Đến nội dung


Hình ảnh

GIAI THOẠI LÀNG CADVIET


  • Please log in to reply
36 replies to this topic

#1 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 23 March 2008 - 07:16 PM

H-Mâu thuẫn thế hệ:
-Mình nhiều tuổi rồi, không biết các bài viết có hợp với lớp trẻ không? Đặc biệt là các bài viết trong mục thư giãn, nếu thấy bài nào viết không ổn J cứ nói cho mình biết để còn xóa đi hoặc chỉnh sửa lại. - Có lần tôi đã nói với J.
-Vấn đề các bài của bác, em nghĩ chẳng có gì cả, diễn đàn là đa chiều mà bác, mỗi người 1 quan điểm, thoái mái mà bác, hè hè. – Câu trả lời của J.
Có lần tôi đã nhờ J xóa một bài viết, J lại hề hề: bác để em. Tôi cứ đinh ninh là J sẽ xóa, nào ngờ J lại vui vẻ thông báo với tôi: em đã chuyển bài ấy, sang một mục khác rồi, không phải xóa, hề hề. Tôi đã phải nói là cứ xóa béng bài viết ấy đi; J đã nhận lời nhưng rốt cuộc lại không xóa. Một lần tôi đã trao đổi về việc tranh luận giữa tôi và Theghost, thì cả J và lamteco2 đều nói : phải có những cuộc tranh luận ầm ĩ lên mới vui chứ.
Gần 24 h hôm ấy, J đột ngột chat với tôi:
J: Bác thức khuya thế?
K: K đang "bút chiến" với Happyfeet
J: Cái này em biết rồi! Phải ầm ĩ lên mới hay chứ cứ bình bình như trước đây thì chán lắm.
K: J hãy nói cho K biết cách thay đổi tiêu đề ?
J- …
H- ?
J: Bác muốn thay đổi bài nào em thay cho.
J: Chỉ có người viết bài mới thay đổi được!
……………………………………………………………………………………………….

1- Độc giả bất đắc dĩ vndesperados phải kêu rầm trời:

http://www.cadviet.c...yen-co-that-99/
"Oan quá !!!
Trời cao có thấu không hả trời???
(Mà trước khi lên trời thì hỏi ban Quản tri của diễn đàn trước)."
Lời bình:- Rõ ràng 100% là vndesperados đã bị oan ! May mà vndesperados nền tính đã không nổi nóng. Thú thực là mỗi lần đọc lại bài viết này tôi lại thấy buồn cười vì sự hài hước và lô gic của vndesperados. Tôi nghĩ đây là câu trả lời hay nhất trong thư giãn đấy, vì nó hội tụ đủ chất trữ tình và hài hước- đăc điểm chính của văn học nước ta trong giai đoạn hiện nay.
2-ngocvan trố mắt: Những chuyện này có thật 99% á ?
3- Happyfeet ấm ức: Có thể bạn không tin nhưng đó là sự thật!
4- pccc không hề biết chuyện gì xảy ra: nhưng cũng hai lần nhảy vào cuộc.( pccc  là bạn đồng nghiệp của tôi đấy. Tôi đã giới thiệu về diễn đàn CADViet cho pccc.)
5- MANHHUNGXDA sáng sớm hôm sau vào xem, chắc là chỉ đọc lướt qua rồi vội ra ngay.
7- Theghost:"To bác Ksgia dạo này bác thế nào rồi................"(!) Lâu không thấy Theghost tôi cũng nhớ ra phết.
8-Colonbay hôm trước đăm chiêu suy ngẫm, hôm sau đưa bài viết: Các bác toàn post chuyện vui em post 1 chuyện bùn bùn nhé! Thật 100%.

p-Tường thuật cuộc nói chuyện giữa Ksgia và Happyfeet lần 1:
H:- Pác bao nhiêu tuổi:
K:- sinh năm 1956
H: -58 tuổi à?
K: - Không 52
H: - Bác có mấy em? Một trai một gái à ?
K: - Đúng
K: - Cứ xưng tên cho tiện.( Trước đây J cũng đã từng nói với tôi là xưng tên cho thân mật.)
H: - H……
K: - K……..
H: - H……..
K: Bây giờ K đang rất bận, hẹn gặp lại H sau nhé!
H: Vâng!

y-Tường thuật cuộc nói chuyện giữa Ksgia và Happyfeet lần thứ 6:
K:…---------------
H:…---------------
K: -K rất quý Hoanh, quí cả J nữa. Chính J là người đã chủ động liên lạc với K trước.
K : -K quí nhất H đấy
H: - Sao Pac…….?
K: - không………
H: H không thích nghe những lời khách sáo ấy đâu.
K:-----------------
H: -Xin lỗi, bây giờ là lúc H đang có những việc cần làm, hẹn gặp lại khi khác vậy.
K:- OK
(Một bàn tay nhỏ bé xinh tươi đang xua ...đuổi trên màn hình.)
f-Tường thuật cuộc nói chuyện giữa Ksgia và Happyfeet sáng nay:
H: Gửi mật khẩu của pccc để làm gì?
K: - Để biết. Trước đây, pccc làm cùng Cty nhưng đã chuyển đi nơi khác rồi!
-------------------------------------------
e-Một kết thúc có hậu:
Hai người xa lạ, kẻ Bắc người Nam, lệch nhau về độ tuổi, khác nhau về nghề nghiệp, cùng chung thú viết bài trên thư giãn, đã trở thành bạn bè đối xử với nhau như những người bạn đã cùng học với nhau từ lâu lắm rồi.
Từ DĐ Cadviet này, đã nảy sinh một mầm chồi tình bạn trong sáng, chân thành, và tôi tin nó sẽ trở thành một cây cao vững chắc theo thời gian!

Ý tưởng để sáng tác một truyện ngắn đã hình thành. Có thời gian tôi sẽ viết và người xứng đáng nhận bản quyền không ai khác chính là bạn Happyfeet xa nhớ của tôi.
Khi Happyfeet lấy chồng, nếu có nhã ý mời, tôi sẽ đưa cả gia đình vào mừng lễ cưới và thăm thành phố mang tên Bác.
Vậy tôi là ai? Ksgia là con người như thế nào? Nếu chỉ đọc các bài viết của tôi các bạn không thể hiểu được đâu?
Có nhiều bài viết tôi cố tình bịa chuyện về mình để gây cười…đó chỉ là cái "tôi" nhân vật.
Ngoài đời tôi - KẺ ĂN MÀY DI VÃNG - người đã nhặt được khá nhiều lệnh vẽ rơi vãi trong CADViet may mắn được Happyfeet thương xót gửi cho nụ cười. (Khi ta gửi đi nụ cười):

