Chuyển đến nội dung
Diễn đàn CADViet
  • Thông báo

    • Nguyen Hoanh

      CADViet đã hoàn tất nâng cấp   14/09/2017

      Chào các bạn, CADViet đã hoàn tất việc nâng cấp lên phiên bản mới. Tất cả các chức năng đã hoạt động theo kỳ vọng của ban quản trị. Nếu có vấn đề gì cần phản hồi, các bản post ở đây nhé: Trân trọng, Nguyễn Hoành.
Happyfeet

KHI TA GỬI ĐI 2 NỤ CƯỜI

Các bài được khuyến nghị

Happyfeet    893

CÁI BẪY KHỈ

 

Châu Phi, người ta dùng một thứ rất thú vị để bẫy khỉ trong rừng. Tuy nhiên, họ phải bẫy làm sao để khỉ không bị thương chút nào, vừa vì mục đích nhân đạo, vừa vì sau đó khỉ còn được đưa về các vườn thú ở Mỹ.

 

Những người săn khỉ dùng những cái chai rất nặng, cổ chai dài và hẹp, chỉ đủ để khỉ thò tay vào một cách khó khăn. Trong chai, thợ săn bỏ những hạt lạc tẩm đường có mùi rất thơm, rất quyến rũ. Họ đặt những cái chai ấy nhiều chỗ trong rừng và có nhiều khỉ mắc bẫy.

 

Chuyện đó diễn ra như thế nào? Những con khỉ ngửi thấy mùi thơm của lạc tẩm đường nên chạy đến chỗ những cái chai. Chúng cố gắng thọc tay qua cổ chai dài và hẹp, nắm lấy thật nhiều lạc. Rồi chúng không thể rút tay ra được vì bàn tay nắm nhiều lạc quá mà cổ chai lại nhỏ. Nhưng bọn khỉ cũng không chịu thả tay ra để bỏ lại lạc trong chai dù đó là cách duy nhất để khỉ rút tay ra khỏi chai. Mà những cái chai thì rất nặng, khỉ cũng không thể vác chai đi khắp nơi. Thế là chúng mắc bẫy.

 

Chúng ta có thể cười nhạo và cho rằng bọn khỉ thật ngốc. Nhưng có bao giờ chúng ta, cũng như những con khỉ ấy, không chịu bỏ những điều lợi tức thời để cứ nhắm mắt mà kẹt trong hàng đống vấn đề khó khăn, y như bọn khỉ nắm chặt lạc tẩm đường? Và rồi chúng ta cứ vác "cái chai" đựng đầy những khó khăn đó đi khắp nơi, tự làm tội nghiệp mình và mong muốn người khác thông cảm cho mình. Trong khi chúng ta hoàn toàn có thể tự giúp mình bằng cách bỏ qua những "hạt lạc" nhỏ nhặt ấy!

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

TẠI SAO PHẢI ĐỌC SÁCH

 

Tại một trang trại ở miền núi xa xôi, có một ông cụ già sống với người cháu trai của

 

mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ dậy rất sớm đọc sách. Có những cuốn ông đã đọc rất nhiều lần, đến mức sờn

 

cũ, nhưng lúc nào đọc ông cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách. Người cháu bắt

 

chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:

 

- Ông ơi, cháu cũng đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu,

 

nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế?

 

Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:

 

- Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!

 

Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng nước đã chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.

 

Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười vang và nói:

 

- Nước chảy hết rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!

 

Rồi ông bảo cậu bé quay lại sông lấy một giỏ nước nữa. Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một

 

lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng: "không

 

thể đựng nước vào cái giỏ", rồi đi lấy một cái xô để đựng nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:

 

- Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ! Cháu làm dược đấy, chỉ có điều cháu

 

chưa cố hết sức thôi!

 

Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ

 

được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng chảy hết ra khỏi giỏ trước

 

khi cậu về đến nhà. Thế là cậu lại đi lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ

 

lại trống rỗng. - Ông xem này - cậu bé hụt hơi nói - Thật là vô ích!

 

- Cháu nghĩ nó vô ích ư? - ông cụ nói - Cháu thử nhìn cái giỏ xem!

 

Cậu bé nhìn lại cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trong khác hẳn ban đầu. Nó không

 

còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rữa sạch sẽ.

 

- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc nhớ được mọi

 

thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia

 

vậy.

 

:bigsmile:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Nguyen Hoanh    4.524
TẠI SAO PHẢI ĐỌC SÁCH

 

Rồi ông già chỉ xuống chân cháu trai nói tiếp: Cháu hãy xem đôi chân của cháu nữa, bây giờ nó đã bằng chân anh Đức với anh Mách rồi đấy. Khi đọc sách cháu không những có được nhiều thứ mà cháu còn có được thể lực do lật nhiều trang sách.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

11 BƯỚC ĐỂ SỐNG TỐT VỚI MỌI NGƯỜI

 

1. Trước khi bạn nói chuyện gì đó với ai đó, hãy tự hỏi mình 3 câu:

 

- Điều đó có đúng đắn không?

 

- Điều đó có tử tế lắm không?

 

- Điều đó có cần thiết không?

 

2. Hãy tiếc kiệm lời hứa, nhưng một khi đã hứa thì hãy chắc chắn giữ lời.

 

3. Đừng để mất một cơ hội nào động viên người khác.

 

4. Không nói xấu người khác, đừng ngồi lê đôi mách và đừng nghe những chuyện ngồi lê đôi mách.

 

5. Biết tha thứ. Bạn hãy tin rằng hầu hết mọi người đã cố hết sức rồi.

 

6. Giữ cho đầu óc "mở" và thật tỉnh. Thảo luận, bàn bạc nhưng đừng cãi cọ.

 

7. Đừng đếm đến 10 mà hãy đếm tới 1000 trước khi làm gì đó hoặc nói gì đó mà bạn nghĩ có thể làm vấn đề trở nên tồi tệ hơn.

 

8. Không phải kể về những ưu điểm hay tính tốt của bạn, hãy để chúng tự thể hiện.

 

9. nếu như ai đó phê phán bạn, hãy xem trong đó có gì là đúng, là sự thật không. Nếu là có, hãy biết thay đổi

 

cái sai của mình. Nếu không có gì là sự thật, hãy lờ đi và sống sao cho chẳng ai tin vào lời phê phán đó.

 

10. Nuôi nấng và chăm sóc khả năng hài hước của bạn. Nụ cười là khoảng cách ngắn nhất giữa những con người.

 

11. Đừng đòi hỏi phải được an ủi như là mình đã an ủi người khác: đừng đòi hỏi được hiểu như là mình đã hiểu

 

người khác: và đừng đòi hỏi yêu thương như mình đã yêu thương người khác. :bigsmile:

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

HẤT NÓ XUỐNG VÀ BƯỚC LÊN TRÊN

 

Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng người nông dân nọ có một con lừa già. Một hôm con lừa bị rơi xuống giếng

 

và đau đớn kêu la thống thiết. Sau khi cẩn thận đánh giá tình hình, rất thương cảm cho con lừa, người nông dân đã quyết

 

định nên nhanh chóng giúp nó kết thúc sự đau đớn. Anh gọi thêm mấy người hàng xóm để cùng lấp đất chôn con lừa.

