mỗi người một đòn đánh cho Đường Tam Tạng nhừ tử.
Đường Tam Tạng chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị đánh liên tục thì tối mắt tối mũi, chỉ biết ôm mặt chịu trận.
Tiểu Bạch Long đá mấy cái thì chợt kêu lên;
- Hình như là sư phụ đấy đạ ca ơi.
Tôn Ngộ Không kéo Tiểu Bạch Long lại gần:
- Lão ý chứ còn ai nữa.
- Thế sao anh lại đánh?
- Không nhân dịp này trả thù thì còn chờ đến bao giờ nữa?
Nói rồi Ngộ Không làm bộ sợ sệt quỳ xuống nói:
- COn không nhận ra sư phụ, chết thật.
- không phải tại con, tại ta - Đường Tam Tạng thều thào - chỉ tại ta đuổi con đi.
- Sao sư phụ lại ở đây? - Tiểu Bạch Long hỏi.
- Có một cô gái xin hồ ly tinh tha cho ta.
- hừ, con hồ ly bố láo này, phải luộc nó mới được.
Nói rồi Tôn Ngộ Không biến thành một con ruồi bay vào động.

* * *

Hồ ly tinh vào động thấy phu nhân mình đang nằm đó ủ rũ.
- What the metter, phu nhân?
- Lâu rồi mà chàng chẳng có quà cho người ta. THiếp tủi thân quá. - phu nhân thút thít.
- Muỗi, ta có 3 con @, 2 chiếc Mescedes mới cáu, em thích cái nào chứ chọn.
- Không thèm.
- Viên kim cương 7 Kara thì sao?
- Không muốn.
- Thế nàng muốn cái quái gì?
- Thiếp thấy một cái áo đuôi chồn rất hợp thời trang, chàng cho thiếp đi.
- Cái gì? Hồ ly tinh bọn ta không có đuôi thì chỉ còn nước die thôi.
- Chàng cho thiếp đi - phu nhân khóc rống lên - cho đi.
Hồ ly đau đầu quá bèn tháo đuôi của minh ra nói:
- Nhớ chơi xong trả luôn nhé.
Phu nhân cầm chiếc đuôi rồi khẹc khẹc:
- Chết mày rồi cáo ơi.
Dứt lời, Tôn Ngộ Không hiện nguyên hình, đập một phát chết tươi.
Phu nhân yêu quái chạy ra:
- Giải quyết xong chưa?
Tôn Ngộ Không cười:
- Ok, tặng phu nhân cái đuôi cáo này.
Phu nhân khóc rống lên:
- Sao mi lại giết nó? Nó là chồng ta cơ mà, nó chiều ta thế cơ mà.
Tôn Ngộ Không bị nước mắt, nước mũi của nàng văng tối tăm mặt mũi, không biết nói gì hơn.

Tôn Ngộ Không đưa phu nhân cáo đi bèn quay về, thấy Sa Tăng bà Bát Giới nằm hai đống dưới đất thì đá vào nói:
- Ham ăn ham uống lắm vào, chết chưa em?
Đường Tam Tạng nói:
- Cứu bọn nó đi, không thì lại phải gánh hành lý mệt lắm.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thổi phù, đuổi hết virus Sard trên người hai người.
Nhưng ngài lại lấy dây xích cả hai lại.
Trư Bát Giới kêu lên:
- Sư huynh, làm gì mà xích người ta như xích chó thế?
- Ta không xích chó, ta xích heo.
- Còn tôi có phải heo đâu - Sa Tăng kêu lên.
- Không phải heo thì là vô dụng/.
Nói rồi 1.2.3 đi thôi.
Hồi 5: Thi tài.

Đi được nửa đường, Sa Tăng nháy mắt với Trư Bát Giới, cả 2 biến thành một con chuột nhỏ chạy vào ruộng.
Tôn Ngộ Không muốn đuổi theo nhưng không kịp.
Chạy được một lúc, Trư Bát Giới và Sa Tăng biến thành hai hòa thượng đi trên đường.
Đang đi, một công sai chạy tới hỏi:
- Hai ngươi là sư ở chùa nào?
- vân du tứ phương thôi.
- Tức là sư bụi đời phải không?
Nói rồi choàng vào cổ họ hai cái gông to tướng.
- Kéo bọn nó vào đám khổ sai.
Cũng may Tôn Ngộ Không đi tới kịp lúc, không những ra tay giải cứu bọn họ còn đuổi luôn cả bọn lính canh đi, cứu đám hòa thượng đang bị xiềng xích.
Một hòa thượng mếu máo kể lại, thì ra nơi đây là Sa Trì Quốc, mấy năm trước, đất nước này hạn hán, hòa thượng tụng kinh gõ mõ thế nào không chẳng xi nhê gì, đột nhiên xuất hiện 3 đạo sĩ Lộc Lực Đại Tiên, HỔ Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên, bọn họ vừa lên đàn thì trời đổ nước như vòi bơm từ đó quốc vương phong họ làm quốc sư, ra sức tru tăng diệt phật, hòa thượng trong nước đều bị biến thành culy, lao dịch.
Sáng sớm hôm sau, bốn thầy trò vào điện thì đã thấy ba tên đai tiên đứng đó, mắt hình viên đạn vừa thấy bốn thầy trò bước vào thì cãi nhau om tỏi, chẳng ai chịu nhường ai.
Đúng lúc đó, một thái giám chạy vào báo:
- Hoàng thượng, hiệp hội nông dân bê ngoài biểu tình đòi mưa, mong muốn ba vị quốc sư lên đàng làm phép.
- Ok, no star where - LộcLực đại tiên nói - có điều đưa bọn chúng đi chém hết chúng tôi mới làm được.
- Xời ơi, muỗi - Tôn Ngộ Không cười - làm mưa ta cũng làm được.
- Cống rãnh thì đừng sóng sánh với đại dương - Hổ lực Đại Tiên nói - ao mương đừng tương đương với hồ thủy điện, tưởng làm mưa dễ lắm hả em?
- Xời ơi, con giun xéo lắm cũng quằn, bọn ta lại chẳng phải con giun,bị bọn mi bức quá thì làm liều thôi.
- Mi dám cá không?
- Sợ gì không cá.
Đàn làm phép được lập lên.
Hổ lực đại tiên nói:
- Chúng tôi một tiếng trống kéo mây, hai tiếng trống gió nổi, ba tiếng sấm sét, bốn tiếng mưa rơi.
- Xời,chẳng model tí nào. - Tôn Ngộ Không cười.
- Im miệng để ta làm đã.
Nhưng kỳ lạ thay, bọn họ làm thế nào cũng chẳng có bất cứ hiệu ứng gì, thậm chí một gợn mây cũng không có.
Trư Bát Giới hỏi:
- Sao thế sư huynh?
- Ta đã chôm hết dụng cụ của bọn làm mưa rồi, hê hê, có làm phép đến sáng mai cũng chẳng xi nhê gì đâu.
- Đại sư huynh cáo thật.
Hồi lâu, Tôn Ngộ Không nói:
- Đến lượt ta rồi phải không?
Bốn thầy trò lên điện.
Tôn Ngộ Không lấy từ trong bọc ra một cái kèn, một cây đàn ghi ta điện, một bộ trống, một bộ micro nói:
- Chúng tôi làm mưa đây.
Hổ Lực đại tiên nói:
- Mi định biểu diễn tạp kĩ ở đây chắc?

- Biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe nhé - Tôn Ngộ Không cười khẩy - cây kèn này sẽ thổi gió, ghi ta điện sẽ kéo mây, trống sẽ đánh sấm sét, còn micro sẽ tạo mưa.
cả bọn cười hô hố, Tôn Ngộ Không mặc kệ phân công:
- Sư phụ chơi bộ trống, Bát Giới, mi thổi kèn, Sa Tăng, gẩy ghita điện cho ta.
Tôn Ngộ Không bước ra nói vào micro:
- Hét loạn xạ ngậu lên thì chẳng có ý nghĩa gì cả, ban nhạc 4 thầy trò của chúng tôi xin trình bày tác phẩm Ni Ai Wo Xiang Shui, bà con cô bác thể thưởng thức trong lúc chờ trời mưa.

wo shen me dou mei you
zhi shi you yi dian chao
ru guo ni gan dao ji mo
wo dai gei ni re nao
wei ni rao yi rao
mei you shen me da bu liao
que ke yi rang ni wei xiao

qi shi wo hen fan nao
zhi shi ni kan bu dao
ru guo wo ye bu kai xin
pa ni zhuan shen jiu tao
ai shang yi ge ren
yi ding yao rang ta xiang xin
zhe shi jie duo mo mei hao

dui mei ge ren dou shuo hai hao
wo de xin wo de qing ni bu xu yao ming liao
zhi yao wo dui ni hao zhe yang de wen rou ni yao bu yao
qi shi ni ai wo xiang shei
ban yan shen me jiao se wo dou hui
kuai bu kuai le wo wu suo wei
wei le ni kai xin wo wang ji le lei bu lei
qi shi ni ai wo xiang shei
ren he de biao qing wo dou neng gei
WOO zai ni shen shang xue hui liu yan lei

qi shi wo hen fan nao
zhi shi ni kan bu dao
ru guo wo ye bu kai xin
pa ni zhuan shen jiu tao
ai shang yi ge ren
yi ding yao rang ta xiang xin
zhe shi jie duo mo mei hao

dui mei ge ren dou shuo hai hao
wo de xin wo de qing ni bu xu yao ming liao
zhi yao wo dui ni hao zhe yang de wen rou ni yao bu yao
qi shi ni ai wo xiang shei
ban yan shen me jiao se wo dou hui
kuai bu kuai le wo wu suo wei
wei le ni kai xin wo wang ji le lei bu lei
qi shi ni ai wo xiang shei
ren he de biao qing wo dou neng gei
WOO zai ni shen shang xue hui liu yan lei

Anh chẳng có điều gì cả
Chỉ có một chút nghịch ngợm ngợm
Nếu như em cảm thấy cô đơnơn
Anh sẽ mang đến cho em sự nồng nhiệt
Quanh quẩn bên em
Chẳng có điều gì to tát cả cả
Chỉ cần nhìn thấy em mỉm cười nhiều hơn
Thực ra lòng anh rất buồn
Chỉ có điều em không nhìn thấy
Nếu như anh cũng thấy không vui
Chỉ sợ em quay lưng bỏ đi mất
Yêu một người
Nhất định phải để người đó tin rằng
Thế giới này rất đẹp
ĐỐi với mọi người đếu nói rằng khá tốt
Em chẳng cần hiểu lòng anh,hiểu tình cảm của anh
Chỉ cần anh đối xử tốt với em
Sự dịu dàng đó em có cảm nhận hay không
Thực ra em yêu anh giống ai?
Vai diễn nào anh cũng có thể diễn được
Vui vẻ hay không đối với anh không quan trọng
Chỉ cần em cảm thấy vui lòng anh ccó thể quen đi hết mệt mỏi
Thực ra em yêu anh giống ai
Em muốn anh biểu lộ thế nào cũng được
woo Anh đọc được từ con người em cách rơi lệ.
Tôn Ngộ Không vừa hát xong, mọi người ở đó đều vỗ tay nồng nhiệt, trời cũng bắt đầu mưa to, nhưng bọn họ vẫn rào thét nhiệt tình:
- Tôn Ngộ Không i love you.
- Tôn Ngộ Không cho em xin chữ kí.
- Tôn Ngộ Không muôn năm.
Đã có mấy fan nữ quá khích cầm lấy hoa vượt qua vệ sĩ chạy lên sân khấu, hôn chùn chụt lên má Tôn Ngộ Không khiến ngài la oái oái.
Bọn Hổ Lực Đại Tiên tức ra mặt, bèn nói:
- Ta thách đấu tiếp.
- Ok chơi thì chơi - Tôn Ngộ Không cười.
Các fan vỗ tay rào rào.
Nhà vua nói:
- Cố lên đạo sĩ.
Vừa lúc đó, hoàng hậu nhéo tai ngài:
- Phải cổ vũ cho Ngộ Không chứ.
- Ơ ... ơ... buông tai trẫm ra, ừ thì Ngộ Không cố lên, hic đau quá hoàng hậu ơi.
- Thi gì đây? Tôn Ngộ Không hỏi
- Thi ăn.
- Để cho đệ - Trư Bát Giới nghe thi ăn chạy vụt ra.
Lúc đó, Hổ Lực Đại Tiên cầm bánh xe ô tô ăn ngon lành.
- Mi thi nữa không ? - Tôn Ngộ Không hỏi Bát Giới./
- Tất nhiên là không, đệ làm sao sánh với huynh - Trư Bát Giới cười hi hì.
Tôn Ngộ Không cười nhạt rồi gặm luôn cả nóc chiếc xe ấy.
Hổ Lực Đại Tiên cả kinh, vội vàng nhai luôn chiếc cột, nhưng lúc y quay sang thì đã thấy Tôn Ngộ Không đang nướng con sư tử đá rồi chén ngon lành.
Hổ lực đại tiên kêu lên:
- tức nổ mắt nè trời ơi.
Tôn Ngộ Không cười:
- Nổ mắt hả, thế thì thi ăn mắt luôn.
Nói rồi tự gõ một cái vào gáy, nhai luôn con mắt vừa rơi ra.
Hổ Lực Đại tiên tức khí, gõ mạnh một cái vào gáy thì lăn đùng ra, biến thành một con hổ to tướng.
Tôn Ngộ Không cười ha hả:
- Thế là có cao hổ cốt nguyên chất đem bán rồi.
Trư Bát Giới, Sa Tăng cũng nhân cơ hội đó, túm luôn lấy hai tên còn lại bắt chúng phải hiện nguyên hình
  • 0

#2 pikeman286

pikeman286

    biết dimdiameter

  • Members
  • PipPipPipPipPip
  • 337 Bài viết
Điểm đánh giá: 244 (khá)

Đã gửi 17 January 2008 - 05:05 PM

(capercailizie)
Tấm Cám thời Audition
Ngày xửa ngày xưa , ở 1 ngôi làng nọ có 1 cô gái tên là Tấm sống cùng dì ghẻ và đứa con riêng của mụ tên là Cám . Ngày ngày , Tấm phải làm lụng vất vả từ sáng đến khuya để phục vụ mẹ con Cám . Thời đại công nghệ thông tin phát triển , Internet đến với làng của Tấm , đi theo phong trào , mẹ con Cám cũng mở hàng net kinh doanh , và dĩ nhiên , mọi công việc nặng nhọc như trông quán , lau dọn .... mẹ con Cám đẩy hết cho Tấm để ung dung ngồi cắm Võ Lâm từ sáng đến tối .
Cho đến 1 ngày , mụ dì ghe gọi 2 con lại và bảo :
- 2 con yêu dấu , dạo này quán mình vắng khách quá , làm ăn thua lỗ , cứ thế này mẹ con mình đến đi ăn xin mất . Thế nên các con hãy đi đến những nơi thật xa , tìm về cho mẹ những game mới hấp dẫn hơn VLTK để mẹ câu khách . Đứa nào tìm được mẹ sẽ thưởng cho 1 lô đất bên sông Hồng , tha hồ mà bán ....


