Đến nội dung


Hình ảnh

KHI TA GỬI ĐI 2 NỤ CƯỜI


  • Please log in to reply
377 replies to this topic

#81 lamtecco2

lamtecco2

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 715 Bài viết
Điểm đánh giá: 856 (rất tốt)

Đã gửi 11 June 2008 - 03:44 PM

Bố gởi con

Nếu phải chọn giữa một trận chung kết Cúp bóng đá thế giới và một trận bóng mà con trai bố chỉ là một cầu thủ dự bị? Bố sẽ chọn trận bóng thứ hai. Đơn giản vì ở đó có con. Và đôi khi con vẫn liếc mắt tìm bố, cười với bố, giơ hai ngón tay lên ra hiệu chiến thắng. Tuyển Anh không cần bố để chiến thắng.

Nếu phải chọn giữa một chuyến đi đến Đức xem World Cup và một chuyến đi đến bảo tàng Louvre xem bức hoạ Mona Lisa cùn mẹ con? Bố sẽ sem World Cup qua Tivi để đến Louvre cùng mẹ. Mẹ con đã yêu Leonardo de Vinci trước cả khi yêu bố. Và cùng một lúc được ở bên 2 người phụ nữ có nụ cười dễ thương nhất thế giới, đó cũng là một ước mơ của bố!

Nếu phải chọn giữa một lần được chạm tay vào chiếc Cup bóng đá thế giới, và một lần đỡ tay bà nội con dạo trong sân nhà sau một trận ốm dài? Bố chọn bàn tay già nua của bà nội. Bàn tay ấy đã từng che mưa che nắng cho bố, đơm chén cơm, cài nút áo, gạt đi trên má bố rất nhiều nước mắt, và đến bây giờ vẫn nâng niu anh em con.

Nếu phải chọn giữa việc được là Abramovic làm chủ một câu lạc bộ toàn các ngôi sao, và mỗi sáng Chủ Nhật được dẫn các con đi bơi. Bố sẵn sàng để trở thành một huấn luyện viên của môn bơi chó (môn duy nhất mà bố biết). Ngắm nhìn các con dũng cảm lao mình xuống nước, cảm xúc cũng giống như huấn luyện viên Erikson được thấy Beckham ghi bàn!

Và đêm nay, giữa trận đấu cách nửa vòng trái đất và giấc ngủ của các con trong căn hộ bé nhỏ của nhà mình, bố sẽ chon giấc ngủ của các con. Bố không ăn bóng đá, ngủ bóng đá, vì ngày mai sẽ phải dậy sớm đưa các con đến lớp kịp giờ.

Giống như một cậu bé đã nói với anh chàng Ben mê bóng chày trong phim Fever Pitch: “Chú yêu đội Red sox, nhưng đội Red Sox đâu có yêu chú!”. Bố yêu bóng đá, nhưng cũng biết rằng bóng đá không yêu bố! Rốt cục nó chỉ là một trò chơi! Nó không thể cùng bố sẻ chia, không biết mỉm cười, không biết khóc, và không cần bố. Bố mong một ai đó luôn cần bố, cần sự hiện diện của bố để cảm thấy hạnh phúc...

Mỗi người đàn ông lớn lên đều có môn thể thao của mình, đội bóng của mình, sân vận động của mình và mùa giải của mình. Bóng đá là một thứ vô cùng hấp dẫn, nhưng trong cuộc sống này vẫn có những thứ còn hơn cả hấp dẫn. Những thứ cần chúng ta và yêu thương chúng ta, mong muốn được chúng ta cần và yêu thương lại! ....
  • 1

#82 colonbay

colonbay

    biết lệnh chamfer

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 218 Bài viết
Điểm đánh giá: 85 (tàm tạm)

Đã gửi 11 June 2008 - 03:51 PM

Bác thử up bài này vào mục:"Euro 2008 đội nào vô địch"
Chắc sôi nổi lắm đây! :s_big:
  • 0
Hình đã gửi

Cấm vào nick!!

