Chuyển đến nội dung
Diễn đàn CADViet
  • Thông báo

    • Nguyen Hoanh

      CADViet đã hoàn tất nâng cấp   14/09/2017

      Chào các bạn, CADViet đã hoàn tất việc nâng cấp lên phiên bản mới. Tất cả các chức năng đã hoạt động theo kỳ vọng của ban quản trị. Nếu có vấn đề gì cần phản hồi, các bản post ở đây nhé: Trân trọng, Nguyễn Hoành.
Đăng nhập để thực hiện theo  
Mũn xinh

Nghịch lý

Các bài được khuyến nghị

Tôi đang nói những lời của sự thật chứ không hề cường điệu một chút nào. Cứ mỗi lần có bạn nước ngoài đến Hà Nội lại chẳng biết đưa họ đi đâu. Lần thứ nhất đưa đi Văn Miếu, lần thứ hai Văn Miếu, lần thứ ba cũng Văn Miếu và lần thứ bao nhiêu không nhớ nữa cũng lại món Văn Miếu.

 

Văn Miếu là một địa chỉ Văn Hóa rất đáng tự hào của người Việt Nam nhưng lại của người xưa từ hơn 1000 năm trước để lại. Ngày nay chúng ta có gì hỡi các vị? Thật khó trả lời phải không thưa các vị?

 

Bởi thế mà hai tiếng World Cup vang lên như một niềm vui mà cũng là một nỗi cay đắng. Và lúc này, chính tôi đang đợi đến đêm mai World Cup trở về. Trở về đi World Cup. Nếu không ta buồn và trống rỗng lắm thay. Ta thật tội nghiệp. Nhưng ta biết đi đâu và xem gì bây giờ???

 

Trực Ngôn (tuanvietnam.net)

Hãy ngược dòng thời gian về World Cup 1996 thăm bến cảng Vinashin

 

Lời ngỏ của chủ tịch Hội đồng quản trị

LoiNgo.jpg

Chào mừng quý vị đến với Cổng thông tin điện tử của Công ty Tài chính Công nghiệp Tàu thuỷ!

Công ty Tài chính Công nghiệp Tàu thuỷ (VFC) là một tổ chức tín dụng Nhà nước được thành lập từ năm 1998, thực hiện chức năng của một trung gian tài chính phục vụ các nhu cầu đầu tư và phát triển thuộc Tổng Công ty Công nghiệp Tàu thuỷ (nay là Tập đoàn Kinh tế VINASHIN). Dưới sự lãnh đạo của Tập đoàn Kinh tế VINASHIN, bằng tâm huyết, sự vươn lên không ngừng, cùng với chiến lược đầu tư đúng đắn vào con người và công nghệ, VINASHIN Finance đã từng bước làm tốt được vai trò là một tổ chức tín dụng thuộc Tập đoàn kinh tế mạnh, đồng thời vươn lên một vị thế mới trên thị trường tài chính tiền tệ Việt Nam và Quốc tế.

Với phương châm uy tín và chất lượng hàng đầu, VFC sẵn sàng cung cấp cho quý khách hàng các dịch vụ tài chính, các dịch vụ tư vấn tốt nhất, đa dạng nhất nhằm tối đa hoá lợi ích của quý khách hàng. VFC sẽ luôn là một người bạn đồng hành đáng tin cậy của quý khách hàng .

Bằng sức trẻ, sự năng động sáng tạo và tính chuyên nghiệp trong mọi hoạt động, VFC đã và đang đóng góp một phần không nhỏ để xây dựng VINASHIN ngày một vững mạnh, vì một tương lai phồn thịnh của ngành Công nghiệp Tàu thuỷ Việt Nam nói riêng và nền Kinh tế Việt Nam nói chung.

VFC xin bày tỏ lòng cảm ơn chân thành tới sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, sự chỉ đạo sáng suốt của Tập đoàn Công nghiệp Tàu thuỷ Việt cảm ơn sự tin tưởng và hợp tác của Quý khách hàng trong suốt thời gian qua. Chúng tôi tin tưởng rằng, với sự ủng hộ nhiệt thành và mối quan hệ hợp tác ngày càng bền chặt, Công ty Tài chính Công nghiệp Tàu thuỷ sẽ tiếp tục khẳng định được vị thế của mình trên thị trường Tài chính trong nước và quốc tế.

Trân trọng,

Phạm Thanh Bình

Chủ tịch Hội đồng Quản trị.

http://www.vinashin-finance.com.vn/default/4/default.aspx

 

Cam kết thương hiệu Vinashin Finance

http://www.vinashin-finance.com.vn/default...aspx?DataID=217

Bước chuyển quan trọng của ngành đóng tàu

http://www.nasico.com.vn/home/index.php?op...age&lang=vi

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Bài trên blog Nguyễn Quang Lập.

 

Tối qua đi uống rượu về, thấy tin ông Philipp Roesler là người gốc Việt đầu tiên trong nội các Đức, sướng rêm, máu tự hào dân tộc nổi lên, dù đã say vẫn nốc hết ly rượu to, hút hết nửa bao thuốc mới chịu lên giường. Lên giường rồi vẫn không ngủ được, cứ nghĩ vẫn vơ, giá mình là bố Philipp Roesler, nghe tin này thì sẽ thế nào nhỉ? Mới nghĩ đến thế đã nước mắt dàn dụa.

 

Philipp Roesler phiên âm ra tiếng Việt là Phi-líp Rơs-lờ, người Việt mình thích nói tắt, gọi là cu Lờ cho nó đậm đà bản sắc dân tộc. Cu Lờ máu Việt toàn tòng, mới 36 tuổi đã làm bộ trưởng của một nước to đùng, dù biết bộ trưởng nước tây hôm nay nhậm chức hôm sau có thể mất chức, chứ không phải như ta, đã lên đến chức đó rồi thì cứ nhè vinh hoa phú quí mà thẳng tiến, thì cũng cứ sướng cái đã.

 

Mới hay cái môi trường nó quan trọng đến thế nào. Hoàn cảnh như cu Lờ nếu ở ta giỏi lắm cũng chỉ được như bác sĩ Sao Hồng ở Nha Trang, ngày đi rạch bụng người tối lên blog tán gái, thế là oách lắm rồi. Cái chân Viện trưởng cũng chả có, đừng nói Bộ trưởng y tế, còn khuya.

 

Ở ta xem lý lịch, giá quê Cần Thơ, Bến Tre thì còn hy vọng chứ Khánh Hoà thì kẹt rồi, lại còn không cha không mẹ, không họ hàng thân thích, nói chuyện làm bộ trưởng khác nào đơm đó ngọn tre. Còn bảo làm bộ trưởng lúc 36 tuổi thì có đánh chết cũng chẳng dám mơ.

 

Tuổi ấy xưa Võ đại tướng đã làm bộ trưởng, xa hơn nữa cụ Trần Phú làm tổng bí thư lúc 24 tuổi, nhưng cái thời ấy đã đi vào dĩ vãng, ít có cơ may quay trở lại. Bây giờ nghe ông Hoàng Trung Hải 46 tuổi làm phó thủ tướng ai ai cũng mắt trợn mồm há, nói trẻ quá trẻ quá. Đừng nói 46 tuổi, năm sáu mươi tuổi vẫn cứ còn là trẻ, đến tuổi đái ướt quần rồi vẫn cứ còn trẻ như thường.

 

Thiên hạ bàn tán cả tháng nay về một ông nào đấy nói chỉ có tiến sĩ mới có khả năng đột phá tư duy. Chả biết tiến sĩ có đột phá tư duy hay không chứ tuổi trẻ có khả năng đột phá tư duy là cái chắc. Mình từ khi lớn khôn đến giờ đã hơn ba mươi năm, năm nào cũng nghe trên hô hào trẻ hoá trẻ hoá, trẻ hoá thế nào mà lực lượng đái ướt quần ngày càng phát triển rầm rộ, ghế nhỏ ghế to không chỗ nào là không có mấy ông đó chiếm giữ.

 

Mình uống rượu tán phét với mấy ông tổ chức, nói các ông tuyển cán bộ đừng có nhìn vào lý lịch, thời buổi chia tỉnh nhập tỉnh tùm lum, khai lại cái tuổi có gì là khó. Các ông cứ lùa tất cả vào toilet bảo đái, cứ ông nào đái ướt quần thì cấp ngay sổ hưu. Làm thế thật kiên quyết, bảo đảm có ít nhất 60% ghế trống dành cho tuổi trẻ.

 

Nói thật giá nước ta có vài mươi anh như Philipp Roesler, kẹt lắm thì năm bảy anh cũng được, giữ những vị trí quan trọng thì đất nước mình chắc sẽ khá lên nhiều. Một ông nhà văn nói chơi vui, nói lãnh đạo nước mình không có ai để mình gọi bằng thằng cả, toàn phải gọi bằng anh bằng ông bằng cụ, chán mớ đời.

 

Nghĩ đến đây bỗng nhiên mơ mình có cái quyền tuyển chọn lãnh đạo, lập tức chạy sang Đức gặp cu Lờ, nói ê cu, mày về giải quyết vụ Bauxite Tây Nguyên thật ngon lành, tao cho mày làm thủ tướng. Mày làm thủ tướng 5 năm nếu tham nhũng nước mình không còn là quốc nạn thì mày ưa gì làm nấy, tụi tao sẽ nhất tề gọi mày là Anh giai dân tộc, gọi thế cho nó máu.

