Đến nội dung


Hình ảnh

những câu chuyện có thật 99%


  • Please log in to reply
220 replies to this topic

#141 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 06 September 2008 - 01:55 PM

Về con người

- Trong suốt cuộc đời, mỗi người trung bình có khoảng 1.460 giấc mơ. Quá nhiều nếu không phải mọi giấc mơ đều trở thành hiện thực.

- Trong cả cuộc đời, một người ăn hết khoảng 27.000 kg thực phẩm, tương đương với 6 con voi. Bây giờ bạn đã hiểu tại sao lại có nhiều sinh vật bị tuyệt chủng rồi chứ :lol: .

- Mỗi năm, mỗi người nháy mắt khoảng 10 triệu lần.

- Mỗi người cười trung bình 13 lần một ngày. Tất nhiên số lần sẽ thay đổi tùy theo tuổi tác, giới tính, tâm trạng, sức khỏe và cả nghề nghiệp nữa.

- 85% não người là nước. Nước đúng là "một phần tất yếu của sự sống".

Về động vật


- Một kg ruồi chứa nhiều protein hơn một kg thịt bò. Còn chờ gì nữa mà không nghiên cứu thử dự án nuôi ruồi làm thực phẩm? Bạn sẽ kiếm lời vô khối đấy! :lol:

- Mắt của đà điểu châu Phi lớn hơn não của nó, nhưng loài động vật có mắt lớn nhất thế giới lại không phải là đà điểu châu Phi mà là loài mực khổng lồ.

- Lợn có một nỗi khổ : nó không thể ngước lên nhìn bầu trời được. :lol:

- Trong một đêm, chuột chũi có thể đào được một đoạn hầm dài 91 mét. Sẽ thật thú vị nếu một lúc nào đó người ta tìm cách huy động được một đội thợ chuột chũi để thi công các đường hầm.

- Cú là loài chim duy nhất có thể nhìn thấy màu xanh da trời.

- Cơ thể sứa có đến 95% là nước. (vậy mà vẫn có khô sứa nhỉ)

- Sao biển là loài động vật duy nhất có thể lộn trái dạ dày của nó ra ngoài.

- Khi bay ra khỏi hang, dơi bao giờ cũng rẽ trái. Cũng may là trong tự nhiên không có luật giao thông và cũng không có biển cấm rẽ trái. Nếu không thì sao nhỉ?

- Bọ ngựa là loài côn trùng duy nhất có thể quay đầu

- Mỗi năm, chó và mèo trên toàn thế giới chén hết khoảng 11 tỷ đôla tiền thực phẩm. Làm giàu bằng cách bán thức ăn cho chó mèo cũng là một ý kiến khả thi đấy chứ :D .

- Cá vàng là loài động vật duy nhất có thể nhìn thấy cả ánh sáng hồng ngoại và tử ngoại. Nhưng chúng cần khả năng đó để làm gì nhỉ?

- Cá đuối điện sẽ bị chập mạch nếu bạn thả nó vào nước muối đặc. Đừng đùa thế nhé .

- Sữa tuần lộc chứa nhiều protein gấp 3 lần sữa bò. :D

- Cần hơn 4 giờ để luộc chín một quả trứng đà điểu. Kỷ lục về món "mầm đá" chắc còn thua xa.

Về danh nhân và các phát minh


- Nhà viết kịch nổi tiếng William Shakespeare, tác giả của Hamlet, Romeo và Juliette đã phát minh ra hơn 1.700 từ tiếng Anh. Giá như may mắn sống trước Shakespeare thì có lẽ chúng ta đã có thể học giỏi tiếng Anh hơn nhiều vì chí ít cũng đỡ phải học 1.700 từ đó.

- Ghế điện không phải là phát minh của đao phủ như nhiều người lầm tưởng. Nó là sản phẩm của một nha sĩ. Không biết sự tiết lộ này sẽ khiến bao nhiêu người từ bỏ ý định đi chữa răng.

- Thomas Edison, người được cả thế giới biết đến vì phát minh ra bóng đèn điện là một người mắc chứng bệnh... sợ bóng tối.

- Leonardo da Vinci là người phát minh ra kéo. Ông cũng là người có khả năng vừa vẽ bằng một tay vừa viết bằng tay kia cùng lúc. :gun:
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#142 MANHHUNGXDA

MANHHUNGXDA

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 926 Bài viết
Điểm đánh giá: 458 (tốt)

Đã gửi 06 September 2008 - 02:02 PM

Về con người

- Leonardo da Vinci là người phát minh ra kéo. Ông cũng là người có khả năng vừa vẽ bằng một tay vừa viết bằng tay kia cùng lúc. :lol:


Chưa bằng Naponeon:
+Tai nghe 1 người trình báo công việc
+Tay viết mệnh lệnh
+Mắt đọc báo cáo
+Miệng nói ra mệnh lệnh
+Làn da thì được thư giãn bởi các cô em khác
5 Giác quan làm việc 1 lúc!!! hon hẳn Leonardo da vinci rồi
  • 0
Hãy ước cho trọn 1 ước mơ!

#143 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 07 September 2008 - 10:23 PM

- Tính bình quân 1 người trong đời nuốt phải 8 con côn trùng khi nằm ngủ và đa số chúng ta sợ chúng hơn là sợ chết. :gun:

- Bạn không thể thở mạnh khi đang mở mắt.

- Dùng đầu đập liên tiếp vào tường trong 1h đồng hồ giúp ta tiêu thụ được năng lượng khoảng 150 kilocalo. :lol:

- Hầu hết các mục quảng cáo đồng hồ đề đặt kim chỉ giờ 10h10' vì trông giống như mặt cười. :lol:

- Ở Mỹ, người ta có nguy cơ bị kiện tụng gấp 66 lần ở Pháp.

- Gần 1% người Montserration là cảnh sát. :lol:

- Hầu hết người Zambia không sống đến 40 tuổi (hic tội nghiệp chưa)

- Hầu hết các trường học ở Na uy đều là trường nội trú.

- Nước nào là nước ẩm ướt nhất hành tinh của chúng ta? Xin thưa là nước Guinea, lượng mưa hàng năm ở đây lên đến 3.7m.

- Phụ nữ Guatamala làm việc 11,5 giờ mỗi ngày trong khi đó đàn ông Nam Phi chỉ làm việc 4,5 giờ một ngày (hic hic bất công chưa kìa).

- Bạn muốn tìm đàn ông Czech và Slovak ư? Vì hơn phân nữa đàn ông của hai nước này đều làm việc trong nhà máy hết.

- Phụ nữ Mỹ là những người có công việc mang tính quyền lực nhất.

- Trẻ con Nhật Bản và Nam Triều Tiên giỏi khoa học và toán học nhất .

- Thụy Điển và Na Uy nằm trong 5 nước cung cấp viện trợ và xuất khẩu vũ khí nhiều nhất.

- Phụ nữ Kenya làm việc nhiều hơn cánh đàn ông nước họ những 35% (bất công tập hai ^^!).

- Bạn muốn tìm thiên tài ư? Hãy đến thẳng Iceland (băng đảo). Cứ 1 triệu người thì có hơn 3,5 người đoạt giải Nobel.

- Moldova là nước có tỉ lệ người chết vì .... máy cắt cỏ chạy bằng điện nhiều nhất thế giới.

- Libya là nước duy nhất trên thế giới mà quốc kì chỉ có một màu (xanh lá cây :D )

- Độ tuổi từ 15-49, cứ 3 người là có 1 người bị nhiễm virus HIV ở Botswana, Zinbabwe, Swaziland

- Có rất nhiều người Mỹ sống một mình, Mỹ là nước có nhiều hộ gia đình chỉ có duy nhất 1 người nhiều nhất.

:D
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#144 gp14

gp14

    DO TUAN GIAP

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1860 Bài viết
Điểm đánh giá: 1120 (rất tốt)

Đã gửi 07 September 2008 - 10:31 PM

làm việc nhiều hơn cánh đàn ông nước họ những 35% (bất công tập hai ^^!).

- Độ tuổi từ 15-49, cứ 3 người là có 1 người bị nhiễm virus HIV ở Botswana, Zinbabwe, Swaziland

Zị nếu không tìm ra thuốc chữa HIV thì chỉ vài nằm nữa thì 100% người dân các nước này sẽ...và có lẽ trên thế giới sẽ xuất hiện nước có tên HIV :lol:
  • 0

#145 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 07 September 2008 - 11:01 PM

Những vụ giám định ADN cười ra nước mắt......
http://dantri.com.vn...08/6/238654.vip
Các cháu đáng trách hay đáng thương? Trách, rõ ràng là có. Bởi dẫu sao các cháu cũng là những cô bé mải chơi, học đòi những trò lố lăng; nhưng cũng đáng thương, bởi có lẽ chúng không được sự quan tâm, giáo dục đầy đủ của gia đình. Và các cháu cũng chính là người gánh chịu hậu quả lớn nhất: làm mẹ ở cái tuổi còn quá nhỏ, ngoài ra sẽ day dứt với đứa con vì có lẽ đến hết cuộc đời này, mẹ nó cũng chẳng thể tìm ra để nói với nó rằng ai là bố đẻ của nó.
Theo T. Hoà - Hương Vũ
Công an Nhân dân
:lol:


Không thể nói các cháu là đáng trách được! Tiên trách kỷ hậu trách nhân...Trong thực tế, có chuyện nực cười xảy ra , chẳng hạn ông bố quở trách đứa con ruột của mình là: con nhà mất dạy... cá không ăn muối cá ươn...
Tối nay, tôi mới xem trên VTV1 cuộc trao đổi giữa người dẫn chương trình Tạ Bích Loan và giáo sư Văn Như Cương (sinh năm 1937, người đầu tiên đưa ra ý tưởng xây dựng trường dân lập, và ý tưởng này đã được ủng hộ để trường phổ thông dân lập đầu tiên Lương Thế Vinh ra đời cách đây 19 năm). Trong cuộc trao đổi tối nay giáo sư đã trả lời câu hỏi của mic Tạ Bích Loạn như sau:
Trong kinh doanh thì khách hàng là thượng đế... trong giáo dục thì học sinh không thể là thượng đế...
Quyền quyết định ảnh hưởng đến kết quả giáo dục:
- Bộ giáo dục.
- Giáo viên.
- Phụ huynh.
- Học sinh.
- Cục khảo thí.
..............................................
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#146 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 07 September 2008 - 11:23 PM

[size=3]
- Moldova là nước có tỉ lệ người chết vì .... máy cắt cỏ chạy bằng điện nhiều nhất thế giới.


