Đến nội dung


Hình ảnh

ĐÊM BUỒN VẬY!


  • Please log in to reply
97 replies to this topic

#81 Tue_NV

Tue_NV

    KS Võ Quang Tuệ

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4296 Bài viết
Điểm đánh giá: 3804 (đỉnh cao)

Đã gửi 06 February 2010 - 08:04 PM

Lão Tử đã từng dạy: "Lời nói có thể tin được thì nghe không hay; lời nói nghe hay thì không thể tin được!". Nhưng sợ nhất có lẽ là "người biết - không nói, người nói - không biết"!

Chào bạn hanhgl
Tại sao "người biết - không nói lại đáng sợ vậy bạn???
Từ "sợ" của bạn có nghĩa là gì vậy? Bạn có biết rằng , bạn viết rằng "Nhưng sợ nhất có lẽ là "người biết - không nói, là bạn đang "vơ đũa cả nắm" không????

Trong số những người bạn nói tới thì có những người........................ (1) là những con người người biết - không nói
Bạn giải thích hộ dùm mình tại sao bạn lại "sợ" những con người đó???

Mình chỉ trả lời từ còn thiếu..............trong câu số (1) khi bạn trả lời câu hỏi của mình
  • 1

#82 hanhgl

hanhgl

    biết lệnh rotate

  • Members
  • PipPipPip
  • 133 Bài viết
Điểm đánh giá: 79 (tàm tạm)

Đã gửi 06 February 2010 - 10:20 PM

Chào bạn hanhgl
Mình chỉ trả lời từ còn thiếu..............trong câu số (1) khi bạn trả lời câu hỏi của mình

Rõ khổ, Khổ không tả được!!!!??? Em không hiểu bác nói jì nghĩ jì về bài của em???!!! Em “vơ đũa cả nắm” hay bác tự “ vơ chuyện bực về mình”. Em không trả lời câu hỏi củabác.
Bài của bác đây này:

Trong cuộc đời dứt khoát cũng phải có khóc một lần. Tue_NV chắc chắn 100% điều đó, chỉ có điều là chưa được thấy mà thôi

Câu nói của bác đúng 100%, ai cũng một lần cất tiếng khóc chào đời

Đọc bài Bàn thêm về “Nói và làm” em thấy câu hay em trích dẫn lại, không liên quan gì đến bài viết của bác. Tại bác cả nghĩ đó thôi, rõ khổ!!!
. Sách báo đã nói nhiều, và chínhbác cũng từng hỏi:” Ví dụ nhỏ thôi, đơn giản và dễ thấy nhất : là Cho bạn quay copy bài trong lúc làm bài kiểm tra. “Vậy em hỏi bác, bác biết bạn của bác quay cóp trong giờ kiểm tra bác có dám mách với thầy cô giáo không?
Em không phải là người vơ đũa cả nắm, bác gõ từ “Bàn thêm về nói và làm” rồi hỏi tác giả bài viết:

http://www.baomoi.co...lam/1877303.epi
Chúc bác vô tư lạc quan yêu cuộc sống hơn!
  • 1

#83 Tue_NV

Tue_NV

    KS Võ Quang Tuệ

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4296 Bài viết
Điểm đánh giá: 3804 (đỉnh cao)

Đã gửi 07 February 2010 - 05:09 AM

Rõ khổ, Khổ không tả được!!!!??? Em không hiểu bác nói jì nghĩ jì về bài của em???!!! Em “vơ đũa cả nắm” hay bác tự “ vơ chuyện bực về mình”. Em không trả lời câu hỏi củabác.

Đọc bài Bàn thêm về “Nói và làm” em thấy câu hay em trích dẫn lại, không liên quan gì đến bài viết của bác. Tại bác cả nghĩ đó thôi, rõ khổ!!!
. Sách báo đã nói nhiều, và chínhbác cũng từng hỏi:” Ví dụ nhỏ thôi, đơn giản và dễ thấy nhất : là Cho bạn quay copy bài trong lúc làm bài kiểm tra. “Vậy em hỏi bác, bác biết bạn của bác quay cóp trong giờ kiểm tra bác có dám mách với thầy cô giáo không?
Em không phải là người vơ đũa cả nắm, bác gõ từ “Bàn thêm về nói và làm” rồi hỏi tác giả bài viết:

http://www.baomoi.co...lam/1877303.epi
Chúc bác vô tư lạc quan yêu cuộc sống hơn!

Chào bạn hanhgl
Bạn viết bài viết mà không để chữ Sưu tầm (ST) ở dưới bài viết của bạn là 1 thiếu sót đấy bạn ạ. "Rõ khổ" :undecided: . Đọc bài viết của bạn thì cứ nghĩ là bạn viết bài chứ ai có nghĩ là bạn sưu tầm. Mà bạn sưu tầm ở đâu phải nói rõ ở nguồn nào. Cần thiết, bạn cho 1 đường Link nữa thì tuyệt

Tue_NV không phải “ vơ chuyện bực về mình” đâu bạn ạ mà thấy có 1 vấn đề "người biết - không nói" cần thảo luận thêm mà thôi. Trong quá khứ và hiện tại có khối người biết nhưng không nói đó.
Bạn nói rằng mình tự “ vơ chuyện bực về mình” thế thì thôi vậy. Tue_NV chẳng muốn thảo luận thêm làm gì nữa cho mệt, tranh thủ dọn dẹp nhà cửa mà chuẩn bị ăn Tết sướng hơn.