 

Mơ thế thôi, chả chắc cu Lờ nó chịu nghe cho, dù gì đầu gà tây còn hơn má lợn ta. Vả lại cu Lờ có tài đến giời mà chạy đâu cũng đụng phải 16 chữ vàng thì làm được cái gì tốt. Nói thế để thông cảm sâu sắc với thủ tướng đương nhiệm, tuyệt không có ý gì khác, xin thành thật khai báo .

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Suy ngẫm: Quát dân (blog Hiệu Minh)

 

“Quát” ở đây là bác Đào Duy Quát, TBT báo Điện tử ĐCS VN, “Dân” là bác Nguyễn Trung Dân, cựu phó TBT báo Du lịch. Mạn phép dùng tên của hai vị cho entry này.

 

Người đọc bình thường ít ai nhớ tên lãnh đạo của các tờ báo. Họ chỉ nhớ bài nào hay và nhà báo nào viết. Nhưng riêng trường hợp bác Quát và bác Dân này thì có hai sự kiện liên quan đến người hàng xóm vĩ đại đã làm các ông trở nên rất nổi tiếng.

 

Báo Du lịch số Xuân 2009, do các bài viết về Trường Sa, Hoàng Sa đã bị đình bản ba tháng. Báo dám in một bài của nhà thơ Bùi Minh Quốc, người từng có thời bị coi là bất đồng chính kiến. Và một bài khác có tựa đề “Ải Nam Quan” lại trích đăng bài thơ “Hận Nam Quan” trong vở kịch của Hoàng Cầm.

 

Con trai bác Trung Dân là nhà báo trẻ Trung Bảo có bài “Tản mạn cho đảo xa”, ca ngợi biểu tình phản đối chính sách của Trung Quốc đối với các quần đảo của Việt Nam năm 2007.

 

 

Báo Du lịch

 

Lề phải đã “quát” lề trái. Sau vụ báo Xuân này, bác Dân bị đình chỉ chức vụ và thu thẻ nhà báo.

 

Vụ xử lý báo chí ấy đã xong nhưng dư chấn vẫn âm ỉ.

 

Gần đây, dư luận lại bùng lên khi người ta so sánh với bác Quát vì một “tai nạn nghề nghiệp” mấy tuần trước (nguyên lời của bác Quát).

 

Vụ này thì hơi “lạ”. Báo Điện tử của Đảng Cộng sản Việt Nam do bác Đào Duy Quát làm Tổng Biên tập, Trung ương Đảng là cơ quan chủ quản, đã dịch ra và đăng tải bài “Hải quân Trung Quốc diễn tập tại biển Đông” do báo Hoàn Cầu (Trung quốc) xuất bản.

 

Bài báo phô trương sức mạnh của Trung quốc tập trận tại biển Đông có Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, và dường như “giúp” bạn xác lập chủ quyền vùng đảo biển đang tranh chấp với ta.

 

Trong thực tế, chính đám blogger rỗi việc “bới ra” vụ động trời này. Theo một nghĩa nào đó, quyền lực thứ 5 (blog) đã “quát” báo chí lề phải. Bài đã được rút xuống và lời xin lỗi bạn đọc sau vài tuần chậm trễ.

 

Bác Quát bị phạt 30 triệu đồng và bị khiển trách.

 

Tuy nhiên, so sánh hai vụ, người ta không khỏi băn khoăn.

 

Một bên đăng báo khuyến khích lòng yêu biển đảo không “đúng lúc” và không được “phép” nên bị tước thẻ, cách chức.

 

Bên thứ hai đăng bài vi phạm nghiêm trọng đến chủ quyền quốc gia chỉ bị phạt rất nhẹ.

 

Báo Du lịch cho đến hôm nay sau khi bị đình bản, dù đã hơn 5 tháng, toàn bộ nhân viên bị nghỉ việc, không có lương ăn. Bác Dân thì chưa biết khi nào được cầm bút trở lại.

 

Hôm qua (3/10/2009), coi như “xử lý xong rồi”, bác Quát đã đàng hoàng phát biểu tại lễ trao giải cuộc thi tìm hiểu “Biển, đảo Việt Nam” ở Quảng Ninh, rằng, cuộc thi đã tạo sự chuyển biến mạnh mẽ trong nhận thức và hành động của các cấp, các ngành và các tầng lớp nhân dân về vị trí, chiến lược của biển, đảo nước ta.

 

Chỉ có điều bác Quát “quên” không nói, chính vị TBT lại không làm tròn bổn phận đó.

 

Tờ báo bé bị kỷ luật nặng vì lỗi nhẹ. Tờ báo lớn bị khiển trách nhẹ dù lỗi rất nghiêm trọng.

 

Dân thấp cổ bé họng dễ bị quát hơn quan. Vì thế, chuyện Quát Dân vẫn còn mãi.

 

Hiệu Minh. 4 October 2009.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Trần Thu Trang

Nghịch lý

 

1. Chợt nghĩ ra khi ngồi trong viện Mắt

Nằm đợi mổ cận thị

Bệnh nhân liếc láo liên

Bác sĩ, kỹ thuật viên

Ai cũng đeo kính hết!

 

2. Chợt nghĩ ra khi đi mua đồ nội thất

Người lâu nay vẫn hô

Phản đối bọn phá rừng

Kiên quyết bảo thợ mộc

Đóng gỗ thịt, nghe cưng!

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

"Hà Nội cần có ý tưởng lớn, như việc xây dựng đường hầm dưới lòng đất. Khi mưa lớn chúng ta có thể rút người và xe ra sau đó trút nước xuống như ở thành phố Kuala Lumpur - Malaysia.", Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo bộc lộ.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

"Kinh nghiệm tốt nhất vẫn là huy động chính sức dân và huy động tại chỗ. Do đang đi kiểm tra dưới cơ sở nên tôi thấy nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại Nhà nước lắm. Cứ chờ trên về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia chứ không đem hết sức ra tự làm"- Từ Mỹ Đức - Hà Nội, Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị trao đổi với VietNamNet qua điện thoại chiều 2/11.

 

http://vietnamnet.vn/chinhtri/2008/11/811500/

 

 

"Giảm giá nên giảm từ từ chứ không nên tụt mạnh xuống sẽ dễ bị sốc!"

- Lê Xuân Trình, Phó Tổng Giám Đốc Tổng công ty Dầu VN trả lời câu hỏi vì sao giá xăng dầu tại VN không giảm mạnh như giá quốc tế.

 

“Xin lỗi, tôi chỉ nói một câu thôi nhé. Đúng là mất dạy!” - Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, cha đẻ của ca khúc “Đoàn vệ quốc quân” đã thốt lên sau khi nghe toàn bộ bài xuyên tạc ca khúc này trong “Sách đỏ FPT”. Một số nhạc sĩ khác cũng thốt lên tương tự khi biết ca khúc của mình được "chuyển thể" trong cuốn sách đó.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Giấc mộng đêm hè.

 

Đêm khuya, năm chàng sinh viên nằm trên sân thượng ký túc xá ngắm nhìn bầu trời lấp lánh đầy sao. Gió từ sông Sài Gòn dịu dàng thổi từng cơn. Một chàng bỗng nói:

 

- Hôm qua ba má dưới quê bán lúa gởi cho tao một tỷ đồng. Ba tao viết trong thư:

 

“Dạo này gia đình khó khăn vì phải dành dụm sắm thêm bốn chiếc xe hơi nữa vì ba bắt đầu lớn tuổi, đi cày ruộng mà không ngồi xe máy lạnh thấy bực bội lắm.

 

Bữa trước trời không chịu mưa, em gái mày phải liên hệ với nhà máy mua nước ngọt Coca Cola về tưới ruộng, chưa biết lúa mọc ra sao nhưng kiến làng mình uống nước ấy nhiều quá, chỉ cần bắt một con thả vào nồi cơm là tất cả ngọt như chè.

 

Không hiểu tại sao độ rày dân thành phố đổ dồn về quê, người thì cắt cỏ, người thì chăn trâu, họ nói vậy vẫn sướng hơn thành thị bị kẹt xe mà chật chội. Nhiều cô đẹp lắm, mặc váy đầm, phấn son đầy mình cứ giành cấy lúa với phun thuốc trừ sâu; nhà ta cũng có mấy hoa hậu xin được nấu cám heo mà ba còn hỏi xem có trình độ Anh văn bằng C không đã.

 

Tội nghiệp em trai mày khóc quá trời, nó học xong nhà trường đày sang Pháp thực tập, nó nhờ ba chạy để được về làng nhưng ba nghĩ ai cũng thế thì bao giờ những dân ở đấy mới có văn hóa nên lại thôi.

 

Số tiền một tỷ này gửi cho mày là lấy tạm ở tiền ăn trầu của bà ngoại, ba biết như thế là ít nhưng con chịu khó, nếu thiếu mượn đỡ bạn bè, tuần sau ba gửi tiếp”.

 

Cả bọn nghe xong, an ủi:

- Tội nghiệp mày ghê!

- Càng nghèo càng ráng học nghe em.

 

Chàng thứ hai thổ lộ:

- Chưa khổ bằng tao. Sáng nay thầy hiệu trưởng gọi lên cảnh cáo vì bỏ cơm ở nhà ăn tập thể sinh viên. Chán quá, quanh đi quẩn lại cũng mấy chục món đó: heo quay, vịt bát bửu, gà nhồi hạt sen, cá lóc đút lò, cua rút xương, tôm càng hấp rượu… ai mà nuốt cho được. Đề nghị bao nhiêu lần là thực đơn phải có rau muống nấu cà, nhà trường hứa sẽ giải quyết rồi đâu lại hoàn đó. Tuần trước anh thằng bạn bên Mỹ gửi về một hũ mắm nêm, cả lớp thèm quá phải trùm chăn chấm với bánh mì vì sợ giáo vụ phát hiện tịch thu.