Hình đã gửi
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#147 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 10 September 2008 - 09:53 PM

1. Cách đây 20.000 năm, nước Anh hãy còn nối liền với nước Pháp, người ta có thể đi bộ từ nước này sang nước kia mà chẳng hề bị ướt chân.

2. Những đám mây lớn có thể chứa tới 100.000 tấn nước.

3. Gió mùa mang lại 80% lượng nước cần thiết cho một nửa dân số thế giới.

4. Hồ Baikal là hồ nước ngọt sâu nhất và lớn nhất thế giới với dung lượng 23.000 km3 nước. Nó có thể nhấn chìm toàn bộ nước Anh trong 100 mét nước.

5. Phù sa ở sông Hoàng Hà, Trung Quốc nhiều đến nỗi người ta có thể dùng nó để xây 1 bức tường cao 40 mét và rộng 6 mét chạy vòng quanh thế giới :) .

6. Các sa mạc thường có rất nhiều rắn độc và bò cạp nhưng trên sa mạc, số người chết do bị muỗi đốt còn nhiều hơn tổng số người chết do bị rắn và bò cạp cắn.

7. Sóng được tạo ra bởi gió thổi trên mặt biển. Sóng có thể di chuyển hàng ngàn km nếu trên đường đi không có đất liền để ngăn cản. Sóng bắt đầu ở Ấn Độ Dương có thể di chuyển 19.000 km trên suốt đường đi đến Alaska ở Bắc Mỹ.

8. Núi băng trôi lớn nhất được phát hiện năm 1956 ngoài khơi Nam Cực có diện tích 31.000km2, rộng bằng nước Bỉ :) .

9. Nếu tất cả băng ở Nam Cực tan chảy, mực nước biển thế giới sẽ dâng lên 60 mét :lol: .

10. Trận mưa lâu nhất kéo dài trong 60.000 năm. Nó xảy ra khoảng 4 tỉ năm trước, tạo thành tất cả các đại dương và biển trên thế giới :) .

11. Mặt Trời lớn hơn Trái Đất 1 triệu lần. Giả sử Mặt Trời to bằng mái vòm nhà thờ Saint Paul ở London, thì Trái Đất chỉ to hơn quả bóng đá một chút.

12. Mặt Trăng quay quanh Trái Đất 1 vòng mất 27 ngày 9 giờ, bằng với thời gian mà nó quay trên trục của nó. Vì vậy chúng ta chỉ có thể nhìn thấy một mặt của Mặt Trăng khi chúng ta ở trên Trái Đất.

13. Một sợi tơ nhện chắc chắn hơn một sợi thép có cùng độ dày .

14. Voi con tự mút vòi để tìm sự an ủi, tương tự như em bé mút ngón tay cái :) .

15. Bạch tuộc có họ rất gần với ốc sên.
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#148 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 13 September 2008 - 08:44 AM

Gửi nguời hâm mộ!
Sau những ngày nằm traị, nếm đòn, hôm nay ngày 23 tháng 12 năm 2005 tức cũng là ngày 23 tháng 11 năm 2005 âm lịch, là ngày này tháng sau ông công ông táo sẽ về chầu trời báo cáo tình hình hạ giới. Em mới thấm thế nào là cảnh tù đaỳ, thế nào là bọn đầu gấu, những Aka trong traị. Nay em xin viết những lời này từ tận những đáy lòng để tỏ lòng để xin lỗi nguời hâm mộ và các cụ trên fố!

Thưa nguời hâm mộ, thưa các cụ trên fố. Ngày em trót dại bán độ cũng là ngày mà hôm truớc đó em đi ăn thịt lợn sề cùng với mấy bạn QV, BH. Em thấy đúng là nó linh nghiệm thật, động vào cái là đen kinh khủng luôn! Trong thời gian diễn ra các giải đấu Seagame 23 vừa rồi, em đã lỡ trót dại bị phát hiện bán độ. Em xin thề là em chỉ bị phát hiện bán độ trong trận Myanma mà thôi, còn các trận khác em không bị phát hiện. Nếu sự việc em bán độ không bị mấy thằng bạn khốn nạn trong đội tuyển phối hợp với mấy chú bên C14 ghi âm lại thì đời em sẽ không như thế naỳ, mà các cụ cũng không có cớ để chửi bới như thế naỳ. Mẹ cha cái bọn không ăn đuợc thì đạp đổ, em bán chúng nó không bán thì thôi chứ lại chơi đểu em. Em bây giờ vô cùng hối hận vì mình đã bán độ, bán với giá quá rẻ để đến bây giờ nguời ta quy kết cho em vào cái tội bán nuớc, mà cái tội này thì theo bố Vinh là phải voi giầy, ngựa xeó, tứ mã phanh thây. Nhưng cũng may mà bố ấy không nói là phải chu di cửu tộc, nếu nói câu này mẹ em nghe thấy thì hu hu hu!

Thưa nguời hâm mộ, thưa các cụ! Em xin gửi đến tất cả mọi nguời kể cả những kẻ mua độ của em lời xin lỗi chân thành nhất(vì nó sẽ cao hơn cái chân tuờng)! Em xin thề răng nếu có cơ hội để sửa chữa thì em xẽ hứa rằng em sẽ bán mà không để cho một kẻ nào có đuợc chứng cứ như ghi âm, đối chất và em bán với giá cao hơn. Và điều quan trọng hơn cả là trong thời gian bán ấy em sẽ không ăn thịt lợn sề . Em hứa với ngừoi hâm mộ và các cụ trên phố đây sẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em bán mà bị bắt quả tang. Em cũng xin lỗi cục điều tra tội phạm vì đa mất thời gian theo dõi và lấy lời khai của tôi. Em xin lỗi các bố trên LĐ, em đã phụ lòng các bố vì các bố bao nhiêu vụ còn lớn hơn thế này mà các bố ấy còn qua chót lọt ấy vậy mà em chỉ có 20.000.000đ mà cũng chết. Em xin chuyển lại số tiền bán độ 20.000.000đ(hai muơi triệu đồng chẵn, tiền loại tờ 500.000đ) này vào quỹ của LĐ và cùng với số thuởng của em nếu đuợc, cũng xin chuyển cho các bố.

Cuối cùng em xin nhắn lại với nguời hâm mộ và các cụ trên phố hãy tha thứ cho em, em xin hứa ở trong này em sẽ chịu khó tập luyện để đuợc gọi vào đội tuyển của trại đi thi đấu giải bóng đá "Liên trại giam toàn quốc" và nếu may mắn thì có lẽ em cũng đuợc gọi vào đội tuyển "Tù Quốc gia" để thi đấu vòng loại "Worl cup các nhà tù". Em sẽ cống hiến hết mình, em sẽ ghi những bàn thắng thật đẹp để nguời hâm mộ cũng như các cụ lại có dịp để tung hô em. Em lại tiếp tục đi đóng fim quảng cáo và có lẽ em sẽ đuợc cặp đôi đóng quảng cáo cùng với "Hoa hậu" "Liên trại phục hồi nhân phẩm toàn quốc". Và một lời tha thiết của em nữa là nhờ ngừoi hâm mộ và các cụ thuyết giáo với các chú C14 cho em đuợc "gặp gỡ" với bạn gái em một tối.