Cảm ơn vì lời chúc của bạn
Chúc bạn luôn vui vẻ.
Chào bạn
  • 1

#84 hanhgl

hanhgl

    biết lệnh rotate

  • Members
  • PipPipPip
  • 133 Bài viết
Điểm đánh giá: 79 (tàm tạm)

Đã gửi 07 February 2010 - 09:51 PM

Những bài viết trên đã nói giúp Tue_NV cả rồi.
Ơ. Hôm nay sao mình nhiều chuyện thế nhỉ? :undecided:
"Ông nói gà, bà nói vịt rồi" :undecided:

Em ko trả lời câu hỏi của bác, bác lầm tưởng câu trả lời của bác, thế không phải “vơ chuyện bực về mình” à? Bác ko muốn thảo luận làm em buồn và thất vọng về bác.Bác chưa trả lời câu hỏi của em:” bác biết bạn của bác quay cóp trong giờ kiểm tra bác có dám mách với thầy cô giáo không?”
Đây là câu hỏi khó trả lời hay bác “biết mà không nói”?
Bác nói:’Tue_NV chẳng muốn thảo luận thêm làm gì nữa cho mệt, tranh thủ dọn dẹp nhà cửa mà chuẩn bị ăn Tết sướng hơn.” Là sao??????

Nhiều người lầm tưởng chuyện thư giãn giải trí là vô bổ- Đó là sai lầm …vĩ đại! Ai chỉ nhăm nhăm học tập, nghiên cứu, quên thư giản sẽ không bao giờ thành công trong sự nghiệp, nhiều ý tưởng lớn nhiều phát minh vĩ đại tạo nên vĩ nhân, không phải xảy ra lúc người ta nghiêm túc ngồi vào bàn để nghĩ về công việc.
Đấy là em chưa kể đến còn rất nhiều công việc đơn giản khác hỗ trợ công tác kỹ thuật. Người chỉ đơn thuần làm công tác kỹ thuật sẽ không thành công khi không hiểu về văn học nghệ thuật…không hiểu biết các mối quan hệ xã hôi, có khi câu hành văn ko chuẩn trong bản hợp đồng cũng dẫn đến thất bại…
  • 0

#85 Tue_NV

Tue_NV

    KS Võ Quang Tuệ

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4296 Bài viết
Điểm đánh giá: 3804 (đỉnh cao)

Đã gửi 08 February 2010 - 05:54 AM

Bác nói:’Tue_NV chẳng muốn thảo luận thêm làm gì nữa cho mệt, tranh thủ dọn dẹp nhà cửa mà chuẩn bị ăn Tết sướng hơn.” Là sao??????

Là vì :
"
Bạn viết bài viết mà không để chữ Sưu tầm (ST) ở dưới bài viết của bạn là 1 thiếu sót đấy bạn ạ. "Rõ khổ" :undecided: . Đọc bài viết của bạn thì cứ nghĩ là bạn viết bài chứ ai có nghĩ là bạn sưu tầm. Mà bạn sưu tầm ở đâu phải nói rõ ở nguồn nào. Cần thiết, bạn cho 1 đường Link nữa thì tuyệt"

Bài viết mà bạn không ghi rõ là bạn sưu tầm, không ghi rõ nguồn gốc, xuất xứ của nó là bài viết này :

Lão Tử đã từng dạy: "Lời nói có thể tin được thì nghe không hay; lời nói nghe hay thì không thể tin được!". Nhưng sợ nhất có lẽ là "người biết - không nói, người nói - không biết"!


--------------------------------------------

Bác chưa trả lời câu hỏi của em:” bác biết bạn của bác quay cóp trong giờ kiểm tra bác có dám mách với thầy cô giáo không?”
Đây là câu hỏi khó trả lời hay bác “biết mà không nói”?

Chẳng qua vì không muốn thảo luận với bạn vì bạn viết bài viết mà không ghi rõ nguồn gốc xuất xứ mà đi thảo luận với bạn, quả thật không nên
:” bác biết bạn của bác quay cóp trong giờ kiểm tra bác có dám mách với thầy cô giáo không?”
-> Là không bạn ạ.
  • 2

#86 hoan2182

hoan2182

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2646 Bài viết
Điểm đánh giá: 832 (rất tốt)

Đã gửi 08 February 2010 - 10:29 AM

Bài nào của bạn là bài cuối cùng về chị bạn thế :undecided:

Cảm ơn anh đã nhắc nhở, tại chị Hà nói em không được viết bài nói gì về chị, em đã thất hứa với chị vì lý do... Em nghĩ lời hứa bị bỏ rơi, cũng chắc khác gì lời nói dối và đôi khi nói dối có lợi thì việc nói dối không đáng trách.
Hãy giữ lời hứa
Ủa, hôm qua mẹ thấy con hứa với bạn là sáng nay đi píc-níc, mẹ đã chuẩn bị cho con đầy đủ hết tất cả mọi thứ, sao bây giờ con không đi nữa? “Mẹ đừng quan tâm làm gì, đây là việc của con, lời hứa có nhằm nhò gì đâu, con hứa cho qua chuyện thôi mà”.

Con, mẹ không ngờ con của mẹ lại nói những điều như vậy. Con có biết không? Các cụ xưa đã nói: “Lời nói đọi máu” không sai đâu con ạ! Dẫu rằng, các con là bạn bè tuổi trẻ với nhau, sinh hoạt thường nhật của các con thế nào mẹ không quan tâm, nhưng dù là bạn thân hay sơ con không hứa thì thôi, mà đã hứa với bạn bè thì con đừng bao giờ thất hứa, có thể bạn bè con sẽ thông cảm bỏ qua cho con, vì con sẽ có ngàn lẻ một lý do để biện minh cho sự không thực hiện lời hứa của mình. Nhưng con nên nhớ một điều, dù là lý do gì đi nữa thì thất hứa vẫn là thất hứa. Hôm nay con thất hứa được với người này một lần, thì ngày mai con có thể thất hứa được với người khác, bởi con cứ nghĩ người ta sẽ bỏ qua không phương hại gì đến con. Nếu con nghĩ như vậy thì vô tình con đang sa vào cuộc sống sẽ mất hết niềm tin đối với mọi người, sau này con có nói sự thật bao nhiêu đi nữa người ta cũng không bao giờ tin con.

Con thân yêu! Lời hứa không phải chỉ thực hiện những việc mình đã nói ra, mà nó còn bao hàm cả chữ tín của mình đối với người khác: “Một sự mất tin thì vạn sự bất tin”. Nếu con cứ theo cái đà không giữ đúng lời hứa với bạn bè và mọi người thì khi con lớn lên đi sống ở tập thể cơ quan, liệu con có thể không lặp lại những điều con đã làm. Mẹ rất buồn khi con không thực hiện lời hứa với bạn bè. Mẹ đồng ý với con là con ở nhà con sẽ giúp mẹ được nhiều trong công việc buôn bán kinh doanh, nhưng như vậy phỏng có ích gì? Khi mà bạn bè con coi con là người không biết tôn trọng lời hứa. Tiền bạc con có thể làm ra nó trong một sớm một chiều, nhưng niềm tin của con trong lòng bạn bè bị đánh mất, liệu con phải trả giá bao nhiêu? Điều này con chẳng có một cái giá nào để trả cả. Mẹ khuyên con, thì con bảo chuyện của con mẹ đừng xen vào. Điều này thì mẹ xin lỗi con, nhưng mẹ là người trường đời từng trải hơn con, mẹ biết thế nào là sai, thế nào là đúng, việc nào nên làm, việc nào không nên làm. Con đã nghe câu này chưa: “Khôn đâu trẻ, khỏe đâu già”. Mẹ không lấy tuổi tác ra để nói chuyện với con, mà mẹ lấy tình mẫu tử để tâm sự cho con hiểu, có thể con sẽ nói thế hệ mẹ khác với thế hệ con bây giờ. Nhưng con ơi! Dù là thế hệ nào đi nữa, khoa học có phát triển đến đâu đi chăng nữa thì cái tâm cái đức của con người luôn luôn phải giữ, con có đồng ý với mẹ không? Mấy lời mẹ tâm sự với con là tâm huyết cả đời mẹ đúc kết lại, mẹ mong con bất kỳ ở hoàn cảnh nào, làm việc gì, đã không hứa thì thôi, mà đã hứa thì đến chết con cũng phải giữ cho được lời hứa dù người đó là ai sang hay hèn, lớn hay nhỏ không cần phân biệt, mẹ tin là con sẽ không lặp lại chuyện vừa rồi nữa có đúng vậy không con! Hãy hứa với mẹ đi.

HOÀNG BÍCH HA (GV Trường TH Ninh Sơn)
  • 0

Gió đưa cây cải về trời

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...


#87 havanvu38

havanvu38

    biết lệnh move

  • Members
  • PipPipPip
  • 128 Bài viết
Điểm đánh giá: 95 (tàm tạm)

Đã gửi 09 February 2010 - 12:55 PM

“Khôn đâu trẻ, khỏe đâu già”.

Câu “Khôn đâu trẻ, khỏe đâu già” chỉ đúng ở vế khỏe đâu già. Vế "khôn đâu trẻ", không hoàn toàn đúng. Người nào già mà nói câu này là cổ hủ lạc hậu, không tin vào lớp trẻ.
Cuộc sống luôn vận động theo quy luật: tre già măng mọc, lớp tre trưởng thành thế hệ sau, sẽ khôn hơn thế hệ trước, lớp tre bánh tẻ, sẽ khôn hơn lớp tre già. Chính vì thế trên các phương tiện thông tin đại chúng người ta cụm từ trẻ hóa cán bộ được nhắc đến rất nhiều.
  • 3

#88 hanhgl

hanhgl

    biết lệnh rotate

  • Members
  • PipPipPip
  • 133 Bài viết
Điểm đánh giá: 79 (tàm tạm)

Đã gửi 10 February 2010 - 09:07 AM

Là vì :
"
Bạn viết bài viết mà không để chữ Sưu tầm (ST) ở dưới bài viết của bạn là 1 thiếu sót đấy bạn ạ. "Rõ khổ" :undecided: . Đọc bài viết của bạn thì cứ nghĩ là bạn viết bài chứ ai có nghĩ là bạn sưu tầm. Mà bạn sưu tầm ở đâu phải nói rõ ở nguồn nào. Cần thiết, bạn cho 1 đường Link nữa thì tuyệt"

Cảm ơn bác đã bớt chút thời giờ tranh luận tiếp với em, vì em biết bác không có nhiều thời gian , thời gian bác viết những dòng lisp khô khan, cục mịch miễn phí cho mọi người sướng hơn là tranh luận vô bổ. Bác không có thời gian, hay là bác không thèm đọc bài viết em đã trích dẫn của chị Hà Anh. Câu em trích dẫn trong bài sưu tầm của chị Hà Anh

Lão Tử đã từng dạy: "Lời nói có thể tin được thì nghe không hay; lời nói nghe hay thì không thể tin được!". Nhưng sợ nhất có lẽ là "người biết - không nói, người nói - không biết"!

Nếu biết câu nói đó của nhà báo, bác sẽ không dám nói nhà báo ' vơ đũa cả nắm?
Hu hu...! Cùng một câu nói được gắn vào mồm nhà báo nhà văn nhà thơ nhà kiến trúc sư có tên tuổi là câu nói đúng. Cũng câu nói đó được gắn vào mồm một kẻ vô danh tiểu tốt như em thì bị cho là "vơ đũa cả nắm".
Suy ra bác có công tâm ,công bằng, có đánh giá và nhìn nhận sự việc theo hướng đa chiều, khách quan hay chỉ phiến diện, thiên vị ?????????
Một lần nữa em xin trân trọng cảm ơn bác rất nhiều. Kính chúc gia đình bác hạnh phúc thật nhiều, luôn khỏe mạnh, luôn vui vẻ luôn thành công trong cuộc sống!
Bác đừng giận tội nghiệp em "lắm í"!
  • 4

#89 huong259

huong259

    biết lệnh refedit

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 596 Bài viết
Điểm đánh giá: 350 (khá)

Đã gửi 10 February 2010 - 02:34 PM

Chẳng qua vì không muốn thảo luận với bạn vì bạn viết bài viết mà không ghi rõ nguồn gốc xuất xứ mà đi thảo luận với bạn, quả thật không nên
:” bác biết bạn của bác quay cóp trong giờ kiểm tra bác có dám mách với thầy cô giáo không?”
-> Là không bạn ạ.