 

Những tiếng kêu phẫn nộ vang lên:

- Sao trắng trợn thế nhỉ?

- Đúng là miếng ăn là miếng nhục rồi.

- Để tao kể tiếp. Đã thế đồ ăn họ chế biến rất bừa bãi. Ví dụ như món canh chua, rau được thái nhỏ như sợi tóc, ướp với nước cốt me bảy ngày, rồi họ đem từng sợi nhồi vào củ nhân sâm, hấp lên. Sau đó lấy ra cho vào bụng cá, mang cá ấy thả xuống nước mưa hứng trên là sen vào những đêm trăng rằm, tiếp theo cá được các thiếu nữ câu lên bằng cần câu vàng, sau đó cho vào máy vi tính xử lý nửa ngày, lôi cá ra bắt làm bản kiểm điểm, bắt cá xem chương trình ca nhạc thời trang. Cuối cùng cho cá vào chậu vẽ các cô mặc áo tắm rồi mới mổ bụng cá lấy rau ra. Chế biến cẩu thả như thế mà lại trách tao không chịu ăn thì có dã man không?

 

Cả bọn gào lên:

- Dã man quá!

 

Chàng thứ ba thét:

- Tớ mới thực sự bi kịch. Vừa rồi tớ lò mò xuống khu vệ sinh định tắm thì chả gặp một ai. Nước nóng, nước lạnh, xà bông thơm, khăn bông, dầu gội đầu, máy sấy tóc, kem dưỡng da để ngổn ngang, thứ nào cũng còn nguyên trong hộp. Chưa kịp làm gì đã bị những người phục vụ đổ xô ra hỏi có giặt đồ không, có kỳ lưng không, nếu đồng ý họ sẽ cho tớ tiền “boa”, nhưng các cậu biết đấy, đời nào tớ chịu bán mình. Phòng tắm sinh viên được xây rất tồi, gạch men của Ý, gương soi của Đức, còn thảm chùi chân của Ănggôla, bồn rửa mặt bằng ngọc bích, còn bồn tắm bằng cẩm thạch. Tớ đòi phải có gáo dừa và xơ mướp để kỳ thì tất cả đều gãi đầu gãi tai xin lỗi vì những thứ đó phải đặt riêng. Bực nhất là đang tắm họ cứ bấm chuông hỏi có dùng trà thơm không, có ăn bánh hoa cúc không, có gội đầu bằng sữa ong chúa không. Ra khỏi cửa còn bắt làm móng chân, bắt nhúng mình vào bể dầu thơm. Tàn ác đến thế là cùng.

 

Tất cả nghẹn ngào thông cảm. Chàng thư tư vừa khóc, vừa nói:

- Nỗi khổ của các anh suy cho cùng vẫn là cái khổ vật chất, còn em khổ tinh thần mới bi kịch. Em mới vào năm thứ nhất mà vài chục công ty cứ kiên quyết bắt làm giám đốc, họ nói nếu chờ em ra trường sợ các công ty khác tranh mất. Từ chối cũng mệt vì đích thân các giám đốc đang tại chức đến năn nỉ suốt ngày, họ bảo chỉ cần em ừ một cái là họ có cớ về hưu, chẳng lẽ em không biết thương người lớn tuổi sao?

 

Trong khi chờ đợi, cái gì họ cũng hỏi ý kiến, thành ra vừa học vừa ký các quyết định bổ nhiệm, duyệt chi vài triệu đôla, hoặc phải nghiến răng cho ra nước ngoài ký kết các hợp đồng đến kiệt sức. Đã thế nhiều cô tài tử xinê đòi yêu em. Họ đứng dưới cửa sổ, trèo lên mái nhà hoặc đánh đu trên cành cây hy vọng em để ý, hễ gió thổi là rớt lộp độp như mít rụng, rồi lại leo lên. Em có tấm hình trong thẻ sinh viên bị một cô trộm được phóng to bằng cái nhà treo giữa ngã tư với dòng chữ: “Sinh viên, người mẫu gọi là yêu”.

 

Tất cả ứa nước mắt. Chàng thứ năm lấy chiếc khăn tay màu cháo lòng lau mặt cho các bạn, vắt mạnh xuống sàn gạch rồi nói:

- Kể khổ mãi rồi. Để tớ kể một cái sướng nghe.

- Kể đi!

- Sáng nay tao nằm chơi trên đường, tự nhiên có chiếc xe tải chạy qua rồi de lại đưa tiền, vì tài xế thấy bụng tao sát vào da nên tưởng đã cán qua, vội vã bồi thường. Sướng chưa?

 

Lê Thị Liên Hoan (bút danh của đạo diễn Lê Hoàng)

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Cho rằng buôn 88 bánh heroin cùng hơn 19.000 viên ma túy tổng hợp mà phải chịu mức án tử hình là quá nặng, Dư Kim Dũng (tức Dũng "tình") làm đơn kháng cáo.

Sáng 20/7, tại Hải Phòng, TAND Tối cao xử phúc thẩm vụ án sản xuất, tàng trữ, mua bán trái phép ma túy lớn nhất từ trước đến nay trên địa bàn thành phố Hải Phòng do Dư Kim Dũng cầm đầu. Bị cáo 41 tuổi ở quận Hải An, Hải Phòng.

 

 

 

Trước đó, tại phiên sơ thẩm đầu tháng 2/2010, TAND Hải Phòng tuyên phạt Dũng: tử hình về hành vi mua bán trái phép 88 bánh heroin và hơn 19.000 viên ma túy tổng hợp; 12 năm tù về tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy; 3 năm tù về tội tàng trữ trái phép vũ khí quân dụng. Cùng với bản án 30 tháng tù giam trước đó chưa thi hành, Dũng phải chịu hình phạt tổng hợp là tử hình.

 

Ngoài Dũng, TAND còn tuyên phạt đồng bọn của tên này với những mức án về các tội sản xuất, mua bán chất ma túy và tàng trữ vũ khí quân dụng trái. Trong số này có anh ruột và vợ ba của Dũng.

 

Tuy nhiên, sau phiên xử, Dư Kim Dũng là bị cáo duy nhất có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.

 

Tại phiên phúc thẩm, Dũng thành khẩn khai báo và cho rằng bản án tử hình mà phiên sơ thẩm tuyên là quá nặng. Bị cáo 41 tuổi đưa ra hàng loạt lý do: đã ra đầu thú; tự khai ra đồng bọn có liên quan giúp cơ quan điều tra nhanh chóng phá án; gia đình bị cáo có công với nước, bản thân có bệnh tâm thần.

 

Căn cứ vào những tình tiết của vụ án, đặc biệt Dũng có tiền sử tâm thần, Hội đồng xét xử TAND Tối cao tuyên phạt Dư Kim Dũng chung thân về hành vi mua bán trái phép chất ma túy.

 

Theo cáo trạng, cuối năm 2006 đến đầu tháng 2/2008, Dũng “tình” và đồng bọn đã thiết lập đường dây buôn heroin từ Việt Nam sang Trung Quốc và mua bán ma túy tổng hợp từ Hongkong về Việt Nam tiêu thụ với số lượng lớn. Đường dây này đã mua bán 88 bánh heroin và sở hữu ba khẩu súng ám sát quân dụng.

 

Bình luận của Tắc Kè:

 

Các chiến sĩ buôn ma túy nào cũng bị mắc bệnh tâm thần thì phải. Quả này tiền lót tay bác sĩ và công an, tòa án cứ gọi là vài tỷ, có thể tới hàng chục tỷ cũng nên

 

Dũng "tình" đã "lao động" vất vả để kiếm tiền, và giờ tiền đã cứu mạng sống của anh.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Truyện cười: Khổ hay sướng

Email In

 

Bà hỏi cháu:

- Thế nào, ở nhà mới, cháu có thích không?

- Thích lắm bà ạ. Cháu có phòng riêng, em cháu cũng có phòng riêng. Chỉ có bố mẹ cháu là khổ thôi ạ.

- Sao vậy?

- Vì bố mẹ cháu vẫn phải nằm chung với nhau không được nằm riêng bà ạ!

- !!!

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Truyện cười: Khổ hay sướng

Email In

 

Bà hỏi cháu:

- Thế nào, ở nhà mới, cháu có thích không?

- Thích lắm bà ạ. Cháu có phòng riêng, em cháu cũng có phòng riêng. Chỉ có bố mẹ cháu là khổ thôi ạ.

- Sao vậy?

- Vì bố mẹ cháu vẫn phải nằm chung với nhau không được nằm riêng bà ạ!

- !!!

Hề hề hề,...

KHỔ THẬT,......... KHỔ KHỔ THẬT.....

  • Vote tăng 3

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Truyện cười: Khổ hay sướng

Email In

 

Bà hỏi cháu:

- Thế nào, ở nhà mới, cháu có thích không?

- Thích lắm bà ạ. Cháu có phòng riêng, em cháu cũng có phòng riêng. Chỉ có bố mẹ cháu là khổ thôi ạ.

- Sao vậy?

- Vì bố mẹ cháu vẫn phải nằm chung với nhau không được nằm riêng bà ạ!

- !!!

 

Hề hề hề,...

