Đến nội dung


Hình ảnh

Nếu chỉ còn một ngày để sống.


  • Please log in to reply
39 replies to this topic

#21 hiepquang

hiepquang

    biết dimradius

  • Members
  • PipPipPipPipPip
  • 315 Bài viết
Điểm đánh giá: 263 (khá)

Đã gửi 24 February 2009 - 04:32 PM

Chẳng biết kiếp sau mình sẽ làm gì nhưng kiếp này dù chỉ còn 0,000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000

0000000000000000000001 giây cuối cùng mình sẽ giành cho người mình yêu!

Ơ ! ít thế thì có làm được gì đâu :cheers:
  • 0
There was something wrong. I just never read between the lines...

#22 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 24 February 2009 - 09:38 PM

Ơ ! ít thế thì có làm được gì đâu :cheers:


Một phút yếu đuối khiến tôi luôn phải ân hận...

Khi tôi kể câu chuyện này, mọi việc cũng dần qua đi, cuộc sống đang bình ổn lại. Nhưng cảm giác ân hận, dằn vặt trong tôi thì vẫn chất đầy... Tôi xin khẳng định, mình không phải một kẻ lăng nhăng hay là người giải trí bằng “tình một đêm” với các cô gái không quen biết.
Lần đó, tôi cãi vã kịch liệt với Quỳnh, người yêu tôi. Chưa bao giờ chúng tôi gay gắt như thế. Tôi như phát điên, tôi cần ai đó để trút với họ sự bực tức. Và thông thường, người tôi nghĩ tới bao giờ cũng là Vân, cô bạn thân từ thời trung học của tôi. Tôi gọi điện, chúng tôi gặp nhau ở một quán bar mà cả hội vẫn hay tới.
Chúng tôi uống rượu, tôi kể Vân nghe về chuyện của tôi, cô ấy nghe và cũng kể cho tôi những chuyện của cô ấy, cách cô ấy chia sẻ bao giờ cũng khiến tôi vui trở lại. Đêm khuya hơn, bar ồn ào và đông đúc. Chúng tôi đôi khi phải ghé tai nhau, hét nói lên mới nghe thấy tiếng. Trong cơn hứng khởi, tôi đùa: “Bọn mình mà yêu nhau thì có khi chẳng phải cãi nhau bao giờ, nhỉ?”. Vân cũng đùa theo, cười giòn tan. Cứ thế, chúng tôi dần dần quấn lấy nhau trong tiếng nhạc, tay tôi vòng qua ôm chặt eo Vân lúc nào không hay.
Đêm, tôi đưa cô ấy về, Vân cũng say, người nhũn xuống, nóng ran. Tôi đưa cô ấy lên căn hộ ở tầng 11. Cửa mở, chúng tôi vào trong, ánh đèn hành lang mờ mờ tự dưng khiến tôi bị kích thích cao độ. Tôi dìu Vân ngồi xuống giường và bất chợt hôn tới tấp lên môi cô ấy. Vân sững sờ, chống cự yếu ớt, nhưng rồi hình như cô ấy không cưỡng lại được.
Bây giờ mỗi khi nhớ lại, tôi biết chắc rằng tôi đã nghĩ mình đang hôn, đang ôm chặt thân thể Quỳnh - người yêu tôi. Vì dễ hiểu thôi, tôi đang giận cô ấy phát điên, nhưng nói chuyện với Vân xong thì tôi lại yêu Quỳnh hơn bao giờ hết. Nhưng rồi đêm đó, thay vì phải về nhà gọi điện cho Quỳnh, tôi đã ở lại với Vân.
Tỉnh cơn say, chúng tôi ngỡ ngàng. Cả 2 vừa mắc một sai lầm không dự báo trước. Không ai cố ý. Vân cũng vậy, Vân biết Quỳnh và hoàn toàn chỉ mong tốt cho chúng tôi. Chúng tôi gặp nhau ở một quán nhỏ, cả 2 chẳng nói được gì nhiều, chỉ đi đến một kết luận: chuyện đêm trước không ai muốn, chúng tôi sẽ không bao giờ nhắc đến nữa để cuộc sống của 2 đứa được yên ổn.