Em tin anh Tuệ đã nói rất thật lòng mình, em cũng không dám "mét" ...kiếp sao nếu được làm người, sự việc chắc sẽ khác...
  • 0

#90 huong259

huong259

    biết lệnh refedit

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 596 Bài viết
Điểm đánh giá: 350 (khá)

Đã gửi 10 February 2010 - 02:35 PM

Xuyên tạc - một cái vực

--------------------------------------------------------------------------------

Vẫn một câu nói ấy, nhưng ý nghĩa bị diễn dịch sang hẳn một cực khác. Những sự xuyên tạc này khá nguy hiểm vì nó khó nhận ra cho nên nó ngấm ngầm gây hại cho con người chả biết.

Không ai biết cái xuyên tạc xuất hiện từ khi nào, cũng chả ai, chả tổ chức nào thử thống kê xem từ khi xuất hiện, xuyên tạc đã làm tổn hại cho thế giới bao nhiêu. Nếu có ai đó, có tổ chức nào thử thống kê thì chắc cũng chẳng thống kê xuể, vì hai lẽ, thứ nhất: chắc chắn là con số thiệt hại sẽ lớn hơn số mà loài người có thể đếm được, thứ hai: không thể thống kê đủ những tổn thất vì không thể thống kê được chính xác sự xuyên tạc. Không thể thống kê chính xác sự xuyên tạc bởi xuyên tạc đôi khi nó cũng biến hoá, cũng thuộc diện "vô ảnh kiếm". Loài vật chả biết đến chiêu thức xuyên tạc vì thế chúng vẫn mãi mãi bị xếp vào đẳng cấp thấp, nhưng bù lại chúng cũng sống...nhẹ nhõm hơn loại đẳng cấp cao, tức là loài người.
Ảnh minh họa

Có sự xuyên tạc ở cấp độ nhỏ, tức là xuyên tạc giữa cá nhân với cá nhân, lại có sự xuyên tạc lớn, giữa quốc gia với quốc gia, và có cả sự xuyên tạc vĩ đại khác, đó là xuyên tạc lịch sử. Không thể đánh giá cái nào nguy hại hơn cái nào vì mọi sự xuyên tạc đều nguy hại như nhau, đều mang tới những hậu quả khôn lường. Xuyên tạc giữa hai cá nhân thì hậu quả là có thể một người bị vào tù, có thể khuynh gia bại sản, nhẹ hơn nữa thì có thể mất bạn hoặc mất uy tín.

Xuyên tạc cấp quốc gia dễ dẫn tới cắt đứt quan hệ, căng hơn thì có thể dẫn tới chiến tranh. Xuyên tạc cấp lịch sử thì hậu quả là có thể dẫn tới một cuộc đại chiến thế giới. Xét cho cùng thì trong nhiều những bài toán mà loài người cần phải giải, có bài toán xuyên tạc. Bài toán này oái ăm ở chỗ nó cũng tiến hoá theo đời sống, cũng ngày càng tinh xảo hơn, phức tạp, lắt léo hơn. Ở đây khoan nói tới xuyên tạc cấp quốc gia, cũng không bàn tới việc xuyên tạc mang tầm cỡ "khủng long" là lịch sử. Ở đây chỉ bàn tới xuyên tạc giữa cá nhân với cá nhân.

Cá nhân xuyên tạc hành vi, lời nói của nhau dù là nhằm vào một mục đích nào đi chăng nữa thì chắc chắn cũng không được khen ngợi và hoan nghênh vì ai ai cũng hiểu xuyên tạc đồng nghĩa với dối trá và ngược nghĩa với trung thực. Xuyên tạc cũng phong phú, cũng đa dạng như tính cách con người. Có xuyên tạc trắng trợn theo kiểu "thêm dấm thêm ớt", có xuyên tạc theo kiểu khôn ngoan hơn là làm lệch đi, chỉ một chút thôi, rất khéo, tinh thần, thái độ, ngữ điệu. Lại có cả xuyên tạc tinh vi hơn, tức là bẻ lái ý nghĩa của hành vi hoặc lời nói. Vẫn một câu nói ấy, nhưng ý nghĩa bị diễn dịch sang hẳn một cực khác.

Những sự xuyên tạc này khá nguy hiểm vì nó khó nhận ra cho nên nó ngấm ngầm gây hại mà con người chả biết. Khi biết thì có khi lại bị muộn mất, không cứu vãn được. Chưa bao giờ xuyên tạc mang tới hạnh phúc vì chưa bao giờ nó thuộc phe thiện cả. Dù xuyên tạc để đi đến hoà bình thì vẫn cứ bị lên án và khinh bỉ. Xuyên tạc mãi mãi chỉ là xuyên tạc với đầy đủ những sự ghê gớm, tàn hại mà nó mang tới. Cơ quan có một vị hay xuyên tạc thì đại họa, gia đình có một thành viên thích xuyên tạc thì bại gia, trong đám bạn có một anh nghiện "món" xuyên tạc thì không trước sẽ sau, tan tác cả.

Vì con vật không có chiêu thức xuyên tạc nên chúng thua hẳn con người. Và trớ trêu ở chỗ xuyên tạc không đưa con người ta lên hàng thần thánh mà lại đánh tụt con người ta xuống khỏi vị trí của chính mình.
nguồn
http://diendankienth...ead.php?p=11385
  • 2

#91 hoanghaiyp

hoanghaiyp

    biết lệnh minsert

  • Members
  • PipPipPipPipPipPip
  • 430 Bài viết
Điểm đánh giá: 244 (khá)

Đã gửi 10 February 2010 - 05:32 PM

Cá nhân xuyên tạc hành vi, lời nói của nhau dù là nhằm vào một mục đích nào đi chăng nữa thì chắc chắn cũng không được khen ngợi và hoan nghênh vì ai ai cũng hiểu xuyên tạc đồng nghĩa với dối trá và ngược nghĩa với trung thực. Xuyên tạc cũng phong phú, cũng đa dạng như tính cách con người. Có xuyên tạc trắng trợn theo kiểu "thêm dấm thêm ớt", có xuyên tạc theo kiểu khôn ngoan hơn là làm lệch đi, chỉ một chút thôi, rất khéo, tinh thần, thái độ, ngữ điệu. Lại có cả xuyên tạc tinh vi hơn, tức là bẻ lái ý nghĩa của hành vi hoặc lời nói. Vẫn một câu nói ấy, nhưng ý nghĩa bị diễn dịch sang hẳn một cực khác.

Lại có cả xuyên tạc tinh vi hơn, tức là bẻ lái ý nghĩa của hành vi hoặc lời nói. Vẫn một câu nói ấy, nhưng ý nghĩa bị diễn dịch sang hẳn một cực khác và còn có cái gọi là ông nói gà bà nói vịt ông bảo thịt bà để nuôi...cũng phát sinh ra nhiều sự hiểu lầm đáng tiếc làm mất đi hoà khí giữa người với người.
  • 0

#92 Tue_NV

Tue_NV

    KS Võ Quang Tuệ

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4296 Bài viết
Điểm đánh giá: 3804 (đỉnh cao)

Đã gửi 10 February 2010 - 08:06 PM

Nếu biết câu nói đó của nhà báo, bác sẽ không dám nói nhà báo ' vơ đũa cả nắm?
Hu hu...! Cùng một câu nói được gắn vào mồm nhà báo nhà văn nhà thơ nhà kiến trúc sư có tên tuổi là câu nói đúng. Cũng câu nói đó được gắn vào mồm một kẻ vô danh tiểu tốt như em thì bị cho là "vơ đũa cả nắm".
Suy ra bác có công tâm ,công bằng, có đánh giá và nhìn nhận sự việc theo hướng đa chiều, khách quan hay chỉ phiến diện, thiên vị ?????????
Một lần nữa em xin trân trọng cảm ơn bác rất nhiều. Kính chúc gia đình bác hạnh phúc thật nhiều, luôn khỏe mạnh, luôn vui vẻ luôn thành công trong cuộc sống!
Bác đừng giận tội nghiệp em "lắm í"!

Bạn lầm rồi. Tue_NV đã hỏi ngay nhà báo đó. Nhưng giờ vẫn chưa có câu trả lời. Không biết tại sao nữa????
Bạn xem hình ảnh này : Tue_NV đã gửi ngay bài viết hỏi người viết bài viết đó vào thời gian mà mình Reply bài viết cho bạn. Bạn xem lại có phải là Tue_NV có công tâm ,công bằng, có đánh giá và nhìn nhận sự việc theo hướng đa chiều, khách quan hay chỉ phiến diện, thiên vị hay không?
Hình đã gửi

Còn việc bạn trích dẫn của Hà Anh thì rất có thể bài viết đó có thể là mình chưa đọc. Nếu đọc rồi chắc chắn là mình cũng sẽ có ý kiến phản hồi. Chắn chắn là như thế và câu hỏi của mình cũng sẽ là như vậy.

Bạn đừng nghĩ là mình giận bạn. Mình không có giận tẹo nào? Chẳng có lý do gì để giận bạn cả.
Cảm ơn vì lời chúc của bạn
Chúc các bạn ăn Tết vui vẻ và hạnh phúc
Thân ái
Tue_NV
  • 3

#93 hanhgl

hanhgl

    biết lệnh rotate

  • Members
  • PipPipPip
  • 133 Bài viết
Điểm đánh giá: 79 (tàm tạm)

Đã gửi 10 February 2010 - 11:08 PM

Bạn lầm rồi. Tue_NV đã hỏi ngay nhà báo đó. Nhưng giờ vẫn chưa có câu trả lời. Không biết tại sao nữa????
Bạn xem hình ảnh này : Tue_NV đã gửi ngay bài viết hỏi người viết bài viết đó vào thời gian mà mình Reply bài viết cho bạn. Bạn xem lại có phải là Tue_NV có công tâm ,công bằng, có đánh giá và nhìn nhận sự việc theo hướng đa chiều, khách quan hay chỉ phiến diện, thiên vị hay không?
Hình đã gửi

Còn việc bạn trích dẫn của Hà Anh thì rất có thể bài viết đó có thể là mình chưa đọc. Nếu đọc rồi chắc chắn là mình cũng sẽ có ý kiến phản hồi. Chắn chắn là như thế và câu hỏi của mình cũng sẽ là như vậy.

Bạn đừng nghĩ là mình giận bạn. Mình không có giận tẹo nào? Chẳng có lý do gì để giận bạn cả.
Cảm ơn vì lời chúc của bạn
Chúc các bạn ăn Tết vui vẻ và hạnh phúc
Thân ái
Tue_NV

Em chỉ lo bác giận em thôi, bác không giận em ,em vui lắm! Bác không phải lăn tăn gì đâu. Tranh luận với bác để hiểu thêm về bác thôi mà. Bác chả dặn chị Hà Anh là cứ làm không phải hỏi ý kiến bác miễn là việc làm có lợi cho dân cho nước thì bác ủng hộ bác nhớ chưa?
Em chào tạm biệt bác, kính chúc bác luôn mạnh khoẻ, đừng giận em nhé!
  • 1

#94 huong259

huong259

    biết lệnh refedit

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 596 Bài viết
Điểm đánh giá: 350 (khá)

Đã gửi 11 February 2010 - 12:24 PM

Bạn lầm rồi. Tue_NV đã hỏi ngay nhà báo đó. Nhưng giờ vẫn chưa có câu trả lời. Không biết tại sao nữa????
Còn việc bạn trích dẫn của Hà Anh thì rất có thể bài viết đó có thể là mình chưa đọc. Nếu đọc rồi chắc chắn là mình cũng sẽ có ý kiến phản hồi. Chắn chắn là như thế và câu hỏi của mình cũng sẽ là như vậy.

Bạn đừng nghĩ là mình giận bạn. Mình không có giận tẹo nào? Chẳng có lý do gì để giận bạn cả.
Cảm ơn vì lời chúc của bạn
Chúc các bạn ăn Tết vui vẻ và hạnh phúc
Thân ái
Tue_NV

Anh phải gửi bài bình luận ngay dưới bài viết, gặp tác giả là người thiện chí tôn trọng bạn đọc, khônng bảo thủ họ sẽ trả lời. Gửi thư điện tử xác suất để nhận được câu trả lời chỉ là 0,001%
  • 1

#95 hoan2182

hoan2182

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2646 Bài viết
Điểm đánh giá: 832 (rất tốt)

Đã gửi 26 July 2010 - 09:52 AM

18 tuổi, đạo đức giả và giá trị của 'hoạt ngôn'
,
Mấy hôm nay, trên VietNamNet khá ầm ĩ vụ tranh luận về đề thi văn ĐH 2010. Từ hồi sang Mỹ học, thấy rõ giá trị của “hoạt ngôn", tôi cũng muốn bày tỏ chút ý kiến cá nhân về việc này.
Việc đưa nghị luận xã hội và đề thi Ngữ văn là cần thiết, và đáng lẽ phải làm từ nhiều năm nay rồi, chứ không phải chờ đến bây giờ, khi cả xã hội ngã ngửa ra khi thấy khả năng lập luận và trình bày vấn đề học trò Việt Nam quá kém.
Nhưng muộn còn hơn không. Dù sao, đây cũng là tín hiệu đáng hoan nghênh của một nền giáo dục rập khuôn kiểu mẫu.
Có người cho rằng, đề thi như vậy là “quá sức” với học trò, vì các em vẫn còn non nớt, chưa va chạm, chưa trải nghiệm cuộc sống nhiều.
Tôi cho rằng ý kiến như vậy vừa đánh giá thấp khả năng của học sinh, vừa mâu thuẫn với chính chương trình giáo dục hiện hành.
Các em đã 18 tuổi, cái tuổi được cầm lá phiếu đi bầu cử, cái tuổi con gái được phép lấy chồng, cái tuổi được lái xe máy vi vu rồi mà không có suy nghĩ độc lập về thói “vô trách nhiệm” và “đạo đức giả” được hay sao?
Hơn nữa, thử nhìn vào các tác phẩm văn học mà các em phải phân tích, bình luận từ lớp 6 tới lớp 12.
Tất cả đều là những chủ đề rất “nghiêm túc” như lòng yêu nước, về tình yêu giữa con người với con người, về sự nhân hậu và vị tha, về thói vị kỷ và tâm địa độc ác, về nhân và quả, về đủ những thứ cao siêu khác trong hàng trăm tác phẩm văn học kinh điển.
Đã yêu cầu các em học và hiểu các tác phẩm đó, sao không thể hỏi các em về “trách nhiệm” và “đạo đức” – hai phạm trù rất gần gũi của cuộc sống?
Vô trách nhiệm là khi lớp học bẩn mà chẳng ai chịu cầm chổi đi quét. Vô trách nhiệm là bài tập về nhà không chịu làm. Vô trách nhiệm là đổ hết việc nhà lên đầu bố mẹ, anh chị. Vô trách nhiệm là lớp giao cho mua bình hoa nhân dịp 20/11 nhưng không ai nhận.
Còn đạo đức giả ư? Đạo đức giả là khi quay bài nhan nhản mà vẫn nhận danh hiệu học sinh giỏi cuối năm. Đạo đức giả là khi ở nhà, ở trường thì "gọi dạ, bảo vâng", ra đường thì nói tục, chửi bậy "hay hơn hát". Đạo đức giả là “bề ngoài thơn thớt nói cười”, đến lúc sau lưng thì đặt điều, buôn chuyện nói xấu nhau.
Tất cả những chuyện đó, đời HS chẳng lẽ chưa gặp lần nào? Không xảy ra với mình thì cũng với với bạn bè xung quanh.
Vấn đề ở chỗ, người chấm bài phải đặt mình vào địa vị của đứa học trò 18 tuổi, chứ không phải ông thầy đầu bạc để mà đánh giá bài làm của các em.
Dẫn chứng của các em có thể chỉ mới đơn sơ, mộc mạc, nhưng nếu các em chạm được vào vấn đề và phát triển mạch lạc, thế là cũng đủ đáng khen rồi. Đừng bắt các em phải nêu ví dụ về Vinashin cho thói vô trách nhiệm, dù tôi tin rằng không ít học trò lớp 12 có đủ hiểu biết và tư duy để thảo luận vấn đề này.
Hơn nữa, đổi mới đề thi phải đi kèm với đổi mới học tập. Nếu quanh năm ngày tháng, các em chỉ biết cắm mặt vào chép sách văn mẫu (nói thật ngày xưa quyển văn mẫu là bạn tri kỷ của tôi). Rồi đùng một cái, đi thi bắt các em biện luận xã hội thì đúng là thả thằng không biết bơi xuống hồ nước. Và như thế thật là không công bằng với các em.
Giá trị của hoạt ngôn
Tôi không phải người có tư duy “Tây cái gì cũng nhất”, nhưng từ hồi đi học ở bên này, tôi thấy phục khả năng trình bày vấn đề của các bạn Mỹ. Bất kể các em teen hay các bạn cùng lớp, thường trình bày vấn đề rất rõ ràng, rành mạch, ngôn ngữ và lập luận rất thuyết phục chỉ trong vài câu nói.
Họ tóm tắt, rồi diễn giải vấn đề rất gọn gàng, đặc biệt là khả năng sử dụng ngôn từ rất tốt
Họ sử dụng từ ngữ đa dạng, với nhiều tầng lớp nghĩa và cấp độ khác nhau, đôi khi tùy vào độ “nóng” của cuộc tranh luận. Các bạn lớp tôi trình bày khoảng 5 câu mà lặp lại một từ nào đó 3 lần là họ sẽ xin lỗi vì “vốn từ có hạn”, kể cả khi từ đó là "từ chủ đạo”.

Nhiều lúc, tôi thấy ức chế vì mình cũng có ý kiến như thế, nhưng sao trình bày không thuyết phục bằng người ta.
Đôi khi tôi trao đổi ý kiến với các bạn cùng lớp, rồi các bạn ý diễn đạt lại, mình nghe thấy sáng sủa và hấp dẫn hơn hẳn.
Tất nhiên, cũng một phần do ngôn ngữ của mình không bằng các bạn, nhưng cũng do mình chưa quen trình bày vấn đề rắc rối chỉ trong vòng 2, 3 câu.
Thế nên, từ hồi ở bên này, tôi càng thấy rõ giá trị của “hoạt ngôn”. Và tôi thấy, nếu giáo dục Việt Nam thực sự chuyển mình theo hướng rộng mở và kích thích học trò trình bày và phát triển ý kiến của mình một cách mạch lạc thì các em HS thế hệ sau thật là may mắn. Nhưng cũng mong cải cách không nửa vời…
• Vũ Lan Hương (ĐH Northwestern, Mỹ)
  • 0

Gió đưa cây cải về trời

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...


#96 hoan2182

hoan2182

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2646 Bài viết
Điểm đánh giá: 832 (rất tốt)

Đã gửi 01 September 2010 - 11:57 AM

Văn hóa pháp lý
Một người làng chài lương thiện, thật thà làm ăn trên một khúc sông kia. Về mùa lũ, nước sông đổ về cuồn cuộn. Một lần ngồi trên thuyền, anh ta nghe tiếng kêu cứu rất khẩn cấp liền chèo thuyền vội tới nơi, thấy một người đang sắp chết đuối, vạn phần nguy cấp.
Anh ta vội vàng thò cây sào xuống cho người bị nạn bíu lấy leo lên thuyền. Xong do hấp tấp, đầu bịt sắt của cây sào đâm vào mắt người bị nạn. Cái sống cái chết gần kề nên người bị nạn nhịn đau, cố sức trèo lên thuyền. Sau khi được sưởi ấm, thay quần áo khô và băng bó vết thương cẩn thận, người ấy hồi phục. Song hắn lại đổi ân thành oán, bắt đền con mắt bị thương kia. Anh nhà chài lúng túng không biết xử trí ra sao. Người bị nạn liền đâm đơn đi kiện.
Gặp vụ kiện, quan huyện cũng rất đau đầu. Đứng về lý thì rõ ràng anh thuyền chài chọc thủng mắt của anh kia. Người bị nạn lại không biết điều, không nhớ ơn người đã cứu sống mình cho nên không thể phân giải bằng tình được. Hắn lại đòi nếu không bồi thường được con mắt thì anh nhà chài phải đi ở suốt đời cho hắn, bởi vì hắn không thể làm ăn được nếu không có con mắt ấy.
Tại công đường, quan hỏi anh làng chài:
Sao anh lại làm bị thương con mắt của hắn?
Người làng chài lúng túng chưa kịp đáp thì tên kia đã nhanh nhẩu cướp lời:
Tôi đang ở dưới nước, nó lấy sào đâm xuống làm con mắt của tôi bị hỏng.
Quan hỏi tên bị hỏng mắt:
Sao bảo lúc đó anh sắp chết đuối giữa dòng?
Không phải! Lúc ấy tôi ở giữa dòng nước chứ không phải sắp chết đuối.
Quan bảo người làng chài:
Vì anh làm mắt hắn bị thương, vậy anh phải làm lại cho mắt hắn lành như cũ.
Quan lại hỏi người kia:
Lúc anh chìm dưới nước, mắt đã bị thương chưa?
Còn tốt nguyên!
Bấy giờ, quan mới phán:
Vậy thì, thầy đội! Thầy cho lính quẳng tên này xuống đúng chỗ nó sắp chìm để anh thuyền chài tìm cách chữa cho hắn. Nếu không chữa được, ta sẽ bắt tội!

Thấy thái độ của quan kiêm quyết, anh chột mắt sợ quá, nếu lại bị ném vào dòng nước chảy ấy thì còn gì mà chữa, nên xin rút đơn.
Quan sai lính đánh cho ba chục roi về cái tội vô ơn.
TL (ST)
  • 1

Gió đưa cây cải về trời

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...


#97 thiep

thiep

    biết dimbaseline

  • Members
  • PipPipPipPipPip
  • 369 Bài viết
Điểm đánh giá: 260 (khá)

Đã gửi 01 September 2010 - 12:37 PM

Văn hóa pháp lý
Một người làng chài lương thiện, thật thà làm ăn trên một khúc sông kia. Về mùa lũ, nước sông đổ về cuồn cuộn. Một lần ngồi trên thuyền, anh ta nghe tiếng kêu cứu rất khẩn cấp liền chèo thuyền vội tới nơi, thấy một người đang sắp chết đuối, vạn phần nguy cấp.
Anh ta vội vàng thò cây sào xuống cho người bị nạn bíu lấy leo lên thuyền. Xong do hấp tấp, đầu bịt sắt của cây sào đâm vào mắt người bị nạn. Cái sống cái chết gần kề nên người bị nạn nhịn đau, cố sức trèo lên thuyền. Sau khi được sưởi ấm, thay quần áo khô và băng bó vết thương cẩn thận, người ấy hồi phục. Song hắn lại đổi ân thành oán, bắt đền con mắt bị thương kia. Anh nhà chài lúng túng không biết xử trí ra sao. Người bị nạn liền đâm đơn đi kiện.
Gặp vụ kiện, quan huyện cũng rất đau đầu. Đứng về lý thì rõ ràng anh thuyền chài chọc thủng mắt của anh kia. Người bị nạn lại không biết điều, không nhớ ơn người đã cứu sống mình cho nên không thể phân giải bằng tình được. Hắn lại đòi nếu không bồi thường được con mắt thì anh nhà chài phải đi ở suốt đời cho hắn, bởi vì hắn không thể làm ăn được nếu không có con mắt ấy.
.......
Thấy thái độ của quan kiêm quyết, anh chột mắt sợ quá, nếu lại bị ném vào dòng nước chảy ấy thì còn gì mà chữa, nên xin rút đơn.
Quan sai lính đánh cho ba chục roi về cái tội vô ơn.
TL (ST)