#83 Nguyen Hoanh

Nguyen Hoanh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4105 Bài viết
Điểm đánh giá: 4495 (đỉnh cao)

Đã gửi 11 June 2008 - 08:41 PM

Bố gởi con
...
Nếu phải chọn giữa việc được là Abramovic làm chủ một câu lạc bộ toàn các ngôi sao, và mỗi sáng Chủ Nhật được dẫn các con đi bơi. Bố sẵn sàng để trở thành một huấn luyện viên của môn bơi chó (môn duy nhất mà bố biết). Ngắm nhìn các con dũng cảm lao mình xuống nước, cảm xúc cũng giống như huấn luyện viên Erikson được thấy Beckham ghi bàn!
...

Bố sẵn sàng trở thành thầy giáo dạy CAD (môn duy nhất mà bố biết)...
  • 0

#84 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 11 June 2008 - 10:15 PM

Câu chuyện ốc sên

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"

"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói.
"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".

"Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".

Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".

"Vì vậy mà chúng có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta".

  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#85 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 27 June 2008 - 10:39 PM

BẮT CÁ

Có một người chủ rất giàu có. Ông sở hữu cả một nhà máy. Một ngày ông nhìn thấy một người đánh cá gần nhà máy của ông. Người này nằm ườn ra một cách lười biếng bên cạnh chiếc thuyền của mình và hút thuốc.

Ông hỏi:

- Sao ông không bắt cá?

- Hôm nay tôi bắt đủ rồi. Có thêm nữa thì cũng làm gì?

- Ông có thể kiếm thêm tiền.

Ông lại nói tiếp:

- Ông có thể mua một động cơ mới để chiếc thuyền ra khơi được xa hơn, bắt được nhiều cá hơn. Ông có thể mua lưới nylon. Ông sẽ có nhiều cá và nhiều tiền hơn. Ngày nào đó, ông sẽ có tới hai chiếc thuyền ... hay thậm chí là cả một đoàn thuyền! Ông sẽ giàu có như tôi.

- Sau đó tôi sẽ làm gì nữa?

- Ông có thể hưởng thụ cuộc sống?

- Thế ông nghĩ tôi đang làm gì đây?

:mellow:
  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#86 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 30 June 2008 - 10:53 PM

CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚC HƠN NHẬN VỀ

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."

Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".


:mellow:
  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#87 Nguyen Hoanh

Nguyen Hoanh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4105 Bài viết
Điểm đánh giá: 4495 (đỉnh cao)

Đã gửi 01 July 2008 - 01:40 PM

CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚC HƠN NHẬN VỀ

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".
:mellow:

- Và bây giờ em đã hiểu thông điệp mà cha em đã dạy em từ bấy lâu nay - Anh sinh viên nghẹn ngào nói tiếp.
- Thế cha em làm nghề gì.
- Thưa thầy, cha em là võ sỹ quyền anh.
  • 0

#88 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 03 July 2008 - 09:26 PM

NÂNG NIU CUỘC SỐNG


Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison - Tổng giám đốc của tập đoàn Coca Cola đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.

Cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần.

Công việc là một quả bóng cao su, khi bạn làm rơi xuống đất nó sẽ nẩy lên lại.

Nhưng còn bốn quả bóng kia đều là những quả bóng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi, chúng sẽ bị trầy xước, có tỳ vết, bị nứt, hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn hãy hiểu điều đó để cố gắng phấn đấu giữ sự quân bình trong cuộc sống của bạn.

Phải làm thế nào đây?

Bạn đừng tự hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau. Mỗi chúng ta là một cá nhân đặc biệt.

Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì tốt nhất cho chính mình.

Chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn phần nào sẽ mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.

Chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc, mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi ta thôi không cố gắng nữa.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những cơ hội của đời mình mà bạn biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương cách tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình đang sống mà còn có khi quên cả nơi mình định tới.

Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng, nó là kho báu mà bạn luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không bao giờ lấy lại được.

Cuộc đời không phải là đường chạy.
Nó là một lộ trình mà bạn phải thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.