KHỔ THẬT,......... KHỔ KHỔ THẬT.....

Em thì thấy : Sướng

SƯỚNG THẬT,......... SƯỚNG SƯỚNG THẬT.....

Hề hề hề,...

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Ông Nguyễn Trung, nguyên đại sứ Việt Nam tại Thái Lan kể, có một nhà lãnh đạo ta khi tiếp kiến Quốc Vương Thái nói rằng: “Chúng tôi tự hào vì đã đánh thắng ba đế quốc to”. Đức Vua điềm đạm nói: “Chúng tôi thì lại tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả”. Chắc nhiều bạn nghiên cứu lịch sử Thái cận đại và hiện đại sẽ thấy họ đã khôn ngoan như thế nào để tránh chiến tranh trong những tình huống tưởng như không thể nào tránh được. “Suy cho cùng trong mỗi cuộc chiến tranh, bên nào thắng thì nhân dân cũng bại”, thơ Nguyễn Duy.

 

(Trích Blog Osin)

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Dân tộc Việt Nam - Đặng Lê Nguyên Vũ

BÀI NÓI CỦA ANH ĐẶNG LÊ NGUYÊN VŨ (Tổng giám đốc Cà Phê TRUNG NGUYÊN) Tại ĐHQG Hà Nội, ngày 19 tháng 11 năm 2005

 

Các bạn trẻ thân mến !

Cho tôi gửi đến các bạn lời chúc sức khoẻ dồi dào và một niềm tin mãnh liệt vào các bạn, những người có đầy đủ tài năng, tri thức và khát vọng để xây dựng một đất nước Việt Nam trỗi dậy, hùng cường.

 

Hôm nay, tôi xin gửi đến các bạn những trăn trở, suy nghĩ với mong muốn xây dựng một nước Việt cường phát, một khát vọng Đại Việt khám phá và chinh phục.

Soi rọi lại lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc mình trong hàng ngàn năm nay, các bạn và tôi đều có thể thấy hiển hiện những mâu thuẫn, những nghịch lý lớn mà những người Việt cần phải nhận ra và có lời giải pháp cho nó. Tôi xin được nêu hai nghịch lý chính như sau:

 

Nghịch lý thứ nhất: Yêu hoà bình nhưng luôn bị chiến tranh:

 

Đây là một nghịch lý cơ bản nhất, lớn nhất của dân tộc Việt. Lịch sử cho thấy chúng ta luôn luôn phải vừa dựng nước vừa giữ nước, luôn luôn ở trong thế của kẻ bị chinh phục. Sau khi thoát khỏi sự nô lệ nghìn năm Bắc thuộc, dân tộc Việt chưa bao giờ được hưởng một thời kỳ thái bình hơn ba trăm năm. Hết Nam Hán, đến Nam Tống, đến Nguyên Mông, đến Minh, đến Thanh rồi đến hai cuộc kháng chiến trường kỳ gần đây. Trong lịch sử phát triển của loài người từ trước đến nay, ít có một dân tộc, ít một quốc gia nào lại phải chịu nhiều cảnh “nối da xáo thịt” nhiều như vậy.

 

Chúng ta có những chiến công hiển hách của dân tộc, nhưng đó chỉ là những chiến công trong việc giữ nước, trong những tình thế chúng ta bị dồn vào đường cùng, bị bức trách lựa chọn nô lệ hay tự do. Vậy tại sao chúng ta luôn luôn bị rơi vào các cuộc chiến tranh về quân sự trong khi chúng ta là một dân tộc vô cùng yêu chuộng hòa bình?

 

Nghịch lý thứ hai: Các điều kiện để phát triển kinh tế đầy đủ nhưng luôn sống trong cảnh khó nghèo và chưa bao giờ thực sự giàu mạnh.

 

Việt Nam có đầy đủ những điều kiện trở thành một nước giàu mạnh nhưng trên thực tế chúng ta lại mà một nước có truyền thống nghèo khó. Với vị trí địa lý thuận lợi, thiên nhiên tương đối ưu đãi, tài nguyên khoáng sản phong phú, con người cần cù, thông minh, sáng tạo – xét về những lợi thế riêng đó, chúng ta hơn hẳn Nhật Bản, Hàn Quốc rất nhiều. Vậy tại sao chúng ta luon thua kém họ?

 

Ngay cả trong thời điểm hiện tại, người Việt đã cư ngụ khắp năm châu và vẫn luôn được các dân tộc khác tôn trọng vì sự thông minh cần cù hiếm có, nhưng không có một tỷ phú người Việt tâm cỡ thế giới ? Thống kê mới nhất vào tháng 11 của tạp chí Fobers thì Trung Quốc có 10 tỷ phú và những dân tộc có nhiều nét tương đồng với chúng ta đã có và ngày càng có nhiều như người Thái có, người Mã Lai có, người Nhật Bản, người Hàn Quốc lại càng nhiều....

 

Lý giải cho những nghịch lý đó, Tôi cho rằng có hai nguyên nhân chính:

 

Thứ nhất, Việt Nam có vị trí địa lý chính trị có ý nghĩa chiến lược trong khu vực cũng như trên bình diện thế giới.

 

Với vị trí địa lý chính trị của mình, từ thủa đầu dựng nước đến nay, Việt Nam luôn là đối tượng thôn tín của các thế lực bành trướng. Việt Nam là cửa ngõ để Trung Quốc bành trướng sang Đông Nam Á; là cửa biển để Nhật Bản hay Hoa Kỳ ảnh hưởng đến các nước Đông Dương; là vùng đệm của văn hóa Ấn Độ ảnh hưởng đến phần còn lại của Châu Á.

 

Việc Trung Quốc đang trên đà trở thành siêu cường của thế giới đã tạo nên trục: kinh tế chính trị - Hoa Kỳ - Nhật Bản - Ấn Độ và Trung Quốc đang có những hành vi tranh giành ảnh hưởng len Việt nam càng làm cho vị trí địa chính trị của chúng ta càng quan trọng. Do đó, người Việt chúng ta luôn luôn bị các thế lực bành trướng nhìn ngó, luôn luôn phải sống trong tình trạng của cuộc chiến ở dạng thức này hay dạng thức khác. Nếu là thời “chiến” thì là cuộc chiến đổ xương máu bằng gươm – dao – súng - đạn, bằng sinh mạng của hàng chục thế hệ. Nếu là thời “bình” thì đó là cuộc chiến xây dựng kinh tế sao cho giàu mạnh để không bị rơi vào thế bị xâm lược, là cuộc chiến về văn hóa để hấp thu tinh hoa thế giới mà vẫn giữ được bản sắc của mình. Chính do chúng ta không ý thức được hoặc ý thức chưa đầy đủ sự cam go và khốc liệt ở những cuộc chiến thời “bình” để rồi cũng chưa có được một tinh thần, một quyết sách giữ nước đúng đắn và lâu bền nên chúng ta luôn luôn phải đổ máu trong những cuộc chiến tranh giữ nước.

 

Thứ hai, Tài nguyên thiên nhiên và tài nguyên con người giàu có, đa dạng và phong phú.

 

Điều này dẫn tới hai việc:

 

Một là, với tài nguyên sản vật phong phú chính là miếng mồi béo bở cho những thế lực bành trướng hăm he chiếm đoạt.

 

Hai là, với điều kiện sống tương đối sung túc và dễ dàng như vậy, người Việt không cần phải cố gắng nhiều cũng có thể tự nuôi bản thân mình, nền kinh tế tự cung tự cấp, ít ham muốn khám phá chinh phục phát sinh từ chính đặc trưng này.

 

Yếu tố thứ ba là những rào cản về văn hóa. Những rào cản về văn hóa ở đây được xác định là những tính chất của nền văn hóa gây nên những nghịch lý Việt Nam đã được nêu ở trên. Đầu tiên là những đặc tính cố hữu của nền văn hóa dựa trên nền tảng kinh tế nông nghiệp lúa nước. Nó bao gồm các tính cách: tính manh mún, tính ưa ổn định và thiên về bảo tồn, không muốn khám phá và phát triển. Tóm lại là các đặc tính rất thiên về Âm tính, có thể gọi là Thái Âm.

 

Thực chất đó là những tính chất văn hóa mang nặng âm tính để cân bằng với môi trường sống gần với thiên nhiên, các đặc tính đó chủ yếu có tác dụng làm cho người Việt sống cân bằng với thiên nhiên môi trường. Thêm vào đó những đặc tính văn hóa ngoại lai đã biến nhiều đặc trưng của nền văn hóa lúa nước truyền thống thành những nguyên nhân chủ yếu tạo nên nghịch lý Việt Nam. Đó là những mặt trái khi chúng ta phải tiếp thu văn hóa một cách cưỡng ép từ bên ngoài.

Người Trung Hoa mang theo Nho, Lão và Phật giáo đại thừa dạy cho dân tộc Việt sự “dĩ hoà vi quý”, hài lòng với hiện tại, ít khát vọng khám phá và chinh phục, cộng với người Pháp, người Mỹ mang lại sự chia rẽ sâu sắc trong lòng dân tộc Việt với sự phân chia Bắc, Trung, Nam và chia rẽ làng xã họ tộc. Đó chính là những nguyên nhân chính làm cho người Việt mất đoàn kết mà đã đẩy tính Âm của nền văn hóa Việt thành Thái Âm, tức là gần như mất đi khát vọng lớn mạnh, chỉ muốn sự ổn định và kìm hãm trong cái ao làng của mỗi người.