Thế là 2 chị em Tấm Cám lên đường đi tìm game mới . Vốn tính ham chơi , Cám không lo tìm kiếm mà chỉ ghé hết vũ trường này đến quán bar khác ...........
Còn Tấm , với bản tính cù lần , à nhầm , cần cù , cộng thêm khao khát cháy bỏng được thoát khỏi mẹ con Cám , cô lên tàu ( trốn vé ) sang Hàn Quốc tìm kiếm . Nơi đất khách quê người , Tấm phải làm việc vất vả kiếm tiền để sinh sống và thực hiện nhiệm vụ . Cho đến 1 ngày , Tấm đã tìm ra thứ cô cần trong khi đang bán bánh rán dạo tại 1 cửa tiệm game net ( phải nói là bánh rán của Tấm rất ngon ) . Đó chính là Audition _ nhịp điệu cuộc sống _ nơi cảm xúc thăng thiên , à không , thăng hoa . Mừng như bắt được vàng , Tấm vội vã đến ngay trụ sở của Yedang online và T3 Entertainment - 2 công ty phát hành game - để đặt vấn đề . Vậy là mong ước của cô sắp thành hiện thực .
Lại nói về Cám . Chơi bời chán chê , Cám mới bắt đầu tìm kiếm . Từ 1 nguồn tin đáng tin cậy trong nước , Cám biết rằng chị mình đã có game mới và đang trên đường về nước . Ngay trong đêm đó , Cám phi đến bến cảng Hải Phòng , đến gặp cán bộ hải quan và bí mật tiến hành 1 âm mưu thâm độc . Âm mưu đó là gì ?



Sau hơn 1 năm lang thang nơi xứ người , cuối cùng Tấm cũng đặt chân ( lại trốn vé về quê hương , mang theo Bản quyền của game Au cùng với 1 con chuột và 1 cái bàn phím nhập ngoại làm quà cho Cám . Những tưởng mộng ước đã thành , Tấm sung sướng nhảy 1 điệu BreakDance quay đầu . Nhưng hỡi ôi , ở đời ai lường được chữ ngờ , vừa đặt chân phải xuống đất ( đặt chân trái nó xui ) Tấm đã bị bảo vệ giữ lại . Cô đã trốn vé , và dĩ nhiên , cô phải chịu phạt . Tấm sẽ phải nằm trong " khám " từ 1 tuần tới 1 tháng nếu không có ai cứu ........ ........

Rất đúng lúc ( vâng , phải nói là cực kí đúng lúc ) , Cám xuất hiện . Vừa khóc lóc , Cám vừa nói :
- chị Tấm ơi chị Tấm , em đã thương lượng với các cán bộ rồi ,chị chỉ phải ở đây 1 ngày thôi .. Nhưng mà chị cứ đưa em " cái ấy " để em mang về cho mẹ , không có mẹ đợi lâu lại la chị em mình ....
Nghe lời Cám , Tấm đành nằm bóc lịch 1 ngày . Trong khi đó , Cám mang bản quyền AU về cho mẹ và lãnh thưởng , cảm thấy tự mãn về âm mưu thâm độc của mình .
Mãn hạn , Tấm mang theo con chuột và cái bàn phím nhập ngoại về làng . Cô đau xót nhận ra rằng mình đã bị lừa . Buồn tủi và chán chường , Tấm ngồi trong phòng mình khóc hu hu , bất chợt 1 cụ già râu quai nón đen xì hiện ra và hỏi :
- Oai đu iu cờ rai ? ( why do u cry ? )
Tấm ngơ ngác nhìn lên ko hiểu ( hiểu được chết liền ) , cụ hỏi lại :
- uẩy sơ mả vì sao con khóc ?
Tầm hiểu ra rồi khóc òa lên , kể lể sự tình cho Mr Bụt nghe . Nghe xong , Mr Bụt suy nghĩ hồi lâu rồi bảo Tấm :
- Bây giờ thì ta đã hiểu , con hãy mang con chuột với cái bàn phím chôn vào 4 góc giường , phép lạ sẽ xảy ra ... còn bây giờ thì xin Gút bai ......Ta phải về xem con Ngũ độc của ta thế nào rồi , cắm chuột từ sáng đến giờ , mà con biết không ? @$#@$$#$#$#$#$.................
Nói 1 thôi 1 hồi xong , Mr Bụt nhảy lên con Mẹc xe đét ngoài sân phóng vù đi , để lại Tấm đang ngồi ngơ ngơ ngác ngác ........
Đến tối , Tấm đem con chuột và cái bàn phím chôn vào 4 góc giường ngủ và hi vọng phép lạ sẽ xảy ra đúng như lời Bụt nói ............Ngáp 1 cái rõ dài Tấm lăn quay ra giường và mơ đến 1 ngày sẽ bắt 2 mẹ con Cám phải phục vụ cho mình .......
Phần 2 : Cuộc thi miss Audition !!!!!

Sau vụ " đi tìm miền đất bán " , Tấm trở lại cuộc sống bình thường , ngày ngày vẫn bị mẹ con nhà Cám đè ra bắt nạt .........
Từ ngày có game mới , quán nhà Cám đông hẳn lên , mọi người ra ra vô vô tối ngày thật nhộn nhịp . Độ " hot " của Au đã lên đến cực độ . Thấy vậy ,
mẹ con Cám bàn nhau mở thêm các chi nhánh trên mọi miền đất nước hòng kiếm thêm lời ( " Ngon thế ngu gì không kiếm " _ nguyên văn lời mụ dì ghẻ ) .
Cũng nhờ đó mà Au được truyền bá rộng rãi . Từ nông thôn đến thành thị , từ em bé 4 tuổi
đến cụ già 100 đều đắm mình trong những bản nhạc dance sôi động , những vũ điệu cuồng nhiệt hay những điệu nhảy đôi tình tứ .......