Em xin chào và xin chúc sức khoẻ!
Hối hận-Văn Quyến
(Đã ký)

Thư của ông cá độ bóng đá 1,8 triệu USD gửi Văn Quyến, Quốc Vượng
Quyến và Vượng thân mến!
Các chú khác thân mến!
Nhận được tin các chú “dính”, anh rất đau lòng. Vừa thương vừa giận. Thương vì các chú còn trẻ quá, tuy mấy năm nay có tập tễnh ăn chơi nhưng suy cho cùng chưa hưởng thụ gì nhiều, có lẽ từ giờ chả còn cơ hội.
Giận vì các chú quá hớ hênh, anh đã nhắc nhiều lần mà coi thường không nghe, đã bảo già nua chậm chạp như Trời còn đôi khi có mắt, nói gì tới cả ngàn cả vạn khán giả đá banh, nhiều kẻ mắt còn tinh hơn chim cú, các chú có chăng như chuột nhắt mà thôi.
Nhưng điều anh bực nhất, buồn nhất và tức nhất là các chú quá “cò con”. Đời có câu “Làm trai cho đáng nên trai, ăn cơm với vợ còn nài vét niêu” nói về các chú đó! Cầu thủ theo anh, quan trọng nhất là sự trong sạch, sự cống hiến hết mình vì thể thao, đã ra sân thì cơ bản phải vì màu cờ, sắc áo, vì danh dự của tỉnh hay chí ít, của sở. Có như thế, bóng đá Việt Nam mới nhanh chóng bay lên như chùm bóng bay, chiếm lĩnh các đỉnh cao khu vực và nhanh nhẹn chiếm nốt các đỉnh cao thế giới, làm cho các nền bóng đá lười biếng, chậm chạp của Anh, Đức, Tây Ban Nha, Brazil... nghe thấy rụng rời.
Đấy là những phẩm chất chân chính mà mỗi lần gặp nhau, anh đều nhắc nhưng các chú, tai thì yếu do nghe quá nhiều còi trọng tài, mắt thì mờ do nhìn quá nhiều màn hình karaoke nên không chú ý, anh biết nhưng đâu hơi sức nói mãi. Đúng ra, là những người trưởng thành, các chú phải hiểu, nếu không gìn giữ được các phẩm chất cơ bản trên, mà do hoàn cảnh khó khăn, thiếu tiền mua xe, mua điện thoại, vào vũ trường... có phải cắn răng bán độ thì phải bán với giá xứng đáng!
Khi đọc báo, nghe các chú bị tạm giam, anh sững sờ không tin vào mắt mình, căm phẫn đến nghẹn ngào, vì số tiền các chú làm ăn khốn khổ thay, còm quá! Tại sao lại rẻ như vậy! Tại sao lại vớ vẩn như vậy? Anh thực không cách gì hiểu nổi!
Đã là cầu thủ quốc gia, đã đi nước ngoài nhiều lần, tiền cơm do liên đoàn cấp một ngày lên tới cả trăm ngàn thì việc gì phải cá độ vài chục triệu? Đó là chơi kiểu của dân thường, không tên tuổi, không tài cán, không cơ hội và địa vị mà thôi.
Như anh đây, một con người gần như vô danh, giữ một chân tổng giám đốc quèn, chìm ngập trong cả ngàn tổng giám đốc khác. Tài năng anh không xuất sắc, bề ngoài anh không đẹp trai, hát rõ ràng không hay như Đàm Vĩnh Hưng, đàn nhất định không giỏi như Đặng Thái Sơn, học vị thì chưa tiến sĩ (mặc dù bây giờ thiên hạ tiến sĩ hà rầm!), đạo đức cũng chưa chói ngời do chưa từng tặng trẻ em nghèo hoặc người già neo đơn cái gì, thế mà khi cá độ, anh đã nhẹ nhàng chơi tới 1,8 triệu đô la!
Các chú có biết 1,8 triệu đô la là gì không? Là khoảng ba chục tỉ đồng. Nếu đổi ra giấy bạc trăm ngàn, sẽ đựng đầy vài chục bao tải, dù có lực sĩ vô địch cử tạ thế giới cũng đừng hòng vác nổi, nếu cố vác sẽ chắc chắn phải cấp cứu ốm liệt giường.
Ba chục tỉ này, nếu xây nhà tình nghĩa với giá mười lăm triệu, sẽ được gần hai ngàn căn, nếu mua rượu X.O tặng sếp, cứ 1,5 triệu một chai sẽ tặng được hai mươi ngàn chai, lúc ấy dù sếp có mình đồng da sắt chắc cũng phải nhũn ra như bún, nếu dùng để mua mì gói, thì dù cả một tỉnh có bị nước lụt, ai ăn mì xong cũng mập tròn. Nếu dùng để mua thuốc xịt ruồi, sẽ làm cho cả thành phố không còn một con, nếu dùng mua kem đánh răng, khéo trẻ em toàn quốc không có răng sâu nào nữa, nếu dùng mua vé tàu về quê ăn Tết, chắc sẽ giúp cho nửa nước về quê!
Nếu không kể những thứ vớ vẩn trên, chỉ dùng số tiền ấy góp vào quỹ bóng đá thôi, anh tin 1,8 triệu đô la đủ để biến hai trăm đứa bé suy dinh dưỡng trở thành cầu thủ ngôi sao từ lúc mới lọt lòng.
Vậy mà số tiền này anh chỉ dùng cá độ vài trận, như người ta xỉa răng rồi vứt đi vài cái tăm tre! Trong khi như trên đã nói, anh chỉ là một tổng giám đốc quèn, không đẹp trai, không nổi danh và tất nhiên, cũng không chạy nhanh bằng các chú. Thế mà các chú nỡ bán mình với cái giá lăng nhăng! Thế mà các chú nỡ cầm mấy đồng bạc còm, thật đáng thương, đáng giận làm sao! Các chú khiến cho thể thao trở nên rẻ rúng! Các chú không hiểu được giá trị chân chính của bản thân nói riêng và bóng đá nói chung. Các chú góp phần rất lớn vào sự mất giá của nghệ thuật túc cầu, thật không sao tha thứ được!
Nếu không có những người kiên định như anh, chả hiểu thể thao sẽ về đâu? Lấy ai, lấy cái gì và lấy bao nhiêu để đo lường giá trị thực của bóng đá? Anh và bạn bè anh vô cùng tiếc cho các chú, hy vọng các chú sớm hiểu được sai lầm của bản thân, phấn đấu, rèn luyện thật tốt để làm gương cho thế hệ sau, gây niềm tin tưởng cho thế hệ trước, nhằm xây dựng một nền thể thao chân chính, đắt giá và trong sạch!
Nhân dịp năm mới, anh hẹn gặp các chú đầu xuân.
LÊ HOÀNG (Báo Thanh Niên)
  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#149 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 15 September 2008 - 03:43 PM

1. Trong suốt cuộc đời, tủy sống sản sinh ra 500 kg tế bào máu.

2. Đồ hộp được phát minh từ năm 1812, nhưng phải đợi thêm 50 năm nữa cái mở hộp đầu tiên mới ra đời.

3. Chiếc máy xén cỏ đầu tiên hoạt động là để dùng trong ngành dệt. Khi nhà sáng chế thấy rằng nó có thể làm hàng ngàn thợ có tay nghề bị mất việc, ông bèn cải tiến nó thành máy xén cỏ :) .

4. Thiên tài Léonard de Vinci (1452-1519) đã tiến trước thời đại hàng thế kỷ. Trong các phát minh của ông có trực thăng, xe tăng, pháo bắn nhanh, chuông, quần áo lặn và cả bom thối nữa.

5. Người Êtruri cổ đại là những người đã dùng răng giả để ăn cách đây 2.700 năm. Đó là những răng động vật nối với nhau bằng các thanh vàng .

6. Đức Mẹ Đồng Trinh Marie là đề tài của những cuốn tiểu sử nhiều gấp đôi số lượng các cuốn tiểu sử của Chúa Jesus.

7. Nhà soạn kịch Eschyle đã bị chết một cách bất ngờ. Một con đại bàng cắp một con rùa, định thả nó rơi xuống một tảng đá cho vỡ mai ra để ăn. Nhưng nó lại nhầm tảng đá với cái đầu hói của nhà soạn kịch :) .

8. Họa sĩ Raphael (1483-1520) cho rằng truyền thống vẽ các thiên thần lơ lửng trong không trung là không hiện thực. Các tranh vẽ của ông đều miêu tả những nhân vật tôn giáo đứng trên một cái gì đó, dù là một đám mây.

9. Kinh Thánh là cuốn sách phổ biến nhất trên thế giới, được dịch toàn bộ ra 349 ngôn ngữ khác nhau.

10. Nốt trầm nhất trong đàn ống được phát ra từ một chiếc ống dài 10 mét.

11. Đỉnh chóp nhọn của các tòa nhà chọc trời cao nhất có thể đung đưa với biên độ 2 mét trong trường hợp có giông bão mạnh.

12. Trong chuyến thăm Ai Cập năm 1798, Napoléon tính toán rằng với toàn bộ số đá ở Kim Tự Tháp Gizeh, người ta có thể xây dựng một bức tường cao 4 mét bao xung quanh nước Pháp.

13. Phủ tổng thống Hoa Kỳ chỉ được gọi là Nhà Trắng từ năm 1814. Thời đó, nó bị quân Anh đốt cháy, phải sơn trắng để phủ những dấu vết tàn phá.

14. Giảm ách tắc giao thông bằng cách cấm xe cộ vào thành phố chẳng phải là ý tưởng mới mẻ gì. Jules Cesar đã áp dụng ý tưởng này cách đây 2.000 năm bằng việc cấm các xe chở hàng vào trung tâm Roma.

15. Những chiếc xe ô tô đầu tiên không có cần gạt nước mưa. Người ta xát lên kính che gió phía trước một lớp táo hay khoai tây để làm nước mưa trượt đi.

16. Bóng rổ được chơi lần đầu tiên vào năm 1891. Nhưng mãi hai năm sau người ta mới nghĩ ra việc làm cái lưới không có đáy.