 

Mặt khác, các thế lực bên ngoài không khi nào thôi không có mong muốn thôn tính một đất nước tươi đẹp như vậy, biến những con người giỏi dang như vậy lệ thuộc vào họ. Thuộc tính Thái Âm chỉ thể hiện sức mạnh khi người Việt bị dồn vào đường cùng, vào thế không còn sự lựa chọn mà bắt buộc phải chiến đấu. Nhưng sau khi được coi là “chiến thắng”, sự âm tính thái quá đó lại phát huy tác dụng, như ru ngủ cả một dân tộc, để dân tộc đó lại trở nên yếu ớt và lại bị dồn vào bước đường cùng. Vậy đã đến lúc chúng ta nên nhận ra cái vòng tròn luẩn quẩn đó và thoát ra khỏi nó cho bằng được, thoát khỏi cái hậu quả của “một ngàn năm đô hộ giặc Tàu”, một trăm năm đô hộ giặc Tây” hay không ? và hóa giải thuốc tê văn hóa thì không còn cách nào khác làp hải đánh thức bằng chính văn hóa.

 

Tóm lại, trong ba nguyên nhân kể trên thì chính nguyên nhân về văn hóa tạo nên cái nghịch lý Việt Nam, tạo nên cái vòng luẩn quẩn của việc yếu kém về kinh tế, bị xâm lược, phải đứng lên đấu tranh trong thế không còn sự lựa chọn nào khác, giành “thắng lợi”, sau đó lại suy yếu và lại phải chiến đấu. Hai nguyên nhân đầu có thể coi là các nguyên nhân nặng tính khách quan và có tính hai mặt, nó vừa là thách thức, nhưng thực ra đó là cơ hội cho dân tộc Việt trở nên giàu mạnh và vĩnh viễn thoát khỏi chiến tranh, thoát khỏi nghèo

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Truyện cười: Khổ hay sướng

Email In

 

Bà hỏi cháu:

- Thế nào, ở nhà mới, cháu có thích không?

- Thích lắm bà ạ. Cháu có phòng riêng, em cháu cũng có phòng riêng. Chỉ có bố mẹ cháu là khổ thôi ạ.

- Sao vậy?

- Vì bố mẹ cháu vẫn phải nằm chung với nhau không được nằm riêng bà ạ!

- !!!

Đúng là nước mắt chảy xuôi! Đọc mẩu chuyện trên ta hiểu được tấm lòng nhân hậu đức hinh sinh cao cả của cha mẹ, luôn dành sự thuận lợi cho con cái, vì thế mới có những câu ca dao:

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha

Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.

 

Lời kinh vang dậy ngân nga

Chạnh lòng nhớ nghĩ mẹ cha sinh thành.

 

Công cha như núi Thái sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ Hiếu mới là Đạo con.

 

Thu%20phap%204.jpg

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Sau khi đọc được cái gọi là Bộ Chuẩn Trẻ 5 Tuổi do các bác nhà mình ở Bộ giáo dục và đào tạo vừa mới ban hành, em chợt nghĩ với cái chuẩn này: Về phát triển ngôn ngữ và giao tiếp, ngoài việc phát âm rõ ràng, không nói tục chửi bậy, trẻ phải tự viết được đúng tên mình, nhận dạng được 29 chữ cái tiếng Việt... thì chắc là sau này có con, em sẽ đặt tên cho cháu là O. Vâng, là O các bác ạh, dư thế viết cho nó dễ, nhanh, gọn, đỡ khổ con mình =))

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Chuyện một ông Bộ trưởng và thư ngỏ của ông Tô

 

Tác giả: TRỰC NGÔN

 

Phát ngôn Hành động tuần này trở lại với tín hiệu vui từ phát biểu của Bộ trưởng Tài nguyên Môi trường Phạm Khôi Nguyên cùng nỗi day dứt sau sự kiện ông Nguyễn Trường Tô.

 

Bà con ơi! lại đây mà xem một ông... Bộ trưởng:

 

Xin bạn đọc hãy đọc bài báo có tên: 'Bộ trưởng Bộ Tài nguyên - Môi trường: Thừa chứng cứ kiện Vedan" trên Tuổi Trẻ để thấy được thái độ vì dân của một Bộ trưởng. Phải thú thật, lâu lắm rồi tôi mới được thấy một Bộ trưởng có những phẩm chất mà người dân mong muốn. Tôi thực sự xúc động với những gì ông Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên thể hiện trong cuộc họp sáng ngày 28/7 về vụ nông dân kiện Vedan. Cho dù chỉ là đọc một bài báo ngắn, nhưng tôi thấy những lời lẽ rành mạch, một thái độ cương trực và một tấm lòng thực sự vì người dân của ông Bộ trưởng.

 

Hãy nghe ông nói: "Chủ trương của chúng ta là muốn cho Vedan sửa chữa khuyết điểm, nhưng Vedan vẫn ngoan cố thì chúng ta sẽ làm đúng theo trình tự pháp lý để kiện Vedan. Đương nhiên với những sai phạm và mức độ gây thiệt hại được chứng minh đầy đủ, khi chúng ta kiện chắc chắn sẽ thắng và thắng đúng như mong muốn của nông dân....

 

Sau thời gian qua, bản chất của Vedan đã thấy rất rõ. Cái gì Vedan lách được là tìm cách để lách, lợi dụng được cái gì là lợi dụng ở mức cao nhất. Cả ba tỉnh thành phải liên kết với nhau để thực hiện các nhiệm vụ bảo vệ quyền lợi cho người dân".

 

Chúng ta hãy nghe ông lên tiếng cảnh báo kẻ đã "làm hại" người dân: "Kiện Vedan chưa phải đã là xong. Hiện nay Vedan vẫn còn nhiều vấn đề khác nữa. Chúng ta lấy nhân nghĩa của người Việt Nam để xử lý nhưng nếu Vedan tiếp tục ngoan cố, Bộ Tài nguyên - Môi trường sẽ cùng Bộ Công an làm tiếp một số vấn đề khác của Vedan, kể cả chuyện đất đai của Vedan hiện nay"

 

Rồi ông thẳng thắn phê phán sự "thờ ơ" của Đồng Nai trong việc bảo vệ lợi ích của người dân: "Mọi cơ sở khoa học đều công bố hết rồi, giờ các anh còn nói lúng túng cái gì? Số 119 tỉ đồng là do tỉnh phê duyệt và đề nghị bồi thường thì các anh phải bảo vệ con số này. Anh đề nghị một đằng nhưng ra hội nghị anh lại nói một nẻo. Tư cách một phó giám đốc sở nói ở hội nghị như thế là không được. Tôi đề nghị tỉnh Đồng Nai phải kiểm điểm, nói thế Vedan sẽ lợi dụng ngay".

 

ongkhoinguyen.jpg

 

Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên: "nếu Vedan tiếp tục ngoan cố, Bộ Tài nguyên - Môi trường sẽ cùng Bộ Công an làm tiếp một số vấn đề khác của Vedan", Ảnh Tuổi Trẻ

Kính thưa bạn đọc, không một mỹ từ, không một nhận xét hay chỉ đạo chung chung, không kiểu nói ai cũng vừa lòng là những gì chúng ta nhận thấy từ phong cách và thái độ làm việc của Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên. Đây tưởng là chuyện thường tình và là lẽ đương nhiên của một ông Bộ trưởng. Thế mà, ngày ngày chúng ta xem tivi, ngày ngày chúng ta đọc báo và ngày ngày chúng ta nghe đài nhưng hình ảnh về một ông Bộ trưởng như vậy lại không nhiều.

 

Ở buổi làm việc sáng ngày 28/7 chúng ta không nhận ra từ Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên những lời hứa như một số vị Bộ trưởng đã làm cho chúng ta mệt mỏi. Trong những năm tháng này, việc làm như của Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên đã làm cho lòng ta ấm lại và thấy niềm tin thức dậy. Và ta lại nhớ tới những cán bộ vì lợi ích của cá nhân mình mà bước qua lợi ích của người dân hoặc thờ ơ.

 

Có thể những dòng này của tôi đã quá xúc động. Nhưng sự quá xúc động này cho thấy chúng ta đã đợi chờ những ông quan, bà quan vì lợi ích của người dân như thế nào. Sự xúc động này được "kích" lên gấp bội khi mới đây chúng ta phải chứng kiến những việc làm của bà Cúc Bí thư Tiền Giang.

 

Người nông dân lâu nay đâu có mong muốn gì cao siêu lắm đâu từ những người lãnh đạo. Họ đâu dám mong lãnh đạo "thiên vị" họ trong công trình này, dự án kia mà chỉ mong lãnh đạo hãy công bằng giữa những chủ dự án, chủ công trình với những người nông dân mà những dự án, những công trình đó liên quan đến đời sống của họ và tương lai con cái họ.

 

Nếu viết chuyện về hành động của Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên đấu tranh cho lợi ích của người dân theo tiểu thuyết chương hồi như Tam quốc diễn nghĩa thì Trực Ngôn tôi sẽ tạm kết thúc chương này như sau:

 

Sau khi Khôi Nguyên Bộ trưởng rời khỏi phòng họp có thơ khen rằng:

Tả xung hữu đột ấy anh hùng

 

Căm giận Vedan lửa bừng bừng

 

Gạt lệ nhìn sông, lên ngựa chiến

 

Ngày về vang động tiếng vui chung

 

Nước Mỹ nguy rồi:

 

Theo bản tin Telegraph: Hai cô con gái của Tổng thống Barack Obama là Malia và Sasha có thể đi trông trẻ để kiếm thêm tiền. Tổng thống Obama nói "Malia và Sasha đã đủ tuổi để có thể bắt đầu kiếm tiền bằng công việc trông trẻ. Chúng cũng có tài khoản tiết kiệm riêng của mình..."