:mellow:
  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#89 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 04 July 2008 - 07:34 PM

BẮT CÁ
Có một người chủ rất giàu có. Ông sở hữu cả một nhà máy. Một ngày ông nhìn thấy một người đánh cá gần nhà máy của ông. Người này nằm ườn ra một cách lười biếng bên cạnh chiếc thuyền của mình và hút thuốc.
Ông hỏi:
- Sao ông không bắt cá?
- Hôm nay tôi bắt đủ rồi. Có thêm nữa thì cũng làm gì?
- Ông có thể kiếm thêm tiền.
Ông lại nói tiếp:
- Ông có thể mua một động cơ mới để chiếc thuyền ra khơi được xa hơn, bắt được nhiều cá hơn. Ông có thể mua lưới nylon. Ông sẽ có nhiều cá và nhiều tiền hơn. Ngày nào đó, ông sẽ có tới hai chiếc thuyền ... hay thậm chí là cả một đoàn thuyền! Ông sẽ giàu có như tôi.
- Sau đó tôi sẽ làm gì nữa?
- Ông có thể hưởng thụ cuộc sống?
- Thế ông nghĩ tôi đang làm gì đây?

:mellow:


Truyện ngắn
Nhờ công việc đánh bắt cá kiểu cò con thường xuyên phải đi sớm về khuya mà người đánh cá đã phát hiện ra một cơ hội làm giầu không chân chính.
Số là trưởng thôn và cô thư ký thôn thường đi kiểm tra điền thổ vào lúc xâm xẩm tối. Chẳng hiểu họ có “kiểm tra điền thổ” lẫn nhau hay không nhưng thấy cung cách ngồi kề vai bên nhau, nghi lắm!
Nhân cơ hội có đợt cấp đất giãn dân, mọi người đua nhau đem phong bao quà cáp đến tranh thủ cảm tình của thôn trưởng và thư ký thôn. Quà cáp, biếu xén nhiều đến mức thôn trưởng và thư ký thôn hoang mang lo sợ buổi tối phải đóng chặt cổng lại, nhưng tiếng gõ cửa vẫn cứ cồng cộc vang lên rộn rã thôi thúc như ve kêu gọi mùa hè…
Trong những ngày xét duyệt đất ở văn phòng căng thẳng, thôn trưởng và thư ký thôn thường đi kiểm tra điền thổ vào lúc xế chiều. Thôn trưởng đâu có ngờ, việc kiểm tra điền thổ của mình lại lọt vào “ ánh mắt tươi mầu đất” của người đánh cá.
Thôn trưởng đâu có ngờ, trong túi người đánh cá đã thủ sẵn tờ đơn xin cấp đất giãn dân được gấp gọn ghẽ rồi gói ghém cẩn thận bằng hai lớp polymem, bởi lẽ người đánh cá đã được cấp đất giãn dân một lần rồi. Thôn trưởng và thư ký thôn đâu có ngờ những lời tâm tình của họ đã chui tọt vào lỗ tai người đánh cá đang ngồi sau lưng họ.
- A! Tôi bắt gặp quả tang hai người đã tư tình với nhau rồi nhé – lời người đánh cá vang lên trong khung trời êm ả - tôi sẽ nói cho cả làng biết chuyện này!
Trưởng thôn và cô thư ký thôn hoảng hốt, hoang mang chưa kịp phải ứng gì, người đánh cá đã dúi tờ đơn xin cấp đất giãn dân vào tay trưởng thôn, rồi chạy một mạch như ma đuổi ra khỏi cánh đồng.
(Phỏng theo một câu chuyện, tôi tình cờ nghe được từ khá lâu, không rõ thực hư?- Tư liệu sáng tác.)
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#90 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 04 July 2008 - 11:12 PM

Chuyện của người trồng ngô

Tại một vùng trang trại xa xôi, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt.

Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.

- Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? - Phóng viên hỏi.

- Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp - Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!

Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới.

:mellow:
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#91 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 06 July 2008 - 10:41 PM

CĂN NHẮC SAI LẦM

Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn 2 triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn này. Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì.

Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ Rockefeller.

Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.

- A, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

Bedford đáp rằng ông đã biết rồi.

- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra đây vài dòng.

Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau: Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã "viết vài dòng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đã giúp công ty đưa ra quyết định đúng đắn được 3 lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất lần này.

Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi viết xong bản đó thì thường tôi cũng thấy bớt cáu rồi.

Không biết là thói quen này đã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác.

Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bây giờ tôi giới thiệu nó cho tất cả các bạn.


:mellow:
  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#92 Nguyen Hoanh

Nguyen Hoanh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4105 Bài viết
Điểm đánh giá: 4495 (đỉnh cao)

Đã gửi 06 July 2008 - 10:50 PM

CĂN NHẮC SAI LẦM

Trước đây tôi cũng đã đọc được bài viết này rồi và đã làm theo thành công được mấy lần.

Lần đó, rất giận thằng em làm sai, định bụng sẽ lấy giấy bút viết ra ưu điểm, nhưng tìm mãi không có cái bút hay tờ giấy nào. Đúng lúc đó thằng em bước vào, thế là đỡ phải tìm giấy và bút.
  • 0

#93 gp14

gp14

    DO TUAN GIAP

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1860 Bài viết
Điểm đánh giá: 1120 (rất tốt)

Đã gửi 06 July 2008 - 10:54 PM

Mình thì giờ mới hiểu cái tờ giấy mà Bill Gates cầm là cái gì :mellow:
Hình đã gửi
Lúc đầu tưởng ông ta cầm cái bằng khen của sếp cơ đấy!!!!
  • 0

#94 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 07 July 2008 - 12:43 PM

Chuyện thường ngày
Quyền lực là một cái gì đó phù phiếm nhưng lại là mơ ước của nhiều người. Có quyền thì có tiền - người ta nghĩ thế - nên rất nhiều người dùng nhiều thủ đoạn để tranh đoạt quyền lực. Nếu các chức vụ đó ở các cơ quan nhà nước thì còn giải thích được chứ ở các công ty tư nhân thì có nghĩa lý gì đâu vì tấc cả đều do người chủ quyết định. Có chăng cũng chỉ là những khoản hoa hồng nhỏ nhặt. Nhưng hình như người ta thích kiếm tiền bằng mọi cách, thích gom nhặt tấc cả những gì có thể để làm đầy túi mình.
Uhm! Nói thì nói vậy thui chứ như BM nói, đó là một cái "thói" ăn vào tiềm thức rồi, tính ng việt mình vốn thực dụng mà:mellow:. Ko muốn quơ đũa cả nắm, nhưng hình như 80% ThiChu thấy là vậy, ko bít có chính xác ko? Một câu chuyện mà Thichu đọc có tựa là Bill Gate có nhặt một tờ 100 đô nếu thấy ngoài đường ko? và lời kết là ko vì Bill Gate sẽ dành thời gian để nhặt tờ tiền ấy để tìm ra một phần mềm nào đó đáng giá hơn nhiều, quan trọng hơn đó là đồng tiền chân chính.

ở đời ít người như thế lắm, không nhặt không khéo bị chê là Ngu cũng nên
Ố ồ !!!!!!!!!!!!
Bạn phải giả sử thêm là đang đi trên đường của nước nào nữa chứ? Nếu đi trên đường của Việt Nam hay Trung Quốc hay các nước có phong tục đốt vàng mã thì Coi chừng đó là tiền âm phủ
Nếu lượm được không cần thì cứ bước thêm vài bước nữa sẽ có người cần nó vì ngoài đường ăn xin cũng nhiều lắm đó.
Mình không phải là Bill Gate, 2 giây suy nghĩ chẳng ra được cái gì đáng giá cả
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#95 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 09 July 2008 - 10:23 PM

Lầm lẫn về sự thành đạt


Trong một bài trả lời phỏng vấn, người giàu có và thành công nhất thế giới Bill Gates đã nói quan niệm của mình:

"Cuộc sống là một cuốn sách to, dày. Kẻ dại thì lật quá nhanh. Người khôn thì đọc, suy nghĩ và ứng dụng. Ðáng sợ nhất là sự rỗng tuếch, nước chảy bèo trôi. Mái trường là nơi sản sinh ra những người chèo lái cuộc sống nhưng không nên coi là con đường duy nhất để có tương lai. Học ngoài nhà trường là công việc cả đời. Thất nghiệp cũng chỉ là chuyện thường gặp, đừng quan trọng hóa mà coi nó là quãng thời gian tiếp tục rèn luyện. Cuộc sống càng dễ con người càng yếu đuối".