17. Người Scotlen thích chơi gôn hơn là luyện tập bắn cung, đến mức vua James IV buộc phải cấm chơi gôn vào năm 1457.

18. Một số loài rắn có thể nuốt những quả trứng to gấp 3 lần miệng của nó.

19. Tằm tơ đảo Antilies có thân rất mảnh: nếu bạn rút lõi chì ra, nó có thể chui vào qua lỗ đó.

20. Trong lâu đài Knossos ở đảo Cret, người ta thấy hệ thống dội nước đã có từ 4.000 năm trước.
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#150 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 19 September 2008 - 10:17 AM

Dã man quá!
(Theo Dân trí)


Ông chủ của nhà hàng mang tên Storchen tại khu sinh thái cao cấp Winterthur, Thụy Sĩ sẽ làm mới thực đơn của nhà hàng bằng những món ăn vô cùng độc đáo như thịt hầm, súp và nước sốt nhiều loại trong đó có ít nhất 75% là sữa mẹ.
"Chúng tôi vừa nảy ra ý tưởng nói trên và chẳng có lý gì mà chúng tôi không thực hiện cả. Điều đó có nghĩa là nhà hàng chúng tôi có những món ăn độc nhất vô nhị trên khắp Thụy Sĩ. Hơn nữa, những món ăn được chế biến từ sữa mẹ này rất giàu dinh dưỡng và thích hợp cho người ăn kiêng", Hans Locher, ông chủ của nhà hàng, hồ hởi nói.
Ông Locher thu hút được chú ý của báo giới trong suốt những ngày vừa qua khi ông đăng tải một mẩu quảng cáo tìm những phụ nữ đang cho con bú và có nhiều sữa. Ông cho biết: "Tôi chắc chắn những món ăn được làm từ sữa người sẽ rất thơm ngon, bổ dưỡng".
Tuy nhiên, ý tưởng này của ông Locher chưa chắc có thể đi vào thực tiễn bởi luật pháp địa phương chưa có một văn bản rõ ràng nào quy định về việc sử dụng và mua bán sữa mẹ.
"Việc sử dụng con người làm những nhà sản xuất sữa tự nhiên hiện vẫn chưa được quy định trong bất cứ văn bản pháp luật nào. Bởi con người không nằm trong danh sách những loài cung cấp sữa được quy định giống như bò hay cừu. Tuy nhiên, luật pháp của chúng tôi cũng chưa liệt kê con người vào danh sách cấm cung cấp sữa vì mục đích kinh doanh", ông Rolf Etter, viện trưởng Viện thí nghiệm và giám sát thực phẩm Zurich cho biết.
Anh Nguyễn
Theo Telegraph
  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#151 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 19 September 2008 - 10:54 PM

Kỷ niệm ngộ nghĩnh không bao giờ quên

Giờ đây, sau khi ra trường, mỗi lần gặp lại nhau là nhóm bạn của Tuấn lại bò ra cười khi nhắc đến chuyện hồi còn đi học.

Nhớ nhất vẫn là câu chuyện về cô giáo dạy tiếng anh tên Nhung. Cô rất trẻ, giảng bài rất hay và vui tính nữa. Hôm đó, vào tiết học được 30 phút, cả lớp đang chăm chú nghe cô giảng bài say sưa, thì không hiểu vì lý do gì đột nhiên cô thò tay xuống cổ áo, kéo căng ra và…. nhìn vào.

Cả lớp đang ngạc nhiên, sững sờ, yên lặng thì tiếng một cậu học sinh nào đó the thé vang lên: "Tobe or not tobe?”( còn hay mất, thưa cô?) làm cả lớp cười nghiêng ngả. Cô giáo mặt đỏ bừng, lúng túng trên bục giảng rồi cũng phì cười vì lũ học trò… ma quỷ. Sau này nghe cô tâm sự: “Cô cũng không hiểu sao mình lại có thái độ kỳ quặc như vậy nữa. Thật là ngượng quá” thì đứa nào cũng bầu chọn đó là hành động kỳ quặc nhất trong năm và ghi vào… nhật ký lớp.
(Sưu tầm)
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#152 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 28 September 2008 - 08:34 AM

Chuyện về ông John Balaban – chủ tịch Hội bảo tồn Di sản chữ Nôm
Thi sĩ, giáo sư Anh ngữ John Balaban của trường đại học bang Carolina và văn hóa chữ Nôm của Việt Nam
Ông John Balaban đã viết 12 tác phẩm thơ và văn xuôi, trong đó có 4 tập đã được giải Lamont của Viện Hàn Lâm các Thi sĩ Mỹ, và 2 lần được đề nghị giải Sách toàn quốc.
Ông cho biết đến trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, ông đã tình nguyện tham gia một tổ chức chăm sóc trẻ em bị thương tật vì chiến tranh. Nhờ đó ông có dịp đi qua những vùng nông thôn nói chuyện với phụ huynh các em này. Những lúc đi trên các chuyến đò, hay ở sau hè nhà để chờ họ quyết định về số phận các em, ông thường nghe được những câu ca dao và rất thích. Ông đã trở lại Việt Nam để ghi âm những bài ca dao đó và đem về Mỹ nghiên cứu.
Cuối năm 2000, ông Balaban đã cho xuất bản một cuốn sách dịch 48 bài thơ của Hồ Xuân Hương với phần đối chiếu bản bằng tiếng Nôm và tiếng quốc ngữ ra Anh ngữ.

Trong thời gian soạn dịch thơ Hồ Xuân Hương, ông Balaban đã cùng với một số nhà ngôn ngữ học như tiến sĩ Ngô Thanh Nhàn và ông Đỗ Bá Phước thành lập một tổ chức có tên là Hội bảo tồn Di sản chữ Nôm với mục đích giúp nhiều người tiếp cận với các di sản văn hóa chữ nôm bằng các khai triển các công cụ điện toán để mã hóa, ấn loát và trao đổi các văn bản bằng tiếng nôm trên mạng Internet. Hội đặt cơ sở tại tiểu bang North Carolina, nơi ông Balaban đang sinh sống và làm việc, nhưng đa số công tác phát xuất từ New York, là nơi định cư của tiến sĩ Ngô Thanh Nhàn. Hội cũng có một văn phòng gọi là Nôm Na ở Hà Nội, với 4 người làm việc
...Ngoài ra còn các tài liệu bị đem ra khỏi nước, nhiều tài liệu chữ nôm được tìm thấy ở Pháp, ở Madrid hay ở điện Vatican mà người Việt Nam không tiếp cận được. Điểm thuận lợi của việc điện toán hóa chữ nôm là có thể chuyển các tài liệu qua Internet và toàn bộ văn bản có thể được trao đổi giữa các học giả làm công tác nghiên cứu cho dù họ đang ở nơi nào trên thế giới. Đó là một thuận lợi rất lớn cho lịch sử cả ngàn năm chữ viết theo lối cổ của Việt Nam.
Ông có nhã ý đọc mấy vần thơ do ông cảm tác khi dịch thơ của Hồ Xuân Hương để làm lời kết cho bài phỏng vấn này.
Ở bên trời Mỹ vẫn mơ
Nguồn sông còn chảy, tình lờ lai rai
Trăm năm, tiếng khéo ngân dài
Trên sông, cổ nguyệt nhớ hoài Xuân Hương


  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#153 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 30 September 2008 - 10:30 PM

1. Cá heo ngủ với một nửa bộ não “nghỉ ngơi” hoàn toàn và với một mắt nhắm.

2. Một chú sư tử có thể “làm tình” tới 50 lần trong một ngày!

3. Trên cơ thể người, trung bình có tới 200 triệu côn trùng, sâu bọ các loại! :cheers:

4. Thính giác của loài cá heo nhạy bén đến mức nó có thể bắt sóng âm thanh ở xa tới 25 km.

5. Một con ốc sên có thể ngủ trong 3 năm trong điều kiện bất lợi (chẳng hạn như hạn hán).

6. Chỉ có hai loài động vật duy nhất có thể nhìn ra phía sau mà không cần phải quay đầu lại, đó là: thỏ và vẹt.

7. Cá cờ có thể bơi với vận tốc tối đa 96km/h. Với vận tốc này, nó vượt qua eo biển Manche chỉ trong 20 phút, nhanh gấp 3 lần các phà chở khách qua biển này.

8. Tổ tiên của loài ngựa là loài Eohippus sống vào thời tiền sử có cơ thể không lớn hơn 1 con mèo.

9. Nếu bạn có một chiếc đồng hồ không hoạt động, thì ít ra nó sẽ báo đúng giờ 2 lần mỗi ngày. Nhưng nếu bạn có một chiếc đồng hồ chạy muộn một phút., thì nó sẽ báo đúng giờ mỗi 720 ngày.

10. Bạn có thể sống sót mà không có dạ dày nhưng bạn không thể sống sót mà không có gan.

11. Cứ mỗi 24 giờ, một người lớn tạo ra 1,5 lít nước bọt. Nước bọt có chứa chất sát khuẩn giúp tiêu diệt mầm bệnh.

12. Mặc dù nước tiểu là chất độc, nhưng nó không chứa các mầm bệnh. Trong các trường hợp khẩn cấp, nước tiểu được dùng như là một chất sát khuẩn là rửa vết thương.