Mọi việc lại gần như trở về bình thường, chúng tôi vẫn cùng tụ tập với nhau trong những buổi hát hò, hội hè. Chỉ có điều hình như Vân cố tránh tôi. Bản thân tôi cũng thấy ngại. Còn Quỳnh thì đôi lần thắc mắc: “Anh này, cái Vân có chuyện gì buồn hả anh, thấy nó ít nói hẳn...”. Đầu tôi nặng trĩu, chao ôi, cô bạn thân thiết của tôi, chỉ vì một chút yếu mềm, vì một đêm đi trút giận mà tôi gần như đã đánh mất tình cảm thân thiết bao năm nay giữa chúng tôi.
Chuyện tưởng cứ thế qua đi, cho đến một hôm, người yêu tôi lo lắng kể: “Anh à, cái My (một cô bạn cùng nhóm của tụi tôi hay chơi với Vân) bảo em rằng nó mới đưa Vân đi khám. Vân căng thẳng lắm, hình như nó dính bầu rồi. Chết thật, không hiểu nó yêu ai nhỉ, sao lại vội vã thế...”. Tai tôi ù đặc, mặc kệ Quỳnh với mớ thắc mắc trong câu chuyện mà cô ấy vừa nghe, tôi bảo tôi mệt, rồi tìm cách ra về. Tôi lao đến nhà Vân. Không có nhà.Tôi gọi điện. Giọng Vân yếu ớt. Và chỉ sau câu hỏi của tôi: “Em nói thật đi, em có chuyện phải không?” thì Vân bật khóc. Cô ấy đã dính bầu hơn 1 tháng, và cái thai là của tôi. Điều này thì tôi biết cô bạn thân của tôi không nói dối. Chúng tôi ngồi lặng hàng giờ. Cuối cùng tôi chỉ có thể nói với Vân vài câu rỗng tuếch, là giữ sức khỏe, để tôi tìm cách giải quyết.
Khi tôi về đến cửa nhà, thì Quỳnh đã đứng đợi. Mắt cô ấy đỏ hoe. Tôi sững người, hình như Quỳnh đã biết tất cả. Phải rồi, tôi thật ngốc, Quỳnh của tôi thừa thông minh để ghép những chi tiết về việc thời gian gần đây, tôi và Vân cư xử rất lạ, rồi chuyện tôi gần như chết đứng trước thông tin mà cô ấy nói. Và rõ ràng Quỳnh đã đi theo tôi, và giờ đây chờ ở tôi một lời giải thích. Tôi quỳ sụp xuống chân Quỳnh. Tôi xin lỗi, tôi đã làm khổ cả Vân, cả Quỳnh. Giờ bảo Vân từ bỏ thai nhi, khi mà cô ấy mới 21 tuổi, và tôi là người đầu tiên đến với cô ấy thì tôi sợ mình có tội lớn. Còn ngược lại, tôi biết phải làm gì? Quỳnh gục vào vai tôi, khóc. Người yêu tôi có lẽ chưa bao giờ nghĩ tới một sự thật đau xót đến thế.
Cả ngày sau, tôi trốn ở nhà, trong đầu bao nhiêu suy nghĩ dồn nén. Đến tối hôm đó, Vân gọi điện. Cô ấy bảo Quỳnh đã đến gặp Vân, và đề nghị Vân hãy giữ cái thai lại, cô ấy sẵn sàng giúp đỡ và thậm chí có thể nhận nuôi đứa bé nếu Vân không muốn đó là gánh nặng cho mình (vì gia đình Vân sống ở Sài Gòn, cô ấy học xong năm cuối sẽ về đó làm việc). Tôi hoàn toàn bất ngờ. Rồi sau đó, tôi không liên lạc được với Vân. Hai tuần sau, tôi nhận được thư của cô ấy. Vân đã vào Nam sống cùng gia đình, sau khi bỏ thai. Vân nói, đó không phải là kết quả của tình yêu, chỉ là phút nhầm lẫn lẽ ra không nên có. Vân làm vậy là vì bảo vệ tình yêu của chúng tôi. Cô ấy cũng đã nói chuyện với Quỳnh, và mong Quỳnh tha thứ.
Đã là 6 tháng từ khi Vân ra đi, tôi may mắn vì vẫn có Quỳnh bên cạnh, nhưng trong lòng tôi vẫn day dứt. Tôi biết, mình đã sai, và điều quan trọng nhất là đánh mất đi tình bạn quá tuyệt vời từng có giữa chúng tôi. Tôi vẫn từng ngày đi qua con đường mà tôi đã dìu Vân về đêm hôm ấy, nhìn lên căn hộ của Vân. Nhưng có lẽ phải tới khi nào nhìn thấy Vân lập gia đình, ôm trên tay đứa con đầu lòng, tôi mới thực sự nhẹ nhõm. Còn lỗi lầm với người bạn gái ấy, có lẽ mãi mãi là nỗi ám ảnh cả đời tôi...
Theo Sinh Viên Việt Nam
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#23 Mũn xinh