 

Ông tâm sự "Chúng tôi cũng trăn trở về hai đứa con nhỏ và phải tìm cách để tiết kiệm đủ cho chúng vào đại học. Chúng tôi nhìn vào tài khoản hưu trí của mình và tự hỏi liệu số tiền đã đủ cho cuộc sống sau này chưa."

 

Những gì Tổng thống Mỹ tâm sự là sự thật. Thế này thì nước Mỹ nguy rồi! Nỗi lo của một Tổng thống mà là Tổng thống của nước Mỹ có làm cho chúng ta ngạc nhiên không? Với tôi, tôi thực sự ngạc nhiên và tôi biết rằng nước Mỹ sẽ còn lớn mạnh nữa khi họ có những Tổng thống như thế.

 

Lại nhớ đến chuyện cựu Tổng thống Bush có ảnh quảng cáo cho một nhà hàng ở Mỹ mà lòng suy nghĩ mung lung. Có hai điều tôi muốn nói trong chuyện này. Một, sau khi rời ghế Tổng thống của một cường quốc, người đứng đầu quốc gia ấy lại trở về sống như mọi công dân bình thường. Hai, một cựu Tổng thống không hề thấy xấu hổ khi đứng ra làm quảng cáo cho một sản phẩm hay một nhà hàng vì họ vẫn phải lao động để sống và để tiếp tục tu dưỡng làm người.

 

Trong khi đó, một số những cán bộ quyền chức nước ta sau khi về hưu không sao trở lại cuộc sống đời thường được nữa và không phải làm gì vì bổng lộc thu được lúc đương nhiệm quá thừa mứa. Ví như một ông Chủ tịch thành phố mang nộp tổ chức tiền người ta lễ tết một năm là 4 tỉ đồng. Đấy chỉ là một năm và mới chỉ là tiền mừng tuổi thôi nhé. Chỉ cần "im lặng" một năm là khi về hưu ông Chủ tịch kia đã có 4 tỉ gửi ngân hàng lấy lãi để sống rồi.

 

Bỗng tôi lại nhớ đến một Giám đốc nhà nước ở một tỉnh phía Nam khi kê khai tài sản thấy con trai ông ta đang học PTTH đã sở hữu mấy ngàn mét đất. Đấy mới chỉ là một ông giám đốc quèn cấp tỉnh thôi nhé.

 

Bạn đọc có nhớ câu chuyện trên một tờ báo của ngành Công An cách đây dăm bảy năm nói về một cậu ấm con một cán bộ đã mở tủ lấy tiền của mẹ mua 7 chiếc xe @ tặng bạn bè nhân sinh nhật cậu ta không? Và còn bao câu chuyện đắng cay khác về các quý cô, quý cậu con các quan chức đã tiêu tiền như thế nào, đi xe hơi loại gì, uống một đêm mười mấy triệu ở quán bar ra sao.

 

Các quan đã làm gì để có nhiều tiền như "giấy lộn" như thế? Chỉ có tham ô, chỉ có tham nhũng và chỉ có hối lộ mà thôi hoặc lợi dụng sơ hở của luật pháp mà ta thường gọi là "lách luật" hay lợi dụng quyền chức như ông Thứ trưởng Mai Văn Dâu để vơ vét mà thôi.

 

Các ông quan như thế vừa tham vừa dốt. Nếu tôi có quyền chức cộng với lòng tham lam của tôi mà có nhiều tiền thì tôi sẽ khôn hơn họ một chút. Tôi sẽ dùng tiền đó cho con cái học hành đến nơi đến chốn để làm người.

 

Làng tôi có một bà cụ từng đi ăn trộm cám lợn để nuôi con trong những năm đói khát xưa kia nhưng đã không cho các con biết tội lỗi của mình. Khi các con bà đều trở thành cử nhân, bác sỹ bà mới kể lại chuyện đó và khuyên các con hãy học cho giỏi giúp xã hội để có thể xóa đi một phần tội lỗi của bà. Sau này, hầu hết các con bà đều trở thành tiến sỹ, giáo sư thật sự chứ không phải tiến sỹ, giáo sư mua bằng.

 

Nhưng những ông quan tham ngày nay không có đủ lòng xấu hổ và tự trọng như bà cụ làng tôi. Bởi thế, các quan tham trút tiền vào túi các quý cô, quý cậu của họ, và quá nhiều các quý cô, quý cậu đã trở thành những kẻ nghiện đứng nghiện ngồi và đắm chìm trong hưởng lạc. Lối sống của những ông quan bà tướng như thế không chỉ giết chết gia đình họ.

 

to-khoi-nguyen-1.jpg

Ông Nguyễn Trường Tô (trái) và Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên, Ảnh vtc

 

Nghề mới của ông Tô và một bức thư ngỏ

 

HĐND tỉnh Hà Giang đã có cuộc họp bất thường thông qua các nghị quyết bãi nhiệm đại biểu HĐND và chức vụ chủ tịch UBND đối với ông Nguyễn Trường Tô và khẳng định "Hà Giang không mất đoàn kết nội bộ".

 

Khi câu hỏi của báo chí đặt ra là công việc của ông Nguyễn Trường Tô sẽ được bố trí thế nào sau khi bị kỷ luật khai trừ Đảng và cách hết các chức vụ thì được một lãnh đạo tỉnh trả lời "Đồng chí Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang và đồng chí Bí thư Tỉnh ủy Hoàng Minh Nhất đã có ý kiến về vấn đề này. Ông Tô bây giờ là một công dân bình thường, vẫn là cán bộ công chức nhà nước nên vẫn có thể đóng góp cho sự nghiệp xây dựng và phát triển của tỉnh. Vì vậy, trước hết chúng tôi chờ ý kiến, nguyện vọng của ông Tô, sau đó Ban thường vụ Tỉnh ủy sẽ xem xét".

 

Không biết nguyện vọng của ông Tô thế nào nhưng thế nào cũng thật khó cho ông. Đương là Chủ tịch thét ra lửa với cấp dưới trong toàn tỉnh chẳng lẽ bây giờ lại thưa gửi với một đồng chí Phó Ban hay Phó phòng ở tỉnh vì nguyên tắc thỉnh thị báo cáo là phải thế. Tất nhiên cũng chẳng ai tỏ ra thế này thế nọ với ông Tô. Nhưng có lẽ ông Tô cũng không chịu được cảnh đó vì nó buồn và khó xử đến thế nào.

 

Cho dù có tiếp tục làm việc thì ông Tô cũng chẳng còn lòng dạ nào mà đóng góp cho sự nghiệp xây dựng và phát triển của tỉnh nữa. Nếu là người phụ trách tổ chức của Hà Giang, tôi sẽ khuyên ông Tô nghỉ hưu. Nghỉ hưu rồi cũng đừng ở thành phố. Nếu ông Tô có quê thì hãy trở về quê mà sống trong tĩnh lặng để suy ngẫm về cuộc đời này và ngày đêm hương khói cho tổ tiên.

 

Kinh nghiệm cho thấy người bạn chia sẻ lớn nhất và chân thành nhất với ông Tô những năm tháng này chính là thiên nhiên và những người dân quê hiền lành và nhân ái. Có thể khi đương chức, ông Tô không để ý đến tán lá kia, bông hoa kia, tiếng chim kia, đám mây kia, ngọn gió kia và những người thôn quê lam lũ kia. Nhưng tôi cam đoan rằng tất cả những gì tôi nói trên không vì thế mà tránh xa ông hay khinh bỉ ông.

 

Thiên nhiên sẽ chia sẻ với ông công bằng như với mọi người. Những người thôn quê sẽ chia sẻ với ông như nhân dân đầy lòng che chở và bao dung cho những đứa con của mình kể cả những đứa con khi quyền cao chức trọng đã lãng quên họ và thậm chí phản bội họ. Nhân dân mình vĩ đại lắm. Đừng e ngại và đừng nghi ngờ đồng chí Tô nhé.

 

Tôi cũng thành thật khuyên ông đừng hy vọng nhiều vào sự chia sẻ của những người đã mượn danh, mượn uy của ông khi ông đương chức để làm ăn và những kẻ nịnh nọt ông để tiến thân. Còn việc "đóng góp cho sự nghiệp xây dựng và phát triển của tỉnh", ông không chỉ đóng góp cho sự nghiệp của tỉnh mà ông có thể đóng góp cho sự nghiệp của đất nước chỉ bằng một cách thôi mà sẽ là một đóng góp rất lớn.

 

Đọc đến đây chắc sẽ có một số bạn đọc mỉm cười nghĩ rằng tôi định nói máy nói móc gì đây. Không. Tôi nói thật chứ không hề bóng gió gì. Có bạn đọc sẽ hỏi: Vậy thì theo ông Trực Ngôn, ông Tô phải làm gì để đóng góp lớn cho đất nước sau khi bị kỷ luật?

 

Vâng. Tôi xin trả lời: ông Tô chỉ cần viết một lá thư gửi cho các đồng chí lãnh đạo ở các tỉnh, các bộ, ngành. Nội dung lá thư đó với danh nghĩa của người đã vấp ngã khuyên các đồng chí có cấp quyền như mình hãy sống một cách trong sạch.