Ở đời, nhiều người mau quên ơn lắm bạn ạ. Có lẽ bây giờ vì đồng tiền mà người ta có thể giẫm đạp nhau mà sống mà quên bén cái ngày xưa ai đã giúp mình. Tôi đã trải qua 3 trường hợp như vậy rồi. Đôi lúc tôi sợ cái "làm ơn mắc oán" lắm, đôi lúc tôi nghiền ngẫm: "quả báo nhãn tiền" cho những kẻ vô ơn như vậy, ông trời có mắt mà.
  • 1

#98 hoan2182

hoan2182

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2646 Bài viết
Điểm đánh giá: 832 (rất tốt)

Đã gửi 22 December 2010 - 09:17 PM

Ba à, lại một 22/12 nữa lại đến rồi. Con gái của Ba đã học năm cuối, sắp ra trường rồi đó Ba. Ngày Ba ra đi, con vẫn chỉ là một cô bé 8 tuổi học lớp 3. Em gái con mới chỉ vừa lên 3 tuổi. Ngày Ba ra đi, em con vẫn chưa tròn miệng chữ. Con dại khờ đâu biết nói tiếng Chúc Ba yêu...
Ba biết không, ngày bé lúc nào con cũng tự hào khi mỗi ai đó hỏi đến Ba con. Nào là “Ba tao là bộ đội ấy”, , “Ba tao mặc áo màu xanh lá cây rất oai hùng nhé”. Mỗi lần như thế, con lại thao thao bất tuyệt kể về Ba với ánh mắt lấp lánh đầy sao. Nhưng... chưa một lần con biết đến 22/12 là ngày gì! Ba có giận con gái Ba không? Con biết là Ba luôn thương con mà. Ba sẽ không giận con đâu, Ba nhỉ? Chỉ bởi con dại khờ, chỉ bởi con quá nhỏ chưa biết chuyện đời, chuyện người, phải không Ba?

20/11 năm ấy, Ba bảo Ba bận việc không về. Mẹ buồn đứng nép bên gốc phượng chụp hình mà tà áo dài rủ xuống miên man. Đột ngột nhận tin: Ba bệnh! Mẹ bỏ việc nhà, bỏ mọi thứ lên Hà Nội với Ba. Con mới lên 8 - nhưng trở thành người lớn tuổi nhất trong gia đình lúc ấy, phải chăm em và lo toan việc nhà thay Mẹ. Tối tối, Bà ngoại phải lên ngủ cùng 2 chị em không con sợ ma mèo lắm! Ba biết điểm yếu này của con mà! Rồi Ba ra đi, không báo trước, không dặn dò con được câu nào. Ba bỏ Mẹ, bỏ chị em con lại trên đời chỉ trong 2 tháng ngắn ngủn mà kinh hoàng. Đến lúc đó, con vẫn chưa biết nói câu “Con chúc Ba yêu - chú bộ đội của cả nhà có ngày 22/12 tuyệt vời!” với Ba. Con đau buồn nhìn Mẹ xác xơ. Con đau buồn nhìn Ba còm cõi. Ba cười với con nhưng yếu lắm. Ba ôm con nhưng lạnh lắm. Tay Ba gầy, tóc Ba rụng để rồi làm tim Mẹ, tim con đau. Ba ra đi... mãi mãi không trở về... là mãi mãi! Hôm tang Ba, con khóc như mưa gió, đứng chống gậy bên di ảnh của Ba. Cũng từ đó, con không bao giờ khóc trước mặt mọi người nữa. Vì chưa có nỗi đau nào lớn xứng đáng để con khóc bằng nỗi đau mất Ba ngày ấy cả!
Lặng lẽ lớn lên, càng ngày càng giống Ba, con tự hào lắm lắm. Rồi con vào đại học. Năm nào 22/12 con cũng mua hoa về tặng Ba. Không biết ở trên trời Ba có nhận được không nhỉ? Hoa tặng rồi, nhưng hình như con vẫn chưa nói được câu quan trọng ấy với Ba, dù chỉ một lần. Ba biết không, hôm nay con ra đơn vị Ba, mọi người yêu con lắm nhé. Các Bác mời rượu con, bảo con gái Ba Phúc phải biết uống rượu chứ. Ba con giỏi, ngay cả uống rượu cũng giỏi - uống mà không bao giờ la đà, uống mà không bao giờ một lần để Mẹ biết là say! Con chẳng mấy khi uống rượu kể từ ngày Ba dạy con lúc nhỏ nữa nhưng hôm nay, con đã uống một chén – là chén rượu thay Ba.

Ba ơi, 13 năm đã qua đi, nhưng Ba vẫn là niềm tự hào, vẫn chiếm trọn trái tim của con, của em và của Mẹ. Và ngay giờ đây, con lại khóc như năm nào con mất Ba. Nhưng lần này, trong tiếng nấc, con sẽ nói được tiếng Chúc Ba yêu.....!
“Con chúc Ba 22/12 tuyệt vời Ba mãi là chú bộ đội đẹp nhất trong tim con!”
Yêu Ba nhiều!
Con gái rượu của Ba
Chúc mừng ngày Thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12/1944. Chúc các bác, các, anh, các chị cựu chiến binh và các Quân nhân là thành viên trên diễn đàn mạnh khoẻ hạnh phúc
  • 0

Gió đưa cây cải về trời

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...