Mũn xinh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1313 Bài viết
Điểm đánh giá: 633 (tốt)

Đã gửi 25 February 2009 - 02:37 AM

khựa khựa! kinh nghiệm kụa em là ko bao jờ uốn diệu vs con gái :cheers:)
  • 0

...Một chiều ngồi say

Một đời thật nhẹ

Ngày qua...


#24 sally_nho_be

sally_nho_be

    biết lệnh array

  • Members
  • PipPipPip
  • 180 Bài viết
Điểm đánh giá: 87 (tàm tạm)

Đã gửi 25 February 2009 - 09:22 AM

khựa khựa! kinh nghiệm kụa em là ko bao jờ uốn diệu vs con gái :cheers:)

điêu chửa, thế hôm trc em ngồi uốn rượu với ma béo à :cheers:
  • 0
uoɥ ɯɐʇ ƃuou ɯɐɥ ǝp ɥuɐl ıɐɔ ƃunp

__________________________________
˙˙˙uạq uêq ở uônl uẫʌ ıôʇ ìɥʇ 'oàu ếɥʇ óɔ ùp àʌ
àɯ ıôɥʇ uổ ẽs ƃũɔ uệʎnɥɔ ıọɯ ıồɹ 'ıđ ıờưɔ ɯỉɯ ứɔ ʎãɥ
oǝɥʇ dếıʇ ʎđ ɔớưq ƃữɥu oɥɔ ɯệıɥƃu ɥuʎʞ ʇúɹ ɐʇ ểđ àɯ ɔớưq uùɥɔ ɐʇ ểđ ıảɥd oʞ ãƃu dấʌ

#25 Mũn xinh

Mũn xinh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1313 Bài viết
Điểm đánh giá: 633 (tốt)

Đã gửi 25 February 2009 - 09:43 AM

Uốn kiểu đông người như vậy thì nói làm jề :-<
  • 0

...Một chiều ngồi say

Một đời thật nhẹ

Ngày qua...


#26 trandoanh2

trandoanh2

    biết vẽ circle

  • Members
  • PipPip
  • 35 Bài viết
Điểm đánh giá: 11 (tàm tạm)

Đã gửi 25 February 2009 - 10:11 AM

khựa khựa! kinh nghiệm kụa em là ko bao jờ uốn diệu vs con gái :cheers:)

Với em tốt nhất là ko uong rượi với đàn bà , nên chăm chỉ uống rượi với con gái .
Nếu mai em chết :
- Gửi cho anh em , bạn bè trong nam lời vĩnh biệt , kèm theo ngày tháng năm sinh để mọi người liệu đường kiếm tờ vé số , ko thì bèo nhất là cũng ghi con đề lấy tiền phúng viếng
- Bán con xe , liên hệ vơi Phạm Nga , để rẻ cho 1 vé máy bay về Hà Nội , mời bạn bè nhậu 1 buổi tới bến , ko quen mời đến phúng viếng
- Bắt xe về Nam Định thăm vợ chồng thằng bạn thân , nhớ dặn nó nghỉ làm 1 ngày , mai về đi đám ma - và cứ tết hàng năm về quê rót cho tao 1 chai rượu xuống mộ . Và quan trọng hơn là Gặp em Loan nói với em " A hạnh phúc khi ở bên em - hôn 1 phát Đừng yêu 1 thằng nào giống anh vì nó cũng sẽ chết vào ngày mai "
- Bắt xe về Ninh Bình , nói với bố mẹ " con xuất cảnh sang Mỹ làm việc ko về nữa , cho thằng cháu hết số tiền còn lại . Chào anh em bạn bè
- Cuối cùng rút điên thoại di động " alo , mày còn tiền ko , bắn cho tao 1 it bay vào Sài Gòn , mai tao di phỏng vấn " - uh - chết thế đéo nào được - uh - Nhớ kêu thêm mấy đứa ....
  • 0
Chẳng biết ngày sau ra sao nữa , dẫu có ra sao cũng chẳng sao...