Cho đến 1 ngày , làn sóng Au đến tay nhà vua . Ngay lập tức , nhà vua bỏ ngay con Cái Bang đang luyện skill để " cảm xúc thăng hoa " tối ngày , 1 phần vì vua thik đi vũ trường mà ko có nhiều xèng cho lắm , 1 phần vì vua nghe nói game nài có nhiều Girl hơn
. Thế nà vua lập ngay 1 nick rất kêu : đẹpgiai_online_tốingày và điên cuồng cởi truồng dance trong buồng
Lại nói về Tấm , mặc dù mù tịt về Internet nhưng khi thấy dân tình chơi cái game mình mang về ác quá làm cô cũng thấy thèm . Thế là 1 đêm , khi mẹ con Cám đang say ngủ , Tấm lẻn dậy bật máy và đăng nhập vào game , ngay lập tức cô bị choáng ngợp bởi sự sôi động của thành phố vũ hội . 1 đêm , 2 đêm , 3 đêm ...... rồi thì đêm nào cô cũng online để chơi game và nhanh chóng trở thành 1 con nghiện game . Trình độ của Tấm càng ngày càng lên cao cùng với sự xuống dốc ko phanh của nhan sắc do thức khuya nhiều quá
. Nhìn Tấm ngáp ngắn ngáp dài mỗi sáng , mẹ con Cám lại tưởng Tấm " nghiện " mà không biết rằng trình độ múa keyboard của cô đã hơn hẳn mẹ con Cám 1 bậc .
1 ngày kia , mẹ con Cám quyết định sẽ đi khảo sát các chi nhánh của mình và để cho Tấm trông nhà 1 ngày . Dĩ nhiên là cô không dại gì mà từ chối cơ hội này . Khi mẹ con Cám vừa đi , lập tức Tấm phi thân vào 1 góc nhà , hí hoáy đăng nhập nick và chìm luôn trong đó .
Như 1 sự tình cờ , sau buổi thiết triều hôm đó , vua cũng tự giành cho mình 1 phút nghỉ ngơi = cách vô game nhảy . Lại như 1 sự tình cờ nữa , vua và Tấm gặp nhau trong 1 room ở TD 101 . Ngay lập tức vua bị hút hồn bởi cái nick rất đáng yêu : Tấm_babydancing . Bắt chuyện làm quen mãi mà không thấy " ẻm " pm lại , vua tức giận quyết phải hạ gục em nài cho nó bõ ghét . Ván 1 , Tấm thua .... ván 2 , vua thắng ....... ván 3 , vua không thua .........
Trong khi vua ngồi cười như phá mả thì ở đầu bên kia , Tấm lẩm nhẩm : " Toshiba dám chơi bà à ? " . Máu Au nổi lên , cả 2 cùng ngồi lì từ sáng đến chiều để " cho mài biết tay ông ( bà ) " . Nhưng càng nhảy và tiếp xúc với nhau thì họ càng cảm thấy hợp nhau hơn
............. để cuối cùng họ quyết định nhảy đôi với nhau 1 ván . Không ngờ sự kết hợp đó thật hoàn hảo , họ chiến thắng với 10 tim tròn trĩnh . 1 nụ hôn được trao cho đôi nhảy chiến thắng ...... còn ở ngoài , cả vua và Tấm đều cảm thấy tim mình đang đập " bình bịch " . Phải chăng họ đã yêu ?
Đúng lúc Tấm đang ngồi mộng mơ về 1 mối tình đẹp thì " vèo " 1 cái , không kịp né tránh , cô ăn trọn 1 cái dép vào mặt
. Định thần lại , Tấm quay ra định chửi cha cái thằng mất dạy nào chơi cái trò vô học đó thì ngay lập tức , mặt cô biến sắc , cắt không còn giọt máu . MẸ CON CÁM ĐÃ VỀ .
Trong khi Tấm còn đang đờ người ra vì sợ , ngay lập tức Cám xuất chiêu Tiểu lý phi thân lao vào ôm chặt lấy Tấm . Không bỏ lỡ cơ hội , mụ dì ghẻ cũng ra chiêu độc Thôi chấn chưởng nhằm thẳng mặt Tấm mà tiến . Bị ôm chặt cứng bởi đôi bàn tay thép của Cám , Tấm đành đau đớn lãnh trọn bàn chân rất rau mùi của mụ dì ghẻ ........ 5 phút sau , mặc kệ cho Tấm lăn lộn vì không ngửi được , mẹ con Cám ung dung nhốt Tấm về phòng , với lời hứa hẹn 1 tháng không nhìn thấy mặt trời .. Cô Tấm đáng thương chỉ còn biết ngồi trong phòng khóc nức nở ........ Lại nói về nhà vua , sau lần gặp gỡ với ẻm trên Au , không đêm nào vua ngủ được , nỗi nhớ nhung dâng tràn trong tim khiến đôi mắt vua thao thức suốt đêm khuya ( để rồi sáng nào cũng ngáy đến 1, 2 h chiều ) . Dường như vua đã yêu say đắm người con gái với cái nick dễ thương ấy . Nhưng vua tìm mãi , tìm mãi mà vẫn không thấy tăm hơi Tấm_babydancing trên Au , từ sau lần gặp mặt đầu tiên và cũng là cuối cùng ấy . 1 ngày , 2 ngày .... rồi 1 tuần , 2 tuần ......... vua buồn bã đến mức chẳng thèm cơm ,chỉ thèm phở , chẳng thiết triều mà chỉ suốt ngày Au ........ Quần thần thấy vậy rất lo lắng , nhưng khuyên can thế nào vua cũng không nghe , còn dọasẽ cắt cơm thằng nào dám bảo tao bỏ Au . Cuối cùng , tể tưởng nghĩ ra 1 cách có thể giúp vua tìm lại nàng Tấm_babydancing . Ngay lập tức , trong buổi thiết triều sáng hôm đó , tể tướng dâng cho vua 1 bản tấu , nói rõ kế hoạch của mình . Vua đọc xong , gật gù : thằng này đúng là thông minh đột xuất , ngu bất thình lình , khá . Truyền : ban cho tể tướng 1 con gà sạch không nhiễm H5N1 , 1 Nokia N91 , 1 xe Mẹc có người kéo . Xong , vua lập tức bắt tay vào chuẩn bị kế hoạch của mình . Kế hoạch đó là gì ? Liệu nó có giúp vua tìm lại được người trong mộng của mình không ? Hãy gọi điện tới số 1900 J Q K Át để dự đoán kết quả ........ ( chết , nhầm sang quảng cáo rồi , cắt , cắt )
Sáng hôm sau tỉnh dậy , ngay lập tức vua sai bọn công công đi dán cáo thị khắp nơi trong thành :
Bản cáo thị !!!!!
Hà Nội ngày ..... tháng..... năm....Sở cáo thị và tuyên truyền Hoàng cung.
A lô 1 2 3 4 5 ..... Bà con chú ý . Hôm nọ nhà vua có nhảy Au với 1 em trên mạng có nick là Tấm_babydancing. Nhưng từ hổm vua đã dày công tìm kiếm mà không gặp lại ẻm . Vua rất yêu ẻm và muốn cưới ẻm làm vợ , vì thế đề nghị tất cả chị em phụ nữ chú ý , ngày ..... tháng..... tới vua sẽ tổ chức 1 cuộc thi có tên gọi là Miss Audition để tìm lại hình bóng người con gái ngày xưa ấy . Địa điểm tổ chức : Net chùa , Phạm Ngọc Thạch Street . Nếu ai muốn tham dự xin xoạn tin nhắn mã số : HV ( hôn vua ) gửi tới số 190000000 Có ..... Hạn chót là ngày ..... tháng........ Chúng tôi xin chân thành cảm ơn , trong lúc tang gia bối rối có gì sơ suất xin chị em thông cảm chấm hết .
Phần 4 : Âm mưu và thủ đoạn .
Bản cáo thị được tung ra , chị em nô nức đến đọc rồi lũ lượt kéo nhau ..... đi về , bởi vua đã quá nổi tiếng trong lĩnh vực .... dê cụ . Nhưng không vì thế mà cuộc thi bị trì hoãn , vẫn có 1 số đông chị em phụ nữ vì mù quáng với số tài sản chị giá vài chục triệu $ của vua ( Bill Gate gọi = cụ) mà không ngần ngại bỏ qua lý lịch rất " giang hồ " của vua ta. Trong đó dĩ nhiên có mẹ con Cám , nhưng ngay khi đọc được nickname Tấm_babydancing , mẹ con Cám đã nghĩ ngay đến cái của nợ nhà mình . Lo sợ Tấm sẽ phỗng tay trên của cả 2 , mụ dì ghẻ ngày đêm nghĩ cách ngăn cản không cho Tấm tham gia cuộc thi . " Làm sao để tốt cho cả 2 " đây ?