http://www.cadviet.c...ge-2#entry13083

Tôi đã hạn chế uống rượu và hút thuốc lá sau các bài viết của các bạn Fugukichi, Happyfeet, colonbay và đặc biệt là câu nói: "thằng trong gương là ksgia đó hả, tệ nạn quá" (của bạn gq14). Tôi không muốn nhìn thấy hình điếu thuốc trên ảnh đó nên đã gỡ đi rồi.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
e-Phía sau hậu trường:
1- Vì quý mến và tôn trọng Happyfeet, tôi đã gửi bản nháp bài viết này tới để Happyfeet góp ý. (Hơn nữa còn một điều quan trọng là đưa thông tin cá nhân của ai thì phải được sự đồng ý của người đó).
Câu tôi viết: "Đây là một tình bạn chân thành, trong trắng như hoa trắng không phai mầu!" đã được Happyfeet góp ý :"Khúc này K có nghĩ nói như thế hơi khoa trương :-/? Theo H thì nên là : "Từ DĐ Cadviet này, đã nảy sinh một mầm chồi tình bạn trong sáng, chân thành, và tôi tin nó sẽ trở thành một cây cao vững chắc theo thời gian!" H nghĩ thế đấy, nhưng K không nhất thiết phải chỉnh sửa lại đâu!"(Happyfeet)
Tôi đã sửa lại theo góp ý của Happyfeet.
2- tối 20/3/08, khi đang chat với Happyfeet tôi nhìn thấy dòng chữ:
- H: pccc viết bài hỏi rồi kìa!
Thì ra là trong lúc chát với tôi Happyfeet đã vào CADViet. Thật kỳ lạ, rõ ràng là tôi biết thông tin: pccc viết bài hỏi rồi kìa! qua đôi mắt, không hiểu sao tôi có cảm giác như là thông tin đã được truyền qua giọng nói mà tôi đã nhận biết được qua đôi tai? Đến nay tôi vẫn còn nhớ như in câu nói ấy, trong phút giây ấy. Không thấy tôi vào CADViet, Happyfeet đã gửi đường truyền để tôi mở CADViet.
 


  • 2
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#2 be_chanh

be_chanh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1712 Bài viết
Điểm đánh giá: 889 (rất tốt)

Đã gửi 23 March 2008 - 11:38 PM

Em có thấy bài nào cần xóa đâu, hic.
  • 0

t: 097.323.1199 | m: cudstk@gmail.com | w: http://www.aicollect.com


#3 gp14

gp14

    DO TUAN GIAP

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1860 Bài viết
Điểm đánh giá: 1120 (rất tốt)

Đã gửi 24 March 2008 - 12:52 PM

Ksgia: Ý kiến của tôi là: Tôi mở mục này mong nhận được sự hưởng ứng của các thành viên. Các bạn hãy viết những câu chuyện về bản thân và bạn bè của mình. Để topic không bị loãng, những thắc mắc, bình luận về những bài viết có trong mục này có thể liên lạc qua tin nhắn hoặc viết trong mục thảo luận vỉa hè.
[/quote]
Đầu tiên gp14 muốn xin lỗi bác ksgia về câu:"THẰNG trong gương là ksgia đó hả?tệ nạn quá" Thực chất câu đó gp14 cũng chỉ có ý nói vui để góp ý với bác Ksgia thôi <_< (mong bác "không" giận)
gp14 tuy không có được một tâm hồn lãng mãn giống như Ksgia nhưng cũng đã nảy sinh ý định muốn góp ý cho ban quản trị Cadviet xây dựng nên một forum để các thành viên vào đó viết các bài dạng như nhật ký online vậy(vì mình cảm thấy bây giờ chưa phải là thời điểm hợp lý nên chưa đề xuất). Điều đó sẽ giúp mọi người "xích lại" gần nhau hơn. Quả thật sau khi đọc bài này của Ksgia mình thấy có một cảm giác rất lạ, nó tạo cho gp14 một cảm giác đúng là mình đang sống trong một gia đình thật sự. Bản thân mình thì không gần gũi với văn chương lắm nhưng nói thật là mình rất thích đọc những bài văn dạng tự truyện, điều này giúp mọi người hiểu về nhau hơn, gần gũi nhau hơn.Rất mong Cadviet sớm có một forum như thế để mọi người cùng trò chuyện một cách chân thành và cởi mở!!!!!!!!!!!!!!
  • 0

#4 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 24 March 2008 - 04:22 PM

sáng nay bác Ksgia đã trao trả "tù binh" pccc rồi trước khi trao nói rằng đùa một ngày cho vui. bác ksgia yêu câu tôi nên viết bài theo kiểu chê và đả kích là chính, khen là phụ mới vui chứ toàn khen nhau thí chẳng ai biết được khuyết điểm để sửa. còn dặn tôi là từ nay không nhấn nút thanh cho ksgia nũa vì chỗ thân quen. tôi biét có lần bác ksgia nói bỏ thuốc vì ấn tượng về câu nói của gp14, tôi tuởng là chuyện bịa, hôm nay mới biết là thật.
  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#5 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 29 March 2008 - 06:44 AM

TIN NHĂN TRÊN CADVIET



 

 

 

 

không biết bạn có đọc mục đố vui trên thư giãn chưa?

1- ĐN 2:- Câu này vô số nghiệm! Cần đưa ra một đáp án hài nhất.
2- ĐN 1: Ellíp là một hình tròn được tạo bởi X S C từ một hình tròn cho trước theo một một tỷ lệ nào đó.
Tôi xin chân trọng trao định nghĩa mới này tới bạn: vndesperados, để làm kỷ niệm.
Chào bạn, chúc bạn cùng gia đình luôn vui khỏe, vạn sự như ý!


Cảm ơn bạn.
Chúc bạn gạp nhiều may mắn và thành công trong tình y6u cũng như trong cuộc sống

 


Mình rất vui khi nhận được tin của bạn! Mình được ông trời thương hại cho mình một người vợ đã sinh hạ cho mình  hai người con, một trai một gái, các cháu đều ngoan, học thì không giỏi lắm!
Còn cuộc sống của mình thì buồn vô cùng tổ quốc ta ơi!
Chào bạn, chúc bạn vui vạn sự như ý. Chào tạm biệt!

 


Vậy thì nhất bác rùi.
Mình không phải là dân CAD mà là dân IT, thích CAD nên vào đây đùa chơi thôi.
Mình đang làm việc tại HCMC.
Vợ thì chưa có nhưng mà có người đợi rùi.
Là người mình lấy hình làm hình ảnh đại diện đó.
Rất vui khi nhận được tin bác.
Chúc bác và gia đình mạnh khỏe, vui vẻ, hehehehehehhe

 

Bạn XSC thân mến! Từ nay tôi sẽ gọi bạn bằng biệt danh XSC được không? Mỗi lần dùng XSC tôi lại nhớ đến bạn! Tôi định đưa tin nhắn XSC đã gửi cho tôi lên phần phía sau hậu trường được không? (Giai thoại làng CADViet).
Chào XSC hẹn gặp lại.

 


Được thôi bác ạh.

  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#6 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 06 May 2008 - 09:20 PM

Hình đã gửi
Tên thật: N-V- H Sinh năm: 1956 quê quán: Hà nội

Tâm lý chung-mang tính quy luật:
Người biết nhiều lệnh CAD, thường hay chia sẻ những điều mới mẻ mà mình khám phá được cho mọi người cùng biết...
Người yêu thích văn học thường hay đem những sáng tác của mình cho mọi người cùng biết...
Người có một chút kiến thức về sư phạm, thường tranh thủ ...dạy thêm.
Người tìm ra bài thuốc hay thường giấu kín ...bí quyết gia truyền.

CON ĐƯỜNG CŨ (Ksgia)
Ngày em lên xe máy theo chồng
tôi lầm lũi đạp xe trên con đường cũ
con đường có hàng cây phượng rủ
lá vàng bay theo nắng chiều rơi.

Thời gian trôi đi mười mấy năm trời
con đường cũ bây giờ xa lạ quá
hàng quán chen nhau che ngang tầm mắt
không lề đường không bóng một hàng cây.

Thời gian trôi đi mười mấy năm trời
em vẫn đi về trên con đường ấy
chồng em đã ba lần thay xe máy
tôi vẫn gỉ quèn chiếc xe đạp ngày xưa.