#27 nataca

nataca

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 712 Bài viết
Điểm đánh giá: 553 (tốt)

Đã gửi 25 February 2009 - 10:26 AM

Happy lại nghĩ ngược lại hoàn toàn. Người yêu của pác sẽ cảm thấy bị xúc phạm vì tình yêu của cô ấy bị xem thường. Người cảm thấy vui trong lúc này là pác chứ không phải cô ấy. Pác đã quẳng gánh nhẹ bước ra đi, còn cô ấy thì sống tiếp trong đau khổ và oán trách pác (trong khoản thời gian cũng không ngắn đâu he he ).

Quá vớ vẩn. Làm gì có thứ này. :" xúc phạm..xem thường...quẳng gánh...đau khổ...oán trách" toàn là bịa đặt. Cái này thậm chí trong văn học vẫn còn hiếm. Chắc chỉ có ở Happyfeet. Toàn là bịa đặt
  • 0

#28 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 25 February 2009 - 02:14 PM

Quá vớ vẩn. Làm gì có thứ này. :" xúc phạm..xem thường...quẳng gánh...đau khổ...oán trách" toàn là bịa đặt. Cái này thậm chí trong văn học vẫn còn hiếm. Chắc chỉ có ở Happyfeet. Toàn là bịa đặt



Đừng chua chát với đời vì như thế cũng như chua chát với chính mình mà thôi!

Tôi không nghĩ một người yêu nhạc như bác Nacata lại có suy nghĩ bi quan như thế :cheers: !
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#29 hoacotu

hoacotu

    biết lệnh array

  • Members
  • PipPipPip
  • 182 Bài viết
Điểm đánh giá: 17 (tàm tạm)

Đã gửi 25 February 2009 - 04:29 PM

Các bạn thân mến!
Nếu như ngày mai lỗ đen của Ngân hà tiến gần đến Trái đất đến mức độ làm cho sự sống trên hành tinh tươi đẹp này bị huỷ diệt thì hôm nay đây mình sẽ dành trọn vẹn 24h cho gia đình của mình, cho cha mẹ, các bạn ạ!

"Đời người càng về sau càng buồn"




- Hoa cô tử -


  • 0

- Hoa cô tử -

[/color]

#30 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 25 February 2009 - 06:29 PM

Nếu có vợ hãy viết đơn ly hôn để vợ có điều kiện đi bước nữa.
Nếu có người yêu hãy viết vài dòng chia ly nói thẳng là không còn gì để yêu nữa.
Nếu chưa có người yêu hãy viết lời tỏ tình với tất cả những bạn gái thân thiết kể cả không thân thiết cũng tốt chán.

Những dòng trên chỉ là chuyện phiếm của HA
HA có đọc một tờ báo, cũng khá lâu rồi – báo “Mỹ thuật và cuộc sống” thì phải, có nói về những giây phút trước khi chết của một con người. Trước mấy giây, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, người ta thường thấy, tất cả những khuôn mặt - của người thân, bạn bè; cả những điều liên quan tới họ, đều như một thước phim, thoáng qua, nhưng đầy đủ hết. Đó là những cảm xúc chung của những người vượt qua được cái chết một cách kỳ tích. Ngay nhỏ bạn của HA, nhỏ bị sặc nước khi… đánh răng (ở nhà, vừa đánh răng vừa cười với mẹ, rồi tự nhiên mẹ nhỏ thấy nhỏ… im luôn, quay ra, thấy nhỏ nằm… thẳng cẳng), mẹ nhỏ vội vàng hô hấp, rồi trợ tim cho nhỏ… Nhỏ… sống lại. Và nhỏ kể lại cho HA nghe những gì nhỏ thấy chỉ trong 3s – và lúc đó, nhỏ biết, mình sắp chết - y chang những gì HA đọc được.

HA đang thắc mắc, “người chết một lần” – error – dù là chết về thể xác hay tinh thần, có cảm nhận, suy nghĩ gì; trong và sau khi “chết hụt”?
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#31 levanduy

levanduy

    biết lệnh offset

  • Members
  • PipPipPip
  • 176 Bài viết
Điểm đánh giá: 73 (tàm tạm)

Đã gửi 25 February 2009 - 07:02 PM

Cả thế giới đều mong người với người là bạn sao bạn lại thích được chết ở chiến trường???

Bác hiểu sai ý em rồi! Chiến trường mà em nói là tình trường đấy bác! :cheers:
  • 1
Only dead fish go with the stream!