Khi được hỏi ông có lời khuyên gì với tư cách là một người thành đạt nhất thế giới, Bill Gates nói: "Hãy bớt ngủ, tăng giờ làm việc và không bao giờ bỏ học giữa chừng như tôi!".

Rõ ràng Bill Gates cũng như nhiều người thành đạt khác có chung một phẩm chất là lao động không ngừng để đạt lấy đỉnh cao ước mơ.

Khi bạn không có nhiều phẩm chất trí tuệ, bạn chưa có tích lũy mà bạn lại còn bắt đầu từ con số 0 về vật chất hẳn bạn thấy mình nhỏ bé và khó có chỗ chen chân. Nhưng đó chỉ là mở đầu, rồi bạn sẽ có một công việc nào đó. Bạn thấy mình là lính mới giữa đám cựu binh lâu đời, lành nghề. Ðôi khi ở công sở có những người sống lâu lên lão làng, che khuất mất vai trò của bạn. Có thể họ nhìn bạn là một người "đầu sai" chạy việc vặt như ngày xưa họ đã trải qua. Có thể họ là đám bảo thủ, họ sẽ gây khó khăn cho bạn. Nhưng, ở họ là cả một kho kinh nghiệm, nếu bạn tự đắc thấy họ ít bằng cấp, bạn đừng vội cho mình mới đáng lên chức, làm lãnh đạo họ. Dù sự thật là bạn có nhiều tiềm năng, bạn cũng phải sống và làm việc sao cho tài năng của bạn được công nhận và ứng dụng một cách rõ ràng qua công việc.

Có một số bạn trẻ quan niệm lầm lẫn về sự thành đạt. Phải đua chen, nếu cần thì rất ích kỷ, chỉ thấy mình là nhất, xem người khác là đối tượng để mình dẫm đạp lên. Có lẽ họ đã không đủ kiên nhẫn để chứng tỏ thực tài của mình. Người khác giỏi hơn bạn, bạn đừng coi điều đó là điềm không may của mình. Cho nên bạn dễ cảm thấy ghét người giỏi hơn mình. Ðó là nọc độc ngấm dần, người ta nhìn thấy bạn rất rõ trong sự "vươn lên một cách điên cuồng và nóng vội" và đó là lý do để bạn thất bại. Bạn có thể giành giật được một cái gì đó nhưng về con người, về các mối quan hệ xã hội, về sự thanh thản trong tâm hồn, bạn thất bại ê chề.
  • 2

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#96 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 11 July 2008 - 11:09 PM

Bạn thân

Sự kinh hoàng tràn ngập trong lòng một người lính thời Đệ Nhất Thế Chiến khi anh nhìn thấy người bạn tri kỷ của mình ngã xuống chiến trận.

Bị mắc kẹt trong một chiến hào và đạn pháo bay liên tục trên đầu nhưng người lính đó đã xin chỉ huy cho phép anh đi ra ngoài "vùng bình địa" giữa những chiến hào để đem người đồng đội bị trúng đạn trở vô.

Vị chỉ huy nói:

- Anh có thể đi nhưng tôi nghĩ công việc đó sẽ không đáng gì đâu. Có lẽ bạn anh đã chết và anh có thể sẽ đánh mất đi sự sống của bản thân mình.

Không màng đến lời của vị chỉ huy, người lính vẫn bỏ đi. Thật kỳ diệu, anh ta đã xoay sở để đến được bên người bạn của mình, nhấc anh ta lên vai và đem anh ấy trở về chiến hào của họ. Khi cả hai cùng té nhào xuống dưới hào, vị chỉ huy kiểm tra người lính bị trúng đạn rồi nhìn người bạn của anh một cách thông cảm.