Ngày ..... tháng.... năm 19XX , 1 ngày đẹp giời như mọi ngày đẹp giời khác , trong khi Tấm đang lăn lộn ngáy O O trên giường . Bất giác , đánh hơi thấy mùi nguy hiểm , Tấm mở 1 mắt ra giòm , cô thấy có cái gì đen đen , mùi tanh tanh giống như là ...... chân mụ dì ghẻ .......................................... " Á a a a a a a " ( mụ dì ghẻ rất khoái đòn này ) .......... 5 phút sau , mụ dì ghẻ quay lại nói với Tấm :
- Ai bảo để tao gọi mãi mà không dậy cơ , con . Nghe tao bảo đây , tí nữa tao với con Cám phải đi dự cuộc thi " miss au " , mày ở nhà cắm chuột cho tao 2 con 5 độc , bao giờ luyện từ 5 đến max skill xong thì tao cho đi , nhược = không nghe về mài biết " chân " bà ...
Nói xong mụ cắp cặp mông vĩ đại đi thẳng .......... Tội nghiệp cho cô Tấm , đã nghèo còn mắc cái eo , làm sao cô có thể luyện được skill từ 5 đến max chỉ trong 1 ngày đây ? Cô rất muốn được đi dự thi , bởi cô biết mình là người trong mộng của vua mà . Cô đã ngồi mộng mơ đến cái ngày làm hoàng hậu , được " dưới 1 người mà trên vạn người " ( nhất là mẹ con Cám ) , nhưng " giờ cô phải làm sao trọn đây " ? Tức mình Tấm chỉ còn biết lôi tên họ mụ dì ghẻ ra mà chửi cho bõ ghét .
- Vì sao con khóc ?
- Bà khóc liên quan gì đến mài .......
- Vì sao con chửi ?
- Mk , bà đang điên tiết đây , mài có té con nghé , lượn con vượn , giải tán con gián ngay cho bà ................. ơ ...... ơ ........
Đang ngon trớn , Tấm bỗng ngưng chửi vì nhận ra trước mặt mình là cụ già quai nón tốt bụng ngày nào , đang tối mặt tối mày vì " mưa xuân " từ mồm Tấm . Vội vã Tấm cúi đầu xin lỗi cụ , rồi không đợi cụ kịp lên tiếng chửi lại mình , Tấm kể cho cụ nghe nỗi uất ức mà mẹ con Cám gây ra . Cố nén đau thương , tức giận , Mr Bụt cười hề hề :
- Ta tưởng làm sao chứ , cái đó thì ngon lành không , ôke , con cứ đi đi , để ta ở lại cắm chuột cho con , gì chứ cắm chuột là nghề của chàng , mà con nhớ đào cái bàn phím với con chuột ở góc tường lên nhé , nó sẽ giúp ích cho con nhiều đấy ........ ơ đâu rồi ?
Khi Mr Bụt ngẩng mặt lên thì Tấm đã biến từ lúc nào , bất giác giật mình , Mr Bụt vội chạy ra sân . Không , con Mẹc của ngài , con Mẹc ngài phải thế chấp cả nhà + 2 năm trả góp .......... Đi rồi , theo chân Tấm ra đường quốc lộ rồi .... thở dài 1 cái , Mr Bụt đành ngán ngẩm quay lại , bắt tay vào công việc của mình .........
Còn Tấm , thó được chìa khóa của cụ già quai nón xong , cô lao lên con xe đời mới , rú ga tông thẳng vào cột điện , ý nhầm , phóng ra đường quốc lộ , nhằm thẳng Net Chùa mà tiến . Dĩ nhiên cô đã nghĩ ngay đến cái bàn phím và con chuột từ trước và luôn mang theo bên mình ( chuyện , hàng nhập ngoại mà lỵ , mang theo nhảy thì hết sảy con bà bảy ) . 10 sau , Tấm đã thấy bóng dáng khu game net nổi tiếng trước mắt ..............
Tấm phi xe thẳng vào trung tâm với 1 tâm trạng háo hức . Đến chỗ gửi xe, Tấm suýt lao thẳng vào tường vì không hiểu hôm nay thằng gửi xe ăn trúng phải cái gì mà ăn mặc hoành tráng quá . " MK " , quen mồm Tấm lại lầm bầm chửi .
Nhưng Tấm chỉ bực được có 2 phút , ngay khi bước vào phòng thi , cô đã bị choáng ngợp vì không khí nhộn nhịp nơi đây , những tiếng la ó , những tiếng chửi hay hơn hót , thỉnh thoảng còn xen lẫn " Ai bánh gián nóng giòn đê " làm cho Tấm cảm thấy hứng khởi . Bất giác Tấm nhớ về quá khứ ...........
Trong khi Tấm đang mơ mộng thì tiếng loa phát thanh vang lên làm cô giật mình hồi tỉnh . Không khí trong phòng đột nhiên lắng xuống .....
- A lô 1 2 3 4 5 , A lô 5 4 3 2 1 , A lô J Q K Át Móm Xin kính chào toàn thể chị em phụ nứ , hôm nay chúng tôi hân hạnh được mở cuộc thi " Miss Au " để tìm cho vua người trong mông nặng ....... mộng ..... Xin chị em bình tĩnh đừng quá khích thế , chị kia không rao bánh rán nữa , đói lắm rồi đấy ........ E hèm , chúng tôi xin được thông báo thể lệ cuộc thi ngay bây giờ , đó là " không có thể lệ " , bà nào thik chơi con nào thì cứ việc , nghiêm cấm sử dụng vũ khí dưới mọi hình thức ..... công khai ........ Ê , tui chưa hô bắt đầu mà .......
Ngay khi biết được thể lệ , chị em nấn ná xô đẩy nhau để tìm cho mình 1 máy vì số lượng máy là có hạn , đồng nghĩ với việc ai không có máy thì nên đi về mà ra đồng cày cho kịp giờ . Đương nhiên những bà những cô " quá khổ " thường có lợi thế hơn người . Trong cái thế giới " mành được yếu thua " , " béo thì lấy thịt đè người này " , liệu những nhân vật chính của chúng ta sẽ phải làm sao để sống sót ?
Với mẹ con Cám , câu trả lời là rất đơn giản , vốn quen thói bắt nạt Tấm ở nhà , ngay lập tức mụ dì ghẻ ........ tháo giày , và để làm gì thì ai-cũng-biết-là-làm-gì ( không biết thì đọc lại 2 phần trước sẽ biết ) . Còn Tấm ? Bằng sức lực vốn có của mình do hàng ngày phải làm lụng vất vả , cô đã loại được 2 đối thủ " nặng kí " ( sơ sơ thì khoảng 1 tạ ) để giành cho mình 1 suất tham gia ....... 5 sau , cuộc thi chính thức bắt đầu ...........
Xin bà con được bỏ qua những trận đấu nhàm chán của những kẻ " đầu óc ngu si , vòng eo phát triển " để bình loạn trực tiếp trận chung kết giữa những 2 đối thủ truyền kiếp : mẹ con Cám và Tấm .... dĩ nhiên ....... Mặc kệ những lời xì xào , chửi bới của những kẻ thua cuộc và ganh ghét cả về tài năng lẫn ngoại hình , Tấm bình thản lôi từ trong quần ( ? ) ra cái bàn phím và con chuột made in Hàn guốc ...........
Mặc dù hết sức bất ngờ vì sự có mặt của Tấm ở cuộc thi , nhưng ngay lập tức mẹ con Cám hạ quyết tâm " phải cho cái con mù internet , bét Audition kia 1 bài học sơ đẳng " ....... thế là vừa vào trận , Cám , được sự cỗ vú cuồng nhiệt của mụ dì ghẻ mà cắm đầu cắm cổ ân lia lịa ..........per x1 , x2, x3 , x4 , x5 ........ trong khi mụ dì ghẻ cười hô hố vì sướng , thì Tấm , vẫn giữ được thái đô bình thản ban đầu nhấn nút " delete " với châm ngôn " phong độ là nhứt thời , đẳng cấp là mái mái " ........ tuy nhiên do Cám không ngừng per fect nhân liên tục ( ngày xưa Cám chẳng nghe nhạc Hàn đến lòi cả tai ra là gì ) nên đôi bên vẫn cân bằng , không ai chịu nhường ai ........ cho đến quả fini cuối cùng .......... chỉ cần quả này là quyết định ai sẽ là ngừơi chiến thắng ...... cả 2 đều hạ quyết tâm đến cực độ và chờ đợi
Và điều gì phải đến cũng đến , cú Finish Move cuối cùng định đoạt số phận của 2 người con gái .....Trong khi Tấm dúi mặt vào màn hình để nhìn cho rõ thì Cám lại đưa mặt ra xa màn hình , 2 con mắt trố lồi hết cỡ , thiếu điều bay ra ngoài cho rồi . 1 giây , 2 giây ........... không khí trong phòng căng thẳng cực độ ......................
Missssssssssss........
Ai miss vậy ? Tấm hay Cám đây ? Mọi người đổ dồn 2 mắt về phía Cám , thấy Cám đang dùng đầu đập liên tiếp vào màn hình , có vẻ rất đau khổ . Còn Tấm ? Ặc , dã man hơn , cô không dùng đầu đập vào màn hình mà dùng cả cái màn hình to tổ chảng chọi thẳng vào mặt..... mụ béo ngồi bên cạnh ( khổ ) , nhưng có 1 điều làm mọi người chú ý hơn là khuôn mặt Tấm , cô đang cười ? Đúng vậy , Tấm đang cười như điên dại tay vẫn bê nguyên xi cái màn hình đầy máu . Đến đây hẳn chúng ta đã biết ai là người chiến thắng ? Vâng , và đó chính là Tấm _ babydancinggggggggggggggggggggggggggg............. .........
" Hú hú .............. " (?)
Hàng loạt tiếng hú vang lên , chẳng hiểu là chúc mừng người chiến thắng hay tất cả đã biến thành khỉ hết rồi , chỉ biết rằng lẫn trong những tiếng hú ấy là tiếng khóc như phá nhà của Cám , tiếng mụ dì ghẻ chửi bới om sòm , và rõ nhất là tiếng " bốp bốp " vang lên khi cái màn hình và mặt mụ béo kia chạm vào nhau ( Tấm vẫn chưa hết phấn khởi chắc ? )
Và thế là Tấm và nhà vua lấy nhau . Chỉ khổ cho vua sau khi lấy Tấm xong phải bỏ ra vài chục triệu phẫu thuật thẩm mĩ cho nạn nhân của Tấm hôm thi . Nhưng vua vẫn vui vì đã tìm được người trong mộng của mình . Ngày tháng qua đi , 2 người sống vui vẻ trong hoàng cung , chỉ thỉnh thoảng người ta thấy vua ôm quần áo sang nhà dân ngủ nhờ , hoặc đêm đêm lại thấy vua phi ra khỏi hoàng cung với độc 1 chiếc quần lót , vừa đi vừa khóc , nhưng họ vẫn sống hạnh phúc , phải , rất hạnh phúc .......
Cho đến 1 ngày , phì , mệt quá , nghỉ chút nha mọi người ........tobe continued
  • 0