13. Khi đang làm một công việc tĩnh lặng, chẳng hạn như đọc sách, bạn thở 15 lần/phút. Nhưng khi đang chạy hộc tốc, bạn thở nhanh hơn nhiều. Nếu sống đến 75 tuổi, bạn sẽ thở không dưới 600 triệu lần.
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#154 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 30 September 2008 - 11:52 PM

Khám phá bí mật kinh doanh của người Trung Quốc
Người Hoa nắm giữ phần lớn tài sản của một số nước Đông Nam Á, đặc biệt là ở Indonesia, Philippines, Thái Lan. Người Hoa đang nắm giữ một lượng ngoại tệ bằng cả Nhật và Đức cộng lại. Người Hoa lại có thể kinh doanh trên toàn cầu một cách linh hoạt và hầu như không tuân theo các nguyên tắc giao dịch làm ăn thông thường trong thế giới phương Tây.
Ming-Jer Chen, một nhà khoa học có uy tín, hiểu biết cả hai thế giới kinh doanh phương Tây và Trung Quốc, đã “giải mã” một phần những nguyên nhân cơ bản dẫn tới sự thành công trong kinh doanh của người Hoa trong Khám phá bí mật kinh doanh của người Trung Quốc.
Theo tác giả, nguyên nhân thành công của giới kinh doanh người Hoa không có gì là bí ẩn đối với những người hiểu biết và am tường văn hóa và lịch sử Trung Quốc. Bề dày văn hóa và những mối quan hệ đan xen, nhiều tầng nhiều lớp, nhiều thế hệ lại được củng cố trên nền tảng Nho giáo, sự ràng buộc trách nhiệm và những quan niệm về giá trị, về luân hồi, về nhân quả... đã dẫn đến những hành vi kinh doanh hoàn toàn xa lạ với những người phương Tây, nơi mà những nguồn gốc của giá trị cá nhân, của gia đình và các mối quan hệ được xây trên những nền tảng triết học và văn hóa rất khác biệt.
Một trong những định đề có thể xa lạ với giới doanh thương mà Ming-Jer Chen nêu lên: người Hoa kinh doanh không vì muốn kiếm tiền! Ming-Jer Chen cho rằng mục tiêu hướng dẫn và động cơ thúc đẩy các hoạt động người Hoa kinh doanh là vì gia đình chứ không phải vì tiền bạc. Với người Hoa không hề có sự phân biệt rạch ròi giữa công việc và gia đình, không hề có doanh nghiệp gia đình mà chỉ có gia đình làm doanh nghiệp. Đây cũng chính là một trong những điều bí ẩn trong nghệ thuật kinh doanh của người Hoa.
Theo logic thông thường, doanh nghiệp gia đình chỉ có thể là doanh nghiệp nhỏ. Điều đó không sai. Vậy tại sao doanh nghiệp gia đình của người Hoa lại liên tục phát triển thành những doanh nghiệp qui mô toàn cầu, có khả năng chi phối nhiều nền kinh tế?
Trong thế giới đạo Khổng, gia đình có thể mở rộng bằng các quan hệ con, cháu, dâu, rể, họ hàng gần, xa và cả bạn bè thân, rồi bạn của bạn... như vậy, gia đình làm doanh nghiệp có một nguồn lực gần như vô tận trong các mối quan hệ làm ăn, cũng như trong việc mở rộng các nguồn lực cần thiết trong kinh doanh. Quan hệ là một bí ẩn tiếp theo của giới doanh nghiệp người Hoa.
Ming-Jer Chen không chỉ dừng lại ở những phân tích triết học để tìm ra nguyên nhân sâu xa của các hành vi tạo nên sự huyền bí trong thế giới kinh doanh của người Hoa trong mắt người phương Tây, ông còn sưu tầm và chỉ ra những “câu thần chú” để làm tan bức màn bí ẩn trong thực tế hằng ngày, giúp các doanh nhân dễ dàng vượt qua những rào cản văn hóa và ứng xử hằng ngày trong quá trình làm ăn với người Hoa.
Cuốn sách này cung cấp những kiến thức nền tảng cho bất kỳ ai muốn tìm hiểu các bí mật trong sự thành công của người Hoa trên thương trường cũng như tìm ra được phương pháp kinh doanh “đôi bên cùng có lợi” trong các mối quan hệ làm ăn với người Hoa trên toàn cầu.
http://chungta.com/D...uoi_Trung_Quoc/
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#155 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 06 October 2008 - 03:06 PM

Một câu chuyện cảm động về cuộc đời của 1 cô gái...._unknown..

Tình cờ đọc được trên forum www.movsa.org . (Forum của sinh viên Việt Nam đang học tại Melbourne) có một bài viết rất cảm động.

Năm 2000, Lâm Thị Thanh Huyền sang Australia du học theo diện học bổng, thế nhưng liên tiếp những tai ương đã khiến cô mất trí nhớ và phiêu bạt khắp nơi. Gia đình đau đớn bởi tưởng đã mất con, thế nhưng thật kỳ lạ, 4 năm sau Huyền đã tìm được bố mẹ nhờ một sự trùng hợp ngẫu nhiên…
Lâm Thị Thanh Huyền là con gái út của ông Lâm Văn Bảng, người đã lập bảo tàng nhà tù Phú Quốc ngay tại gia đình ở thôn Nam Quất, xã Nam Triều, huyện Phú Xuyên, Hà Tây. Theo lời kể của ông Bảng, trong số mấy người con của ông, cô út Lâm Thị Thanh Huyền là người thông minh nhất. Hồi tuổi mới lên ba, chưa ai dạy chữ, thế mà nghe các anh, các chị học thuộc lòng chỉ một hai lần là Huyền đã đọc lại vanh vách những bài học của anh chị mình. Ông quyết tâm dồn tất cả mọi thứ cho cô những mong con mình phát huy được hết khả năng thiên phú.
Sự kỳ vọng của ông và mọi người trong gia đình đã không uổng phí, Huyền năm nào cũng là một học sinh xuất sắc được thầy cô và bạn bè mến yêu, nể phục. Tốt nghiệp cấp III năm 1997, Huyền trúng tuyển vào Đại học Giao thông vận tải với số điểm cao ***t vót. Học hết năm thứ nhất ở ĐH Giao thông vận tải, thấy mình không hợp, cô quyết định chuyển trường. Huyền thi đậu Khoa Toán tin của ĐH Quốc gia Hà Nội mà chẳng khó khăn gì. Sự tự hào của gia đình ông Bảng được nhân lên gấp bội khi đang là sinh viên năm thứ 2, Huyền được nhà trường cử đi du học nước ngoài.
Trước ngày sang Australia học, ông Bảng đã ngồi suốt tối dặn dò con gái yêu những điều cần thiết khi một mình ở nơi xứ lạ. Ông Bảng tặng con một cuốn sách đã được gói ghém rất cẩn thận. Đó là cuốn Nhân Quả, ông mua từ năm 1995 và thuộc lòng từng câu chữ. Bởi là sách quý nên ông tỉ mẩn bọc bằng mấy lớp bìa, ngoài cùng là lớp giấy nilon phẳng phiu, sáng bóng.
Đưa cuốn sách ấy cho con, ông rưng rưng bảo: "Ba chẳng có quà gì cho con trước lúc đi xa cả, chỉ có cuốn sách này thôi. Đây là cuốn sách mà ba thích nhất, sang đó, cứ khi nào khó khăn nhất, con hãy đọc nó, nó sẽ chỉ cho con cách vượt qua khó khăn ấy con ạ!". Nhận cuốn sách từ tay người cha già cả đời lam lũ, Huyền cũng nước mắt nghẹn ngào.
Ông Bảng có thói quen hễ mua được cuốn sách nào việc đầu tiên ông ghi ngay tên, địa chỉ của mình lên đó. Cuốn Nhân Quả cũng vậy, tên ông, số điện thoại gia đình, ông đã nắn nót ghi ngay gáy trước. Thế nhưng, chẳng hiểu tại sao, khác với những cuốn sách khác, cuốn sách ấy ông lại ghi tên mình theo kiểu viết không có dấu (Bảng thành Bang) và chỉ ghi mỗi số điện thoại nhà mình chứ không ghi địa chỉ rõ ràng.
Huyền sang Australia học, cô vẫn đều đặn viết thư về cho gia đình. Cuốn sách người cha ở quê tặng, cô cất cẩn thận trong hòm và thỉnh thoảng vẫn lấy ra đọc mỗi khi buồn, mỗi khi "gặp khó khăn" như lời cha cô dặn trước lúc xa nhà. Cạnh nơi Huyền ở có một bà người Pháp bởi không có con nên thấy Huyền hiền lành thì đem lòng quý mến. Bà nhận Huyền làm con nuôi và hai người thường xuyên qua lại chăm sóc nhau như ruột thịt.
Học được gần một năm thì tai họa ập xuống. Huyền bị ốm nặng. Mấy ngày liền nằm liệt giường bởi những cơn sốt ly bì hành hạ. Lâu không thấy cô con nuôi ngoan hiền ghé qua, bà mẹ nuôi người Pháp đã tất tưởi đến thăm. Thấy Huyền sốt cao, bà vội vàng gọi bác sĩ và lập tức đưa Huyền nhập viện. Tại viện, các bác sĩ đã chẩn đoán, Huyền bị viêm não đã biến chứng, nếu không đưa sang một bệnh viện tốt nhất của Mỹ thì tính mạng cô sẽ vô cùng nguy hiểm.
Vậy là, từ viện, Huyền đã được bà mẹ nuôi vội vàng làm thủ tục để cấp tốc sang Mỹ chạy chữa. Đến Mỹ, phẫu thuật xong và sau gần một tháng điều trị, bệnh tình của Huyền đã có dấu hiệu thuyên giảm. Sốt ruột vì việc học, dù sức khỏe vẫn chưa phục hồi hoàn toàn nhưng hai mẹ con vẫn cập rập làm thủ tục để quay lại Australia.
Họa vô đơn chí, chiều ấy, trên đường sân bay, một tai họa kinh hoàng khác đã ập xuống, chiếc taxi chở hai mẹ con đã va vào xe tải, nát bươm. Lần tai nạn ấy đã khiến mẹ nuôi Huyền thiệt mạng ngay tại chỗ, còn Huyền thì bất tỉnh nhân sự và được mọi người đưa trở lại bệnh viện. Nằm miên man suốt mấy ngày trời, khi tỉnh dậy, Huyền ú ớ khi không còn nhận ra chính mình nữa. Cô đã mất trí hoàn toàn. Cô không biết mình là ai, không biết tại sao lại ở nơi này…
Sau tai nạn kinh hoàng trên, mọi đồ đạc của Huyền đã bị mất hết, kể cả giấy tờ tùy thân. Ra viện, không biết đi đâu về đâu, Huyền đành ở lại Mỹ và kiếm sống bằng nghề rửa vỏ chai, lọ trong một nhà hàng ở New York.
Trong cuốn sách Nhân Quả mà cha cô tặng, có nhắc nhiều đến chuyện ở hiền gặp lành. Và điều ấy đã đúng với Huyền. Thấy Huyền chăm chỉ lại ở trong một cảnh ngộ rất đỗi bi thương, một phụ nữ lái buôn người Trung Quốc đã đón Huyền lên tàu chở hàng của bà, nhận Huyền làm con nuôi và Huyền giúp bà những việc vặt hàng ngày.
Lúc này, Huyền vẫn không nhớ một chút gì về quá khứ của mình. Cô chỉ thấy văng vẳng trong đầu mình mấy câu "Việt Nam, Hồ Chí Minh" mà cô không biết đã nghe từ đâu. Tiếng Trung Quốc cô không biết, vậy nên khi bà lái buôn người Hoa ra hiệu hỏi quê quán, cô đã nói với bà câu ấy. Biết chắc Huyền là người Việt Nam, bà mẹ nuôi hứa sẽ đưa Huyền về quê cũ khi có chuyến hàng ngược về đại lục.
Hơn 2 tháng sau, trên chuyến tàu chở toàn đồ điện tử ấy, tạm biệt nước Mỹ phồn hoa, Huyền lênh đênh trở về Trung Quốc. Đến nơi, nghỉ ngơi vài ngày, Huyền được bà mẹ nuôi cho người đưa đến tận Lạng Sơn. Từ đây, Huyền tìm về Hà Nội, bởi nghĩ ở đó dễ kiếm sống và cơ hội tìm được người nhà sẽ lớn hơn nhiều.
Ở Australia, sau khi thấy Huyền đi chữa bệnh rồi mãi không quay lại trường, tưởng cô đã về nước, bạn bè của cô đã gom tất cả đồ đạc trong đó có cuốn Nhân Quả và gửi về Việt Nam. Thế nhưng, địa chỉ họ gửi không rõ ràng nên những thứ đồ đó không đến được tay người nhận.
Những ngày đầu ở Hà Nội, Huyền kiếm sống bằng nghề rửa bát thuê cho những hàng phở, hàng cơm bụi ở quanh Cầu Giấy. Tối, cô lang thang ở khắp các đình, chùa quanh đó tìm chỗ nghỉ chứ không thuê nhà bởi chẳng có tiền.
Gặp Huyền, chẳng biết vì mục đích gì, một bà buôn ở mãi Lạng Sơn cứ nằng nặc nhận cô chính là người con mất tích của bà. Sau nhiều lần thuyết phục, tưởng thật, cô đã theo người đàn bà đó ngược về xứ sở hoa hồi. Lên đó, thấy anh em, họ hàng của người đàn bà ấy không thân thiện với mình, nghĩ chắc chắn đây không phải nơi mình đã sinh ra nên ở được hơn một tuần, Huyền đã bỏ về Hà Nội và chuyển sang nghề bán bánh mì dạo.
Bởi lo ốm đau không ai chăm sóc nên gần năm trời đội bánh mỳ đi bán ở khắp các hang cùng ngõ hẻm, Huyền đã dành dụm được chút tiền. Biết Huyền có vốn, một ả buôn sách cũ ở đường Láng đã ngọt nhạt mời Huyền về để cùng nhau hùn vốn làm ăn. "Hợp tác" được vài tháng thì ả ôm sạch tiền bỏ trốn, vứt lại cho Huyền mớ sách cũ cuốn nhàu, cuốn rách.
Không còn sự lựa chọn nào khác, Huyền đành "tiếp quản" "gia tài" của ả lừa đảo kia để lại. Mong gỡ lại chút tiền, thôi nghề bán bánh mỳ, Huyền đi bán sách. Huyền là người ham đọc, nên cứ nhập được đợt sách nào là cô đọc hết rồi mới bày ra bán.
Chính sở thích ấy mà một ngày cuối năm 2004, nhập đợt hàng mới, thấy cuốn Nhân Quả hấp dẫn, cô đã giữ lại và đọc rất say mê. Có lẽ, có giàu trí tưởng tượng đến mấy, Huyền cũng chẳng thể ngờ rằng, cuốn sách cô đang cầm trên tay lại chính là cuốn sách mà cha cô tặng khi cô lên đường đi học 4 năm về trước.
Tò mò muốn ngắm nghía trang bìa của cuốn sách quý nên Huyền đã bóc dần những lớp giấy bọc ấy để xem. Bóc hết lớp bọc thứ nhất, cô giật mình khi thấy kẹp giữa hai bìa sách là tấm chứng minh nhân dân có ảnh một cô gái rất giống mình. Và, càng ngạc nhiên hơn khi thấy cái tên Lâm Thị Thanh Huyền trên chứng minh nhân dân là một cái tên rất quen mà hình như cô đã thấy ở đâu đó mà cô không thể nào nhớ rõ.
Không rõ quá khứ nên Huyền đâu biết rằng, trước đây, khi ở Australia, bởi quý món quà cha tặng, cô đã cất giữ cuốn sách ấy rất cẩn thận, đi đâu cô cũng mang bên mình. Chứng minh nhân dân của cô, sợ rơi mất nên cô gài luôn vào giữa hai bìa cuốn sách. Không ai biết cuốn sách đã lưu lạc bao nhiêu nơi, qua bao nhiêu chủ và giờ, chẳng hiểu lẽ gì mà lại quay về với Huyền.
Sao ở trên đời lại có người giống nhau đến thế? Hay người trong chứng minh nhân dân lại chính là mình? Những câu hỏi ấy đã khiến cô để ý đến chữ Bang và số điện thoại đã mờ ghi trên gáy sách. Và, để giải tỏa sự tò mò của mình, Huyền bấm máy theo số điện thoại ấy.
Chuông đổ một hồi dài thì đầu dây bên kia có tiếng alô. "Thưa bác, đây có phải nhà bác Bang không ạ?". "Không phải, cô nhầm rồi!". Nói vừa dứt câu, đầu bên kia cúp máy đánh rụp. Thấy tiếng người phụ nữ ở đầu dây bên kia rất quen, nên Huyền đã kiên nhẫn bấm máy lần thứ hai. "Đã bảo không phải rồi mà, cô buồn cười thế nhỉ!". Vẫn một tiếng "rụp" cất lên khô khốc.
Lại nói chuyện ở quê nhà, sau nhiều lần viết thư không thấy con trả lời, bố mẹ Huyền đã nghi ngại về một chuyện chẳng lành đã đến với con mình. Quá sốt ruột, ông đã tìm số điện thoại của trường con mình học và điện thẳng sang. Câu trả lời "Huyền không còn học ở đây nữa, em đã chuyển đi đâu thì chúng tôi không được rõ!" của nhà trường làm ông bà Bảng rụng rời chân tay.
Sau một thời gian không thấy Huyền trở về, bạn bè cô đã gom đồ dùng, sách vở của Huyền để lại gửi một người đưa về Việt Nam cho gia đình. Và có lẽ do địa chỉ ghi không rõ ràng, nên số đồ dùng, sách vở đó đã không đến được gia đình ông Bảng.
Sau khi đã khóc lóc suốt mấy ngày ròng, mọi người trong gia đình đã mỗi người một hướng bằng mọi cách có thể để tìm tin tức của Huyền nhưng đều vô vọng. Lúc ấy, ông Bảng nghĩ mình đã thật sự mất con.
Từng bị bắt và giam giữ ở địa ngục trần gian Phú Quốc thời Mỹ, ngụy nên ông Bảng đam mê sưu tầm những kỷ vật của đồng đội thời chiến. Cuối năm 2004, ông cho xây ngay trong khu vườn, cạnh mấy gian phòng trưng bày kỷ vật đồng đội một ngôi đền nhỏ để ngày ngày hương khói cho những anh linh đã ngã xuống vì đất nước. Sau gần một tháng thi công, đền thờ liệt sĩ đã được khánh thành vào đúng ngày 26 Tết. Đó cũng chính là ngày Huyền gọi điện về nhà.
Bà Nguyễn Thị Lan, mẹ Huyền kể, hôm ấy, đang bận rộn bởi khách khứa nên cứ thấy một cô gái gọi điện hỏi nhà ông Bang, bà đã phát bực và nói nặng lời. Ngoài Hà Nội, Huyền cứ nằm ngắm nghía tấm ảnh "giống mình" trong chứng minh nhân dân ấy chẳng hiểu vì lẽ gì cô đã bấm máy lần thứ ba.
Đang tiếp khách ở ngoài sân, thấy chuông điện thoại lại đổ dài, mẹ Huyền làu bàu bảo: "Chắc lại điện thoại của con bé ấy, đã bảo không phải lại cứ hỏi mãi! Rõ bực!". Thấy vợ mình khó chịu, ông Bảng vội chạy lại nghe máy. Vừa nghe giọng cô gái, khuôn mặt ông đã tái mét vì ở đầu dây bên kia là một giọng nói rất quen. "A lô! Ai đấy!? A lô! A lô…".
Không chờ đầu dây bên kia trả lời, ông hấp tấp hỏi như người đang ở tận cùng hoảng loạn. "Dạ, thưa bác nhà bác có ai tên là Huyền không ạ!?". "Có, có! Ai đấy!? Huyền đấy à con!? Ôi, ba đây mà! Ba của con đây mà! Con không nhận ra ba sao!? Thế con đang ở đâu để ba lên đón con về!?".
Nghe cô gái nói nơi mình ở, ông Bảng đã vội vàng vơ chiếc áo rét gọi thêm vài người nữa rồi ào lên Hà Nội. Chạy xe một lèo đến nơi Huyền ở, ngách 18 phố Trương Định, ông Bảng mừng như điên dại và không tin vào mắt mình nữa bởi cô gái đang đứng trước mặt chính là Huyền, con gái của ông.
Thế nhưng, Huyền vẫn không nhận ra ông và vẫn gọi ông bằng bác như người xa lạ. Mất một lúc lâu, nghe ông Bảng kể lại quãng thời gian ngày trước, kể tỉ mỉ việc gia đình đã cho Huyền đi du học thế nào thì cô mới tin người đàn ông tóc bạc như cước ấy chính là cha mình. Ngay đêm đó, cô theo ông về lại quê nhà sau gần 4 năm xa cách.
Năm ấy, nhà ông Bảng đã có một cái Tết đáng nhớ nhất trong đời. Họ hàng, làng xóm lúc nào cũng đến kín nhà chúc mừng cho sự trở về lạ kỳ của cô gái con ông. Và, để giúp Huyền dần dần phục hồi trí nhớ, ai đến, ông cũng giới thiệu kỹ lưỡng với cô để cô biết đâu là anh, là em, là cô, dì, chú, bác của mình.
Huyền bây giờ đã có một mái ấm hạnh phúc. Cô mới xây dựng gia đình tháng 1. Hiện đôi vợ chồng trẻ đang sống tại phòng 318/No 4B khu chung cư Linh Đàm, Hà Nội. Nhờ sự giúp đỡ tận tình của gia đình cũng như người chồng hiền lành, chu đáo, trí nhớ của Huyền cũng đã khôi phục nhiều. Tuy thế, vết thương ở đầu do tai nạn vẫn hành hạ cô mỗi khi trái gió trở trời. Những khi ấy, cô ôm đầu quằn quại như người điên dại.
Thế nhưng, có một điều lạ là những kiến thức Huyền đã được học thì cô lại nhớ lại rất nhanh và chính xác. Chính vậy mà hơn một năm nay, Huyền luôn có một khoản thu nhập ổn định nhờ nghề dạy học. Cô mở lớp dạy thêm ngay tại nhà và nơi đó đã là một địa chỉ tin cậy để nhiều học sinh tìm đến…
Cuốn sách Nhân Quả giờ ông Bảng giữ như báu vật đời mình. Ông bảo, nhờ nó mà con ông tìm được gia đình thế nên sau này trước khi qua đời, ông sẽ lại cẩn thận giao lại cuốn sách ấy cho Huyền cất giữ..
  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#156 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 08 October 2008 - 11:14 PM

Những chuyện ...rơi vãi dọc đường

1- Trên các xa lộ ở Trung Quốc, người ta tuyển nhân viên cho các trạm thu phí với tiêu chuẩn: "Ưu tiên Nữ - tuổi từ 18-22, ngoại hình khá"... Và các nhân viên ở các trạm thu phí phải: "luôn mỉm cười đối với tất cả các lái xe khi đi qua trạm, nhưng không được cười hở quá... 8 cái răng" (không phải cười... đểu - mà phải là cười... duyên!)

Bởi lẽ lái xe đường trường thường là đàn ông nên những người soát vé phải là phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ để cánh "sư phụ" không trốn vé và buộc phải "tỉnh ngủ" mỗi khi đi ngang trạm ...
2- Để bán một loại thuốc trị thương như bong gân, đau xương nhức cốt...., các bác sỹ làm thí nghiệm: rạch da, cắt gân và bẻ chân cuả một chú gà rồi đắp loại thuốc "gia truyền" vào chỗ đau... 20 phút sau - chú gà đứng dạy - lại "chạy tưng bừng" như thể con mái ở nhà đang ngày đêm mong ngóng.
3- Không định mua hàng gì vào chợ, tôi ngứa tay cầm vào cái ví da, lỡ mồm hỏi mấy tiền:
- 99 tệ (~240ngàn) , bà bán hàng trả lời (bằng tiếng Trung & gõ lên máy tính)
- Đắt quá, bán rẻ đi, "xảo ma"!
- Bao nhiêu thì mày mua (chắc thế - bà bán hàng chìa máy tính)
- 30 tệ (70 ngàn), tôi gõ vào máy tính cái con số mà tôi đinh ninh là sẽ đủ khả năng "mua" một bài chửi thật hay cuả bà bán hàng (cứ trả bừa thế vì không thực sự muốn mua).
... Ấy thế mà bà ấy bán luôn! Rất nhanh gọn đút cái ví vào túi nylông, đưa cho tôi và xoè 2 bàn tay xinh xinh ra đòi tiền.
Tôi choáng luôn.
Vậy là vừa mới xem "bẻ chân gà" xong - đi ra đến chợ đã biến ngay thành một con gà!
4 - Đất nước Trung Quốc quả thật quá rộng. Ngay trong thành phố đã thấy rộng, ra đến đường cao tốc lại càng rộng hơn.
Và dọc đường có nhiều khu đất rất rộng lớn bị bỏ hoang... Ấy vậy mà đường biên giới -với cả các nước khác chứ chả riêng gì Việt Nam- các bác TQ luôn lấn từng mét, từng mét một. Chuyện kể rằng, có thời ký ở biên giới VN-TQ: cứ hôm nay cái cột mốc biên giới nó ở chỗ này thì qua một đêm, sáng hôm sau dậy lại thấy cái cột mốc ấy lui vào phía bên VN vài chục phân!???

5 – Người Trung Quốc chỉ dùng hàng Trung Quốc: từ cuộn giấy toilet cho đến cái ôtô, cái gì cũng sản xuất tại Trung Quốc hết cả. Người dân TQ chắc không sính hàng ngoại như dân mình...
Hàng nhái (tức là hàng TQ sản xuất dựa trên mẫu mã cuả các nước khác, các nhãn hiệu nổi tiếng, cứ nhan nhản ở khắp mọi nơi. Lấy ví dụ như cái ôtô lấy mẫu mã kiểu dáng giống hệt cái xe cuả hãng ABC Nhật, XYZ Mỹ... nhưng lại là hàng Tàu chỉ khác đúng cái logo và mấy cái chữ... Hay như điện thoại, rồi quần áo, giầy dép thời trang... cái gì cũng nhái. Mấy cái logo cuả các hãng nhái thì cũng đủ đường: lộn lên lộn xuống, bẻ cong, uốn ngang..., trông cứ na ná như nhau, tên các hãng thì cũng bị thay chữ này chữ nọ ráo cả: giống kiểu in mờ hai chữ T trước và sau chữ OMO để thành bột giặt TOMOT…

6- Vì sao người Trung Quốc lại sinh sôi nảy nở nhanh và ĐÔNG ĐÚC như vậy? Có lẽ là nhờ các loại thuốc quý như: "đông trùng hạ thảo": mùa đông thì là côn trùng động vật, mùa hè lại biến thành cây cỏ thực vật; rồi là vô số thứ rượu, củ, quả.... Có mà cứ bái phục cái óc tìm tòi của người Tàu!