-Tôi đã nói với anh rồi, công việc đó không đáng đâu. - Vị chỉ huy nói - Bạn anh đã chết, còn anh bị thương rất nặng.

Người lính trả lời:

- Mặc dầu vậy công việc đó vẫn rất đáng làm, thưa sếp.

- Anh nói đáng là có nghĩa làm sao? Bạn anh đã chết rồi cơ mà?

-Thưa sếp, công việc đó đáng làm là vì khi tôi đến bên anh ấy, anh ta vẫn còn sống và tôi rất mãn nguyện khi anh ấy nói với tôi rằng "Jim, tôi biết rằng chắc chắn anh sẽ đến với tôi!"

Trong cuộc sống, một việc có đáng làm hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nó. Hãy can đảm và làm những gì mà trái tim ta mách bảo để rồi mai sau trong cuộc sống bạn sẽ không phải ân hận vì mình đã không làm điều đó. Hy vọng rằng mỗi một người trong chúng ta sẽ ở trong vòng tay chân thật của những người bạn như vậy
  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#97 Nguyen Hoanh

Nguyen Hoanh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4105 Bài viết
Điểm đánh giá: 4495 (đỉnh cao)

Đã gửi 13 July 2008 - 12:10 AM

-Thưa sếp, công việc đó đáng làm là vì khi tôi đến bên anh ấy, anh ta vẫn còn sống và tôi rất mãn nguyện khi anh ấy nói với tôi rằng "Jim, tôi biết rằng chắc chắn anh sẽ đến với tôi!"

ngừng một lát anh ấy nói tiếp "bởi vì anh là người ngu ngốc nhất trung đoàn Jim ạ".
  • 0

#98 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 13 July 2008 - 10:14 AM

ngừng một lát anh ấy nói tiếp "bởi vì anh là người ngu ngốc nhất trung đoàn Jim ạ".


...tip tục ngừng 1 chút lấy hơi, Jim mở mắt ra lần cuối trong đời nói "... nhưng anh cũng là người bạn thân nhất tôi có và....là người hiểu tôi nhất!". Đôi mắt ấy khép lại vĩnh viễn nhưng nụ cười trên môi thì còn mãi.
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#99 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 14 July 2008 - 11:00 PM

BIẾT VÀ KO BIẾT

Chuyện kể rằng có một cậu học trò ngỗ nghịch đã hỏi thầy giáo đường đến thiên đàng dài bao xa.

- Rất tiếc, thầy không biết - người thầy trả lời.

Nghe thế, cậu học trò cất giọng hỗn xược:

- Không biết ư? Thế tại sao người ta phải trả tiền cho thầy về điều thầy không biết?

- Nếu tôi được trả tiền cho những gì tôi không biết thì có lẽ tôi đã giàu to rồi. Tuy nhiên, người ta chỉ trả tiền cho một số rất ít kiến thức mà tôi biết được! Người điềm tĩnh trả lời.
  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#100 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 16 July 2008 - 08:25 PM

SỨC MẠNH CỦA LỜI KHÍCH LỆ (15/1/2008)