#3 Theghost

Theghost

    biết dimlinear

  • Members
  • PipPipPipPipPip
  • 309 Bài viết
Điểm đánh giá: 31 (tàm tạm)

Đã gửi 17 January 2008 - 05:11 PM

Pickeman nên gộp chung vào 1 topic đi, để nhiều topic loãng quá :)
  • 0
Có khi nào trên đường đời tấp nập.Ta vô tình đi lướt qua nhau.Bước lơ đãng k0 ngờ đang để mất.Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu

#4 pikeman286

pikeman286

    biết dimdiameter

  • Members
  • PipPipPipPipPip
  • 337 Bài viết
Điểm đánh giá: 244 (khá)

Đã gửi 02 February 2008 - 12:30 PM

Sau đây là câu chuyện tấm cám phần II: :)
Tấm - Cám Thời Hiện Đại


Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, trong một gia đình nọ, có hai người con gái cùng cha khác mẹ. Tấm là con của bà vợ cả, Cám là con của bà vợ lẽ. Người cha mất rồi, mẹ Tấm cũng mất, nên Tấm phải ở cùng với dì ghẻ là mẹ của Cám.


- Tấmmmm!!!!!!!!! Tao đã cấm mày xào nấm với dấm rồi cơ maaaaaaaaà. Đầu mày có bị ấm không? Cẩn thận tao cho vài đấm.

- Tấmmmm!!!!!!!!! Mày hâm à, mày câm à. Sao mày đâm thủng cái mâm???

Hàng ngày, những lời đay nghiến, chửi bới Tấm xảy ra như cơm bữa, cho dù gì ghẻ đã đôi lần bị phê bình trước tổ dân phố vì vi phạm nếp sống văn minh gia đình văn hoá. Tấm làm gì cũng bị bà mắng, trong khi Cám cũng đâm thủng mâm lúc chơi đùa với Tấm thì lại được mẹ khen là văn võ song toàn.

Một ngày nọ, dì ghẻ bỗng thèm ăn tép xào khế. Bà liền gọi hai cô đến và rằng :" Hai con! Hai con hãy ra ngoài ao tắm rửa giặt giũ cho sạch, cho thơm. Nhân tiện lúc đi ngang qua đồng bắt cho mẹ ít tép. Đứa nào bắt được nhiều tép về đây thì ta thưởng cho yếm đỏ, tôm thì càng tốt".

Hai cô vâng lời mẹ và chạy đi. Tấm chăm lam, chăm làm. Cô nhảy ào xuống đồng. Một tay cô mò từng con tép, bắt từng con tôm bỏ vào giỏ. Còn tay kia bứt từng con đỉa đang bám chặt vào đùi, nhìn trước ngó sau rồi vứt mạnh về phía Cám đang say giấc trên bờ.

Chẳng mấy chốc, giỏ tép đã đầy kín. Tấm cất tiếng gọi Cám đi về. Tỉnh dậy, Cám bỗng thấy hoảng sợ vô cùng khi nhìn thấy giỏ của mình trống rỗng. Như thế này thì mẹ sẽ đánh mất. Vừa mới hôm qua thôi, Cám còn chứng kiến cảnh mẹ mình đấm lia lịa vào mõm con chó bécgiê vì nó trót xơi trộm của bà củ khoai lang. Con chó dữ tợn là thế mà phải bỏ chạy, để lại bốn chiếc răng cửa ở bãi chiến trường. Nhớ đến cảnh đó, Cám bất giác đưa tay che lấy miệng mình...

Về đến nhà, dì ghẻ đon đả ra đón Cám và thưởng cho Cám cái yếm đỏ. Còn Tấm, cô khóc tấm tức rồi lủi thủi ra chiếc giếng sau nhà. Cô thấy cuộc đời sau lắm trái ngang. Cô đã bỏ ra bao nhiêu công sức để bắt đầy giỏ tôm tép mang về cho mẹ ghẻ, vậy mà lúc lên bờ, cô đã cả tin khi nghe Cám nói :"Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu chị lấm chị ngụp cho sâu kẻo về mẹ mắng". Rồi lừa lúc Tấm quay đi, Cám đã tráo bỏ giỏ rỗng của mình lấy giỏ đầy của Tấm rồi phi trâu một mạch về lĩnh yếm mới, bỏ lại đằng sau vài viên gạch do Tấm ném với theo.

" Thôi thì của đi thay người", Tấm tặc lưỡi. Sau đó cô nhẹ nhàng thả con cá Bống trong giỏ xuống giếng. Con cá Bống này là của một người đàn ông lạ mặt tặng cho. Lúc ở ngoài đồng tép, đang nằm đập thùm thụp hai tay xuống đất vì uất ức, bất chợt ngẩng lên, Tấm bỗng thấy ông ta từ đâu xuất hiện. Ông tự giới thiệu mình là Bụt. Tấm nhớ rõ lắm vì cái tên này lần đầu tiên cô thấy có trên đời. Lúc đầu cô đã nghĩ thầm "Tên gì mà xấu tệ, sao không giới thiệu tên khác đi cho đẹp???". Tuy nhiên, cô đã trở nên có cảm tình khi nghe ông nhẹ nhàng hỏi :" Vì sao con khóc?". Sau khi nghe Tấm kể lại mọi chuyện, ông Bụt mới cho Tấm con cá Bống này và dặn, mỗi khi cho Bống ăn cơm, hãy nhớ gọi:" Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người." Dặn xong, ông bỏ chạy vì bị con chó bécgiê mà Tấm mang theo nhe bộ hàm thiếu bốn chiếc răng cửa ra dọa.

Kể từ ngày đó, mỗi lần sau bữa ăn, Tấm đều lén trút một bát cơm nóng hổi vào trong yếm và nhảy tưng tưng ra ngoài giếng để cho Bống. Những lúc như vậy, Tấm phải vừa nhảy vừa huýt gió để dì ghẻ và Cám khỏi nghi ngờ về hành động của mình. Tuy nhiên, hành động đó của Tấm đã không qua được con mắt tinh đời của dì ghẻ...


"Không điên! Không dở hơi! Không thần kinh! Vậy mà vừa ăn no xong lại nhảy chồm chồm như phải bỏng" - Dì ghẻ nghĩ thầm. "Rõ ràng là khuất tất rồi đây, heheheheee..."


Rồi mụ sai Cám rình Tấm mọi lúc, mọi nơi; ghi lại mọi diễn biến, việc làm thường ngày của Tấm. Cám ghi được tất, không bỏ sót bất kỳ một hành động nào, kể cả những câu chửi thầm Tấm dành cho hai mẹ con Cám mỗi khi nàng tủi phận. Và rồi Cám phát hiện ra chiếc giếng, nơi Tấm thường nhảy tưng tưng đến mỗi khi ăn cơm xong. Ngay sau đó, Cám về thưa với mẹ. Dì ghẻ uất lắm. Bà nghĩ Tấm mang cơm cho giai...

Ngay sáng hôm sau, lúc con gà còn chưa kịp cất tiếng gáy vì chiều hôm trước bị Cám đá vào cổ họng trong lúc tập võ, dì ghẻ đã gọi Tấm dậy:"Con ơi con ơi. Đi chăn trâu phải chăn đồng xa. Chớ chăn đồng gần, làng bắt mất trâu". Tấm ức lắm. Nàng vừa làu bàu, vừa mắt nhắm mắt mở nhảy lên lưng trâu. Làm sao mà không tức cho được, khi mới hai rưỡi sáng đã bị đánh thức, trong khi lịch ngủ thường ngày của nàng chỉ được bắt đầu vào lúc hai giờ mười lăm.


Tấm vừa đi khuất, dì ghẻ và Cám vội chạy lại gần chiếc giếng. Từ đằng xa, hai mẹ con thi nhau nhặt gạch ném rào rào về phía đó. Chẳng biết họ đã ném bao nhiêu viên, chỉ biết rằng chiều hôm đó cả làng phải nghe chửi vì nhà hàng xóm bên cạnh tưởng mất trộm nguyên liệu xây dựng.

Tôi đến, như thường ngày, Tấm lại mang cơm ra cho Bống ăn...

"Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người." Người ta nghe Tấm gọi mãi, gọi mãi. Và rồi tiếng Tấm rú vang khi chỉ thấy một cục máu nổi lên mặt nước. Tấm oà khóc. Kẻ nào đã hãm hại Bống? Kẻ nào đã đang tâm làm việc này? Và thế là tối hôm đó, lần thứ hai trong ngày, cả làng lại một lần nữa phải nghe chửi.

Bụt lại hiện lên và hỏi: "Vì sao con chửi?". Sau khi nghe Tấm kể lại sự tình, Bụt mới bảo Tấm tìm xương Bống về cho vào bốn cái lọ và chôn vào bốn góc giường nơi Tấm nằm. Nghe lời Bụt, Tấm quay về nhà tìm xương Bống. Tìm mãi mà không thấy, Tấm lại khóc. Khóc mãi thì có một tiếng nói the thé vang lên "Cục ta cục tác, cho ta nắm thóc ta bới xương cho". Ngẩng đầu lên, Tấm nhận ra con gà trống ngày nào, nay chất giọng đã hoàn toàn thay đổi vì di chứng của lần bị Cám đá vào cổ. Tấm ném thóc cho gà. Gà bới một lúc thì tìm thấy xương. Tấm nhặt lấy bỏ vào lọ và đem chôn dưới bốn chân giường nơi mình nằm...

Ít lâu sau, nhà vua mở hội. Mọi người dân trong kinh thành đều được mời tới dự bữa tiệc do vua chiêu đãi. Mẹ con Cám nghe tin dậy từ sáng sớm, chuẩn bị những bộ váy đẹp nhất, những đôi hài đẹp nhất, và đặc biệt là bỏ qua thói quen ăn sáng hàng ngày. Tấm cũng muốn đi lắm. "Gì thì gì, ăn uống free, không đi cũng phí", Tấm nghĩ vậy :). Nhưng dì ghẻ lại không đồng ý. Bà nghĩ ra kế. Ban đầu, bà lấy một lon sữa ông Thọ tính phục vụ kế hoạch. Nhưng thấy không ăn thua, bà kiếm một hộp sữa Cô gái Hà Lan loại 3kg, xúc đầy thóc, đầy gạo, sau đó đem đổ tất vào thùng và bảo Cám quay cho chúng trộn lẫn. Sau đó bà bắt Tấm nhặt thóc gạo riêng ra, xong thì mới cho đi hội. Tấm uất lắm. Cô muốn bóp cổ Cám cho hả giận. Nhưng khi thấy Cám đang nằm thở phì phò vì chóng mặt, lòng nhân từ đã khiến Tấm gạt phắt tư tưởng tội lỗi...

Mẹ con Cám đi rồi, Tấm bắt tay ngay vào công việc. Nhưng nhặt mãi, nhặt mãi mà vẫn không hết, Tấm lại khóc. Bụt hiện lên và hỏi: "Làm sao con khóc?", và rồi khi biết rõ câu chuyện, Bụt mới cười mà rằng :"Ôi xời ơi, tưởng gì, chuyện nhỏ như con thỏ nằm trên đồng cỏ. Ta sẽ cho con chim "điêu" của ta đến giúp con ngay".

Ngay lập tức, chim của Bụt bay đến, sà vào thùng thóc. Tấm thích chí lắm. Có trong mơ cô cũng chẳng hình dung ra nổi, Bụt cho chim nhặt thóc giúp mình. Tiện thể, Tấm bê cả thùng hạt dẻ, nhờ chim bóc vỏ hộ...

Trong chốc lát, mọi việc đã xong xuôi. Tấm hớn hở vì sắp được đi trảy hội. Nhưng khi nhìn mình trong gương, Tấm lại khóc. Bộ váy yếm duy nhất dì ghẻ cho cô mặc từ ngày này qua ngày khác, từ mùa đông sang mùa hè, giờ chẳng khác gì bikini 2 mảnh. Và đôi guốc cao gót, giờ trông y hệt đôi guốc mộc. Tấm khóc to lắm. Một phần vì cô tủi, và phần nhiều cốt để cho Bụt nghe thấy.


Và Bụt đã nghe thấy thật. Làm Bụt như làm dâu trăm họ, thấy có tiếng khóc ở đâu là phải xuất hiện nơi đó, trừ nhà hộ sinh. Bụt đến chỗ Tấm, và cố gắng cất giọng ngọt ngào: "Lại có chuyện gì nữa đây hử Tấm???". Sau khi nghe Tấm kể lể sự tình, Bụt mới bảo Tấm:"Con đào những cái lọ đã chôn ngày trước lên, thì muốn quần áo đẹp thế nào cũng có, toàn Versace với cả Moschino không hà". Nói xong, Bụt biến mất luôn. Kể từ đó, không ai còn thấy Bụt nữa xuất hiện lần nào nữa trên giang hồ và nghe đâu, ông đã nằng nặc xin chuyển công tác...


Nghe lời Bụt, Tấm đào tung cả ngôi nhà vì chẳng nhớ lần trước đã chôn lọ ở đâu. Cuối cùng, cô cũng đã tìm thấy chúng. Nào thì áo, nào thì quần, nào thì giày, và còn cả một con ngựa. Tấm đóng bộ gọn gàng, nhảy lên lưng ngựa và phi thẳng đến nơi trảy hội. Lúc đi ngang qua cầu, táy máy thế nào, Tấm rơi một chiếc giày xuống hồ. Loay hoay mãi mà không vớt lên được, Tấm tính khóc. Nhưng rồi sợ rằng sẽ đến muộn giờ trẩy hội nên Tấm mặc kệ, nhảy lên lưng ngựa và tiếp tục thúc ngựa phi nước đại...


Đến nơi, đúng lúc nhà vua đang mở cuộc thi kén vợ. Ai ướm vừa chiếc giày mà vua mang ra, người đó sẽ là vợ của vua. Điều lệ cực kỳ đơn giản, dễ chơi, dễ trúng thưởng nên ai cũng muốn thử vận may, trong đó có cả mẹ con nhà Cám. Vậy mà lạ thay, chẳng ai ướm vừa. Người ít nhất cũng rộng ngót một size. Tấm len lỏi chen vào. Cô nhận ngay ra giày của mình. Làm sao mà không nhận ra chiếc giày quá khổ. Tấm ngạc nhiên lắm. Thì ra ban nãy nhà vua đi ngang qua cây cầu, ngài đã vớt được chiếc giày của Tấm. Tấm bèn xin ướm thử và vừa khít. Nàng trở thành vợ của nhà vua từ đó.


Thấm thoắt đã đến ngày giỗ bố, Tấm xin phép vua cho nàng trở về nhà. Vừa đến nơi, Tấm đã bị dì ghẻ bắt trèo cau hái quả. Nàng bực mình lắm. Dù gì thì cũng đường đường là chánh cung hoàng hậu, vậy mà phải trèo cây cau. Nhưng rồi nghĩ đến nghĩa vụ làm con, nàng làu bàu vài câu rồi nghe theo lời của mẹ ghẻ, trèo lên cây và không quên cắp nách đôi giày đã đi vào lịch sử.


Lại nói về mẹ con Cám, khi thấy Tấm đã ở chót vót trên ngọn cây, cả hai liền cầm rìu chạy ra mà mắm môi mắm lợi chặt gốc. Cây đổ ụp xuống ao khiến Tấm rơi xuống nước. Cho chắc ăn, mẹ con Cám gí điện xuống nước cho Tấm chết hẳn. Báo hại mấy trai làng đang tắm cách đó không xa cũng bị một phen điện giật. Thấy Tấm đã chết hẳn, Cám mới lấy quần áo của Tấm và mặc vào người rồi đi thẳng vào cung.

Tấm chết đi hoá thành chim vàng anh. Nàng muốn bay vào cung lắm. Nàng muốn được nhìn thấy nhà vua hàng ngày. Nhưng nàng không dám. Không chỉ riêng nàng, tất cả loài chim trong vùng chỉ nghe đến tên nhà vua là đều bay mất dép. Chả là nhà vua đang tập bắn chim. Con vật xấu số nhất bị vua bắn chết mới chỉ cách đây mấy ngày bằng cả một băng AK. Nàng chỉ dám đến bên vua mỗi khi đêm về và hót cho vua nghe những điệu nhạc mà chính nàng cũng không thể hót lại được lần thứ hai. Thấy con chim lạ cứ quấn quít bên mình, một hôm vua hỏi: "Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào ống quần". Nghe vậy, vàng anh bay vào ngay, và suýt chết ngạt trong đó...

Từ ngày có vàng anh, nhà vua quên cả Cám mỗi khi đêm về khiến Cám tức lắm. Nó bèn sai quân lính bắt chim, vặt sạch lông vứt ra vườn. Từ đám lông ấy mọc ra hai cây soan đào. Vua thấy đẹp, bỏ chơi chim chuyển sang chơi cây. Cám tức mình lại sai chặt sạch cây trong vườn và lấy gỗ đóng thành khung cửi. Niềm vui chẳng trọn vẹn. Hôm sau suýt nữa thì Cám bị truy tố vì tội lâm tặc.


Khung cửi hàng ngày phát ra tiếng kêu: "Kẽo cà kẽo kẹt, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt cho". Điên tiết, Cám đốt thành tro và đem rải ra đường. Từ đám tro ấy lại mọc lên cây thị, và chỉ có duy nhất một quả...

Lại nói về nhà vua. Từ ngày Cám về cung, nhà vua cảm thấy có điều gì lạ lạ. Vua sinh buồn phiền, ngày ngày dạo chơi khắp nơi cho khuây khoả. Một hôm, khát nước, vua đi qua quán của bà già nọ. Vua kêu hai cốc trà đá. Bà cụ mời vua miếng trầu. Thấy miếng trầu ngon sao giống của hoàng hậu têm ngày trước, nhà vua mới gặng hỏi, đồng thời xin bà miếng nữa...


Thì ra một lần bà lão đi ngang qua cây thị, thấy có quả thị ngon, bà mới nói :"Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ăn chứ bà không ngửi". Gọi mãi, gọi mãi mà thị không rơi, bà mới dùng dép ném. Thấy quả thị đẹp, bà lão mang về nhà để ngắm hàng ngày. Nhưng kỳ lạ làm sao, từ ngày có thị, mỗi lần bà lão đi ra khỏi nhà, khi quay về, nhà cửa lại gọn gàng sạch sẽ, cơm nước đầy đủ. Bà ngạc nhiên lắm. Bà kể cho mọi người nghe, và sau đó phải giấu biệt thị vì ai cũng muốn mượn. Rồi một ngày bà giả vờ đi ra khỏi nhà rồi sau đó quay lại, bà thấy trong quả thị có một người con gái nết na, xinh đẹp bước ra. Bà mừng lắm, chạy vội lại xé tan vỏ thị. Từ đó Tấm ở lại với bà lão.



Khi vua hỏi, bà mới gọi Tấm ra. Hai vợ chồng nhận ra nhau, mừng mừng tủi tủi. Sau đó vua đưa Tấm về cung lại làm hoàng hậu.



Thế là hết rồi.............


© Copyright by TrangNgan.Info
Admin:TieuDanTruongOnly
  • 0