- Nói gì thì nói: Trung Quốc là một nền văn minh vĩ đại cuả nhân loại. Sử Tàu nhiều người cũng thuộc (hơn cả sử Ta ấy chớ!), nhỉ?
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#157 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 01 November 2008 - 02:01 PM

-_-
Mình không nghĩ thế,nếu chỉ nói là khoẻ thì đó phải là cơ tim. Các bạn thấy đúng không, nếu thấy đúng thanks mình cái nhé


cơ tim yếu nhất nên tất cả các bệnh viện đều có khoa tim mạch .

chỉ có luỡi khỏe nhất lưỡi không xương nhiều đường lắt léo.

lưỡi nuốt nhiều thứ thế mà chẳng có sao

có người nuốt cả xi măng sắt thép cũng không hỏng lưỡi

không có chuyên khoa lào chữa về lưỡi cả điều đó chứng mình rằng lưỡi rất khỏe!

Lưỡi muôn năm!

  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#158 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 03 November 2008 - 10:58 PM

Kỷ lục ngủ:

+ Hoẵng chỉ ngủ 4 tiếng một ngày đã được coi là kỷ lục.
+ Vậy mà giờ đây các nhà khoa học còn phát hiện ra rằng cá heo Dall không bao giờ biết ngủ.
+ Ngược lại, có một số loài vật lại sinh ra chỉ để ngủ:
- Đầu tiên phải kể đến loài mèo với 14 tiếng mỗi ngày.
- Còn loài gấu nâu ở dãy Pyrénées (Pháp) ngủ suốt mùa đông dài lạnh giá.
- Không chịu thua, loài macmốt ngủ liền 6 tháng.
- Tuy nhiên, kỷ lục về ngủ lại thuộc về con lười và thú túi đuôi quấn châu Phi vì chúng dành 80% thời gian sống để ngủ, tức là 19 giờ mỗi ngày.

Kỷ lục về cân nặng và kích cỡ :

Nước là môi trường sống của các động vật to lớn nhất.

+ Dài nhất là loài sứa khổng lồ: 75 mét (bằng 6 chiếc xe buýt nối đuôi nhau).
+ Sau đó phải kể đến cá voi xanh: 35 mét.
+ Đứng hàng thứ 3 là loài cá nhám voi khổng lồ với 18 mét từ đầu tới đuôi.
+ Gần gũi với chúng ta hơn phải kể đến cá sấu, trăn, cá đuối cũng nằm trong "top ten" về chiều dài với 8 mét.
+ So với những loài kể trên, hươu cao cổ và voi, mặc dù cộng thêm cả chiếc cổ và chiếc vòi ngoằng, cũng chỉ thuộc hàng tép riu:
- Một con hươu với cái cổ dài nhất cũng chỉ được 6 mét.
- Còn voi đành chịu thua với 4 mét cả vòi.
+ Nếu xét về trọng lượng, vô địch thuộc về cá voi xanh.
- Con nặng nhất có thể lên tới 190.000 kg, tương đương với trọng lượng của 30 con voi cộng lại.
- Đứng thứ hai là cá nhám voi (40.000 kg).
- Những chú voi khổng lồ chỉ xếp hàng thứ 3 vì chỉ nặng có 6.000 kg.
- Ngoài ra, tê giác và hà mã cũng có cân nặng đáng kể: 3.000 kg mỗi con.

Kỷ lục về tuổi thọ :

+ Dường như tạo hóa đã lấy phần sống của loài côn trùng phù du để cộng thêm cho loài rùa. Chẳng thế mà trong khi loài côn trùng này chỉ sống được vẻn vẹn một ngày thì lão rùa già lại sống được những 150 tuổi.
+ Còn kỷ lục sống lâu nhất của loài chim thuộc về hải âu: nó chỉ chịu chùng cánh khi đã sống 80 năm.

Động vật nhiều cơ nhất :

+ Ai cũng nghĩ rằng loài ngựa suốt cuộc đời chỉ biết chạy phải phá kỷ lục về lượng cơ bắp. Trên thực tế, một con ngựa bình thường có 1.200 dây cơ.
+ Tuy nhiên, kỷ lục lại thuộc về loài sâu với 2.000 cơ -_- tập trung trong các đốt vòng. Điều này giải thích vì sao chúng có thể vặn vẹo hay quay mình dễ dàng đến thế.
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#159 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 05 November 2008 - 09:05 PM

chuyện vui buồn ngập nước:
Cô dâu lên thuyền về nhà chồng
Nụ cười rạng ngời hạnh phúc trên khuôn mặt cô dâu
Chúc đôi uyên ương trăm năm hạnh phúc và có lễ cưới đáng nhớ tại Venice Hà Nội
http://www.ddth.com/...764#post1375764
  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#160 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 05 November 2008 - 09:54 PM

Động vật nhiều răng nhất :

+ "Cười hở mười cái răng" - điều này chỉ đúng với con người :o .
+ Một con cá sấu chỉ cần "hé miệng cười duyên" cũng để lộ ra 120 chiếc răng. Trong suốt cuộc đời, một con cá sấu có hơn 3.000 chiếc răng, tức là răng của nó rụng đi mọc lại 25 lần.
+ Tuy nhiên, kỷ lục nhiều răng nhất lại thuộc về cá mập khi nó có bộ trang sức gồm 3.000 chiếc răng trắng xóa mà bất kỳ hãng sản xuất kem đánh răng nào cũng phải mong muốn. Ngay khi một chiếc bị rụng, một chiếc khác chờ sẵn nơi đúng vị trí đó và sẽ mọc ngay. Cứ như vậy, trong suốt cuộc đời, cá mập có 20.000 chiếc răng -_- .
+ Kỷ lục về răng to và nặng nhất thuộc về loài voi. Trọng lượng của bộ răng sữa của voi cũng nặng tới 4 kg. Còn mỗi chiếc răng hàm dưới của hà mã cũng nặng tới 1 kg.
+ Không nhiều, không to, không nặng như răng của cá mập, voi hay hà mã, nhưng răng của loài hải sư lại khiến người ta phải nhớ đến vì nó dài tới 80 cm, bằng chiều cao của một em bé lên 5 tuổi.

Động vật phàm ăn nhất :

+ Dẫn đầu danh sách các con vật phàm ăn là voi. Mỗi ngày một chú voi trưởng thành ngốn hết 200 kg cỏ khô, uống hết 200 lít nước.
+ Tiếp theo, phải kể đến kền kền và sư tử, mỗi bữa chúng có thể ăn liền một mạch hết 40 kg thức ăn.
+ Khỉ lại nổi tiếng vì ăn nhanh, chúng có thể xơi một mạch 50 quả chuối.
+ Về phần mình, mỗi ngày, chim cổ đỏ ngốn hết 4,3 m sâu (bằng chiều dài một chiếc ôtô).
+ Cá sấu cũng không kém phần đặc biệt trong chuyện ăn uống: không kể đến những con mồi sống, cá sấu có thể ăn cả đá.
+ Xét về khả năng nhịn ăn, họ nhà rắn phải được gọi là vua: mỗi năm chỉ cần... 8-10 bữa ăn cũng đủ cho chúng rồi; một con trăn có thể nhịn đói suốt 12 tháng liền, nhưng ngay khi gặp một chú linh dương chân đen, nó có thể xơi tái cả 60 kg này.

Kỷ lục về "chuyện ấy" :


+ Thời gian giao phối ngắn nhất thuộc về loài linh dương nhỏ và voi: một lần ân ái của 2 loài này chỉ vỏn vẹn có 10 và 20 giây.
+ Thời gian mỗi lần dành cho "chuyện ấy" của khỉ maki ở Madagascar là 2 giờ.
+ Tuy nhiên, kỷ lục lại thuộc về loài chuột nhắt: 12 giờ. Chính vì lý do này, sau khi giao phối với con cái, một chú chuột đực chỉ sống thêm được 5-10 ngày.

Kỷ lục về thời gian mang thai :


+ Con vật chửa đẻ ngắn nhất là thú có túi ở châu Mỹ: 12 ngày.
+ Tiếp theo là chuột: 3 tuần. Đây cũng chính là lý do vì sao thế giới này lại có lắm chuột đến thế.
+ Chiếm vị trí thứ 3 là thỏ: một tháng và có thể đẻ 5-12 con/lần.
+ Con vật chửa đẻ lâu nhất là tê giác: 1 năm 6 tháng 20 ngày và voi châu Á: 2 năm 1 tháng.
+ Nhưng kỷ lục lại thuộc về loài kỳ nhông đen sống ở vùng núi Alpes (Pháp): 3 năm 2 tháng và 20 ngày.

Kỷ lục về khứu giác :


+ Theo Kiến Thức Ngày Nay, nếu ai nói với bạn rằng chó là loài vật thính mũi nhất thì đừng tin. Chó chỉ đứng hàng thứ 3 về khả năng nhận ra mùi từ xa mà thôi.
+ Phá kỷ lục trong lĩnh vực này là bướm đêm. Một con ngài đực (chúng ta thường biết đến nó ở dạng tằm) có thể ngửi thấy mùi cách nó 11 km.
+ Sau đó phải kể đến rái cá biển, có thể nhận ra mùi khói ở cách nó 8 km.
+ Còn cá mập có thể phát hiện được mùi của một giọt máu nhỏ hòa tan trong 115 lít nước.
+ Chó chỉ đứng hàng thứ 3 về phát hiện ra mùi ở độ xa, nhưng nó lại được dẫn đầu danh sách về con vật phân biệt được nhiều mùi: 100.000 mùi khác nhau (nên nhớ rằng một chuyên gia ngửi mùi cũng chỉ phân biệt được 3.000 mùi mà thôi).
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich