Chuyển đến nội dung
Diễn đàn CADViet
Đăng nhập để thực hiện theo  
huyentran

Chán chả muốn chết!

Các bài được khuyến nghị

Hì, hết bùn rùi. Cảm ơn mọi người nhé. Hum qua do bức xúc quá nên mới ....

Mọi người thông củm cho HT nhé.

Cuộc sống luôn tươi đẹp vì có các bác Cadviet ở bên.

:s_big:

ngày mai trời lại sáng

không biết mốt thì sao :leluoi:

 

 

nắng mưa là chuyện của ông trời

nay chán mai vui là chuyện của ...........

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Hì, hết bùn rùi. Cảm ơn mọi người nhé. Hum qua do bức xúc quá nên mới ....

Mọi người thông củm cho HT nhé.

Cuộc sống luôn tươi đẹp vì có các bác Cadviet ở bên.

:s_big:

 

PCCC thấy buồn đêm lại mơ thấy... không biết có phải là điềm báo gì không! sao đời lại có chuyện buồn thế nhể!

 

Suốt ngày anh mang lưới ra đầu ngõ

Cá chẳng thấy đâu chỉ thấy rác với người.

Ai cũng lội, cũng bơi bì bõm.

Chỉ mình anh quăng lưới dở hơi! :leluoi:

 

buồn quá các bác ơi!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
ngày mai trời lại sáng

không biết mốt thì sao :leluoi:

nắng mưa là chuyện của ông trời

nay chán mai vui là chuyện của ...........

Của gì kệ ng ta,sao bác tò mò thế

Truyện nhà ng ta bác đừng quan tâm quá thế

:s_big:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Hì, hết bùn rùi. Cảm ơn mọi người nhé. Hum qua do bức xúc quá nên mới ....

Mọi người thông củm cho HT nhé.

Cuộc sống luôn tươi đẹp vì có các bác Cadviet ở bên.

:leluoi:

 

Khơ khớ,

Đời đi mót cũng hay đáo để. Khi thì mót được mấy cái vui, có lúc lại vớ phải cả đống buồn. Mà cái đống buồn to hơn mấy cái vui.

Kinh nghiệm của mình là mót được củ vui nào đem bẻ nhỏ chia ra xài dần cho nó được nhiều, được lâu. Còn mấy cái đống buồn thì chia bớt cho thiên hạ xài chùa để nó chóng hết các bác nhẩy.

Nói vậy mà không phải vậy đâu, các bác đừng bắt chước kẻo em mất cái nghề mót thì khô..... ổ ...... khổ.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Người làm văn hoá

 

truyện của tác giả Cao Năm

 

Ba giờ chiều. Tôi có việc tìm người quen tên là Trường, mà chúng tôi vẫn gán cho cái tên đệm là Môi Trường, vì anh làm ở phòng quản lý môi trường quận.

Lần đầu tiên đến khu vực cơ quan quận, một toà nhà năm tầng xây hình chữ U liền khối, các cửa sổ, cửa ra vào đều lắp kính màu, trông hiện đại và lịch sự lắm, tôi cứ ngơ ngơ ngáo ngáo. Không biết đường nào mà tìm. Không gặp ai mà hỏi. Vắng vẻ và im lặng đến lạnh người, hay cái lạnh của những chiếc máy điều hoà nhiệt độ trong các phòng thoát ra. Tôi gõ cửa mấy tiếng cho có phép lịch sự, chứ thực ra cửa phòng chỉ khép hờ. Nhưng cũng chỉ nghe thấy những tiếng ồn ã từ trong phòng vọng ra. Không thể nán chờ được nữa, tôi đánh bạo bước vào:

-Xin lỗi hỏi, anh Môi Trường...

Không để tôi nói hết câu, một cô mặc áo ngắn tay bỏ trong váy màu hoàng yến, đang ngôi vắt vẻo trên bàn, vội nhẩy xuống:

-Đây làm đ. gì có môi trường!

-Dạ, anh Môi Trường kỹ sư... - Tôi vội giải thích. Nhưng một cô người thanh mảnh, vận áo ngắn hở nách hở ngực, đi đôi guốc cao gót dễ tới chín phân, tay cầm miếng dưa đỏ nhồm nhoàm nhai, vội ngắt lời tôi:

-Kỹ sư thì ối. Đây cũng toàn đại học cả.

Tôi nhìn xéo cả bốn cô trong phòng. Dễ chưa cô nào đến ba mươi. Cái cô ngồi ghế trong đang nhằn từng hạt dưa nhổ phì phì xuống bàn, trông rắn rỏi hơn cả, cũng chỉ khoảng hăm bảy hăm tám. Cô mặc váy áo màu hoàng yến dễ chừng trẻ nhất, khoảng hăm mốt hăm hai. Còn hai cô đang ngồi ghế bày khoe đôi chân trắng nõn nà lên mặt bàn, trông khó đoán tuổi, nhưng cũng không thể hơn cái cô nhằn hạt dưa kia. Trước mắt họ, thật tôi không còn nhận ra đấy là cái bàn làm việc trong công sở được tạo ra bằng thứ vật liệu kết dính đắt tiền phốc-mi-ca, hay một góc chợ thu nhỏ với những vỏ dưa, xơ mít, dao con, giấy báo gói, giấy lau tay ngổn ngang từng đống trên bàn, duới nền nhà. Tôi thật không dám nhìn lâu vào những thứ ấy, trong căn phòng lịch sự với những con người ăn mặc diêm dúa, nhìn bên ngoài cũng rất lịch sự và hiện đại như những vật dụng trong phòng giữa buổi làm việc chiều nay. Đành lần nữa cất tiếng:

-Các chị làm ơn chỉ dùm chỗ anh Môi Trường làm việc ở đâu ạ?

Vẫn cô mặc váy màu hoàng yến:

-Đã bảo đây làm đ. gì có môi trường với chả môi chềnh!

Cô trông mặt rắn rỏi, vẫn cầm miếng dưa trên tay, hơi ngẩng lên:

-Ông lên tầng trên mà hỏi.

Tôi thấy thất vọng. Chỉ còn biết bước rảo ra cửa, như muốn thoát nhanh khỏi nơi này. Nhưng không hiểu sao vẫn buột miệng hỏi vớt vát:

-Thế đây là phòng gì ạ?

Cô mặc váy áo màu hoàng yến ném cái vỏ dưa lên bàn, xổ ra một tràng:

-Thế ông không nhìn cái biển treo lù lù ở cửa đấy à? Đây là phòng văn hoá. Chúng tôi là những người làm văn hoá, chứ đ. phải môi trường môi chềnh gì đâu nhá. Xin ông ra cho người ta nhờ!

Đến nước ấy thì tôi không thể không bước nhanh ra khỏi phòng. Nhưng ra đến cửa, như muốn xác minh lời cô kia vừa nói, tôi ngửa mặt lên tìm cái biển. Một tấm mi-ca hình chữ nhật nền màu xanh nước biển nhã nhặn, giữa viết hàng chữ trắng phau treo trên cửa ra vào"Phòng văn hoá". Ôi, đúng là mình vào nhầm phòng rồi. Đây là phòng văn hoá, với những con người làm văn hoá, như họ vừa nói, chứ có phải phòng quản lý môi trường đâu. Ới Môi Trường ơi là Môi Trường! mày ở đâu? Cái phòng môi trường nơi mày làm việc ấy...?

Tôi bải hoải leo cầu thang lên tầng bốn, rồi tầng năm của cái toà nhà kiến trúc hiện đại và lịch sự với những cửa sổ, cửa ra vào lắp kính màu và trong phòng vù vù máy điều hoà nhiệt độ mà miệng cứ lắp bắp, chỉ muốn gọi toáng lên xem cái thằng bạn của tôi nó ở đâu. Nhưng tôi không dám cất tiếng, sợ làm khuấy động sự yên tĩnh và vắng vẻ đến rợn người của cái toà nhà kiến trúc hiện đại và lịch sự này./.

 

Suốt ngày anh mang lưới ra đầu ngõ

Cá chẳng thấy đâu chỉ thấy rác với người.

Ai cũng lội, cũng bơi bì bõm.

Chỉ mình anh quăng lưới dở hơi! :leluoi:

 

cảm ơn bạn HUYỀN TRÂN đã thả 4 câu thơ trên

 

PCCC chúc các bác vui vẻ trẻ mãi đến già!

 

( bài viết cuối cùng của PCCC)

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Hì, hết bùn rùi. Cảm ơn mọi người nhé. Hum qua do bức xúc quá nên mới ....

Mọi người thông củm cho HT nhé.

Cuộc sống luôn tươi đẹp vì có các bác Cadviet ở bên.

:leluoi:

TranHuyen hết buồn chưa

Sang khách sạn này nghỉ ngơi cho đỡ buồn

rồi về

Nhớ chụp nhiều ảnh cho anh em coi nghe!

http://dantri.com.vn/Thegioi/Le-khai-truon...8/11/261222.vip

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
PCCC thấy buồn đêm lại mơ thấy... không biết có phải là điềm báo gì không! sao đời lại có chuyện buồn thế nhể!

buồn quá các bác ơi!

He he bác PCCC buồn vì lâu nay ko có ai nhà cháy để bác vác cái vòi rồng ra chứ gì!!!!!!!?????????????? :leluoi:

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Người làm văn hoá

 

truyện của tác giả Cao Năm

 

-Thế ông không nhìn cái biển treo lù lù ở cửa đấy à? Đây là phòng văn hoá. Chúng tôi là những người làm văn hoá, chứ đ. phải môi trường môi chềnh gì đâu nhá. Xin ông ra cho người ta nhờ!

Đến nước ấy thì tôi không thể không bước nhanh ra khỏi phòng. Nhưng ra đến cửa, như muốn xác minh lời cô kia vừa nói, tôi ngửa mặt lên tìm cái biển. Một tấm mi-ca hình chữ nhật nền màu xanh nước biển nhã nhặn, giữa viết hàng chữ trắng phau treo trên cửa ra vào"Phòng văn hoá". Ôi, đúng là mình vào nhầm phòng rồi. Đây là phòng văn hoá, với những con người làm văn hoá, như họ vừa nói, chứ có phải phòng quản lý môi trường đâu. Ới Môi Trường ơi là Môi Trường! mày ở đâu? Cái phòng môi trường nơi mày làm việc ấy...?

 

( bài viết cuối cùng của PCCC)

Hic phải gọi là : PHÒNG {VĂNG} HÓA chứ

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Chả hiểu mọi người nói gì. An ủi tui hay xúc xỉ ko cần xiẻng. Buồn!

bùn cười quá chán không buồn chết!

he he biết rồi nhá!

biết ngay mừ!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
cảm ơn bạn HUYỀN TRÂN đã thả 4 câu thơ trên

 

PCCC chúc các bác vui vẻ trẻ mãi đến già!

 

( bài viết cuối cùng của PCCC)

Sao bảo bài viết cuối cùng lại còn thêm đoạn

bùn cười quá chán không buồn chết!

he he biết rồi nhá!

biết ngay mừ!

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Sao bảo bài viết cuối cùng lại còn thêm đoạn

tại vì nhớ HUYỀN TRÂN không chịu được đành không chết nữa! đời còn dài thiếu gì lúc chết he he he!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
tại vì nhớ HUYỀN TRÂN không chịu được đành không chết nữa! đời còn dài thiếu gì lúc chết he he he!

 

Mệt với ông pccc này quá, chuyên đi chọc ngoáy người khác. Có phải bác chuyên gia nén đá hội nghị không :leluoi:)

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Mệt với ông pccc này quá, chuyên đi chọc ngoáy người khác. Có phải bác chuyên gia nén đá hội nghị không :leluoi:)

 

sợ nhất là người đổ thêm dầu vào lửa thôi! em toàn đổ nước lã thôi mừ bác Hĩ hĩ !

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
sợ nhất là người đổ thêm dầu vào lửa thôi! em toàn đổ nước lã thôi mừ bác Hĩ hĩ !

hy vọng bác không đổ lên cột điện đang cháy :leluoi:

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
hy vọng bác không đổ lên cột điện đang cháy :leluoi:

biết dồi khổ lắm lói mãi em chã em chã ạ!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
biết dồi khổ lắm lói mãi em chã em chã ạ!

Uh bác PCCC biết hết chứ lỵ!!!!!!!! . Chứ cột điện cháy mà xịt vòi rồng là bị giật điện teo bugi à nghen :leluoi: :s_big:

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

PCCC là Phòng cháy chữa cháy phải ko nhỉ mọi người ui??? Nếu đúng thì bản chất lộ ra rồi đấy!

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
PCCC là Phòng cháy chữa cháy phải ko nhỉ mọi người ui??? Nếu đúng thì bản chất lộ ra rồi đấy!

bản chất gì cơ !!!!

 

 

 

chả lẽ yêu là có tội

 

thương người cúng là có tội

 

còn lừa đảo

 

chỉ là lừa đảo không thôi ư!

 

 

 

 

PCCC là phòng cháy chữa cháy đúng đó em à!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
bản chất gì cơ !!!!

chả lẽ yêu là có tội

 

thương người cúng là có tội

 

còn lừa đảo

 

chỉ là lừa đảo không thôi ư!

PCCC là phòng cháy chữa cháy đúng đó em à!

Giời ơi, thế là có tật giật mình rồi nhá. Người ta chỉ nói bản chất lộ ra, còn có nói nó có tội gì đâu. Hơ hơ, tự vơ vào kìa.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Giời ơi, thế là có tật giật mình rồi nhá. Người ta chỉ nói bản chất lộ ra, còn có nói nó có tội gì đâu. Hơ hơ, tự vơ vào kìa.

Thôi thôi em xin hai bác,

HT giận thì PCCC bớt nhời,

Cơm sôi nhỏ lửa một đời vẫn còn anh em.

 

Cười lên đê cho đời thêm mắm muối,

Giận làm chi cho Cadviet mất người.

 

Cám ơn, cám ơn hai bác lắm lắm.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Giời ơi, thế là có tật giật mình rồi nhá. Người ta chỉ nói bản chất lộ ra, còn có nói nó có tội gì đâu. Hơ hơ, tự vơ vào kìa.

 

đúng gồi PC chỉ có tội yêu thôi không phải là vơ vào đâu bản chất củ PC là yêu nhưng PC vô duyên lắm chửa có ai chịu yêu PC cả !

 

vừa sưu tầm xong:

Lái gà

'’Thái quá sinh bất cập''. Ðối chiếu với cuộc sống thường ngày, qủa thật lời dậy của tiền nhân chẳng sai. Bạn thử nghĩ xem : Nếu món ăn thật ngon mà ta ăn qúa nhiều nhất định sẽ bội thực. Nói nhiều hay vấp, hay sai. Yêu ''qúa'' người được yêu cảm thấy như bị cầm tù. Tư duy ''thái quá'' trở thành cực đoan. Tham ''quá'' thì thâm... và còn rất nhiều thí dụ tương tự khác.

Hà nôi bây giờ vắng cảnh sát giao thông

Đường biến thành sông, phố mông mênh biển

Cái rét kéo về buồn nghiêng dáng mẹ

Đan áo mùa đông che tấm thân gầy

 

Trời vẫn còn nằng nặng những đám mây

Sông vẫn chảy giữa lòng đường Hà nội

Anh vẫn gửi tới em ngàn lời xin lỗi

Mong một chiều đông em lội nước trở về…

 

gửi bác Bình trưởng thôn giá xăng dầu đang dẻ sao bác không mua xăng dầu về đổ. bác tiếc tiền á he he he!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
đúng gồi PC chỉ có tội yêu thôi không phải là vơ vào đâu bản chất củ PC là yêu nhưng PC vô duyên lắm chửa có ai chịu yêu PC cả !

Người yêu người ; sống để yêu nhau . Câu này ai nói mà mình quên PCCC nhẻ

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Thôi thôi em xin hai bác,

HT giận thì PCCC bớt nhời,

Cơm sôi nhỏ lửa một đời vẫn còn anh em.

 

Cười lên đê cho đời thêm mắm muối,

Giận làm chi cho Cadviet mất người.

 

Cám ơn, cám ơn hai bác lắm lắm.

Hứ. Ko dám đâu!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Người yêu người ; sống để yêu nhau .

 

PCCC xin thân mật tặng HUYỀN TRÂN câu thơ:

 

Người yêu người ; sống để yêu nhau

 

Đây là câu thơ của cụ Nguyễn Du dễ thế mà cũng hỏi!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để nhận xét

Bạn cần phải là một thành viên để lại một bình luận

Tạo tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Điều đó dễ mà.

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn có sẵn sàng để tạo một tài khoản ? Đăng nhập tại đây.

Đăng nhập ngay

Đăng nhập để thực hiện theo  

×