(Khi viểt bài thơ này,tôi đã mua xe máy được 3 tháng. Tôi thường đi xe đạp không phanh, khi cần phanh gấp thì nhảy đại xuống đường, khi không cần phanh gấp thì thò một chân xuống đường. Hồi mới đi xe máy,có lúc tôi đã thò chân xuống đường...)

Năm 1992, báo văn nghệ đăng một mẩu chuyện vui đại ý: Có một người đến thuê nhà trọ ở một khu nhà cao tầng. Chiều chiều, anh ấy vẫn thường gẩy đàn bầu. Hầu như lần nào gẩy đàn, anh cũng thấy người phụ nữ ở căn phòng đối diện nhìn sang có vẻ như bối rối, thậm chí còn nức nở khóc. Biết chắc chắn là người phụ nữ đã xúc động mạnh vì tiếng đàn của mình, một hôm anh sang nhà hàng xóm kiếm cớ làm quen. Biết là câu chuyện đang đà xuôi theo chiều gió, anh đã chớp thời cơ để đưa đẩy:
-Chẳng hay, mỗi lần tôi gẩy đàn chị đều...
-Vâng, mỗi lần anh gẩy đàn là tôi lại vô cùng xúc động vì tiếng đàn ấy đã gợi nhớ…
- Vậy tiếng đàn của tôi đã gợi nhớ điều gì…?
- Tôi nhớ tới chồng tôi, nhà tôi đã đi xa rồi…
- Thế anh nhà...nhà...trước ... trước ... trước ... đây làm gì?
- Nhà tôi làm nghề bật bông…
- !!!???
Tôi đã thức thủng màn đêm để viết bài thơ sau:

NGƯỜI NGHỆ SĨ (Ksgia)

Người nghệ sĩ
Vác cây đàn bầu nhẹ bỗng trên vai
Đi thong dong trên hè phố
Chợt anh dừng lại trước ngôi nhà đẹp đẽ
Cây đàn bầu như thể giấu sau lưng.

Dừng lại hồi lâu rồi anh lại bước đi với dáng vẻ lạ thường
Tay xách cây đàn
Vai hơi lệch
Chân bước liêu xiêu.

Tò mò tôi đến cửa ngôi nhà
Thấy người thợ bật bông đang mải miết căng dây
Bật lại chiếc chăn bông cũ kỹ.

Hỡi người nghệ sĩ !
Anh chắt lọc được gì
Qua âm thanh của những tiếng bật bông?

1992

OShin
Nhiều khi tôi cứ vẩn vơ tự hỏi
sao giữa oshin và phụ nữ làng tôi
lại có nhiều nét giống nhau đến thế?
em oshin chịu thương chịu khó
Chị ohsin can đảm thông minh
bà oshin hiền từ nhân hậu

Người nhập vai oshin đã đến việt Nam
tôi thấy hình em trên màn ảnh nhỏ
Mới chợt nhìn tôi đã nhận ra em
Qua chiếc áo Kimono xanh mầu xanh xứ sở

Em đã đến với những người hâm mộ
Bằng nỗi nhọc nhằn của vai diễn Oshin
Người hâm mộ không cần biết tên em
Cứ vồn vã gọi em bằng tên vai diễn

Nếu không vướng cái màn hình vô tuyến
Chắc là tôi đã xiết chặt tay em
Bàn tay của người đồng hương trái đất
Em đã trở về đất nước Phù tang
Mang nỗi nhớ về phương trời mọc
ở nơi ấy làm sao em biết được
mùa đông này gió thổi lạnh tên em
em đi xa rồi tên em còn ở lại…

Tôi đã gửi mail bài thơ trên tới bạn Happyfeet với nội dung:
"Tặng N bài thơ, H đã viết ở dạng phác thảo từ lâu mà vẫn chưa hoàn thiện. N là độc giả đầu tiên của bài thơ này đấy. Nếu có thời gian rỗi, N viết bài vài lời bình về bài thơ này nhé! Tạm biệt N, hẹn gặp lại!"

Ngày 4-4-2008 tôi nhận được mail của Happyfeet:
“Xin chào H!
Hôm nhận được mail của H là một ngày vui của N, được mail còn vui hơn, vui hơn nữa khi được là người đầu tiên đọc bài thơ đó, và càng vui hơn khi đọc nội dung bài thơ ! Chắc là bài thơ này được viết lâu lắm rồi nhỉ vì nó nói về diễn viên đóng vai Oshin, bộ phim này được chiếu ở VN hơn mười năm về trước N cũng không nhớ rõ tình tiết chỉ biết là cuộc đời Oshin vô cùng gian truân! Chắc là H đã theo dõi bộ phim và rất thích nó nhỉ? Nếu không thì làm sao mà có thể đồng cảm, bức xúc viết ra cả một bài thơ thế này! Thật mừng vì điều đó - H đã đồng cảm với nhân vật Oshin nói riêng và với những người phụ nữ nói chung. Một người đàn ông biết xót thương cho một thân phận nữ nhi éo le chắc vợ con, sẽ được yêu thương lắm nhỉ? H có nghĩ thế không?
H đã đi qua nữa chặn đường cuộc đời, một nữa chặn đường đó là đi với người bạn đời - vợ H. Bao buồn vui nhọc nhằn cùng gánh vác chung, bao tâm sự đã chia sẽ. Người ta bảo con người thường chỉ quý những gì mà họ sắp mất hay đã mất, giờ đây ở lứa tuổi này niềm hạnh phúc lớn nhất là nhìn con cái thành đạt và mỗi ngày vui cuộc sống bình dị bên một nữa yêu thương, phải không H? N mong H biết nắm giữ những mỗi khoảnh khắc hạnh phúc đó!
Một ngày vui vẻ!
N”

Đây là một tư liệu không thể thiếu được để tôi viết một truyện ngắn viết về tình bạn trên CADViet. Có thời gian tôi sẽ viết truyện ngắn, bút ký hay tùy bút gì đó. Tôi sẽ đăng tải tác phẩm đó không phải trên diễn đàn này mà ở một phương tiện thông tin đại chúng khác để nhiều người có thể biết được: Có một làng CADViet như thế! Đây chính là lời cảm ơn chân trọng mà "Kẻ ăn mày dĩ vãng" muốn chuyển tới những người có công xây dựng làng CADViet. Cảm ơn tất cả các bạn đã viết bài chia sẻ những kinh nghiệm hay trên diễn đàn!
Còn một nhân vật quan trọng mà tôi không thể không nhắc tới đó chính là bạn XSC. Thời gian đầu, tôi vẫn nghĩ XSC là bạn của Happyfeet -có lần Happyfeet viết biết diễn đàn qua giới thiệu của người bạn-vì XSC đã viết bài trong mục : những chuyện có thật 99%... Tôi đã định không 'bút chiến" với Happyfeet, không hiểu ma đưa lối thế nào, tôi lại "bút chiến" tiếp... Vì thế mà tôi đã nghĩ ra trò đố vui để chân trọng trao định nghĩa mới về hình Ellíp tới bạn: vndesperados.
Mà sao XSC tiết kiệm lời nói thế ? Lúc nào cũng: he he he he he he........................................................................