Các bạn có biết con đường để trở thành Tổng thống Mỹ của Bin Clintơn bắt đầu như thế nào không? Đó chính là từ lời khích lệ của người mẹ đáng kính của ông. Mẹ của Bin làm nghề thu gom phế liệu. Vào những dịp sinh nhật của mình Bin thường được mẹ tặng bưu ảnh có hình tòa nhà Trắng của Mỹ. Lúc đó chính Bin cũng không hiểu vì sao mẹ lại tặng mình moùn quà đó nhiều lần. Khi Bin lớn hơn một chút bà đã giải thích cho con trai mình biết: “ Vì mẹ muốn con trai mẹ được ngồi trong tòa nhà đó, và mẹ biết con làm được con trai ạ”. Đó chính là sức mạnh to lớn mà lời khích lệ mang tới để nước Mỹ từng có một Tổng thống mang tên Bin Clintơn.
Qua câu chuyện nhỏ đó tôi muốn gửi gắm tới mọi người về sức mạnh của lời khích lệ. Vậy cần hiểu khích lệ như thế nào? Khích lệ chính là dùng lời nói tác động đến tinh thần người khác làm cho họ phấn chấn và có sức mạnh.
Như mọi người đều biết lời nói đôi khi có giá trị và sức mạnh to lớn mà không gì có thể sánh nổi. Nó có thể là chiếc phao cứu giúp người khác trong cơn nguy khốn và nó cũng sẵn sàng là con dao cứa sâu thêm vào nỗi đau của họ. Lời khích lệ là một phần trong lời ăn tiếng nói của mỗi chúng ta. Biết nói và biết nhận lời khích lệ đúng lúc đúng chỗ, phù hợp sẽ làm cho cuộc sống của bạn thêm ý nghĩa.
Lời khích lệ có ý nghĩa với tất cả mọi lứa tuổi, nghề nghiệp và địa vị. Đó đơn giản chỉ là lời khích lệ của người mẹ dành cho đứa con yêu của mình; “ Ôi con tôi! Con giỏi lắm, con hãy bước lại với mẹ nào”. Lúc đó đứa con sẽ đủ tự tin và hào hứng để bước đi. Hay đó là lời khích lệ của người giáo viên đối với học trò của mình. Từ đó giúp học trò tiếp thu bài học một cách hiệu quả nhất. Và còn tuyệt vời hơn khi ta nhận được lời khích lệ của những người thân yêu nhất của mình, đó là liều thuốc tinh thần vô giá, có tác dụng kích thích ta phát triển và vươn lên trước mọi khó khăn trong cuộc sống. Các bạn hãy tự đặt câu hỏi nếu như hàng ngày chúng ta cứ làm việc, phấn đấu và trưởng thành mà không nhận được từ mọi người một lời động viên, khích lệ cuộc sống sẽ như thế nào? Lúc đó cuộc sống của chúng ta sẽ nhàm chán đến nhường nào.
Biết nói và biết nhận lời khích lệ đúng lúc, đúng chỗ là cả một nghệ thuật. Lời khích lệ được nói ra phải từ thực tâm lòng mình có thể giúp người nghe có thêm sức mạnh, đồng thời khi nói lời khích lệ cần xem người được nhận có sự cố gắng cần hay không. Lúc đó lời khích lệ sẽ thật ý nghĩa, chứ không phải là một lời khích lệ sáo rỗng, một lời tâng bốc để người nghe quá tự tin vào bản thân trở thành kiêu căng, ngạo mạn với những gì mình có, tự biến mình thành chú ếch con suốt đời nhìn cuộc sống từ đáy giếng.
Ngay bản thân tôi cũng đã từng nhận được rất nhiều lời khích lệ của bạn bè, của bố mẹ, của thầy cô. Tôi cảm ơn tất cả những lời khích lệ đó bởi chính có nó tôi đã làm được nhiều việc mà tôi đã muốn buông xuôi. Cách đây ba năm, tôi còn là con bé lớp 13 với bao băn khoăn trong lòng. Nhìn bạn bè đi học đại học và nhìn lại chính mình tôi thấy mình thật kém cỏi. Những câu hỏi trong đầu cứ hiện ra: Liệu mình sẽ như thế nào nhỉ? Mình sẽ đi học ư? Hay làm gì? Lúc đó tôi thực sự bối rối và tôi đã nhận được lời khích lệ động viên của một thầy giáo đáng kính. Tôi tự tin vào bản thân để ôn thi tiếp và thực hiện mơ ước làm sinh viên của mình.
Hơn lúc nào hết tôi muốn nói với mọi người: Hãy biết lắng nghe và chia sẻ với những người khác bằng tất cả tấm lòng của mình. Và hãy bắt đầu từ một lời khích lệ.

Nguyễn Thu Trang - K55B
  • 1
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG