Chuyển đến nội dung
Diễn đàn CADViet
  • Thông báo

    • Nguyen Hoanh

      CADViet đã hoàn tất nâng cấp   14/09/2017

      Chào các bạn, CADViet đã hoàn tất việc nâng cấp lên phiên bản mới. Tất cả các chức năng đã hoạt động theo kỳ vọng của ban quản trị. Nếu có vấn đề gì cần phản hồi, các bản post ở đây nhé: Trân trọng, Nguyễn Hoành.
Mũn xinh

Thơ của mem

Các bài được khuyến nghị

pccc    253
Èo, con người ta phải trước sau như một chứ chưa jì anh đã đổi jọng với em dồi, bùn we' :)(

 

em dùng hình ảnh nước mắt lăn xuống dòng sông.

anh dùng hình tượng thơ bay như gà công nghiệp!

sao em nỡ bảo anh là đổi jọng? oan quá!

 

 

Anh vẫn chờ ai vẫn đợi ai

Em đi anh vẫn đợi em hoài

Sao em không nỡ nhìn quay lại

Để thấy lệ buồn mỏi mắt ai?

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
J.B    13

Còn - mất

 

Lá xanh ở trên cây

Lá vàng rơi xuống đất

Biết là đang ở đâu

Gọi là còn hay mất?

 

Chia tay đã từ lâu,

Sao tình yêu còn mãi?

Giờ em ở nơi đâu,

Còn chút gì đọng lại?

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Bác KsGia ơi!

Bác biết lai lịch bài thơ này không?

 

 

Một lũ ăn mày một lũ quan

Quanh đi quẩn lại cũng một đàn

Đến khi dầu hết đèn thôi cháy

Chẳng thấy ăn mày chẳng thấy quan.

 

Nẽ ra bài này phải pots lên trước rằm trung thu mới phải. Chỉ tiếc đợt đó bận quá.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Có nhiều câu chuyện vui thiếu nhi về đèn kéo quân, chẳng hạn: Thời vua Gia Long triều Nguyễn, cậu bé Nguyễn Quý Tân (1814 - 1858) thông minh đã từng dằn mặt viên quan to nhất tỉnh Hải Dương. Đêm Rằm tháng Tám, tại đường cái của tỉnh Hải Dương, Tân đang theo chúng bạn rước đèn trông giăng (trăng) thì nhà quan đi qua, mấy tên sai nha gặp ai cũng la lối, đánh mắng. Bất bình, em đứng lì giữa đường không tránh, và đợi lính tới thì thản nhiên xưng là học trò vì mải vui không nghênh tiếp kiệu quan. Viên quan thấy cậu khôi ngô nói năng chững chạc, liền bảo: Nếu đúng là học trò thì phải làm một bài thơ nói về buổi tối nay và cây đèn kéo quân, nếu không sẽ bị đánh đòn. Nguyễn Quý Tân bèn ứng khẩu:

 

Một lũ ăn mày một lũ quan

Quanh đi quẩn lại vẫn một đoàn

Đến khi dầu hết đèn thôi cháy

Chẳng thấy ăn mày chẳng thấy quan.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253
Dạo này forum buồn nhờ các bác nhờ :cheers:

 

chẳng ai vào đây chơi nữa T______________T

 

MŨN ơi đừng nói lòng vòng

Nói câu sòng phẳng cho lòng khỏi đau

Để anh có thể quên mau

Những lời thơ đẹp trao nhau một thời

 

Em đi tâm trí thảnh thơi

Để anh ở lại chơi vơi đợi chờ

MŨN ơi sao nỡ hững hờ

để anh cứ phải thả thơ một mình

 

Mong sao quên được chữ tình

Ước sao quên hết bóng hình người xưa

Lạy trời hãy đổ cơn mưa

Để anh được mặc áo mưa đợi chờ!

 

có bác nào biết MŨN nhà em đi đâu không! hu hu!

 

Èo, con người ta phải trước sau như một chứ chưa jì anh đã đổi jọng với em dồi, bùn we' :s_big:(

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
colonbay    85

Chuyện tình mây gió…

 

Gió hỏi mây vu vơ:

Anh yêu em thật nhiều,

mây ạ!

Sao em lại yêu trời,

trời chẳng thuộc về em?

Mây lững lờ, khẽ nói:

Em đang hỏi chính mình

câu đó!

Có lẽ, giản đơn thôi:

em yêu trời!

Có lẽ, vô tư thôi:

em yêu trời!

Có lẽ, trời không yêu em!

Và có lẽ, trời yêu em!

Hãy nhìn đi em!

Hãy cảm nhận đi em!

Hàng ngàn những mây trắng,

Hàng ngàn những kẻ đợi chờ,

Em là ai?

Đứng đâu giữa biển trời ấy?

Em là ai?

Vị trí nào trong tim hắn?

Khiến tim em trằn trọc hằng đêm,

Khiến lòng em thắt tình trong dang dở?

Em thổn thức!

Nước buông hoài xuống hạ giới!

Phảng phơ bay,

Lúc lại chảy ầm ầm.

Anh không hiểu,

Vì sao em lại thế!

Cứ chạy theo

một thứ ko của mình.

Cứ ước ao

một hạnh phúc xa vời.

Cứ yêu thương

một kẻ của nhiều người.

Cứ đam mê,

đam mê hoài vô cớ!

Để anh đây:

xót,

nhớ,

chỉ vì yêu...

(Heo con_18h45'_23/09/2008)

 

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253
Chở em đi ăn kem, em dựng rùi ren cho ;:cheers:
MŨN thèm kem thế kia à đừng có bôi gio chát chấu lên mặt anh lữa!

Khổ thế đấy các bác ạ!

 

MŨN ơi MŨN tình em sao hờ hững

Anh nhớ hôm em xoá hểt thơ đi

Mưa cũng buồn lộp bộp khóc chia ly

Anh cứ hỏi sao nước mưa lạnh giá?

 

Em đã coi anh như người dưng lước lã

Anh vẫn viết thơ mem vì quá yêu người

Để hôm nay anh đắng chát môi cười

Khi thấy MŨN thèm kem của người khác!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253
Chở em đi ăn kem, em dựng rùi ren cho ;:cheers:
MŨN thèm kem thế kia à đừng có bôi gio chát chấu lên mặt anh lữa!

Khổ thế đấy các bác ạ!

 

Chúng bạn bảo em có tình yêu quạ mổ

chỉ vì em có tính khí khác người

yêu nhau là phải đi chơi

phải mời em uống phải mời em ăn

 

Phải mua quà tặng hàng tuần

tình yêu như thế mười phân vẹn mười

quạ mổ hay không thì anh không biết

quan trọng là em biết mổ anh

 

mổ cho ví rách tan tành

vậy mà anh vẫn ngọt lành với em

tuần nào anh cũng mua kem...

vậy mà em vẫn thèm kem của ...người!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253

Hà nội ơi Hà lội!

 

Anh nghỉ việc mang lưới ra đầu ngõ

Mấy mẻ giăng em có cá nấu chua

Bếp ngập nước phải kê lên nóc tủ

Ta ăn cơm nghe sóng vỗ gậm giường...

Em và anh sẽ đám cưới thuyền hoa

Loãng moạng lắm em ơi Hà Nội ...lội!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
xuantran15    112

Tức cảnh sinh tình hả bác, dạo này mưa lụt nhiều chắc mấy bác lo đi phòng chống nên diễn đàn mình cũng hiu quạnh hẳn. thế này thì phải mong cho trời chóng tạnh mới được -_-

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
huyentran    39

Suốt ngày anh mang lưới ra đầu ngõ

Cá chẳng thấy đâu chỉ thấy rác với người.

Ai cũng lội, cũng bơi bì bõm.

Chỉ mình anh quăng lưới dở hơi! -_-

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Mùa đông năm nay mẹ ko đan khăn

Quận len ngủ sóng xoài trên nóc tủ

Đôi kim buồn, nằm ghếch ôn chuyện cũ

Của một thời đan hơi ấm thương yêu

 

Mùa đông năm nay mẹ ko đan khăn

Mớ khăn cũ chất đầy trong hiu quạnh

 

Cha ko về!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253
Suốt ngày anh mang lưới ra đầu ngõ

Cá chẳng thấy đâu chỉ thấy rác với người.

Ai cũng lội, cũng bơi bì bõm.

Chỉ mình anh quăng lưới dở hơi! -_-

nhiều cá lắm mờ : Cá từ các hồ quanh Hà Nội tràn lên đường, người dân dùng đủ phương tiện lao ra đường đánh bắt tạo nên cảnh tượng chưa từng có trên đường phố. Mời quý vị xem chùm ảnh do phóng viên Hà Trường vừa thực hiện.

http://www.vietnamnet.vn/xahoi/2008/11/811382/

PCCC vẫn còn nhốt mấy con ăn không hết bán chả ai mua chả biết cho nó ăn gì để sợ nó gầy thả đi thì tiếc

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253
Mùa đông năm nay mẹ ko đan khăn

Quận len ngủ sóng xoài trên nóc tủ

Đôi kim buồn, nằm ghếch ôn chuyện cũ

Của một thời đan hơi ấm thương yêu

 

Mùa đông năm nay mẹ ko đan khăn

Mớ khăn cũ chất đầy trong hiu quạnh

 

Cha ko về!

 

Hà nôi bây giờ vắng cảnh sát giao thông

Đường biến thành sông, phố mông mênh biển

Cái rét kéo về buồn nghiêng dáng mẹ

Đan áo mùa đông che tấm thân gầy

 

Trời vẫn còn nằng nặng những đám mây

Sông vẫn chảy giữa lòng đường Hà nội

Anh vẫn gửi tới em ngàn lời xin lỗi

Mong một chiều đông em lội nước trở về…

  • Vote tăng 3

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253
Dạo này forum buồn nhờ các bác nhờ :leluoi:

 

chẳng ai vào đây chơi nữa T______________T

Hà nôi bây giờ vắng cảnh sát giao thông

Đường biến thành sông, phố mông mênh biển

Cái rét kéo về buồn nghiêng dáng mẹ

Đan áo mùa đông che tấm thân gầy

 

Trời vẫn còn nằng nặng những đám mây

Sông vẫn chảy giữa lòng đường Hà nội

Anh vẫn gửi tới em ngàn lời xin lỗi

Mong một chiều đông em lội nước trở về…

Mùa Thu ơi mùa thu!

 

Mùa đông trời giá lạnh

Cái buồn thêm ngậm ngùi

Từ ngày em đi mãi

Sao đời chẳng thấy vui

 

Lá trên cành xào xạc

Gió vẫn thầm gọi nhau

Chỉ hai ta bị lạc

Chẳng biết em nơi nào

 

Đôi môi anh run rẩy

Thầm gọi tên người xưa

Tháng ngày thơ mộng ấy

Thương biết mấy cho vừa.

 

Thủng đêm ôm nỗi nhớ

nỗi nhớ bỗng vỡ òa

Có những đêm trăn trở

Lại thấy lòng xót xa

 

Dẫu biết là vô vọng

Ai hiểu được nỗi niềm

Nhớ và mong người cũ

Thương tháng ngày đã qua...

 

(Bài thơ cuối cùng)

  • Vote tăng 3

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
haanh    1.587
Mùa đông năm nay mẹ ko đan khăn

Quận len ngủ sóng xoài trên nóc tủ

Đôi kim buồn, nằm ghếch ôn chuyện cũ

Của một thời đan hơi ấm thương yêu

 

Mùa đông năm nay mẹ ko đan khăn

Mớ khăn cũ chất đầy trong hiu quạnh

 

Cha ko về!

Bài thơ buồn em viết cho ai ?

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
longhin    10
Này em !!!

 

Ai là cô bé mộng mơ

Không sui vẫn thả vần thơ lên trời

Ngu sao "lãng tử bụi đời"

Chết trong cát bụi hết thời mộng mơ

:cheers:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253

èo ơi chữ ký của longhin ghê quá đúng là... ( co bác colonbay và bác Hoành chứng kiến - chữ ký vừa longhin được xoá). tôi không dám trích dẫn lại

 

LẠI CÒN CỐ TÌNH XUYÊN TẠC THƠ CỦA BÁC HAPPYFFET NỮA! dù sao thì cũng được một trận cười vì sự ...

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
miennui_tomo3d    114

Sóng cuộn dâng trào nơi núi vắng

Chiếc lá vàng rơi chốn ra khơi

Xưa anh đi mang bao niềm ao ước

Mai em về mang nặng nỗi ưu tư

 

Biết cuộc đời là con đường bất tận

Muốn dừng lại tìm một chút hư không

Biết mai kia em sẽ thành quá khứ

Ngoảnh mặt nhìn em bỗng hóa tương lai

 

Nơi quê hương người mẹ già ngóng đợi

Hồn khắc khoải tìm một chút tình thân

Rồi một mai ta về nơi chốn ấy

Thấy bình yên trong một thời thơ dại .

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253
Ở đời ko nên thù hận!

thù hận sẽ chỉ làm cho người ta có những quyết định nhầm lẫn và hối hận rất nhiều,

bởi thù hận và hối hận là đôi bạn đồng hành trên mọi nỗi đau của con người người !

Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được : + Thời gian + Lời nói + Cơ hội ....

Ba điều trong đời không được đánh mất : + Sự thanh thản + Hy vọng + Lòng trung thực ......

Ba thứ có giá trị nhất trong đời : + Tình yêu + Lòng tự tin + Bạn bè ......

Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được : + Giấc mơ + Tài sản + Thành công ......

Ba điều làm nên giá trị một con người : + Siêng năng + Chân thành + Thành đạt .....

Ba điều trong đời làm hỏng một con người : + Rượu + Lòng tự cao + Sự giận hờn

 

buồn cười quá hi hi hĩ hĩ hị hị!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253

cáu giận vô cớ

ghen tuông mù quáng

chính là căn bệnh

đó là bệnh ...HOẠN

của người sẽ mắc

bệnh... sì chét

 

buồn cười quá hi hi hị hị

 

quote name='pccc' post='42594' date='Nov 28 2008, 11:51']

gặp trường hợp như ...

em thất thểu đi về

Hôm sau em lại đến

hỏi cặn cẽ nguồn cơm

 

có thể người múa đó

là bà con họ hàng

cũng có thể người đó

đến để cưa cẩm nàng

 

em rẽ bước sang ngang

tìm người thương yêu khác

em xin thề với bác:

không bệnh hoạn ghen tuông!~

 

không khoe khoang khoác lác

đó chính là sở trường

của PC đó ...!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253

Xyên tạc thơ và ca khúc ở FPT: Các nhạc sỹ lên tiếng ...

Màn trình diễn của các sinh viên FPT Arena chỉ là giọt nước làm tràn cốc nước có tên “Văn hoá STCo” vốn đã tồn tại rất lâu trong cộng đồng này.

 

Điều 19 về quyền nhân thân quy định tại Luật Sở hữu trí tuệ nêu rõ “Bảo vệ sự toàn vẹn của tác phẩm, không cho người khác sửa chữa, cắt xén hoặc xuyên tạc tác phẩm dưới bất kỳ hình thức nào gây phương hại đến danh dự và uy tín của tác giả”. Điều 20 về quyền tài sản cũng bao hàm cả quyền “làm tác phẩm phái sinh” (phóng tác, cải biên, chuyển thể...). Tổ chức, cá nhân khi khai thác, sử dụng phải xin phép và trả tiền nhuận bút, thù lao, các quyền lợi vật chất khác cho chủ sở hữu quyền tác giả. Như vậy, hành vi xuyên tạc, chế tác các tác phẩm âm nhạc tại sách “Giai điệu STC” lưu hành tại Công ty FPT là vi phạm Luật Sở hữu trí tuệ.

 

 

Màn biểu diễu gây nhiều tranh cãi của hai học viên FPT Arena

 

Sản phẩm tiêu biểu nhất của cái gọi là “Văn hoá STCo” (Sáng tác công ty) chính là bộ Sách đỏ FPT được lưu hành nội bộ với 4 tuyển tập bao gồm: Giai điệu STC, Thơ văn STC, STC tư liệu và Di cảo STC, trong đó Giai điệu STC được cộng đồng này “ưa thích” hơn cả. Hàng loạt những ca khúc vang bóng của dòng nhạc cách mạng từng cổ vũ nhiều thế hệ người VN vượt qua những giai đoạn khó khăn của đất nước được “người FPT” xuyên tạc với sự tuỳ tiện đến mức thái quá và không thể chấp nhận được. “Sốc” nhất trong tập nhạc bị xuyên tạc này phải kể đến “FPT ca”- bài hát xuyên tạc phần lời của bài Đoàn vệ quốc quân (NS Phan Huỳnh Điểu) - một ca khúc đã đi vào lịch sử âm nhạc VN và ghi nhiều dấu ấn trong lòng các thế hệ.

 

“...Ra đi ra đi áo quần không có... Thằng tây nó tiến thì mình giật lùi, thằng tây nó lúi thì mình giật tiền...”. Cùng với Đoàn Vệ quốc quân, hàng loạt ca khúc cách mạng khác cũng chịu chung số phận như Hò kéo pháo, Đất nước tôi, Hành quân xa, Anh Kim Đồng... Ở chương 4 (Những bài hát theo điệu dân ca), chương 5 (Những bài hát trữ tình) và chương 7 (Những bài hát cấm trẻ em) của Giai điệu STC, các ca khúc Em đi chùa Hương, Bẩn thì bẩn mà hôi càng hôi (nhạc bài Giận thì giận mà thương càng thương), Có một loài chim, Người cá (nhạc bài Tình miền Đông đất đỏ)... được các “công dân FPT” đưa vào những lời lẽ dung tục, phản cảm đến mức người viết bài cảm thấy không tiện để trích dẫn.

 

 

Chưa nói đến việc xuyên tạc này đã vi phạm khung pháp lý về sở hữu trí tuệ, điều đáng lo nữa ở đây là khía cạnh văn hoá, cái “phông văn hoá” của cả một tập đoàn. Ở FPT, cái gọi là “Văn hoá STC” (trong đó có những biểu hiện qua màn múa kinh dị, qua việc xuyên tạc có hệ thống những tác phẩm thơ và nhạc đã góp phần nuôi dưỡng tâm hồn nhiều thế hệ người Việt Nam) đã trở thành một phong trào được thừa nhận và cổ suý hàng chục năm nay, nhiều người đặt câu hỏi: có điều gì đang xảy ra với cái gọi là phông văn hóa của những người được coi là trí thức trẻ của một tập đoàn đang phát triển như FPT vậy?

Xin lưu ý các cơ quan chức năng rằng những biểu hiện của cái gọi là “Văn hoá STC” như kể trên từ lâu đã vượt ra khỏi bức tường của “vương quốc” FPT qua các phương tiện truyền thông đa dạng như hiện nay để lan rộng ra ngoài xã hội. Ai phải chịu trách nhiệm bởi những tác động xấu do sự xuyên tạc này gây ra?

Theo chúng tôi, không thể lấy cụm từ “lưu hành nội bộ” để biện minh cho những hoạt động phản văn hóa, xuyên tạc, không phù hợp với thuần phong mỹ tục và trái với những qui định của luật pháp hiện hành.