#32 nataca

nataca

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 712 Bài viết
Điểm đánh giá: 553 (tốt)

Đã gửi 25 February 2009 - 08:05 PM

Đừng chua chát với đời vì như thế cũng như chua chát với chính mình mà thôi!
Tôi không nghĩ một người yêu nhạc như bác Nacata lại có suy nghĩ bi quan như thế B) !

Đâu mà chua chát với đời. Chua chát với tình đấy chứ. :cheers: .
Nếu còn 1 ngày để sống:
- Sáng: đi trả nợ nần :cheers: . Còn nợ ai cái j thì trả hết
- Chiều: đem hết tiền đi quyên góp từ thiện
- Tối: nghe mấy bản Piano yêu thích rồi...trở về với cát bụi.
Ờ mà bi giờ đang thanh niên trẻ trung nghĩ đến cái đấy làm j nhỉ? Còn một đống việc phải làm :s_big:
  • 0

#33 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 25 February 2009 - 08:49 PM

Bác hiểu sai ý em rồi! Chiến trường mà em nói là tình trường đấy bác! :cheers:

He he he! buồn cưới nhẩy? Lần đầu tiên trong đời HA được nghe thấy câu TÌNH TRƯỜNG! Bác hay thật đó!
TÌNH TRƯỞNG là lệnh gì trong CAD vậy bác??? HE HE HE....
Hai lần một là hai
hai lần hai là 4
hai lần chín là gì bác nhẩy em quên ?
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#34 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 25 February 2009 - 11:49 PM

Bài viết ko dấu:

I think that I shall never see
A poem as lovely as a tree
A tree that looks at God all day
And lifts her leafy arms to pray
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#35 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 26 February 2009 - 12:25 PM

Khóc...
Phần đông chúng ta rơi lệ vào những lúc chúng ta không được vui. Những giọt nước mắt này đã được sinh ra vì cuộc đời đầy cay đắng và chua cay. Chúng đã được sinh ra vì 1 chuyện xấu gì đó đã xãy ra ngoài ý muốn. Chúng ta khóc khi chúng ta thấy cô đơn, buồn bã, thất tình, đau lòng, mất 1 vật gì đó hoặc ai đó, v.v.v..

Đã có bao nhiêu lần chúng ta khóc vì vui sướng? Rất hiếm khi nào, đúng không? Những lúc chúng ta khóc vì vui sướng, thường là vì chúng ta vui quá độ. Chúng ta đã trải qua quá nhiều gian nan, khó khăn, những con đường gập gềnh để có được những gì ta có ngày hôm nay, vì vậy nên ta khóc vì vui sướng, vì sự thành đạt mà ta có. Chúng ta khóc 1 lần nữa, 1 lần cuối cùng, để nhắc lại những lần mình đã từng khóc và những gì mình đã phải trải qua để có được những gì mình có ngày hôm nay.

Nước mắt ta chảy ra không phải vì vui sướng mà vì những đau khổ ngày hôm nay và những ngày qua. Vì vậy nước mắt ta chua và đắng, chứ không ngọt.

Nước mắt không phải là chuyện xấu. Ngược lại, nước mắt rất có bổ ích. Nên khi nào đó bạn muốn khóc, cứ khóc. Hãy khóc cho hết những giọt lệ đang ẩn núp trong bạn. Hãy chấp nhận và giải quyết những cảm giác của mình. Một ngày nào đó, bạn sẽ nghĩ lại và thấy mình khóc là đúng. Bạn sẽ biết được những gì quan trọng đối với bạn. Và những gì có ý nghĩa trong cuộc đời bạn.
Có bao giờ...
bạn rơi nước mắt thật nhiều....
chỉ vì...bạn đã làm tổn thương trái tim của một ai đó....???
Có bao giờ...
bạn rơi nước mắt thật nhiều...vì chính bạn bị làm cho tổn thương một cách đau đớn?
...........................Câu trả lời của bạn sẽ là "Có"
Những giọt nước mắt rơi xuống khi bạn làm tổn thương người khác...bạn khóc vì hạnh phúc khi đã có thể thành công khi làm một ai đó phải cảm thấy đau khổ vì bạn ??? Hay bạn khóc vì cảm thấy ăn năn và day dứt ???..... Làm một ai đó tổn thương cũng đồng nghĩa với việc bạn tự làm tổn thương chính bạn... nếu bạn tán thành với lý do thứ nhất cho những giọt nước mắt...thì việc làm tổn thương một ai đó đối với bạn chẳng có ý nghĩa gì cả...hạnh phúc với đau khổ của người khác = bạn không có trái tim nên chẳng ai có thể làm tổn thương bạn-một người không cảm xúc...