 

Lúc đầu con lừa bị kích động vì những gì người ta đang làm đối với nó. Nhưng khi từng xuổng từng xuổng đất nối tiếp rơi trên

 

vai nó, một ý nghĩ chợt lóe lên: cứ mỗi lần đất rơi xuống vai, nó sẽ lắc cho đất rơi xuống và bước lên trên !

 

Và nó đã làm như vậy, từng chút từng chút một. "Hất nó xuống và bước lên trên, hất nó xuống và bước lên trên, hất nó xuống

 

và bước lên trên" - Con lừa lập đi lập lại để tự cổ vũ mình. Mặc cho sự đau đớn phải chịu sau mỗi xuổng đất, mặc cho sự bi

 

đát cùng cực của tình huống đang gánh chịu, con lừa tiếp tục chiến đấu chống lại sự hoang mang, hoảng sợ, và tiếp tục theo

 

đúng phương châm "Hất nó xuống và bước lên trên".

 

Không mất nhiều thời gian, cuối cùng con lừa già, dù bầm dập và kiệt sức, đã hoan hỉ và đắc thắng bước ra khỏi cái giếng.

 

Những gì tưởng như sẽ đè bẹp và chôn sống nó, trên thực tế đã cứu sống nó..., đều là nhờ cái cách con lừa đối mặt với nghịch

 

cảnh của mình.

 

Cuộc sống là như vậy đó. Nếu chúng ta đối mặt với các vấn đề của mình một cách tích cực, khước từ sự hoảng loạn, sự cay

 

đắng và tự thương hại..., những nghịch cảnh tưởng sẽ chôn vùi chúng ta sẽ tiềm ẩn trong chính nó những phần thưởng không

 

ngờ tới. Hãy "hất nó xuống và bước lên trên", để ra khỏi những "cái giếng" mà bạn gặp phải!

 

:bigsmile:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Nguyen Hoanh    4.524
HẤT NÓ XUỐNG BƯỚC LÊN TRÊN

Cuộc sống là như vậy đó. Nếu chúng ta đối mặt với các vấn đề của mình một cách tích cực, khước từ sự hoảng loạn, sự cay

đắng và tự thương hại..., những nghịch cảnh tưởng sẽ chôn vùi chúng ta sẽ tiềm ẩn trong chính nó những phần thưởng không

ngờ tới. Hãy "hất nó xuống và bước lên trên", để ra khỏi những "cái giếng" mà bạn gặp phải!

:bigsmile:

Nghịch cảnh của con lừa trên cũng giống như của con chim trong câu chuyện dưới đây:

 

Một chú chim non đang bay về phương Nam để trú đông. Trời rất lạnh đến nỗi làm đông cứng cả người và nó bị rớt xuống đất, giữa một cánh đồng. Trong lúc đang nằm ở đó thì có một con bò đi đến và ỉa vương vãi phân lên người nó. Nằm trong đống phân bò nóng hổi, sau một lúc nó bắt đầu cảm thấy tan cái buốt giá và thật là ấm áp dễ chịu. Nó cảm thấy sung sướng và hạnh phúc đến độ bắt đầu cất tiếng hót véo von. Không may cho nó là có một con mèo đi ngang qua đó, nghe thấy tiếng chim hót nên đã mò tới. Con mèo lôi chú chim non ra khỏi đống phân bò và ăn thịt nó.

Bài học rút ra từ câu chuyện này là:

1. Không phải ai ỉa lên đầu ta cũng là kẻ thù của ta.

2. Không phải ai lôi ta ra khỏi đống phân cũng là bạn của ta.

3. Khi đang ở trong đống phân thì nên ngậm miệng lại.

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

Đây là 1 bài thơ đạt giải hay nhất năm 2005 do 1 em bé Châu Phi viết :

 

Khi tôi sinh ra, tôi màu đen.

 

Khi tôi lớn lên, tôi màu đen.

 

Khi tôi đi dưới nắng, tôi màu đen.

 

Khi tôi sợ, tôi màu đen.

 

Khi tôi bệnh, tôi màu đen.

 

Và khi tôi chết, tôi vẫn màu đen.

 

Còn bạn, hỡi người da trắng.

 

Khi bạn sinh ra, bạn màu hồng.

 

Khi bạn lớn lên, bạn màu trắng.

 

Khi bạn đi dưới nắng, bạn màu đỏ.

 

Khi bạn lạnh, bạn màu xanh.

 

Khi bạn sợ, bạn màu vàng.

 

Khi bạn bệnh, bạn màu xanh (lá).

 

Và khi bạn chết đi, bạn màu xám.

 

Thế mà bạn gọi tôi là da màu ư ???

 

:bigsmile:

  • Vote tăng 3

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

LẠC ĐƯỜNG

 

- Chắc chắn là thằng bé kia bị lạc - Một người phụ nữ nói.

 

- Chạy ra hỏi nó xem - Một người khác đáp lại.

 

Tôi cũng có thể chắc chắn như thế, vì chỉ cần nhìn vào mặt nó là biết ngay. Hẳn bạn cũng từng trãi qua hoàn cảnh đó. Tôi cũng vậy. Không phải chỉ khi hồi còn nhỏ, mà ngay cả bây giờ, khi đã lớn.

 

Tôi không nói tới vẻ mặt ngơ ngẩn mà chúng ta thể hiện khi chúng ta không biết mình đang ở đâu và cũng không biết hỏi ai. mà tôi nói tới các cảm giác sợ hãi, hoảng hốt khi ở một mình, mà không biết mình ở đâu.

 

Đứa trẻ đó trông đúng như thế !

 

Nó đứng trơ trọi, nhìn loanh quoanh xem có gương mặt nào quen thuộc không. Nó đang ở giữa ranh giới của việc "Rồi sẽ ổn thôi" và "Hu hu... chết mất! Mẹ ơi!!!".

 

Khi hai người phụ nữ lại gần cậu bé, chưa kịp hỏi gì thì mẹ cậu bé đã xuất hiện. Bạn nghĩ là mẹ cậu bé sẽ làm gì?

 

Cô ấy ôm chầm lấy đứa con, hôn lên tóc và mặt nó hàng trăm lần.

 

Nhìn cảnh ấy tôi chợt nghĩ bị lạc cũng thật xứng đáng!

 

Tôi nghĩ đến những lần tôi bị lạc, khi đã là người lớn. Đó là cảm giác trống rỗng, bị bỏ rơi, không ai quan tâm tới. Không có những cái ôm, hôn, hay thậm chí là bày tỏ sự mừng rỡ.

 

Khi hai mẹ con cậu bé đã đi xa, tôi đứng nhìn theo và chợt thấy mỗi người vẫn còn rất hạnh phúc khi bị lạc mà có người nhớ tới mình. Tôi cứ đứng cho tới khi có một người đi qua:

 

- Em ổn cả chứ? Một chị hỏi tôi - Trông em có vẻ như đang cần giúp đỡ. Em đang tìm cái gì à? Hay là bị lạc?

 

Tôi lắc đầu và mỉm cười:

 

- Em đang tìm một câu trả lời, và chị đã đem nó tới rồi đấy!

 

:bigsmile:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

CẢM ƠN SỰ TÔN TRỌNG

 

Cuối cùng Minh đã cưới Xuân. Ngày kết hôn, anh nói với cô ấy một bí mật: "Mãi mãi anh không thể quên một cụ già". Minh nói: "Chính nhờ sự giúp đỡ của cụ, mà anh mới có cơ hội quen em".