 

Đã từng là một Chủ tịch tỉnh, ông Tô quá hiểu những con đường dẫn một cán bộ có quyền có chức đến sự hư hỏng dễ như thế nào. Vì nếu những người chưa bao giờ giữ một cái "bỉ chức" nào như Trực Ngôn tôi đây mà nói thì ai thèm nghe. Họ sẽ mắng tôi: Trực Ngôn kia, người thật hàm hồ và ấu trĩ, người đã làm quan bao giờ đâu mà người biết được cái chuyện khi người ta có quyền có chức nó như thế nào.

 

Nhưng ông Tô nói thì họ phải chịu. Nếu làm được như thế thì đóng góp của ông Tô cho sự trong sạch và phát triển của xã hội sẽ lớn nhường nào. Phải không bạn đọc và các đồng chí?

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Tổng thống Mỹ đi ăn nhanh

Chiếc limousine chống đạn đưa hai nhà lãnh đạo cao nhất của Mỹ tới tiệm ăn nhanh. Hai ông chọn món rồi tiền ai nấy trả và ngồi dùng bữa dưới các ống kính máy ảnh, trước khi trở về Nhà Trắng cùng đồ ăn cho người nhờ mua.

http://vnexpress.net/GL/The-gioi/Anh/2009/05/3BA0EBCD/

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Phim Việt: Một ta, ba tàu, sáu hàn

 

Tên nhân vật

 

Người Việt Nam mình quen gọi “Con bé A”, “thằng cu B”, hoặc là “nhỏ”, là “nhóc”, rất giản dị và thân mật. Dù đúng là đôi khi không được lịch sự cho lắm nhưng nó đã trở thành cách sống Việt, hoàn toàn khác với Tây, với Tàu.

 

Ấy thế mà nhưng cái tên quen thuộc như Trang, Nhung, Lan, Hoa… giờ đây cũng bị ‘thất sủng” khi các biên kịch, đạo diễn hiện nay có mốt đặt tên nhân vật kêu choang choang như kiểu Đài Loan, Hồng Kông. Nào là Đan Thanh, Chánh Khiêm (Xin lỗi tình yêu), Nam Mai, Uy Long, Ẩn Lan (Có lẽ nào ta yêu nhau). Nghe tên thì kêu thật đấy nhưng khi cái tên ấy đi kèm với lối diễn sặc mùi Hàn, mùi Đài thì khán giả không còn nhận ra rằng họ đang xem phim Việt nữa.

ngoai-lai1.JPG

 

Ẩn Lan và Uy Long trong "Có lẽ nào ta yêu nhau"

 

Một số biên kịch, đạo diễn giải thích việc đặt tên nhân vật kêu thái quá như vậy để khán giả không nhầm lẫn nhân vật của họ. Điều đó cũng không sai nhưng thay vì những cái tên Tàu, tên Tây ấy, các đạo diễn nên chăm chút cho nhân vật của mình có cá tính. Trước giờ cũng không ít bộ phim làm được điều đó như: “Lập trình trái tim” (Vũ Cá sấu chúa, Lâm Kinh Kông), "Xin hãy tin em" (Hoài "Thatcher"), "Cá rô em yêu anh" (Cá ba sa, Cá Gô)… Tên của họ gắn liền với biệt danh và cũng chính là cá tính của họ. Khi ấy, người xem sẽ dễ dàng nhớ tên nhân vật, nhớ luôn cá cá tính của họ mà không phải uốn lưỡi và lần trước khi phát âm.

 

Chi tiết vay mượn

 

Không nói đến những bộ phim Việt hóa từ Hàn, Mỹ, Mehico…, ngay cả trong những bộ phim 100% Việt cũng chứa không ít chi tiết vay mượn của nước ngoài.

 

Phổ biến nhất có lẽ là mô-tuyp thiếu gia yêu thôn nữ. Một đại công tử giàu có, chơi bời và coi thường tình yêu chắc chắn phải đổ rạp dưới chân một cô thôn nữ hồn nhiên, trong sáng. Ngoài đời, xin thưa là có nhưng không nhiều. Vì thường thì các cô gái nông thôn, trong sáng ít khi tiếp xúc được với các đại gia, công tử nên chẳng lấy đâu ra cơ hội để mà yêu nhau.

 

Phổ biến tiếp theo là mô-tuyp 2 gia đình hận thù nhau. Khởi đầu từ những bộ phim cổ trang Hàn Quốc, phát triển rực rỡ với dòng phim tâm lý tình cảm Đài Loan, Hàn Quốc nên mô tuýp này nhanh chóng được các nhà làm phim Việt ứng dụng một cách triệt để. Những bộ phim như "Hai gia đình", "Xin lỗi tình yêu" cũng luẩn quẩn khai thác mô tuýp này mà không tạo ra điểm gì đột phá, khác biệt so với những bộ phim đã quá nổi tiếng ở Hàn Quốc, Đài Loan.

 

ngoailai2.jpg

Phim "San hô đỏ" tiếp tục khai thác mô tuyp Hợp đồng hôn nhân

 

Nhưng lộ liễu và phi lý nhất là những tình huống Hợp đồng hôn nhân. Kể từ khi “Ngôi nhà hạnh phúc” làm mưa làm gió khắp châu Á thì tình tiết hợp đồng hôn nhân cũng được các nhà làm phim nhiệt tình copy. Trong “San hô đỏ”, nhân vật Thu Phong và Đăng Khôi cũng chỉ vì chàng trót ngủ gục trên giường bệnh của nàng mà phải tiến tới hợp đồng hôn nhân. Lẽ nào cả chàng và nàng thiểu năng đến mức không có khả năng giải thích để người thân khỏi hiểu nhầm? Việc các nhà làm phim “nhái” ý tưởng đã đáng trách, đằng này lại nhái một cách lộ liễu và phi lý như thế thì thật... khó chấp nhận.

 

Lối sống xa hoa

 

Cái khái niệm nghệ thuật là bức tranh phản ánh cuộc sống, phim ảnh là những thước phim ghi lại dấu ấn thời đại ở Việt Nam có phần không đúng. Phim ảnh Việt Nam đi trước thời đại dễ cũng đến vài chục năm.

 

Bởi vì, phải đến vài chục năm nữa, cuộc sống của người dân Việt Nam mới được như phim. Xem phim Việt bây giờ mà cứ ngỡ phim Đài, phim Hàn, phim nào cũng phải có Giám đốc, Chủ tịch hội đồng quản trị, đi xe hơi xịn, biệt thự to uỳnh giữa phố, các thiếu gia, tiểu thư sài đồ hiệu tung giời… Dẫu biết rằng ở Việt Nam vẫn có những trường hợp ấy nhưng chỉ là một phần rất nhỏ, chẳng hà cớ gì các nhà làm phim lại phải túm tụm mà tranh nhau mảnh đất ấy.Trong khi 70 – 80% người Việt là nông dân, sống ở nông thôn, đi xe máy bình thường, ở nhà cấp 4, nhà tập thể… Những mảng đời ngồn ngộn hiện thực ấy lại đang bị bỏ quên.

ngoailai3.jpg

 

"Bí mật Eva" khiến người xem bị choáng bởi sự xa hoa

 

Một sự xa hoa lộ liễu nữa trong phim ảnh đến từ phía các diễn viên. Diễn viên ta chỉ muốn lên hình đẹp, sang trọng và sành điệu chứ ít người chấp nhận sống đời sống của nhân vật.Vậy nên quần áo cứ phải là Bebe, Guess, Mango…, túi xách thì cứ phải LV, Hermes, Chanel… Trong khi phần lớn dân ta chỉ đủ tiền mua đồ tàu hoặc VNXK. Nhìn vào tạo hình của các nhân vật trong phim chẳng những không thuyết phục mà còn khiến người xem thấy tủi thân. Rồi thì trào lưu mua sắm, dùng hàng hiệu đắt tiền không phù hợp với điều kiện kinh tế của giới trẻ cũng từ đó mà ra.

 

Dẫu biết rằng làm phim nghĩa là có quyền được tưởng tượng và thêm thắt để cho câu chuyện cuộc đời thêm màu sắc. Nhưng mỗi đất nước có một nền văn hóa, một lối sống và các nhà làm phim cần tôn trọng điều đó. Việc các nhà làm phim tiếp thu những cái hay, cái tốt từ điện ảnh nước ngoài rất đáng hoan nghênh nhưng tất cả cần phải được lọc môt cách tinh tế qua một tâm hồn, trí tuệ Việt. Đừng tiếp tục biến phim Việt thành cái đô thị nửa mùa tạp nham nữa!

 

Tùng Chi

Vietnamnet

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Hãy ngược dòng thời gian về World Cup 1996 thăm bến cảng Vinashin

 

Lời ngỏ của chủ tịch Hội đồng quản trị

LoiNgo.jpg

Chào mừng quý vị đến với Cổng thông tin điện tử của Công ty Tài chính Công nghiệp Tàu thuỷ!

Công ty Tài chính Công nghiệp Tàu thuỷ (VFC) là một tổ chức tín dụng Nhà nước được thành lập từ năm 1998, thực hiện chức năng của một trung gian tài chính phục vụ các nhu cầu đầu tư và phát triển thuộc Tổng Công ty Công nghiệp Tàu thuỷ (nay là Tập đoàn Kinh tế VINASHIN). Dưới sự lãnh đạo của Tập đoàn Kinh tế VINASHIN, bằng tâm huyết, sự vươn lên không ngừng, cùng với chiến lược đầu tư đúng đắn vào con người và công nghệ, VINASHIN Finance đã từng bước làm tốt được vai trò là một tổ chức tín dụng thuộc Tập đoàn kinh tế mạnh, đồng thời vươn lên một vị thế mới trên thị trường tài chính tiền tệ Việt Nam và Quốc tế.

Với phương châm uy tín và chất lượng hàng đầu, VFC sẵn sàng cung cấp cho quý khách hàng các dịch vụ tài chính, các dịch vụ tư vấn tốt nhất, đa dạng nhất nhằm tối đa hoá lợi ích của quý khách hàng. VFC sẽ luôn là một người bạn đồng hành đáng tin cậy của quý khách hàng .

Bằng sức trẻ, sự năng động sáng tạo và tính chuyên nghiệp trong mọi hoạt động, VFC đã và đang đóng góp một phần không nhỏ để xây dựng VINASHIN ngày một vững mạnh, vì một tương lai phồn thịnh của ngành Công nghiệp Tàu thuỷ Việt Nam nói riêng và nền Kinh tế Việt Nam nói chung.

VFC xin bày tỏ lòng cảm ơn chân thành tới sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, sự chỉ đạo sáng suốt của Tập đoàn Công nghiệp Tàu thuỷ Việt cảm ơn sự tin tưởng và hợp tác của Quý khách hàng trong suốt thời gian qua. Chúng tôi tin tưởng rằng, với sự ủng hộ nhiệt thành và mối quan hệ hợp tác ngày càng bền chặt, Công ty Tài chính Công nghiệp Tàu thuỷ sẽ tiếp tục khẳng định được vị thế của mình trên thị trường Tài chính trong nước và quốc tế.

Trân trọng,

Phạm Thanh Bình

Chủ tịch Hội đồng Quản trị.

http://www.vinashin-finance.com.vn/default/4/default.aspx

 

Cam kết thương hiệu Vinashin Finance

http://www.vinashin-finance.com.vn/default...aspx?DataID=217

Bước chuyển quan trọng của ngành đóng tàu

http://www.nasico.com.vn/home/index.php?op...age&lang=vi

Cơ quan An ninh điều tra đã thực hiện lệnh khám xét nơi làm việc của ông Phạm Thanh Bình tại trụ sở Vinashin (172 Ngọc Khánh, quận Ba Đình), nơi đăng ký thường trú của ông Phạm Thanh Bình (số 10, ngõ 10 Ngô Văn Sở, quận Hoàn Kiếm), một căn hộ chung cư tại tòa nhà 17T6 Trung Hòa - Nhân Chính và một căn biệt thự ở khu vực Cầu Diễn, huyện Từ Liêm.

 

 

http://giadinh.net.vn/20100804110151613p0c...qt-vinashin.htm

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Thư gửi một người thất bại

Tác giả Trực Ngôn

Kính thưa thầy Đỗ Việt Khoa,

Đọc báo thấy thầy quyết định giã từ giảng đường mà lòng tôi trống rỗng vô cùng. Tôi cảm thấy thật cay đắng khi nghĩ đến một người thầy đứng trên bục giảng đã gần 20 năm giờ phải quyết định rời bỏ nơi ấy vĩnh viễn. Việc thầy rời bỏ giảng đường phải hiểu đúng nhất đó là cuộc bỏ chạy. Thầy đã không đủ ý chí để đứng thêm nơi chốn đó được nữa. Thầy đã thất bại.

Thầy đã không chịu nổi một nơi chốn mà chúng ta gọi là mái trường, không chịu nổi những đồng nghiệp, những phụ huynh và cả những học sinh đã và đang nhìn thầy với đôi mắt đầy oán hận. Tại sao họ lại oán hận thầy? Vì thầy đã mở tung ra trước mắt thiên hạ một sự thật, sự thật của những điều tồi tệ trong sự nghiệp trồng người mà những con người đang oán hận thầy là những kẻ liên can.

Dovietkhoa.jpg

Hơn bao giờ hết, tôi nhận thấy thầy thật cô đơn trên con đường thầy chọn. Tôi cảm thấy ai đó đang khóc và nhìn theo thầy. Tôi cảm thấy nỗi cay đắng và cô độc đang dâng lên như nước lũ nhấn chìm thầy. Tôi thấy những ô cửa của từng lớp học mở ra đầy vô cảm.

Có những người nói rằng thầy đã đấu tranh với tấm lòng trung thực, với trái tim quả cảm nhưng còn những điều chưa hợp lý trong phương pháp của mình. Chuyện đó nếu đúng cũng không phải là điều đáng nói. Điều đáng nói là số người trong ngành giáo dục đứng bên thầy quá ít. Sự ích kỷ, thói hưởng lợi cá nhân và nỗi sợ hãi bị liên luỵ đã đánh gục lòng tự trọng và nhân cách của nhiều thầy cô.

Tôi cũng không tán thành việc một số báo chí tung hô, vinh danh thầy như một tượng đài chống tiêu cực. Nhưng tôi trân trọng hành động của thầy, một con người bình thường trong xã hội nhưng đã có can đảm nói lên sự thật.

Cho đến lúc này, tôi vẫn băn khoăn với câu hỏi: vì sao những người quản lý giáo dục và xã hội đã không đứng bên thầy một cách chân thực và quả cảm nhất. Nhưng tôi lại thấy cho dù là mơ hồ rằng thầy đã trở thành ví dụ của một người đấu tranh cho sự trong sạch trong sứ mệnh dạy người trong một lúc nào đó như là một thứ thời thượng. Rồi tất cả bỏ đi, để lại mình thầy đứng bơ vơ nơi đầy bão gió khắc nghiệt của những người chống lại thầy.

Tôi không phải là một ai đó trong số người kia. Nhưng tôi vẫn cảm thấy một cảm giác xấu hổ đang táp vào tôi như bùn đen. Bởi tôi đã chẳng thể làm gì để thầy dừng bước và quay lại mái trường thân yêu của mình.

Và tôi lại dày vò tự hỏi: sao những người có trách nhiệm không đứng bên thầy, trao đổi chân thành với thầy, giúp đỡ thầy, động viên thầy và cùng bao thầy cô như thầy nắm chặt tay nhau vì nhân cách và tương lai tốt đẹp của những đứa trẻ. Tôi cảm thấy họ đã không làm như thế. Họ đã bỏ lại thầy một mình và thầy đã có lúc không biết sẽ phải làm như thế nào.

Tại sao sự trung thực của thầy lại bị săn đuổi?

Tại sao sự quả cảm của thầy lại bị dè bỉu?

Tại sao có lúc thầy lại phải hoang mang trên con đường đúng?

Tại sao thầy lại trở thành một kẻ cô đơn?

Lúc này đây, tôi muốn nói với thầy một điều mà thực sự tôi không muốn nói, rằng: thầy đã thất bại. Thầy thất bại là những người như tôi thất bại. Những đồng nghiệp chân chính của thầy thất bại. Những giấc mơ về một mái trường thân yêu ngập tràn tình yêu thương thất bại. Và những đứa trẻ đang mong đợi chúng ta mang đến cho chúng những điều ý nghĩa và đẹp đẽ cũng thất bại.

Đêm nay tôi nhận thấy: những con đường trên xứ sở của chúng ta đầy gió. Tôi lại nghe vang lên những câu thơ của nhà thơ vĩ đại J. Brodsky: Chỉ cần ngước mắt lên cao hơn, chỉ cần khóc, chỉ cần hát và chỉ cần sống.

Và tôi muốn thầy cũng nghe thấy những câu thơ ấy.

Nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2010-05-21-than...nguoi-that-tran

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Quan chức xin lỗi vì cản trở công việc bé 7 tuổi

Một quan chức ở Oregon, Mỹ, đã không ngại ngần xin lỗi vì cản trở công việc làm ăn của em bé 7 tuổi.

 

images2012481_1.jpg

việc dựng quầy bán nước chanh là việc làm rất quen thuộc đối với tuổi nhỏ ở Mỹ lâu nay. Ảnh AP

 

Cô bé 7 tuổi dựng một quầy bán nước chanh ven đường. Các thanh tra cảnh sát tới và nói với gia đình cô rằng cô không được phép bán hàng vì chưa được cấp giấy phép kinh doanh nào cả.

Sau khi bị gia đình cô bé khiếu nại, quan chức cao cấp của hạt Oregon đã họp bàn và cho rằng, việc dựng quầy bán nước chanh là việc làm rất quen thuộc đối với tuổi nhỏ ở Mỹ lâu nay.

 

Do đó, đây nên được coi là việc làm đúng, xét theo truyền thống.

 

Do vậy, các quan chức hạt đã nhanh chóng gửi lời xin lỗi chính thức tới gia đình cô bé và khẳng định sẽ không ngăn trở họ gầy dựng lại quầy nước chanh bé nhỏ nữa.

 

Động thái rất cầu thị đó của các quan chức đã được đánh giá cao và nhiều người dân địa phương đã coi đó là cách cư xử hợp lý của quan chức đối với người dân, khi trót mắc lỗi với dân.

 

Diệp Chi (Theo AP, Reuters)

(vietnamnet.vn)

LNC: Chạ biết đến bao jờ ở nhà mình, các bác quan chức mới biết cái gọi là xin lỗi dân đây

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để nhận xét

Bạn cần phải là một thành viên để lại một bình luận

Tạo tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Điều đó dễ mà.

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn có sẵn sàng để tạo một tài khoản ? Đăng nhập tại đây.

Đăng nhập ngay

Đăng nhập để thực hiện theo  

×