 

---------------------------------------------------------------------------

 

 

NSND Trọng Bằng - Chủ tịch HĐNT Hội Nhạc sĩ VN: Không có người sáng tác nào mà lại không cảm thấy đau lòng khi tác phẩm của mình bị đem ra xuyên tạc và đưa vào những lời lẽ phản cảm như vậy. Trong trường hợp này, không chỉ là vấn đề vi phạm sự toàn vẹn của tác phẩm âm nhạc mà họ còn coi thường các giá trị văn hóa của cả đất nước như là văn học, múa... Theo tôi, một cơ quan truyền thông lớn mạnh, có bề dày như FPT mà lại cổ suý cho việc làm đó trong một thời gian dài như vậy là điều không thể tha thứ được.

 

Nhạc sĩ An Thuyên - Phó chủ tịch Hội Nhạc sĩ VN: Tôi chỉ mới được đọc ca từ của một số ca khúc bị xuyên tạc như Đoàn Vệ quốc quân, Hò kéo pháo, Tình miền Đông đất đỏ... Đó đều là những tác phẩm mang tầm vóc nghệ thuật lớn, có thể coi là những di sản văn hoá của đất nước. Vậy mà những người ở FPT lại mang nó ra để đùa cợt, xuyên tạc một cách thái quá như vậy là điều khó có thể chấp nhận được. Hội Nhạc sĩ VN sẽ xem xét kỹ lưỡng mức độ và quy mô vi phạm của việc này. Tuỳ theo mức độ trầm trọng mà chúng tôi sẽ có ý kiến cụ thể với Ban lãnh đạo FPT.

(s­ưu tầm)

 

Theo ý kiến của cá nhân tôi, tác giả bài viết Binh Pháp Tôn Tử trong nghệ thuật tán gái

 

nên viết Mong hương hồn cụ Tôn Tử lượng thứ hoặc thứ lỗi thì phải đạo hơn vì xưa nay tôi thấy mỗi khi cải biên một sáng sáng tác nào đó

người ta vẫn làm như thế?

 

-Bác vndesperados đã viết" Cái này cũng là Copy _ Paste thui. Mình có sọan ra đâu." nên tôi không nói bác là tác giả đâu. Tôi cám ơn bác đã gửi bài này để chị em phụ nữ cảnh với cánh mày râu.

 

http://www.cadviet.com/forum/index.php?showtopic=3413

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253

yêu là tình cảm tự nhiên

 

nó tự đến tự đi không nên níu kéo

 

khi người mình yêu không yêu mình nữa

 

mình hãy tự trách mình

 

đừng đổ lỗi người mình yêu không chung thủy

 

khi có người khác yêu người mình yêu

 

hãy so sánh mình với người ấy

 

đừng trách người ta quyến rũ người mình yêu

 

đừng ghen tuông mù quáng

 

hãy tự trách mình

 

đó là điều PC luôn tự nhủ

 

luôn thầm mong người PC yêu được hạnh phúc bên người khác.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
pccc    253

Ngớ ngẩn

 

có yêu sẽ có giận

cũng giống như có ngọt và có đắng.

tôi đã và đang giận

giận chính bản thân mình

càng nghĩ vậy tôi lại càng thêm nhớ

những kỷ niệm đến đớn đau.

có đôi khi tự ru trong giấc ngủ

rằng "tình yêu ơi xin ngủ yên..."

nhưng nào đâu có dễ dàng làm được.

vẫn khắc khoải

vẫn lén vào Blog

vẫn xem các Forum người ấy

để đọc cmt của người ta...

để làm gì nhỉ!

có đôi khi tự nhủ mình

và hỏi mình những câu ngớ ngẩn .

để buồn để đau và để giận!

không

chẳng có gì phải buồn đau cả

tình yêu đến rồi đi

ta thương ta rồi ta lại thương người

ta không mang lại hạnh phúc cho người ta yêu

ta là người có lỗi

lỗi này cũng có thể do ta

cũng có thể là do số phận.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để nhận xét

Bạn cần phải là một thành viên để lại một bình luận

Tạo tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Điều đó dễ mà.

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn có sẵn sàng để tạo một tài khoản ? Đăng nhập tại đây.

Đăng nhập ngay


×