Những giọt nước mắt mãi chảy dài vì bạn luôn thấy trái tim đau nhói...chỉ vì một ai đó đã làm tổn thương bạn...đó là những giọt nước mắt đẹp....
....bạn rơi nước mắt = bạn yêu người làm tổn thương mình rất nhiều...không vì thế thì bạn tốn nước mắt khóc vì người ấy làm gì....
Nhưng...nếu bạn cứ ôm hoài nỗi đau trong trái tim để nước mắt bạn cứ rơi mỗi ngày...thì tự những giọt nước mắt ấy không còn nguyên vẹn là những giọt nước mắt trong như ý nghĩa ban đầu nữa... bạn khóc = bạn làm cho người lấy đi những giọt nước mắt của bạn cảm thấy day dứt,bạn khóc càng nhiều = người ấy sẽ cảm thấy day dứt càng nhiều...còn nếu việc bạn khóc chẳng ảnh hưởng gì đến người ấy,thì rõ ràng bạn đang làm một việc thật ngốc là khóc cho một người-không-có-trái-tim...

Bất kể là bạn rơi nước mắt vì bị tổn thương hay làm người khác tổn thương thì những giọt nước mắt ấy cũng đều có ý nghĩa...tùy vào bạn...

Trên khắp thế giớ này có biết bao giọt nước mắt, tôi khóc, bạn khóc, nhưng điều quan trọng là chúng ta biết ta khóc vì điều gì và tại sao. Cũng có thể tôi hoặc bạn sẽ là người vô tình giẫm lên những giọt "mưa" kia, và chúng ta cũng có thể làm cho nó ít hơn, điều đó khó không bạn?"An ủi "cái mà cả tôi và bạn đều cần phải cho và nhận.
Tôi vui vẻ không có chuyện gì làm tôi phải buồn rầu cả....cười nói để lấp đầy khoảng trống trong lòng, cái gì đó thiếu trong lòng tôi ngày càng to hơn, càng cố gắng vui vẻ, kết thật nhiều bạn bè tôi càng cô đơn ..... khi khóc tôi không muốn có ai nhìn thấy hay dỗ dành cả, nhưng nếu có ai đó gõ cửa và trả lại cho tôi giọt nước mắt thì cái đó gọi là "an ủi".Đúng vậy đôi khi chúng ta bỏ qua những cái nhỏ nhặt nhất mà không thấy được giá trị thật sự của nó. Giống như bài viết kể trên những giọt mưa ấy chắc hẳn chưa có ai hoặc chí ít là vài người quan tâm đến nói chi đến việc nghĩ ra những câu chuyện về chúng bởi vậy chúng ta hãy biết sống cởi lòng hơn nhé everyone!!!
Bạn đã bao giờ khóc chưa? Câu hỏi này thật quá tầm thường phải không?Ai trong chúng ta cũng đã từng khóc ít nhất 1 lần trong đời. Đó là lúc chúng ta sinh ra, nhưng không phải ai cũng biết vì sao lúc đó chúng ta phải khóc đâu nhỉ? Vậy thì tôi khuyên bạn hãy khóc đi khi bạn buồn để biết rằng cuộc đời này còn có rất nhiều nỗi buồn, để trân trọng những giờ phút hạnh phúc nhất, để hiểu hơn cảm giác lúc người ta buồn như thế nào,và để ra đi với nụ cười trên môi vì đã là một người góp phần làm cho thế gian này thêm phần rực rỡ, bạn nhé!Nước mắt không rơi một cách vô nghĩa và trong cuộc sống của mọi người, bạn đã tồn tại tức là có ý nghĩa với ít nhất một người rồi. Mong rằng những giọt nước mắt của bạn sẽ cảm thấy vui hơn, ấm áp hơn khi ra khỏi nơi ẩn tâm hồn bạn và hòa mình vào cuộc sống.
Cuộc sống đôi khi không như mong đợi, đã có những lúc tôi đã khóc rất nhiều, tôi đã học được đâu đó về cách đánh rơi nỗi buồn. tôi khóc và đi trong mưa, giọt nước mắt hoà vào những giot mưa, các bạn biết không?không ai có thể bíết được là tôi đã khóc. Khi mưa tạnh, nỗi buồn của tôi cũng tan theo cơn mưa.Vì vậy : '' HÃY KHÓC ĐI, KHÓC ĐI , ĐỪNG NGẠI NGÙNG''!:
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#36 QUYMEGAI