"Cơ hội gì?" - Xuân tủm tỉm cười hỏi.

 

"Anh đã từng nhờ một ông cụ, khi chỉ có hai chúng ta ở trong thang máy, nhờ ông hãy dừng thang máy 5 phút, để anh có thể nhìn kỹ em".

"Cụ già đó lập tức đồng ý với anh, và còn tắt cả đèn nữa". Xuân nói.

"Sao em biết?" - Minh ngạc nhiên.

 

"Đó là ông của em. Chính em đã nhờ ông tắt đèn, em muốn thử, xem anh có nhân lúc tối mà hôn trộm em hay không".

"Nhưng anh không dám hôn. Mà chỉ nói một câu: "Cô gái đừng sợ, đã có tôi"."

"Cũng chính là câu nói này đã thể hiện sự tôn trọng của anh. Vì nó mà em mới quyết định bước đến gần anh". Nói rồi Xuân hôn lên mắt Minh.

Hóa ra cái "quả" của sự tôn trọng lại ngọt đến như vậy!

 

* Lời bình

Những cô gái đoan trang bao giờ cũng muốn tìm được một chàng trai lịch sự.

 

:bigsmile:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Nguyen Hoanh    4.524
CẢM ƠN SỰ TÔN TRỌNG

 

Cuối cùng Minh đã cưới Xuân. ngày kết hôn, anh nói với cô ấy một bí mật: "Mãi mãi anh không thể quên một cụ già". Minh nói: "Chính nhờ sự giúp đỡ của cụ, mà anh mới có cơ hội quen em".

"Cơ hội gì?" - Xuân tủm tỉm cười hỏi.

 

"Anh đã từng nhờ một ông cụ, khi chỉ có hai chúng ta ở trong thang máy, nhờ ông hãy dừng thang máy 5 phút, để anh có thể nhìn kỹ em".

"Cụ già đó lập tức đồng ý với anh, và còn tắt cả đèn nữa". Xuân nói.

"Sao em biết?" - Minh ngạc nhiên.

 

"Đó là ông của em. Chính em đã nhờ ông tắt đèn, em muốn thử, xem anh có nhân lúc tối mà hôn trộm em hay không".

"Nhưng anh không dám hôn. Mà chỉ nói một câu: "Cô gái đừng sợ, đã có tôi"."

"Cũng chính là câu nói này đã thể hiện sự tôn trọng của anh. Vì nó mà em mới quyết định bước đến gần anh". Nói rồi Xuân hôn lên mắt Minh.

Hóa ra cái "quả" của sự tôn trọng lại ngọt đến như vậy!

 

* Lời bình

Những cô gái đoan trang bao giờ cũng muốn tìm được một chàng trai lịch sự.

 

:bigsmile:

Sau ngày kết hôn, Minh buồn bã nghĩ thầm: giá mà mình không gặp phải ông già làm gián điệp hai mang thì mình đâu đến nỗi thế này.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893
Sau ngày kết hôn, Minh buồn bã nghĩ thầm: giá mà mình không gặp phải ông già làm gián điệp hai mang thì mình đâu đến nỗi thế này.

 

Hi pác Nguyễn Hoành!

 

Cho Happyfeet thắc mắc chút nhé ! :undecided:

1. "giá mà mình không gặp phải ông già làm gián điệp hai mang", vợ là do mình chọn sao lại đổ lỗi cho hoàn cảnh cho người khác ?

2. Đến nỗi thế này là đến nỗi nào ạ ?

 

:bigsmile:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

TRÂN TRỌNG

 

Mỗi buổi sáng ở một ngôi trường nọ, thường có bốn em học sinh đảm nhiệm vụ trực nhật đứng ở cổng trường. Mỗi lần thầy cô giáo vào trường, bốn em học sinh này sẽ đồng thanh chào: "Chúng em chào cô (thầy)!". Theo quy định, chỉ có những em học sinh ngoan ngoãn, học giỏi mới được làm người trực nhật như vậy. Cho nên, những em được chọn làm nhiệm vụ này đều cảm thấy rất tự hào.

 

Một câu bé được chọn làm học sinh trực nhật, quần áo đồng phục, khăn quàng đỏ đều đã chỉnh tề, cả đến đôi giày cũng được lao bóng loáng. Sau khi đưa con trai đến trường, nhìn thấy con trang nghiêm đứng bên cạnh cổng trường, mặt tươi phơi phới, người bố cũng cảm thấy tự hào về nó.

 

Nhưng thật bất ngờ, buổi trưa, vừa về nhà, đứa con trai khóc ào lên, hóa ra giáo viên chủ nhiệm đã hủy bỏ nhiệm vụ trực nhật của nó, bởi vì nó không đồng ý cùng các bạn trực nhật khác khi hô "chúng em chào cô (thầy)!"

 

"Lúc đầu, con cũng đều hô chào các cô thấy mỗi khi cô thầy vào trường, nhưng không có thầy cô nào để ý, trả lời chúng con, họ như là không nghe thấy vậy, thì việc gì con phải chào hỏi lại chứ..."

 

Người bố không nói được gì!

 

Một ngày kia hai bố con đi xe buýt, một người phụ nữ bế con lên xe, tất cả những người trên xe không ai nhường chỗ, chỉ có cậu bé không chần chừ gì đứng lên nói: "Cô ơi, cô ngồi vào đây này!".

 

Sau khi xuống xe, đứa con trai hỏi bố: "Bố, làm sao cô ấy lại không có một lời cảm ơn vậy?"

 

"Có thể cô ấy có cảm ơn, nhưng con không nghe thấy".

 

"Không, cô ấy tuệt đối không có lời cảm ơn, con nghe rất rõ". Đứa con trai khẳng định. Một lúc sau, đường như đã hiểu ra điều gì đó nó bổ xung thêm: "Uh, con biết rồi, chả trách trên xe không có ai nhường chỗ".

Đương nhiên người bố hiểu kết luận của con trai là không chính các, nhưng lần này thì ông thật sự không biết giải thích như thế nào.

 

Lúc có thì không biết quí trọng, lúc mất rồi thì mới biết cái quí giá của nó. Người bố vẫn luôn nhìn những cái tốt đẹp của con trai bị mưa gió vô tình dập vùi như vậy và cũng chỉ biết than: "Ôi, người lớn..."

 

* Lời bình

 

Chúng ta đều ghét sự lạnh nhạt, nhưng rốt cuộc thì ai là người đã giết chết sự nhiệt tình và lòng lương thiện?

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
gp14    1.123
Hi pác Nguyễn Hoành!

 

Cho Happyfeet thắc mắc chút nhé ! :undecided:

1. "giá mà mình không gặp phải ông già làm gián điệp hai mang", vợ là do mình chọn sao lại đổ lỗi cho hoàn cảnh cho người khác ?

2. Đến nỗi thế này là đến nỗi nào ạ ?