-Vì giai thoại là những chuyên vui có thật: tôi xin đính chính pccc là con trai chứ không phải là con gái. Trong bài "tình ngay lý gian...",tôi đã đưa ra tình tiết khiến các bạn có thể hiểu lầm. Thành thực xin lỗi các bạn về việc này! (pccc không có phản ứng gì, tôi đoán là pccc cũng thích đùa như thế!)
-Một số tình tiết nói hơi phóng đại ở bài viết đầu tiên của mục này tôi đã chỉnh sửa lại.
- Trong:Tư liệu sáng tác tôi đã lưu được tin nhắn:
Tin nhắn của Hapyyfeet gửi tôi:(3/26/2008 12:52:54 PM): Hôm qua thật xin lỗi! H không giận gì hết (mà giận về việc gì cơ?) Đang định gửi tới k:" (một bàn tay nhỏ bé xinh tươi đang xua ...đuổi trên màn hình)' thì điện cúp !!!!! Nhớ hay không nhớ, cho hay không cho là hai việc không liên quan nhau và cũng không thể nói cấm là đc, cái đó tùy thôi! Theo H thấy thì K nên giành thêm thời gian cho gia đình nhất là với vợ K! Hôm qua, K đi làm cả ngày hơn 9h mới về tới nhà lại lên mạng ngay thiệt không hay chút nào! Phụ nữ là những "sinh vật" thích được vuốt ve, xoa dịu và cưng chìu mà! K có nghĩ vậy ko? :cheers: :-h
. Từ hôm nhận được tin nhắn này tôi đã quan tâm đến vợ con hơn.
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#7 gp14

gp14

    DO TUAN GIAP

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1860 Bài viết
Điểm đánh giá: 1120 (rất tốt)

Đã gửi 08 May 2008 - 10:28 PM

@Ksgia: Cảm ơn Ksgia về những bài viết rất tâm huyết của bác, gp14 cũng đã có ý định viết bài thật trau truốt ở Giai thoại làng Cadviet trong mấy ngày nghỉ 30-4 và 1-5 để cùng góp sức cùng bác nối dài Giai thoại, ý định của gp14 lúc đầu là sẽ viết trước cả bản phác thảo rồi mới post nhưng vì mấy ngày đó mải mê vui chơi cùng bạn bè nên cũng không còn để ý đến việc đó. Mãi tới hôm nay mới tham gia được (những lời này của gp14 hoàn toàn là ngẫu hứng thôi chứ không có chuẩn bị gì trước cả). Thực sự mọi người vào Cadviet.com chắc mục tiêu đầu tiên là để tích luỹ thêm kiến thức về Autocad và gp14 cũng nghĩ chắc khoảng đến 90% là các bạn trẻ, tại sao gp14 lại nhấn mạnh điều này chắc Ksgia cũng hiểu ý (qua những lần gp14 chat với Ksgia) mà các bạn trẻ (nhất là lại trên 1 diễn đàn gần như là chẳng có nhiều người quen nhau) thì những lời nói của mọi người rất có thể vô tình hay hữu ý có ảnh hưởng tới người khác
vd
topic của ph168xd
Block thuộc tính, bạn đã thử bao giừo chưa?, Không biết làm cái này thì học Cad làm gì, hehe!
cũng làm nhiều thành viên bức xúc nhưng rồi cũng ổn vì do hiểu lầm về cách đặt tiêu đề của ph168xd

hay gần đây là topic
Ảnh chụp hành lạc tại nhà JIKIBO
2 bạn phankhoi và pccc cũng khẩu chiến trên diễn đàn
gp14 chỉ muốn nói với Ksgia: bác cứ đơn giản hơn trong đánh giá ý tứ của các bạn nhé, các bạn trẻ là vậy mà, gp14 nói thế không có ý là Ksgia đã già đâu nhé :lol: chẳng mấy ai trên Cadviet này có được 1 tâm hồn như bác đâu :blush: Cadviet chắc rất vui vì có những thành viên như bác đấy.

Nhân tiện đây gp14 cũng kể luôn một câu chuyện vui khi mấy ngày đầu gia nhập Cadviet:
Chẳng nhớ hôm đó là ngày nào gp14 biết đến Cadviet, chỉ nhớ là trước vụ tấn công Dos vào cadviet thì gp14 đã đăng ký và sau vụ đó thì bị mất nick phải đăng ký lại :cheers: . Mới tham gia Cadviet gp14 cũng như bao mem khác muốn mọi người biết mình là ai thế là chẳng cần search gì hết post ngay mấy topic, chỉ sau đó 2 phút đã bị Bemove close topic Hatch quả là nhiều điều để bàn lúc đầu cũng bực thật lại được lão Interwar1283 (cùng công ty) mớm thêm nữa. Do đó còn định tẩy chay Cadviet vì thấy mình bị xúc phạm, nhưng dốt cuộc gp14 xem xét kỹ lại thấy Bemove close topic là hoàn toàn hợp lý nên từ ngày đó gắn bó suốt với Cadviet tới bây giờ đấy.

gp14 kể câu chuyện này chỉ có ý muốn nói:
"Mọi người nên thoải mái hơn trong đánh giá mọi vấn đề, chẳng cần phải quá suy xét xem người khác nghĩ gì về mình, miễn mình không làm gì mà mình cũng cho là sai, thế là vui rồi"
  • 0

#8 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 12 May 2008 - 06:11 AM


Ôi tình bạn thiêng liêng và trong trắng
Như những chiều tàn vương chút nắng vàng rơi
Bạn sẽ có một khoảng trời đẹp nắng
Tôi vẫn trông theo mong bạn gặp vui nhiều
Mong bạn gặp một tình yêu bền vững
Hạnh phúc bên nhau chung thủy trọn đời!

26-2-2008

  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#9 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 15 May 2008 - 06:52 PM

"Giap Do Tuan: Bạn có biết mối liên hệ giữa 2 con mắt của bạn?? Chúng nháy mắt cùng nhau, đi cùng nhau, khóc cùng nhau, nhìn mọi vật cùng nhau và ngủ cùng nhau. Kể cả khi chúng ko bao giờ đc nhìn thấy nhau. Tình bạn nên như thế> Cuộc sống chỉ là rác rưởi nếu ko có bạn. Đây là: " Tuần của tình bạn trên khắp thế giới". Ai là bạn thân của bạn? Gửi tin này cho tất cả những người bạn thân của bạn. Kể cả tôi, nếu tôi là một trong số đó. Hãy xem có bao nhiêu người gửi lại cho bạn."

Hôm nay là một ngày vui của tôi:
- Sáng: đến công ty cũ nhận sổ về hưu trước tuổi. Tiền không nhiều lắm nhưng cũng vui vì có thêm cái bảo hiểm y tế... uống rượu, hút thuốc thoải mái luôn, tội vạ đâu bảo hiểm y tế chịu hết!
- Chiều: nhận được tin nhắn của bạn gp14, cảm ơn gp14 đã cho tôi biết thông tin về " Tuần của tình bạn trên khắp thế giới"
Tôi post tin nhắn của bạn gp14 gửi tới tất cả các bạn đã truy cập vào Diễn đàn CADViet này. Chỉ tiếc là- "nếu thời gian có quay trở lại" thì bác nhớ fone em một tiếng, mọi lúc mọi nơi em sẽ có mặt. (ngayve324)- thời gian còn lại để đi cùng các bạn không nhiều quy luật tạo hóa mà:
"Ước gì trở lại ngày xưa
Ta về thăm lại thời chưa biết gì, ..."
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#10 ngayve324

ngayve324

    biết lệnh xref

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 515 Bài viết
Điểm đánh giá: 270 (khá)

Đã gửi 15 May 2008 - 07:07 PM

"Giap Do Tuan: Bạn có biết mối liên hệ giữa 2 con mắt của bạn?? Chúng nháy mắt cùng nhau, đi cùng nhau, khóc cùng nhau, nhìn mọi vật cùng nhau và ngủ cùng nhau. Kể cả khi chúng ko bao giờ đc nhìn thấy nhau. Tình bạn nên như thế> Cuộc sống chỉ là rác rưởi nếu ko có bạn. Đây là: " Tuần của tình bạn trên khắp thế giới". Ai là bạn thân của bạn? Gửi tin này cho tất cả những người bạn thân của bạn. Kể cả tôi, nếu tôi là một trong số đó. Hãy xem có bao nhiêu người gửi lại cho bạn."