QUYMEGAI

    biết vẽ arc

  • Members
  • PipPip
  • 44 Bài viết
Điểm đánh giá: 268 (khá)

Đã gửi 26 February 2009 - 01:31 PM

Lạc chủ đề cho 1 điểm về chổ
Tôi đã từng khóc ré lên chỉ vì ăn cá lóc lóc um giành bộ lòng nhai phải trái ớt :cheers: má ơi! cay quá :cheers:
  • 0
Hình đã gửi

#37 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 26 February 2009 - 05:43 PM

Lạc chủ đề cho 1 điểm về chổ
Tôi đã từng khóc ré lên chỉ vì ăn cá lóc lóc um giành bộ lòng nhai phải trái ớt :cheers: má ơi! cay quá :cheers:


Thư giãn mà lị! he he he!... Bác mê gái từ bao giờ thế?
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#38 minh2453

minh2453

    biết lệnh scale

  • Members
  • PipPipPip
  • 146 Bài viết
Điểm đánh giá: 42 (tàm tạm)

Đã gửi 27 February 2009 - 07:28 PM

đừng làm j cả..ngủ..thôi các bác à..ngày thường thì bao nhiêu việc phải làm, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi..thấy..mãi ko hết 1 ngày..thấy cuộc đời sao dài thế :undecided:
  • 0
Đừng giấu những gì bạn biết và những thứ bạn không biết

#39 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 02 March 2009 - 06:14 PM

"Có anh chàng nọ, được thầy lang thông báo rằng, anh ta có bệnh trọng trong người, chẳng còn sống được bao lâu nữa... Chán nản, buồn rầu... Anh ta nghĩ, đời mình như thế coi như là bỏ đi rồi còn gì nữa... Anh ta quyết định tự tử. Vừa lúc đó, anh nghe có thông báo của nhà vua, rằng ai đi lính sẽ có tiền, có cơm ăn v.v..." Anh ta nghĩ, mình coi như chết rồi, giờ đi vào chốn trận mạc hiểm nguy cũng là thế. Hơn nữa, gia đình lại có tiền....Thế là anh ta ghi tên đi lính. Trong trận mạc, anh ta luôn là người không nề hà hiểm nguy, chiến đấu rất anh dũng. Anh luôn là người xông lên trước, làm động lực cho các binh sĩ khác. Chính vì vậy, anh ta đã góp phần rất lớn vào những thắng lợi liên tiếp của đội quân của nhà vua.

Vua quyết định phong chức cho anh, rồi hỏi anh: "Ta vẫn thắc mắc, tại sao nhà ngươi lại có thể anh dũng, không nề hà nguy hiểm như thế?" Anh ta không dám giấu, thưa thật với nhà vua. Vua tiếc cho người tướng trẻ có dũng khí, giúp ích cho đội quân như thế mà lại phải chết sớm. Thế là vua truyền lệnh, huy động tất cả những lương y trong cung đến, chữa trị khỏi bệnh cho anh ta.

Nhưng đến khi khỏi bệnh rồi, anh ta lại không còn dũng khí như trước nữa. Trái lại, anh ta trốn tránh, lùi lại đằng sau mỗi khi quân giặc tới.

Nhà vua rất tức giận, bèn cho gọi anh ta lên. Vua quát, hỏi lý do, anh ta tâu: "Dạ thưa, trước kia, tại hạ nghĩ, đằng nào tại hạ cũng chết, nên tại hạ không tiếc mạng sống của mình. Còn bây giờ, tại hạ có chức có quyền, được hưởng thụ, lại không còn bệnh tật nữa, nên tại hạ muốn sống..."
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#40 huyentran

huyentran

    biết lệnh scale

  • Members
  • PipPipPip
  • 142 Bài viết
Điểm đánh giá: 39 (tàm tạm)

Đã gửi 03 March 2009 - 03:51 PM

Mình chả điên mà tự nhiên ngồi nghĩ còn sống được có 1 ngày nữa.
  • 0
Chợ chiều gì cũng héo!Hình đã gửi