 

:bigsmile:

Thì bác Hoành nhà mình đang hối hận mà, nhưng theo mình để ý cứ 2 ngày thứ 7 và chủ nhật là Nguyen Hoanh mất tích,chắc mọi người biết nguyên nhân rùi :bigsmile:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
duy782006    1.374
CÁI BẪY KHỈ

 

Châu Phi, người ta dùng một thứ rất thú vị để bẫy khỉ trong rừng. Tuy nhiên, họ phải bẫy làm sao để khỉ không bị thương chút nào, vừa vì mục đích nhân đạo, vừa vì sau đó khỉ còn được đưa về các vườn thú ở Mỹ.

 

Những người săn khỉ dùng những cái chai rất nặng, cổ chai dài và hẹp, chỉ đủ để khỉ thò tay vào một cách khó khăn. Trong chai, thợ săn bỏ những hạt lạc tẩm đường có mùi rất thơm, rất quyến rũ. Họ đặt những cái chai ấy nhiều chỗ trong rừng và có nhiều khỉ mắc bẫy.

 

Chuyện đó diễn ra như thế nào? Những con khỉ ngửi thấy mùi thơm của lạc tẩm đường nên chạy đến chỗ những cái chai. Chúng cố gắng thọc tay qua cổ chai dài và hẹp, nắm lấy thật nhiều lạc. Rồi chúng không thể rút tay ra được vì bàn tay nắm nhiều lạc quá mà cổ chai lại nhỏ. Nhưng bọn khỉ cũng không chịu thả tay ra để bỏ lại lạc trong chai dù đó là cách duy nhất để khỉ rút tay ra khỏi chai. Mà những cái chai thì rất nặng, khỉ cũng không thể vác chai đi khắp nơi. Thế là chúng mắc bẫy.

 

Chúng ta có thể cười nhạo và cho rằng bọn khỉ thật ngốc. Nhưng có bao giờ chúng ta, cũng như những con khỉ ấy, không chịu bỏ những điều lợi tức thời để cứ nhắm mắt mà kẹt trong hàng đống vấn đề khó khăn, y như bọn khỉ nắm chặt lạc tẩm đường? Và rồi chúng ta cứ vác "cái chai" đựng đầy những khó khăn đó đi khắp nơi, tự làm tội nghiệp mình và mong muốn người khác thông cảm cho mình. Trong khi chúng ta hoàn toàn có thể tự giúp mình bằng cách bỏ qua những "hạt lạc" nhỏ nhặt ấy!

 

Câu chuyện có hay. Nhưng không thật chút nào.

1.Con khỉ đập bể cái chai dể òm.

2.Con khỉ đổ đậu ra dể òm.

:cheers:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893
Những người săn khỉ dùng những cái chai rất nặng, cổ chai dài và hẹp, chỉ đủ để khỉ thò tay vào một cách khó khăn. Trong chai, thợ săn bỏ những hạt lạc tẩm đường có mùi rất thơm, rất quyến rũ. Họ đặt những cái chai ấy nhiều chỗ trong rừng và có nhiều khỉ mắc bẫy.

 

 

Câu chuyện có hay. Nhưng không thật chút nào.

1.Con khỉ đập bể cái chai dể òm.

2.Con khỉ đổ đậu ra dể òm.

:cheers:

 

Chào bạn :lol: !

 

Thứ nhất những con khỉ không thể đập bể những cái chai này, chúng rất dày rất nặng, bản thân các con khỉ cũng rất vất vả để lôi mấy cái chai này đi (tất nhiên không thể leo trèo gì cả luôn) -> Bị bắt dễ dàng !!!

 

Thứ hai là những hạt lạc này tẩm đường, chúng dính vào nhau và dính vào đít chai. Những con khỉ chỉ có thể nắm cả nắm lạc chứ không thể nắm từng hạt hay trút chúng ra :blush: -> Chiếc bẫy ngọt ngào !!!

 

Rất vui khi nghe bạn thắc mắc ;)

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

Gần hai trăm năm trôi qua nhưng bức thư của tổng thống Abra-ham Lincoln* vẫn còn nguyên giá trị xã hội, giá trị nhân văn, giá trị trí tuệ của nó.Thiết tưởng tất cả chúng ta nên đọc qua và đọc lại nhiều lần để suy ngẫm và chiêm nghiệm, sẽ vô cùng bổ ích. Không chỉ trong công tác giáo dục, nuôi dạy con cái, học trò mà nó còn vô giá ngay cho tự bản thân mỗi con người chúng ta. :cheers:

 

Kính gửi Thầy

 

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin Thầy hãy dạy cho cháu biết: cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm.

 

Xin thầy hãy dạy cháu biết cứ mỗi kẻ ghét bỏ ta thì ta lại tìm thấy một người bạn. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu hiểu rằng một đồng đồng kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đồng nhặt được trên hè phố.

 

Xin thầy hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.

 

Xin dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất là những kẻ dễ bị đánh bại nhất.

 

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thủa của cuộc sống: đàn chim tung cánh bay trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

 

Xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng thà bị điểm kém còn hơn gian lận trong thi cử.

 

Xin hãy tạo cho cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, cho dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.

 

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã, và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chạy theo thời thế.

 

Xin hãy dạy cho cháu biết, phải lắng nghe tất cả mọi người, nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc lấy những gì tốt đẹp...

 

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã… Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.

 

Xin hãy dạy cho cháu biết chế diễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

 

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người trả giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.

 

Xin hãy dạy cho cháu biết ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét… và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng.

 

Xin hãy đối xử với cháu nhẹ nhàng nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu, bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên một con người cứng rắn.

 

Xin hãy giúp cháu có được sự can đảm để không dung thứ sự sai trái, và giúp cho cháu có đủ sự bền chí để là người dũng cảm.

 

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng, cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

 

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy

con trai tôi quả là một cậu bé hạnh phúc và may mắn!

 

 

(trích thư của anh Tư trong xóm tôi gửi thầy giáo tiểu học của con mình)

..........................

 

Xin thầy hãy dạy cháu không nên tung hô quá ồn ào câu chuyện anh cảnh sát từ chối tiền mãi lộ hoặc cô phóng viên (trên phim) dũng cảm đương đầu với các thế lực xấu, vì đó là chuyện đương nhiên.

 

Rằng bên cạnh vài người phẩy tay mua xe hơi trăm tỉ cũng có nhiều triệu người chỉ mơ đến chiếc Wave Tàu. Rằng không chỉ có cảnh chen nhau mua căn hộ cao cấp mà còn cảnh xếp hàng nhiều ngày mua vé tàu về quê ăn tết.

 

Xin giúp cháu có thời gian đi đó đây để khám phá thiên nhiên kỳ diệu, giúp cháu có đủ kiến thức để suy tư về bí ẩn của cuộc sống thị thành: phố biến thành dòng sông uốn quanh và nước trong vòi vàng đậm phù sa.

 

Xin dạy cho cháu hiểu rằng hết tiền chưa chắc là cùng đường, mất người yêu có thể không phải là bi kịch, nhưng cúp điện liên tục thì đúng là thảm họa.

 

Xin dạy cho cháu biết cách cười khi coi hài kịch, khóc khi xem diễn viên nội địa diễn cảnh bi và thổn thức lúc nghe nhạc trẻ.

 

Xin thầy nhắc cho cháu nhớ rằng Hoàn Châu cách cách chưa bao giờ là công chúa xứ ta, Phù Đổng Thiên Vương chẳng phải là nhân vật phim Tàu và chiếc nỏ thần của An Dương Vương không nhập về từ bên Nhật.

 

Rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho công ty ra giá cao nhất, có thể bán đất hương hỏa cho nhà kinh doanh bất động sản nào trả giá ngon lành nhất, có thể bán cổ phiếu khi sàn giao dịch xanh nhất nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và hai quả thận của mình.

 

Cũng đừng quên dạy cháu những điều căn bản nhất: qua đường đúng cách, đi vệ sinh đúng nơi, xả rác đúng chỗ và viết thư tình đúng chính tả.

 

Hãy trấn an cháu rằng những người ngủ gật và “buôn dưa” qua điện thoại trong cuộc họp không phải là những người soạn sách giáo khoa mà cháu phải học hằng ngày. Hãy dạy cháu tin tưởng vào chương trình cải cách để cháu có niềm tin tuyệt đối vào hệ thống giáo dục.

 

Xin thầy...

 

 

:blush:

 

 

*Abraham Lincoln - Tổng thống thứ 16 của Hợp chủng quốc Hoa Kì (1861-1865) nổi tiếng là một diễn giả tài giỏi. Ngay sau khi ông qua đời ngày 15-4-1865 do bị ám sát, rất nhiều người đã tiến hành sưu tầm những bài diễn văn,bài phát biểu, những lá thư của ông. Số di cảo này giúp người đọc hiểu được nhiều sự kiện lịch sử và mang lại một hình ảnh sâu đậm về cuộc đời và sự nghiệp của Abraham Lincoln.

  • Vote tăng 2

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

Hãy kiên nhẫn

 

 

Đây là câu chuyện có thật xảy ra tại nước Mỹ.

 

Một người đàn ông ra khỏi nhà để ngắm nghía chiếc xe tải mới của mình…Trước sự sửng sốt của ông là hình ảnh cậu con trai ba tuổi đang hăm hở dùng búa nện vào lớp sơn bóng lộn của chiếc xe.

 

Ông chạy thẳng đến chổ thằng bé, kéo nó ra, dùng búa đập vào tay nó đến dập nát để trừng phạt.

 

Khi người cha lấy lại bình tĩnh, ông lập tức đưa con đến bệnh viện. Mặc dù bác sỹ đã dùng đủ mọi cách để giữ lại những khúc xương bị dập nát, nhưng cuối cùng thì bác sĩ buộc lòng phải cắt cụt các ngón trên cả hai bàn tay của đứa bé.

 

Khi đứa bé tỉnh lại sau cuộc phẫu thuật và nhìn đôi tay băng kín của mình, nó ngây thơ nói: “Cha ơi! Con xin lỗi về chuyện chiếc xe tải của cha.” Rồi nó hỏi: “Nhưng khi nào thì những ngón tay của con sẽ mọc ra lại vậy cha?”

 

Người cha trở về nhà và tự kết liễu đời mình.

 

Hãy suy ngẫm về câu chuyện này nếu sau này có ai đó giẫm phải chân của bạn, lúc đó liệu bạn có muốn trả thù không.

 

Hãy suy nghĩ trước khi bạn đánh mất sự kiên nhẫn với người mà bạn yêu thương.

 

Chiếc xe tải hỏng có thể được sữa chữa lại, nhưng những khúc xương bị dập nát và tình cảm bị thương tổn thì thường không thể bù đắp được.

 

Thông thường chúng ta không thể nhận ra sự khác biệt giữa con người và hành vi. Chúng ta quên rằng lòng vị tha thì vĩ đại hơn là sự phục thù.

 

Con người thì có sai phạm. Chúng ta được phép phạm sai lầm. Nhưng những hành động chúng ta gây ra trong cơn cuồng nộ sẽ ám ảnh chúng ta suốt đời.

 

Hãy bình tâm và suy ngẫm.

 

Hãy suy nghĩ trước khi hành động.

 

Hãy kiên nhẫn

 

Hãy lượng thứ và biết bỏ qua.

 

Hãy yêu thương tất cả mọi người.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

Người cưỡi ngựa

 

Đó là một đêm lạnh cóng ở phía Bắc bang Virginia rất nhiều năm về trước. Sương xuống lạnh khủng khiếp nhưng vẫn có một cụ già đứng bên đường chờ có người cho quá giang. Không biết cụ đã đợi từ bao giờ và sẽ phải đợi thêm bao lâu nữa, nhưng cụ vẫn run rẩy đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi.

 

Có rất nhiều người cưỡi ngựa đi qua nhưng ông cụ lặng im không vẫy họ. Thậm chí cụ cũng không làm gì để gây chú ý. Từng người, từng người qua chổ cụ đứng nhưng ông cụ vẫn như một bức tượng đá.

 

Đêm khuya dần, trời càng cứa lạnh và người qua lại thưa thớt dần. Bỗng ông cụ đứng bật dậy khi có tiếng vó ngựa ngang qua:

 

- Con trai, liệu con có thể cho ta đi nhờ một đoạn đường không? Đoạn này nhiều tuyết quá, ta không đi nổi nữa…

 

Người cưỡi ngựa ghìm cương, nhảy xuống đỡ ông cụ lên ngựa. Anh ta không chỉ cho ông cụ “ đi nhờ một đoạn đường” mà còn đưa ông đến tận nhà.

 

Trước khi ông cụ vào nhà, người cưỡi ngựa tò mò hỏi:

 

- Ông ạ, con thấy ông đã đứng ở đó từ lâu rồi. Tại sao ông không đi nhờ sớm hơn? Đường này nhiều người qua lại lắm mà. Tại sao ông cứ đứng chờ trong khi trời tối và lạnh như vậy?

 

Ông cụ nhìn vào mắt người cưỡi ngựa, và trả lời:

 

- Con trai, ta ở vùng này đã lâu rồi. Ta có thể nhìn vào mắt một con người và phán đoán được về người đó. Khi những người cưỡi ngựa trước đi qua, họ liếc nhìn thấy ta rồi quay đi ngay. Trong ánh mắt đó không hề có sự quan tâm hay tình cảm. Nên ta nghĩ dù ta có vẫy họ thì họ cũng chẳng để ý đâu. Nhưng khi con đi tới, từ đằng xa, con đã nhìn ta và không rời mắt khỏi ta. Trong ánh mắt đó, ta nhìn thấy sự cảm thương và lo lắng. Và ngay lúc ấy, ta biết con muốn giúp đỡ ta.

 

Những lời đó thật sự làm cho người cưỡi ngựa cảm động:

 

- Con rất cảm ơn ông đã nói những lời đó. Hy vọng rằng con sẽ không bao giờ quá bận rộn đến mức không nhìn thấy những người khác khi họ cần giúp đỡ…

 

Và ngay lúc đó, Thomas Jefferson quay ngựa lại về hướng Nhà Trắng.

 

(Thomas Jefferson là Tổng thống thứ 3 của Mỹ, người đã viết bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776)

 

:cheers:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Nguyen Hoanh    4.524
Người cưỡi ngựa

....

 

Câu chuyện thì hay, Nhưng.... ai kể câu chuyện này nhỉ?

 

Thử phân tích xem, ông già chắc là không kể rồi, vì ông đâu có biết chàng trai là tổng thống. Còn tổng thống? nếu ông ấy kể thì chắc là ông ấy không làm (kiểu như làm từ thiện là phải ẩn danh, còn đã nêu danh thì không phải là làm từ thiện).