Hôm nay là một ngày vui của tôi:
- Sáng: đến công ty cũ nhận sổ về hưu trước tuổi. Tiền không nhiều lắm nhưng cũng vui vì có thêm cái bảo hiểm y tế... uống rượu, hút thuốc thoải mái luôn, tội vạ đâu bảo hiểm y tế chịu hết!
- Chiều: nhận được tin nhắn của bạn gp14, cảm ơn gp14 đã cho tôi biết thông tin về " Tuần của tình bạn trên khắp thế giới"
Tôi post tin nhắn của bạn gp14 gửi tới tất cả các bạn đã truy cập vào Diễn đàn CADViet này. Chỉ tiếc là- "nếu thời gian có quay trở lại" thì bác nhớ fone em một tiếng, mọi lúc mọi nơi em sẽ có mặt. (ngayve324)- thời gian còn lại để đi cùng các bạn không nhiều quy luật tạo hóa mà:
"Ước gì trở lại ngày xưa
Ta về thăm lại thời chưa biết gì, ..."

Chào Bác Ksgia. ngày nay em cứ thấy bồn chồn trong người. Phần thì điện thoại hỏng, phan thì việc em không thường xuyên được trên cadviet. chiều nay khi vào cadviet không thấy Bác em lại thấy thiếu thiếu.
Thế là Hôm nay bác đã về Hưu. xin chúc mừng Bác vì cả quảng đời cống hiến cho công việc, đến hôm nay cũng đã được nghĩ ngơi. Tui em là lớp người đi sau, còn cả chặng đường dài phía trước. chỉ mong sao sau này đến cái tuổi như Bác vẫn lãng mạng, ung dung và yêu đời. Bản thân em luôn chúc cầu chúc mọi điều tốt đẹp đến với Bác
hằng ngày nhớ vào thăm cadviet nhé bác
  • 0

#11 gp14

gp14

    DO TUAN GIAP

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1860 Bài viết
Điểm đánh giá: 1120 (rất tốt)

Đã gửi 15 May 2008 - 09:02 PM

"Giap Do Tuan: Bạn có biết mối liên hệ giữa 2 con mắt của bạn?? Chúng nháy mắt cùng nhau, đi cùng nhau, khóc cùng nhau, nhìn mọi vật cùng nhau và ngủ cùng nhau. Kể cả khi chúng ko bao giờ đc nhìn thấy nhau. Tình bạn nên như thế> Cuộc sống chỉ là rác rưởi nếu ko có bạn. Đây là: " Tuần của tình bạn trên khắp thế giới". Ai là bạn thân của bạn? Gửi tin này cho tất cả những người bạn thân của bạn. Kể cả tôi, nếu tôi là một trong số đó. Hãy xem có bao nhiêu người gửi lại cho bạn."

Hôm nay là một ngày vui của tôi:
- Sáng: đến công ty cũ nhận sổ về hưu trước tuổi. Tiền không nhiều lắm nhưng cũng vui vì có thêm cái bảo hiểm y tế... uống rượu, hút thuốc thoải mái luôn, tội vạ đâu bảo hiểm y tế chịu hết!
- Chiều: nhận được tin nhắn của bạn gp14, cảm ơn gp14 đã cho tôi biết thông tin về " Tuần của tình bạn trên khắp thế giới"
Tôi post tin nhắn của bạn gp14 gửi tới tất cả các bạn đã truy cập vào Diễn đàn CADViet này. Chỉ tiếc là- "nếu thời gian có quay trở lại" thì bác nhớ fone em một tiếng, mọi lúc mọi nơi em sẽ có mặt. (ngayve324)- thời gian còn lại để đi cùng, các bạn không nhiều quy luật tạo hóa mà:
"Ước gì trở lại ngày xưa
Ta về thăm lại thời chưa biết gì, ..."

Bác Ksgia ạh, những tin nhắn đó là gp14 nhận được từ bạn Happyfeet thân yêu đó. Chiều nay khi hết giờ làm ở công ty, gp14 đã tranh thủ online và vào Cadviet thì nhận được tin nhắn của Happyfeet, điều đầu tiên là gp14 nhắn lại tin đó đến Happyfeet sau đó nhắn tin cho Ksgia vì gp14 coi Ksgia như một người bạn lớn của mình. gp14 muốn tin nhắn đó lan truyền đi khắp mọi nơi mà.
1 trong những điều hạnh phúc nhất của gp14 trong thời gian vừa rồi là quen thêm 2 người bạn như Ksgia và Happyfeet thông qua Cadviet đấy!
Hãy để tình bạn lan truyền đến khắp mọi người các bạn nhé! chúc Cadviet sẽ tạo ra thêm thật nhiều, thật nhiều những tình bạn đẹp!!!!!!!!!!!!!!
  • 0

#12 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 16 May 2008 - 12:44 AM

Tôi viết bài thơ Oshin từ cảm hứng sau khi xem bộ phim đó; rồi liên tưởng đến hai nhân vật của cố nhà thơ Tố Hữu. Trong cuộc sống, có nhiều người gặp may mắn thuận buồm xuôi gió và cũng có không ít người rơi vào cảnh ba chìm bảy nổi. Số phận của một bài thơ cũng vậy thôi, tôi đã "thai nghén" bài thơ Oshin từ năm 2002. Đáng tiếc là tôi chỉ mô tả được phần nổi - thể xác của bài thơ mà không thổi "hồn' vào được- nên bài thơ chỉ dừng lại ở hai chữ : phác thảo.

Điều tôi vui mừng là "độc giả đầu tiên' đọc bài thơ đã hiểu được ý đồ sáng tác của tác giả. Điều tôi buồn là mình chưa có được 1/10 chữ thâm thúy để thể hiện được 7 phần chìm của bài thơ.