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893
Câu chuyện thì hay, Nhưng.... ai kể câu chuyện này nhỉ?

 

Thử phân tích xem, ông già chắc là không kể rồi, vì ông đâu có biết chàng trai là tổng thống. Còn tổng thống? nếu ông ấy kể thì chắc là ông ấy không làm (kiểu như làm từ thiện là phải ẩn danh, còn đã nêu danh thì không phải là làm từ thiện).

 

Câu hỏi quá đúng ! Bản thân tôi cũng có cùng thắc mắc như thế :blush: Tổng thống không thể nào tự mình kể ra câu chuyện này nếu không thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nhưng tôi tự lý giải thế này: Chắc có lẽ lúc đó tổng thồng không đi một mình. Ông cùng một hai người bạn hay ai đó theo bảo vệ ông và những người đó đã kể lại chuyện này ! Câu chuyện cũng không nói chàng trai đi một mình, chỉ nói "ông cụ đứng bật dậy khi có tiếng vó ngựa ngang qua" tiếng vó ngưa này của một người hay của một đoàn người thì không biết, chỉ biết ông cụ chỉ nhìn thấy mỗi chàng trai chú ý đến ông mà thôi. Chỉ mỗi ánh mắt đó hướng về ông. Thế đó, theo tôi là thế ! :cheers: , đồng ý không?

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Gần hai trăm năm trôi qua nhưng bức thư của tổng thống Abra-ham Lincoln* vẫn còn nguyên giá trị xã hội, giá trị nhân văn, giá trị trí tuệ của nó.Thiết tưởng tất cả chúng ta nên đọc qua và đọc lại nhiều lần để suy ngẫm và chiêm nghiệm, sẽ vô cùng bổ ích. Không chỉ trong công tác giáo dục, nuôi dạy con cái, học trò mà nó còn vô giá ngay cho tự bản thân mỗi con người chúng ta. :cheers:

(trích thư của anh Tư trong xóm tôi gửi thầy giáo tiểu học của con mình)

..........................

Xin thầy hãy dạy cháu không nên tung hô quá ồn ào câu chuyện anh cảnh sát từ chối tiền mãi lộ hoặc cô phóng viên (trên phim) dũng cảm đương đầu với các thế lực xấu, vì đó là chuyện đương nhiên.

 

Rằng bên cạnh vài người phẩy tay mua xe hơi trăm tỉ cũng có nhiều triệu người chỉ mơ đến chiếc Wave Tàu. Rằng không chỉ có cảnh chen nhau mua căn hộ cao cấp mà còn cảnh xếp hàng nhiều ngày mua vé tàu về quê ăn tết.

 

Xin giúp cháu có thời gian đi đó đây để khám phá thiên nhiên kỳ diệu, giúp cháu có đủ kiến thức để suy tư về bí ẩn của cuộc sống thị thành: phố biến thành dòng sông uốn quanh và nước trong vòi vàng đậm phù sa.

 

Xin dạy cho cháu hiểu rằng hết tiền chưa chắc là cùng đường, mất người yêu có thể không phải là bi kịch, nhưng cúp điện liên tục thì đúng là thảm họa.

 

Xin dạy cho cháu biết cách cười khi coi hài kịch, khóc khi xem diễn viên nội địa diễn cảnh bi và thổn thức lúc nghe nhạc trẻ.

 

Xin thầy nhắc cho cháu nhớ rằng Hoàn Châu cách cách chưa bao giờ là công chúa xứ ta, Phù Đổng Thiên Vương chẳng phải là nhân vật phim Tàu và chiếc nỏ thần của An Dương Vương không nhập về từ bên Nhật.

 

Rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho công ty ra giá cao nhất, có thể bán đất hương hỏa cho nhà kinh doanh bất động sản nào trả giá ngon lành nhất, có thể bán cổ phiếu khi sàn giao dịch xanh nhất nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và hai quả thận của mình.

 

Cũng đừng quên dạy cháu những điều căn bản nhất: qua đường đúng cách, đi vệ sinh đúng nơi, xả rác đúng chỗ và viết thư tình đúng chính tả.

 

Hãy trấn an cháu rằng những người ngủ gật và “buôn dưa” qua điện thoại trong cuộc họp không phải là những người soạn sách giáo khoa mà cháu phải học hằng ngày. Hãy dạy cháu tin tưởng vào chương trình cải cách để cháu có niềm tin tuyệt đối vào hệ thống giáo dục.

 

Xin thầy...

Tôi xin đươc bổ xung thêm:

- Đọc cuốn tiểu thuyết Đi tê con của người đời của nhà văn Héc to ma lô, tôi nhớ lời nhân vật bố nói với cậu con trai là: khi đi đường thấy một người bị cảnh sát dẫn giải, con đừng nhìn với ánh mắt soi xét, có thể người ấy bị oan. (Dạo trước, tôi đã dùng câu trên làm chữ ký. Cũng như có lần Happyfeet đã dùng chữ ký :để đánh giá một con người thận trọng bao nhiêu vẫn chưa đủ!)

Xin... các thầy đừng cho điểm 0 khi cháu không làm bài tập về nhà, rất có thể cháu nguyên nhân không làm bài tập không phải là lười nhác!

(Tham khảo bài tôi mới viết trong mục khi những trái tim không hèn!)

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Câu chuyện thì hay, Nhưng.... ai kể câu chuyện này nhỉ?

 

Thử phân tích xem, ông già chắc là không kể rồi, vì ông đâu có biết chàng trai là tổng thống. Còn tổng thống? nếu ông ấy kể thì chắc là ông ấy không làm (kiểu như làm từ thiện là phải ẩn danh, còn đã nêu danh thì không phải là làm từ thiện).

NguyenHoanh mải mê với công việc, nên ít có thời gian viết bài cho thư giãn. Tôi rất thích những lời viết phản biện như bài viết trên của NguyenHoanh. Ai dám bảo là những người say mê khoa học không thích thư giãn nào?

Trong một trận đấu quyền Anh, ông nha sĩ ngồi bên dưới, ở hàng ghế của khán giả, hét ầm lên:

- Đấm cho anh ta gãy răng đi.

 

- Vì pccc đã "đá xoáy" tôi bằng hai bài viết, nên tôi đã buộc pccc phải tiết lộ mật mã. Tôi đã thay đổi mã của pccc gửi đến cho Happyfeet. Giờ thì pccc không thể vào CADViet bằng cái tên pccc nữa, chỉ có tôi và Happfeet vào được thôi.

Hôm ấy đúng là tôi đã ngớ ngẩn vội viết ngay bài trả lời. Tôi cứ tưởng làm như vậy sẽ làm cho Happyfeet vui lên cơ, nào ngờ không phải vậy.

"Còn về phần PCCC thì sao K không cho PCCC dùng nick đó nữa?

Chẳng phải chúng ta viết bài là để nghe: cả khen, cả chê, cả đả kích sao?

Dù là PCCC viết bài hỏi nhảm nhí, hỏi linh tinh thì đó là quyền của PCCC, và thấy có cần thiết trả lời hay không là quyền của mình. Và cái nick PCCC bây giờ không còn còn có ý nghĩa nữa rồi, vì nó là hoặc Ksgia, hay Happyfeet giả danh: (Nếu có ý gì cần post vào diễn đàn H sẽ dùng nick của mình K ạ.) (Happyfeet)

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
leolas    133

A FAMILY'S LEGACY

 

Dạy trẻ con về lòng nhân ái nên như thế nào ? Nhà mô phạm đưa ra một bài giáo khoa về luân lý , đạo đức? Bậc tu hành khuyến thiện bằng cách nói về phần thưởng là quả lành báo ứng mai sau? ... Còn bạn thì sao?.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày hè năm 1965 khi má đột ngột qua đời ờ tuổi 36 vì một căn bệnh không rõ. Chiều hôm ấy, một vị bác sĩ đến nhà xin phép được dùng van động mạch chủ (aorta valve) và các giác mạc (corneas) ờ mắt của má. Tôi hoàn toàn sửng sốt. các bác sĩ muốn cắt xẻ má ra đem cho người khác! Tôi nghĩ thế khi chạy vô nhà, nước mắt đầm đìa.

Mười bốn tuổi đầu, tôi hoàn toàn không hiểu vì sao ai đó lại cắt xẻ người tôi thương. Vậy mà ba đã chấp thuận. Tôi gào lên: "Sao ba lại để họ làm thế với má! má đến cõi đời này nguyên vẹn hình hài và má cũng ra đi nguyên vẹn như vậy."

Ba quàng tay ôm tôi, dịu dàng bảo: "Linda, tặng vật to tát nhất mà con có thể đem cho là một phấn của chính con. Cách nay lâu rồi ba má đã quyết định rằng sau khi ba má qua đời nếu ba má còn có thể thay đổi được cuộc sống dù của 1 người thôi, thì các chết của ba má cũng sẽ có ý nghĩa." Ba tiếp tục giải thích là ba má đều đã quyết định làm những người hiến tặng các bộ phận cơ thể.

Bài học ba dạy tôi ngày ấy đã trở thành một trong những điều quan trọng nhất đời tôi.

Năm tháng qua đi, tôi lấy chồng và có một mái gia đình riêng. Năm 1980, ba đau nặng vì bệnh phế thũng (emphysema) và dọn về ở với chúng tôi. Trong sáu năm sau đó, cha con tôi có nhiều thời gian chuyện trò về lẽ sống chết.

Ba hân hoan bảo tôi rằng khi ba qua đời, ba muốn hiến tặng bất kỳ bộ phận nào còn tốt của cơ thể, nhất là đôi mắt. "Thị giác là một trong những tặng vật to tát nhất mà một ngưởi có thể trao cho." Ba nói vậy, nhấn mạnh rằng sẽ kỳ diệu biết bao nếu có thể cứu giúp một em bé để em nhìn được và vẽ ra những con ngựa như cháu Wendy con gái tôi đã vẽ.

Cháu lâu nay vẫn vẽ hoài những con ngựa và đã giành được nhiều giải thưởng. Ba nói: "Thử tưởng tượng xem một ông bố hay bà mẹ nào khác sẽ hảnh diện thế nào nếu con gái họ cũng vẽ được như Wendy. Hãy nghĩ xem con sẽ tự hào xiết bao khi biết rằng đôi mắt của ba sẽ làm cho việc ấy có thể trở thành hiện thực."

Tôi kể cho Wendy nghe những gì ông ngoại bảo và cháu đã ôm chầm lấy ông thật chặt, nướt mặt đoanh tròng. Cháu mới mười bốn tuổi - cũng bằng cái tuổi xưa kia tôi biết đến chương trình hiến tặng cơ thể.

Ba mất đi ngày 11 tháng 4 năm 1986, và chúng tôi đã hiến tặng đôi mắt của ba như ý người muốn. Ba hôm sau, Wendy nói: "Má ơi, con rất tự hào về việc má đã làm cho ngoại.".

Tôi hỏi: "Việc đó làm con tự hào ư?"

"Má có thể tin chắc điều ấy. Má có bao giờ nghĩ rằng không nhìn được thì sẽ như thế nào chăng? Khi con chết đi, con muốn đôi mắt con được đem hiến giống y như ngoại vậy."

Giây phút ấy tôi nhận ra ba đã đem tặng hiến nhiều hơn đôi mắt. Cái mà ba lưu truyền lại đả sáng lên trong mắt con gái tôi - là tự hào.

Hôm đó, khi ôm Wendy trong tay, có điều mà tôi không sao biết được là chỉ 2 tuần sau tôi sẽ lại thêm một lần ký tên vào hồ sơ dành cho cho chương trình hiến tặng cơ thể.

Wendy tài hoa, đáng yêu của tôi trong lúc cởi ngựa dọc theo ven đường đã bị xe tãi tông thiệt mạng. Khi tôi ký tên vào các giấy tờ, lời cháu vang vọng bên tai tôi : Má có bao giờ nghĩ nếu không nhìn được thì sẽ như thế nào chắng?

Ba tuần sau khi cháu mất đi, vợ chồng tôi nhận được thư báo của Ngân hàng Mắt Lions bang Oregon rằng việc ghép giác mạc đã thành công, và giờ đây hai người mù đã tìm lại được ánh sáng.

.............

Nếu đâu đó trên quê hương này, có người được tặng mắt khám phá ra một tình yêu dành cho loài ngựa và ngồi xuống vẽ một chú, thì tôi nghĩ tôi biết rõ ai đã tặng mắt cho người ấy. Một bé gái mắt xanh, tóc vàng vẫn đang ngồi vẽ.

............

Với Linda Rivers bài học về lòng nhân ái không hề là lý thuyết, giáo điều; cũng không hề là một cái gì đó xa vời nằm bên ngoài cuộc sống của chị. Nhân ái chính là một phần thuộc về huyết thống, máu thịt của chị...

 

(Đã đăng trên tạp chí Reader's Digest số tháng 3/1989. Bản tiếng Việt đã đăng trên tạp chí Yêu trẻ số 113 ngày 15/06/1998)

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
A FAMILY'S LEGACY

 

Bậc tu hành khuyến thiện bằng cách nói về phần thưởng là quả lành báo ứng mai sau? ... Còn bạn thì sao?.

leolas ơi! Khi eolas hỏi còn bạn thì sao? Chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đó là câu hỏi dành cho tôi đấy leolas ạ! Suốt buổi chiều hôm nay, tôi cứ nghĩ đến quả dừa! Sao lại có sự trùng lặp ngẫu nhiên thế không biết? Tôi đọc trong sách thấy người ta kể rằng: theo kinh nghiệm những cây dừa nếu bón nhiều muối, sọ dừa sẽ dầy dùng để làm gáo múc nước.

Những cây dừa trồng tự nhiên sọ không dầy. Có nghĩa là khi trồng dừa nếu muốn có sọ dừa dầy để làm gáo múc nước, người ta phải bón nhiều muối hơn những cây khác. Người ta ăn mặn sẽ bị khát nước; cây dừa ăn mặn sọ dừa sẽ được làm gáo múc nước. Vì thế người ta mới nói đời cha ăn mặn đời con khát nước. Nói đến chữ mặn tôi lại nhớ tới hai câu thơ của một người bạn đã ghi trong cuốn sổ lưu bút của tôi:

Trước lúc xa lòng những vấn vương

Nhớ về trường cũ quê tôi mặn nồng...

Chiếc gáo dừa

26/07/2006

Tôi, quê ở xứ dừa Bình Định. Hàng dừa. Những buồng dừa trĩu quả. Những ngụm nước dừa ngọt lịm. Tiếng rì rào ban trưa trong vườn dừa quê ngoại, những bẹ xơ dừa tinh khôi... là những hình ảnh, âm thanh, mùi vị không thể nhạt nhòa. Hôm rồi, đến Khách sạn Sài Gòn - Quy Nhơn dự tiệc cưới một người bạn, tình cờ nhìn thấy chiếc gáo dừa úp trên lu nước trong vắt đặt trong sân vườn gần cửa ra vào, bất chợt trong tôi lại ùa về một nỗi nhớ quê da diết, kỷ niệm về một thời thơ ấu mộc mạc nhưng khó phai. Ôi xứ dừa của tôi... U Chiếc gáo dừa từ lâu gắng bó với năm tháng tuổi thơ của tôi ở quê nghèo. Vừa thân thiết, giản dị, vừa có hữu ích trong đời sống của người dân nông thôn, nó dùng để làm gáo múc nước trong sinh hoạt hằng ngày. Chiếc gáo dừa rất mộc mạc như chính bản chất của người dân xứ dừa quê tôi.

Nhớ mãi những buổi trưa hè oi bức, khi cơn khát nước lên như lửa đốt, tôi hay ra chiếc lu sành đựng nước giếng trong vắt, “tu” cả một gáo nước mát đến phình cả bụng, dù rằng sau đó thế nào mẹ cũng quất cho “dăm ba roi” vào đít vì tội uống nước lã. Sau này, những lúc xa quê trở về tôi vẫn thường dùng gáo dừa để múc nước trong sinh hoạt thường ngày, làn nước mát từ chiếc gáo dừa như xoa dịu đi bao nỗi mệt nhọc, vất vả, đưa con người trở về với phút giây tĩnh lặng, bình yên của cuộc sống làng quê.

Ở quê tôi, chiếc gáo dừa còn đi vào đời sống văn hoá tâm linh của đa số các gia đình. Ngày ấy, khi cúng Tất niên cuối năm, ông tôi thường đặt chiếc gáo dừa trịnh trọng trên thau nước sạch. Khi khấn vái, ông đều đều nhịp gõ cốc... cốc vào chiếc gáo dừa, ánh mắt nhìn đầy vẻ thành kính, trang trọng lắm. Nhưng đó là chuyện của người lớn, trẻ nhỏ chúng tôi ngày ấy ít quan tâm. Chỉ biết đó là tập quán tín ngưỡng dân gian của người dân quê tôi.

Một chiếc gáo dừa có thể trở thành chiếc cầu tâm cảm đưa người ta về với những ký ức tưởng chừng đã nhạt nhòa. Nông thôn ngày nay đã đổi thay đáng kể, có mấy ai dùng gáo dừa để múc nước nữa? Có chăng nó chỉ còn trong hoài niệm! Nghĩ lại, mới thấy mình may mắn hơn nhiều, ngày nay trước những thăng hoa của cuộc sống, con người thường ngược tìm về ký ức của một thời xa xưa, để được tĩnh lặng, được nhớ nhung. Hình ảnh chiếc gáo dừa sẽ gợi lại trong ai đó một nỗi niềm nhớ quê đến vời vợi...!

 

(Trần Hồng Dương - Baobinhdinh)

 

Leolas ơi! Không hiểu bạn có quê không nhỉ? Câu hỏi này thật ngớ ngẩn phải không leolas? Tôi sinh ra trên mảnh đất ngoại ô thành phố Hà nội. Cơn lốc đô thị hoá đã biến quê hương tôi thành một không gian méo lệch về hình khối và sắc mầu rồi leolas ơi!

Tôi không có một miền quê để "nhớ quê đến vời vợi". Rất may là tôi có những miền quê để nhớ để thương đó là quê hương của những người bạn thân thiết của tôi, những vùng quê nghèo êm ả và đầm ấm tình người.

Đầu năm vừa rồi, tôi đi lễ Yên Tử (Quảng Ninh), khi ô tô đi qua miền Quan họ-con đường mới mở chạy qua cánh đồng quê bạn- tôi đã ngậm ngùi và nhạt nhòa ánh mắt nhìn về nơi bạn yên nghỉ cuối cùng trên cánh đồng làng Tam Tảo. Bạn tôi đã đi qua một cuộc chiến tranh để trở về quê làm ăn lam lũ và rồi lại mãi mãi ra đi vì một chữ nghèo, để lại niềm thương nhớ vô hạn dài theo năm tháng cho người vợ hiền và những đứa con thơ dại...

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Happyfeet    893

Lòng biết ơn và niềm mơ ước

 

Một ngày nọ, một gia đình quý tộc giàu có ở nước Anh đưa con về miền quê nghỉ mát. Trong khi nô đùa, tai nạn đã xảy ra: cậu con trai nhỏ của họ sa chân ngã xuống vực nước sâu. Tất cả tưởng chừng như vô vọng, không còn phương cách nào cứu sống cậu bé không biết bơi. Thế rồi, từ xa, nghe tiếng kêu thất thanh, một chú bé nhem nhuốc, con của một nông dân nghèo trong vùng đã chạy đến tiếp cứu.

 

Nhà quý tộc đã hết sức biết ơn cậu bé nhà nghèo. Thay vì chỉ nói lời cảm ơn và kèm theo một ít tiền hậu tạ, ông ân cần hỏi cậu bé:

 

- Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?

 

Cậu bé nhỏ nhẹ thưa:

 

- Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu.

 

Nhà quý tộc lại gặng hỏi:

 

- Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn nữa sao?

 

Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời:

 

- Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết ước mơ điều gì nữa đây?

 

Lại tiếp tục một câu hỏi chân tình:

 

- Nhưng bác muốn biết, nếu cháu được phép mơ ước thì cháu sẽ ước mơ điều gì?

 

Và lần này cũng lại là một câu trả lời thật thà:

 

- Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành một bác sĩ!

 

Nhiều năm tháng trôi qua, cậu bé ngày xưa không biết bơi được cứu sống đã trở thành một vĩ nhân, đã làm cho cả nước Anh hãnh diện tự hào, đó chính là Thủ tướng Winston Churchill.

 

Còn cậu bé quê nhà nghèo đã không còn chỉ biết đặt ước mơ đời mình nơi cụm cỏ bờ đê.Cậu đã trở thành một bác sĩ lừng danh thế giới, cũng đồng thời là ân nhân của cả nhân loại khi tìm ra được thuốc trụ sinh penicillin. Tên của ông là Alexander Fleming.

 

Không ai ngờ rằng đến thủ tướng nước Anh lâm bệnh trầm trọng, cả vương quốc Anh đã đi tìm những vị danh y lẫy lừng để cố cứu sống nhà lãnh đạo tối cao của mình. Tất cả đã bó tay. Thế rồi bác sĩ A.Fleming đã tự ý tìm đến và ông đã cứu sống, một lần nữa, người mà ông đã từng cứu sống năm xưa.

 

:s_big:

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để nhận xét

Bạn cần phải là một thành viên để lại một bình luận

Tạo tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Điều đó dễ mà.

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn có sẵn sàng để tạo một tài khoản ? Đăng nhập tại đây.

Đăng nhập ngay


×