Ngày 4-4-2008 tôi nhận được mail của Happyfeet:
"Xin chào H!
Hôm nhận được mail của H là một ngày vui của N, được mail còn vui hơn, vui hơn nữa khi được là người đầu tiên đọc bài thơ đó, và càng vui hơn khi đọc nội dung bài thơ ! Chắc là bài thơ này được viết lâu lắm rồi nhỉ vì nó nói về diễn viên đóng vai Oshin, bộ phim này được chiếu ở VN hơn mười năm về trước N cũng không nhớ rõ tình tiết chỉ biết là cuộc đời Oshin vô cùng gian truân! Chắc là H đã theo dõi bộ phim và rất thích nó nhỉ? Nếu không thì làm sao mà có thể đồng cảm, bức xúc viết ra cả một bài thơ thế này! Thật mừng vì điều đó - H đã đồng cảm với nhân vật Oshin nói riêng và với những người phụ nữ nói chung. Một người đàn ông biết xót thương cho một thân phận nữ nhi éo le chắc vợ con, sẽ được yêu thương lắm nhỉ? H có nghĩ thế không?
H đã đi qua nữa chặn đường cuộc đời, một nữa chặn đường đó là đi với người bạn đời - vợ H. Bao buồn vui nhọc nhằn cùng gánh vác chung, bao tâm sự đã chia sẽ. Người ta bảo con người thường chỉ quý những gì mà họ sắp mất hay đã mất, giờ đây ở lứa tuổi này niềm hạnh phúc lớn nhất là nhìn con cái thành đạt và mỗi ngày vui cuộc sống bình dị bên một nữa yêu thương, phải không H? N mong H biết nắm giữ những mỗi khoảnh khắc hạnh phúc đó!
Một ngày vui vẻ!
N"
Tôi viết bài này thay lời cảm ơn N đã thức tỉnh giấc mộng văn chương mà tôi hằng ấp ủ đang chìm sâu vào quên lãng. Mong các bạn hãy hiểu và thông cảm hơn về một thành viên không hề biết một lệnh vẽ nào; nhưng đã cần cù chịu khó gieo những hạt mầm để mầu xanh của lá đang hình thành trên cách đồng "thư giãn":

Tiện đây tôi xin bật mí: Em ruột của N là thành viên của CADViet đã giới thiệu cho N biết: "Có một làng VADViet như thế"!

Không hiểu trên thế giới có trường hợp nào chát với nhau như cuộc chít giữa tôi và N :
"Ksgia: nguyên nhân cà chua chết không phải do vặt lá đâu
Ksgia: chắc chắn là do H tưới nhiều nước qu
Ksgia: làm hư bộ dễ của nó
Ksgia: vì độ ẩm cần cho cây cà chua là 60%
Ksgia: K cũng rất thích trồng cây
Happyfeet: Hihi cà chua H trồng nhìu nhất là cho 5 trái
Happyfeet: rồi die

Ksgia: bây giờ k và h trở về tên thực ngoài đời
Ksgia: H - N không xưng k và h như trên diễn đàn
Happyfeet: sau khi chiếm màu của người ta bây giờ định chiếm lun tên?
Ksgia: không phải đâu
Happyfeet: còn ko fải nữa
Happyfeet: màu xanh yêu thix của tiu, tên h của tui mà?
Ksgia: H gọi happyfeet bằng N thì sao nào?
Ksgia: N gọi Ksgia bằng H đi
Happyfeet: chọc k tý thui mà! sao ko có tinh thần hài hước gì hit zậy?
Happyfeet: Thui N trả máy cho em N đây ! bibi hẹn gặp lại
Ksgia: Chào N hẹn gặp lại vào tuần sau nhé!"
(máy của N bị hỏng)
  • 1
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#13 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 17 May 2008 - 09:56 PM

Chuyện về một bữa sáng

Con hẻm đối diện một trường đại học, sáng nào cũng khá ồn ào. Trong hẻm người ta bán đồ ăn sáng, có đủ loại: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì... Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà mỗi người có sự lựa chọn khác nhau...

Đôi khi đi học sớm tôi hay ghé qua hẻm ăn sáng và thấy có hai bạn sinh viên, chắc là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm mua bánh mì. Họ học trường đại học bên kia đường. Áo đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, họ cùng qua đường, khuất trong làn xe ngược xuôi tất bật.

"Bữa sáng là bữa của vua...". Tivi cũng tuyên truyền rằng mọi người nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ngày làm việc, lao động, học tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội vàng, qua loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, thành một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.

Một sáng nọ tôi dậy sớm, thủng thẳng chạy xe vào hẻm ăn sáng. Thành phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nhàng như vỗ về ai.

Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm đi ra. Họ dừng lại bên xe bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng: "Cậu mua đi. Tớ không ăn đâu". Cậu kia ngạc nhiên: "Sao lại thế?". Rồi như chợt nhớ ra, cậu "à" lên một tiếng. Nhận thấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra làm đôi và đưa một nửa cho bạn: "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng này". Cậu nháy mắt, cười hồn nhiên.

Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đường. Tôi bồi hồi trông theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn mà bỏ tiền mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. Ánh mắt ấm áp, nụ cười gần gũi ấy đã gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một điều gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến.

Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#14 gp14

gp14

    DO TUAN GIAP

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1860 Bài viết
Điểm đánh giá: 1120 (rất tốt)

Đã gửi 17 May 2008 - 10:14 PM

Đây chắc là Sự thật 100% hả Happyfeet?
Dạo trước mình còn chịu khó dậy sớm đi ăn sáng ở ngoài chứ bây giờ toàn nhờ thằng em mua xôi hộ về ăn ở nhà nên chẳng mấy khi bắt gặp được cảnh ấm lòng như thế. :cheers: .
  • 0

#15 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 17 May 2008 - 11:48 PM

Chuyện xảy ra ở bệnh viện SanhPôn
1-Tiền chẵn:
Hồi em trai tôi bị tai nạn, tôi đã ra trông em tại bệnh viện. Buổi sáng, thời gian từ 7h-9h, bệnh viện không cho người nhà bệnh nhân ra vào viện, chỉ những người đến khám bệnh mới được vào. Tôi ra mua xôi cho em nhưng không ra được vì cổng đóng. Nhìn thấy một ông lão tầm tuổi 70 đi ngang qua, tôi đã gọi nhờ ông lão mua giúp gói xôi. Không có tiền lẻ tôi đã đưa cho ông lão tiền chẵn. Không thấy ông lão mua xôi ở hàng cạnh đó tôi hơi lạ, tưởng ông lão ra mua chỗ khác. Tôi cứ kiên trì đợi 5, 10, 15, 20 phút trôi qua, không thấy lão ta quay trở lại...
2-Tiền lẻ:
Hôm ấy, tôi đến viện thăm người em con bà cô ruột, tình cờ gặp mẹ con AH ở cổng bệnh viện. Con AH bị bỏng phải vào nằm viện, được ra viện hôm đó, chẳng hiểu đã mua gì mà trong túi tôi còn lại số tiền lẻ rất ít ỏi. Không thể cho cháu số tiền ít ỏi ấy được. Giá hôm đó có nhiều tiền chẵn mà cho cháu thì hợp lý vẹn tình biết bao nhiêu không? Sao đời tôi lại lại gặp nhiều tình huống éo le ngang trái thế không biết?

AH chính là người bạn gái đã ngồi cạnh tôi trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông môn Lịch sử (Tôi không tiện nêu tên ở đây, rất có thể có sự hiểu lầm...). Tôi gặp AH ba lần, Lần một ở cách cổng trường khoảng 500 mét, chỉ nói chuyện với nhau vẻn vẹn có 10 phút. Hôm ấy A H đi cùng ba người bạn gái nữa. Năm ấy, A H rớt đại học, đến trường học ôn để thi lại vào năm sau. Tôi viết thư hẹn gặp A H để đưa cho bạn những cuốn sách luyện thi vào đại học. Sợ ảnh hưởng đến việc học ôn thi của A H, tôi chủ động viết thư cho A H là: " H sẽ không viết thư cho AH nữa vì A H còn bận ôn thi đại học, khi nào A H thi xong, nhớ viết thư báo tin vui cho H…" tiếp đó là A H có gửi thư đến tôi, đưa ra mấy nguyện vọng nhờ, hỏi ý kiến tôi là nên thi vào trường nào?. tôi đã viết thư gợi ý cho A H về việc chọn trường. Có ngờ đâu A H đã chọn trường theo gợi ý của tôi... (Viết đến đây, những kỹ niệm cũ lại trở về nghẹn ngào trong ký ức).
Lần thứ 2 là vào hôm tết. Tôi lên Thuỵ Phương chơi với các bạn học cùng lớp, lúc về đi cùng một người bạn gái cùng lớp, tôi đã rủ bạn gái vào nhà A H chơi! Nhìn thấy bạn, tôi xúc động ấp úng nói năng chẳng ra đầu ra đuôi gì cả. Ngồi chơi khoảng cũng chỉ khoảng 20 phút thôi, dường như chẳng còn chuyện gì để nói, tôi xin phép gia đình bạn đi về. Trên đường về cô bạn gái của tôi là lớp phó đã mắng như tát nước vào mặt: "Sao H là con trai mà nhát thế? Lẽ ra H phải giới thiệu Hiền là bạn của H tình cờ gặp nhau ở nhà bạn trên đường về H rủ Hiền vào nhà A H chơi chứ? Làm Hiền cũng lúng túng chẳng biết nói chuyện với bạn của H ra làm sao cả. Ai lại để bạn tự giới thiệu bao giờ?"
Lần gặp A H lần cuối chính là lần gặp nhau trước cổng viện trong hoàn cảnh trớ trêu như thế!
(Có thời gian tôi sẽ kể hành trình tìm kiếm và tình cờ gặp người bạn gái- ngồi cạnh trong kỳ thi TNPT- mà tôi chỉ biết được duy nhất một thông tin là số báo danh của bạn. Tôi sẽ chụp ảnh những lá thư của AH và của một người bạn gái nữa tên là LTV. LTV là người bạn gái ngồi cạnh tôi trong giờ thi môn toán khối A. Từ ngày ấy đến nay tôi chưa hề gặp lại bạn LTV một lần nào.
Và còn rất nhiều chuyện vui buồn nữa. Hy vọng sẽ đem đến cho các bạn những điều lạ lẫm....
Kỷ niệm đẹp đẽ, vui có buồn có, có nụ cười và có cả nước mắt là kỷ niệm về những người bạn gái:
- Bài thơ đầu tiên tôi viết tặng bạn gái là bài thơ viết cho người bạn ngồi cạnh trong kỳ thi TNPT.
- Lá thư đầu tiên tôi nhận từ bạn gái là lá thư của người bạn ngồi cạnh tôi trong kỳ thi tuyển sinh vào đại học)

Tôi với bạn biết nhau từ những chữ
Viết cho nhau lúc thi sử ấy mà
Tuy mới biết được hai buổi đã xa
Nhưng sao mà tự nhiên tôi cảm thấy
Như chúng mình đã học cùng lớp vậy
Tôi còn nhớ và nhớ mãi không quên
Khi cùng bạn ngồi ở tận bàn trên
Lòng bồi hồi còn nhìn nhau xa lạ
Song chúng mình bỗng quên đi tất cả
Phút đầu tiên đã vội vã làm quen
A H ơi bạn còn nhớ hay quên
Cái nụ cười đến vui tươi hóm hỉnh
Của thầy coi thi dịu hiền vui tính
Khi nhìn thấy bạn đang đọc cho tôi
Phút cuối giờ tôi vui quá bạn ơi
Bởi vì tôi cứ thản nhiên viết vội
Nên thầy giáo chỉ mỉm cười không nói
Mắt chăm chú nhìn xuống bạn và tôi
Phút giây ấy bạn cũng vội mỉm cười…

Bạn ấy đã viết tặng mấy câu thơ sau đây:

Tôi quen bạn với thời gian rất ngắn
Thời gian ấy gọi chẳng là bao
Nên nó đã lao đi vùn vụt
Bạn ơi đừng nên quên những gì là kỷ niệm
Hãy mang đi trên những bước đường đời!

Vật kỷ niện thiêng liêng nhất tôi nhận được từ một bạn học nhiều tuổi hơn tôi:[/size=2]

7-3-1979
Bà Hiếu thân thương!
Tôi rất tiếc và ân hận khi bà lên đường mà không có dịp lên thăm bà và gia đình. Bà hãy thông cảm tuyệt đối nhé! Trước lúc bà lên đường nhận nhiệm vụ mới, tôi cầu mong cho bà và các bạn cùng đi gặp nhiều may mắn trong cuộc sống luôn luôn vui khỏe để hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.
Bà lên đường tôi thiết nghĩ tặng bà tặng phẩm được mua bằng tiền thì về giá trị và ý nghĩa cũng ít. Do vậy tôi quyết định lấy phần thưởng của tôi được thưởng ở Sài Gòn sau chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng để tặng bà. Một người đã gây cho tôi và bao người khác những ấn tượng tốt đẹp, những niềm thương nỗi nhớ...
Hen gặp lại bà sau ngày chiến thắng tại Hà Nội.
Thương yêu và nhớ bà vô hạn
Chào bà

. Hồi đi học, nhóm bạn thân thiết kể cả bạn trai lẫn bạn gái của tôi đều gọi nhau bằng bà như thế đấy, bây giờ gặp nhau ngoài đường vẫn gọi nhau như vậy.
Tôi nhận quyết định nhập ngũ vào ngày trưa ngày 7-3-1979, tôi chỉ kịp đến chào cô dì chú bác trong buổi chiều hôm ấy. Sáng hôm sau, đúng vào ngày 8-3-1979 phải có mặt tại nơi giao nhận quân. Tôi chỉ kịp đến nhà người bạn gái thân nhất của tôi để chào tạm biệt, chiều hôm ấy bạn đã tặng tôi quyển sổ tay là quyển lịch cũ của năm 1978 trong đó có nhiều trang giấy trắng. Sáng hôm, người bạn gái chưa kịp ngỏ lời yêu thương ấy đã tiễn tôi lên đường tại nơi giao nhận quân. Lúc dời khỏi ngôi nhà thân yêu tôi nghẹn ngào xúc động không dám chào mẹ tôi một câu, tôi đã đi như chạy ra ngõ, chỉ cần hé môi nói chắc là tôi sẽ òa khóc trước mặt mẹ! Mãi sau này tôi mới biết được thông tin từ các em tôi kể lại là: "chị ấy và mẹ đã ôm nhau khóc khi anh đi thăm cô gì chú bác". Chỉ tiếc là thông tin này đến với tôi quá muộn màng...
Rất tiếc là kỷ vật đó- một chiến khăn tay đã ố vàng, vải thô dầy in dòng chữ đỏ kỷ niệm ngày giải phóng Sài Gòn...- không còn nữa. Anh bạn tôi đã ái ngại đến xin lại để gửi lên sở thương binh xã hội làm bằng chứng là có tham gia chiến dịch chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, để nhận cái gọi là huân huy chương kháng chiến!
(Hồi vào Nam chiến đấu, anh bạn tôi về ga Hà nội để lên tầu, thời gian gấp gáp không ai được về thăm gia đình. Rất may mắn và cũng rất đen đủi là được gặp cô bạn gái cùng lớp trên sân ga. Trong tình cảnh ấy cô bạn học đã khóc như mưa như gió trên sân ga... Có người đã nói với người yêu anh ấy là: Sao Cường vào Nam chiến đấu mà mày không ga ra tiễn... Ngày chiến thắng trở về người yêu anh Cường đã khóc như mưa như gió chỉ xin anh Cường chiếc áo bộ đội cũ chỉ để "mỗi khi nhớ đến anh em lại lấy ra mặc". Người ấy đâu có biết hoàn cảnh chiến tranh là như thế, thanh minh thế nào cũng không xong cuối cùng anh Cường đành chấp nhận số phận. Anh bạn tôi có thời gian làm tại Viện Kỹ thuật cơ Kim Khí thuộc sở công nghiệp Hà nội).


012.jpg

[color="#006400"]


  • 3
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#16 gp14

gp14

    DO TUAN GIAP

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1860 Bài viết
Điểm đánh giá: 1120 (rất tốt)

Đã gửi 18 May 2008 - 09:13 AM

Cảm ơn bác Ksgia về những câu chuyện đời giản dị đó.
gp14 nhận thấy có một điểm gp14 rất giống bác là gp14 cũng lưu giữ rất cẩn thận các kỷ vật của mình. Bọn bạn của gp14 nói: "Sao mày kỹ tính thế". Thật ra cũng chẳng phải là kỹ tính gì cả, nhưng những đồ vật kỷ niệm của mình thì vứt bỏ sao nổi. gp14 còn giữ cả 1 seri giấy khen từ lớp 1 tới lớp 12,đề thi học kỳ của các năm học cấp 2,3 đấy . . . :cheers:
  • 0

#17 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 18 May 2008 - 10:41 AM

Lá thư đầu tiên tôi viết cho bạn cố tình không ghi địa chỉ. Lá thư thứ hai tôi mới ghi địa chỉ liên lạc. Đây lá lá thư đầu tiên trong đời, tôi nhận được từ một người bạn gái:
(Hình ở 50% bạn có thể xem cỡ lớn hơn khi click...)
Hình đã gửi
Hình đã gửi
Hình đã gửi
Hình đã gửi

Hình đã gửi



Hình đã gửi
Hình đã gửi

Hình đã gửi


Hình đã gửi
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#18 vndesperados

vndesperados

    biết lệnh xref

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 547 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 18 May 2008 - 04:07 PM

Heheheheh, các bác ạh.
Có vài thành viên gọi mình là chị. Nếu mà đọc các bài mình viết thì chắc là không lầm đâu há. Heheheheh
hay là tại thấy hình của bà xã mình xinh quá nhỉ
Hehehhehehe
  • 1

#19 missone's

missone's

    biết vẽ rectang

  • Members
  • PipPip
  • 82 Bài viết
Điểm đánh giá: 6 (bình thường)

Đã gửi 18 May 2008 - 04:59 PM

Heheheheh, các bác ạh.
Có vài thành viên gọi mình là chị. Nếu mà đọc các bài mình viết thì chắc là không lầm đâu há. Heheheheh
hay là tại thấy hình của bà xã mình xinh quá nhỉ
Hehehhehehe

Đúng là chị nhà bác xinh thật- hồi trước em cũng nhầm- cứ tưởng bác là girl xinh.... :cheers:
@ ko biết bác có con gái ko nhỉ- chắc cũng xinh như mẹ rồi! Cho em làm ƯCV của cuộc tuyển chọn con rể với-hehe.
  • 0
neverforever

#20 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 18 May 2008 - 09:17 PM

Điểm 8

Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất. Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng fáo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là "qùe,cụt,thiếu sức thuyết phục..." Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra cả các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn là cách là lấy cả hai tay mà che mặt lại. Cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi .........xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu .

***

Hôm nay như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nha nhấp nhỏm....Với đề ra là "Hãy kể lại một kỷ niệm sâu sắc nhất của em", thầy đã nói rằng lớp có 40 học sinh thì chắc chắn sẽ có 40 kỷ niệm khác nhau , không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thâỳ chê là đơn điệu, chúng tôi thường chống chế " Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lặp nhau được "

Khác thường là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng, chỉ giữ lại một bài. Chỉ một! Đứa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất ? Dở nhất ?
Giỏi văn nhất lớp là Kim Chi. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi đều tiêu tan khi Kim Chi với tay nhận bài của mình từ tay lớp trưởng. Vậy là thầy giữ lại bài dở nhất rồi ! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về fía Cường với tiếng cười khúc khích. Cường thường có những câu văn kiểu như "Đi một ngày đàng học một sàng khôn vậy nên chúng ta fải đi nhiều ngày hơn nữa"....Nhưng rồi Cường cũng nhận được bài của mình.

***

Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được fát ra. Chỉ mình Dũng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về fía Dũng, tác giả bài văn trên tay thầy.
Tránh cái nhìn của cả lớp, Dũng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Dũng nhưng có thể thấy rõ hai vành tai và cổ của Dũng đỏ ửng.
Dũng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được hai tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Dũng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn văn cả. Vậy mà điểm 8. Phải điểm 8 !Chúng tôi nhìn rõ số 8 đỏ chói trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thầy trầm trầm :

" Kỷ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em . Nhà em nghèo lắm nhưng ba má cho em ra phố học để sau này em có thể làm được điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố , ngoài việc fải kiếm tiền làm thêm để có tiền trang trải chuyện học hành của em , ba em còn fải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần được cho gia đình . Chưa bao giờ ba má viết cái gì cả . Hồi em còn ở nhà , mỗi khi cần viết thư về quê hay viết đơn từ là em viết....."
Thầy ngừng đọc, nhìn cả lớp :

-Các em, thầy sẽ viết lại nguyên văn lá thư của ba bạn Dũng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.

Một chuyện lạ ! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò từng chữ hiện ra dưới tay thầy :

"con iêu thươn của ba.Chìu hôm qua ba kêu người báng con heo đễ có tiềng gưởi cho con, con nhớ nhà khôn ? Cã nhà nhớ con nhìu lấm cố họch nge con chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con "

Lá thư vỏn vẹn 45 chữ.
Khi thầy quay lại thì Dũng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng hoe đỏ.

***

Cả lớp im phăng phắng trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng , lá thư yêu thương và gởi gắm của một người cha vốn chỉ quen với cày cuốc lần đầu cầm bút viết thư cho con.....!


................


Bạn cảm thấy thế nào sau khi đọc bài viết này? Tôi thì mắt đã đỏ hoe. Hầu như mỗi tuần tôi đều nhận được mail từ bạn bè, có người chỉ cách vài phút xe máy có người cách cả nữa vòng trái đất nhưng cho dù người gửi ở đâu đi chăng nữa tôi đều rất vui mừng khi nhận được mail từ họ. Và tôi cũng có thói quen mỗi ngày dành một khoảng thời gian cho những cánh E-mail. Việc viết một lá thư tay cho ai đó hoàn toàn khác với việc bạn gọi một cuộc điện thoại cho họ. Để viết ra một lá thư hay là cả một nghệ thuật ! Và nếu bạn đã từng viết thư cho ai đó bạn sẽ hiểu ý tôi. Thư hay ở đây không phải là thư với lời lẽ trao chuốt, văn vẽ hoa mỹ... mà là một bức thư khi đọc ta hiểu và thấy tình cảm trong đó ! Cũng vì vậy tôi đã cảm động khi đọc các bức thư của bác Ksgia và các bạn của bác ấy. Lời lẽ trong đó thật giản dị, đơn sơ mộc mạc... Đơn sơ như "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy", đơn sơ trên trang giấy vỡ học trò nhưng chứa chan đầy tình cảm chân thành. Chắc cũng vì lẽ đó mà bác Ksgia nhà ta đã lưu chúng lại tới bây giờ. Nếu tính ra thì những lá thư này có trên 30 tuổi, thật đáng trân trọng !
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich