Đến nội dung


Hình ảnh

KHI TA GỬI ĐI 2 NỤ CƯỜI


  • Please log in to reply
377 replies to this topic

#221 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 22 April 2009 - 10:57 PM

“ Không biết mình chịu đựng được điều này bao lâu nữa đây!” – cậu bé nghĩ, đưa tay quyệt gọt nước mắt hờn tủi cứ trực rơi xưống má, rồi thuận chân đá hòn cuội nằm lăn lóc trên đường. “ Mình đã phải ngồi ghế dự bị suất cả mấy tháng trời. Thật không công bằng tí nào. Đồng ý là mình đá không giỏi lắm, nhưng ai cũng biết mình là người chạy nhanh nhất đội cơ mà…”. Cậu đá viên cuội dưới chân bay vèo qua đám cỏ xanh ven đường. “ Dù chạy giỏi đến thế nào đi nữa cũng đâu có ý nghĩa gì. Mình chẳng làm được điều gì nên hồn cả. Chắc cha thất vọng về mình lắm…” – càng nghĩ, cậu càng thấy buồn hơn.

Cha là người cậu yêu quý nhất trên đời. Từ ngày còn là một đứa bé con, cậu đã hiểu được nỗi khó nhọc của cha qua mái đầu sớm bạc, qua tấm áo ướt đẫm mồ hôi và nụ cười mệt mỏi khi cha trở về nhà sau một ngày làm việc nặng nhọc.Ngay từ sớm tinh mơ lúc mọi người còn đang chìm trong giấc ngủ, cha đã trở dậy, đeo lon cơm mẹ chuẩn bị từ tối hôm trước lên ghi đông, rồi lọc cọc đạp xe đi làm; đến khi cha trở về, cậu đã làm xong bài tập ở nhà và chuẩn bị đi ngủ. Hai cha con chỉ kịp nói với nhau vài lời, những lời lặp lại hàng ngày. “ Con làm xong bài tập rồi chứ?”. “ Dạ, xong rồi cha ạ!”. “ Giờ đá bóng thế nào?”. “ Vẫn như bình thường ạ!”. Con đã được vào sân đá chính rồi chứ?”. “Dạ chưa.”. “ Cố gắng lên con trai. Con là niềm tự hào của cha đấy!”…

Cậu muốn mình làm được một điều gì đó để cuộc sống nặng nhọc vì mưu sinh của cha có thêm chút niềm vui. Thế nhưng, một cậu bé mười hai tuổi biết làm gì hơn ngoài cố gắng có được chút “ tiếng tăm ” trên sân cỏ mini. Tình yêu dành cho người cha đã khiến cậu có nỗ lực gấp hai, gấp ba những cậu bạn trong đội bóng, nhưng điều đó không gây ấn tượng gì cho thầy huấn luyện. Không ai đành lòng nói ra sự thật rằng ngoài nhiệt tình, cậu không hề có năng khiếu ở bộ môn này.

Làn gió nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt đẫm nước mắt của cậu bé. Chợt cậu ngẩng cao đầu và bắt đầu chạy. Những dòng suy nghĩ miên man khiến cậu không qua tâm mình chạy đi đâu và cũng chẳng nhận thấy mình đã ra đến ngoại ô, Đến khi dừng chân thở dốc cậu mới nhận ra mình đang đứng giữa cánh đồng xanh mướt, bên cạnh một cái nhà kho cũ kĩ. Con kênh nước trong vắt uốn lượn bên đường khiến cậu chợt cảm thấy lòng mình dịu lại.
- Ông ơi – cậu rụt rè bắt chuyện với một ông lão nông dân cao lớn và phúc hậu đang đứng cạnh nhà kho – ông cho cháu một ngụm nước, được không ạ ?

Ông lão dịu dàng :
- Tất nhiên rồi, cháu vào đây ngồi cho đỡ nắng chứ ? – ông chỉ vào một bó rơm to đã được buộc gọn gàng trước nhà kho.
- Cái nhà kho này đẹp thật ! – cậu bắt chuyện mà mắt vẫn nhìn những tấm ván tường sơn trắng xếp cạnh nhau một cách đều đặn.
Ông lão mỉm cười, đôi mắt nhìn xa xăm như nhớ về một điều gì đó thật đẹp. Nhìn những hàng cột trên xà nhà, ông nói như tâm sự :
- Nó đã chẳng thay đổi bao nhiêu so với khi ta tự tay xây nó từ thời ta còn là một chàng thanh niên.

Đoạn ông quay sang hỏi cậu bé :
- Cháu đang có chuyện buồn phải không nào ?
- Vâng, ông ạ ! – dường như chỉ đợi câu mở lời đó, cậu nói ngay không chút đắn đo. Nỗi buồn chất chứa trong lòng cậu đang rất cần có một người để cậu bày tỏ. cậu buồn bã thừa nhận :
- Cháu chơi bóng không tệ lắm ! Dù cháu có cố gắng như thế nào cũng không thể khá hơn được, trong khi cháu chỉ muốn mình chơi bóng thật giỏi để cha mẹ cháu tự hào về cháu. Ông biết không, cha cháu rất mê bóng đá mà chẳng có mấy thời gian rảnh để đến sân xem như những người khác. Cháu nghĩ rằng cha sẽ mừng lắm nếu cháu được chơi chính thức trong trận đấu giao hữu của trường. Vậy mà cháu đã chẳng làm được gì cả.
Hiểu được những tâm sự ngổn ngang trong lòng cậu bé, ông lão cũng đăm chiêu suy nghĩ, cố tìm lời an ủi. Nhưng trước khi ông kịp nói, một tiếng động đột ngột vang lên bên trong nhà kho khiến cậu bé giật nảy mình. Khi cậu ngoái đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, cậu mới để ý đến một ô cửa sổ bằng kính gần sát mái nhà.
- Nó sảy ra hoài thôi. – Ông lão nói.

- Gì thế ông ? – cậu ngạc nhiên hỏi, mắt không rời khỏi ô cửa.
- Mỗi mùa hè, chim chóc hay bay đến trú ở nhà kho này. Rồi khi muốn bay đi, chúng đều cố gắng vượt qua ô cửa sổ đó.
- Nhưng ô cửa đó không mở được mà, phải không ông ?
- Đúng thế. Đó chỉ là một ô cửa tò vò gắn cố định. Nhưng lũ chim không biết điều đó. Càng cố gắng thoát ra, chúng càng kiệt sức và hoảng sợ.
- Rồi sao hả ông ?

- Chúng cứ đâm đầu vào đó cho đến khi không còn bay được nữa. Đôi khi ta thấy chúng chết trên những bó rơm. Những con còn lại sợ hãi cứ nằm một chỗ và rồi cũng chết. Mỗi ngày hè ta đều đến đây giúp chúng bay đi.

- Hôm nay ông để cháu làm giúp ông nhé! Cậu hăng hái chạy vào nhà kho.
Trên sàn nhà bám đầy bụi là một chú chim nhỏ nằm yên run rẩy. Có lẽ chú đang rất sợ hãi và hoảng loạn sau cú va chạm vừa rồi. Cậu nhẹ nhàng đặt chú trong lòng bàn tay rồi mang ra ngoài. Ngỡ ngàng trước bầu trời xanh mở ra trước mắt, chú chim chấp chới đôi cánh nhỏ rồi bay vút lên cao. Cậu bé đứng yên nhìn cho đến khi cái chấm nhỏ biến mất khỏi tầm mắt, rồi thở dài :

- Nó cứ cố gắng đâm đầu vào ô cửa sổ nhỏ mà không chịu để ý tới cánh cửa đang mở rộng như thế này !
Ông lão đứng dậy, đến bên cậu bé, rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay chai sần của mình lên đôi vai cậu :
- Chúng ta luôn có một sự lựa chọn khác, cháu ạ ! Chỉ cần cháu quan sát xung quanh, biết đâu sẽ có một con đường khác tốt đẹp hơn.

Đôi mắt cậu bé chợt sáng lên như vừa hiểu ra điều gì. Cậu mừng rỡ, vừa chạy đi vừa hét lớn :
- Cháu hiểu rồi ông ơi, cháu hiểu rồi ! Cảm ơn ông nhé !
Cậu quyết định sẽ tham gia đội chạy bộ của trường thay vì cứ ngồi dự bị trong đội bóng. Ngay từ ngày còn bé cậu đã rất thích chạy, cậu từng được mệnh danh là ” đôi chân sóc ”, thế mà chẳng hiểu sao cậu lại có thể quên mất điều ấy cơ chứ !


:cheers: :)

Nguồn : Sách Điều kỳ diệu từ cách nhìn cuộc sống.

  • 2

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#222 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 28 April 2009 - 09:49 PM

BỐN BÀ VỢ CỦA NHÀ VUA




Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có đến bốn người vợ, bà hoàng nào cũng xinh đẹp. Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối. Kế đến là người vợ thứ ba, nhà vua lúc nào cũng sợ mất bà, đi đâu cũng luôn muốn đưa bà đi theo. Bà vợ thứ hai là chỗ dựa tinh thần của nhà vua, bà rất tử tế, dịu dàng và kiên nhẫn. Mỗi khi nhà vua gặp chuyện khó khăn, ông thường tâm sự với bà và thường nhận được những lời khuyên quý giá.

Người vợ thứ nhất của vua là người trung thành nhất, giúp vua trị vì và làm cho đất nước ngày càng giàu có nhưng nhà vua lại không dành nhiều tình cảm cho bà. Nhà vua luôn nghĩ rằng bà có thể tự chăm sóc lấy mình nên ít khi để ý đến bà. Không may, một ngày nọ vua lâm bệnh và biết rằng mình không còn sống được bao lâu nữa. Ông nghĩ: "Ta có đến bốn người vợ, nhưng khi ra đi, e rằng lại hoàn toàn cô đơn!".

Nghĩ vậy, nhà vua gọi người vợ thứ tư đến bên cạnh và nói: "Ta yêu thương nàng nhất, luôn dành mọi thứ tốt đẹp cho nàng. Giờ đây ta sắp chết, nàng có theo ta để ta không cô đơn không?". Nhà vua nhận được câu trả lời: "Bệ hạ rất tốt với thiếp, nhưng yêu cầu đó quá khó, thiếp không thể làm được!". Nhà vua lặng đi một lúc rồi cho gọi người vợ thứ ba, bà trả lời: "Không, thưa đức vua, cuộc sống còn đẹp lắm, sẽ có một vị vua khác đến để tiếp tục che chở và chiều chuộng thiếp!". Trái tim vị vua cảm thấy lạnh buốt vì buồn bã và thất vọng. Ngài lại gọi người vợ thứ hai: "Ta luôn được nàng giúp đỡ và khuyên giải, nàng sẽ theo ta chứ?"- Nhà vua hỏi. "Lần này thiếp không thể giúp được gì hơn, thưa đức vua"- người vợ thứ hai đáp- "Nhưng thiếp hứa sẽ chăm sóc bệ hạ đến những giây cuối cùng, rồi sẽ đưa bệ hạ đến nơi yên nghỉ và sẽ luôn nhớ đến bệ hạ!". Nhà vua hoàn toàn tuyệt vọng.

Nhà vua không hề nhớ ra người vợ thứ nhất, cho đến khi ngài nghe thấy một giọng nói cất lên bên cạnh: "Thiếp sẽ theo ngài đến bất cứ nơi đâu ngài đi tới, dù đó là cõi chết". Đó chính là người vợ thứ nhất của ông. Trông bà mệt mỏi và gầy yếu. Buồn bã và nuối tiếc vô hạn vì cách đối xử của mình, nhà vua thốt lên: "Lẽ ra ta đã phải chăm sóc và thương yêu nàng nhiều hơn mới phải!".


Bạn vừa được đọc một câu chuyện cổ tích, trong đó có vua và các bà hoàng. Chúng ta không sống trong thế giới cổ tích, nhưng bạn biết không, nếu coi mỗi chúng ta cũng giống như nhà vua đó, thì bạn hãy để ý xem, mỗi chúng ta cũng có đến bốn “người vợ” đấy.

“Người vợ” thứ tư của chúng ta là cơ thể. Hầu như ai cũng lo lắng, chăm sóc đến bản thân, đến cơ thể mình nhiều nhất, làm sao để trông thật đẹp đẽ. Nhưng khi chúng ta ra đi, cơ thể ấy cũng tan biến, không để lại gì trên đời.

“Người vợ” thứ ba có tên là “địa vị và của cải” – đây chính là những thứ dễ mất nhất, vì dù sao chúng cũng chỉ là vật chất. Khi chúng ta không còn sống, “địa vị” không còn và “của cải” sẽ thuộc về người khác.

“Người vợ” thứ hai là gia đình và bè bạn. Họ luôn quan tâm và giúp đỡ, luôn an ủi và khuyên giải, nhưng họ chỉ có thể chăm sóc ta đến những phút cuối cùng và nhớ thương ta.

“Người vợ” thứ nhất chính là TÂM HỒN. Không phải ai cũng nhớ đến nó khi sống trong một thế giới mọi người đều phải chạy đua với của cải, địa vị để thỏa mãn cho cái “tôi” của mình. Thế nhưng TÂM HỒN là điều duy nhất luôn đi cùng với chúng ta đến bất cứ nơi nào chúng ta đến, và chính là thứ để mọi người nhớ mãi đến ta dù ta có ở nơi nào.



:( :(
  • 4

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#223 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 28 April 2009 - 10:03 PM

Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị , Tây Hồ , Formosa ,
Ngày 3 tháng 11 , 1995 (Nguyên văn tiếng Anh)



Có một câu chuyện về một người kia ở nước Chu . Ông tên là Tiến . Một hôm ông tổ chức một phiên chợ lớn để cúng dường các vị địa thần . Hàng ngàn người đến tham gia hội chợ , và họ cũng nấu nướng , ăn uống vui chơi này kia kia nọ rất là nhiều .

Rồi một vị khách đến cho ông Tiến một loại cá và loại chim rất hiếm , và một tổ yến hiếm có . Ở Trung Quốc , cái đó rất đắt và được xem như rất là bổ dưỡng . Loài yến phải nhổ bọt của chúng để làm tổ . Khi người ta đến cướp tổ , nó phải tiếp tục làm tổ khác . Nhưng tới lúc đó thì nó không còn nước bọt và cơ thể không đủ dinh dưỡng để tiết ra nước bọt nữa . Cho nên nó tiếp tục tiết nước bọt ra cho đến khi chảy máu . Nước bọt trên tổ khi đó sẽ trở thành màu đỏ máu . Nhưng tổ đỏ còn đắt tiền hơn là tổ trắng . Và đó là cách người ta ăn yến .

Cho nên hãy cẩn thận : không phải tất cả thức ăn chay đều là thực vật . Dù mình không giết chim , nhưng chúng chết vì đau khổ , đói khát , thiếu dinh dưỡng thì cũng vậy thôi . Bởi vì khi đến mùa , chúng phải làm tổ sẵn sàng cho chim con . Đó là phản ứng tự nhiên của loài chim . Nếu chúng ta lấy tổ đi , chúng sẽ làm tổ mới . Như vậy , chúng cứ tiếp tục tiết ra , rồi lại tiết ra nước bọt cho đến khi tổ được hoàn thành . Có thể tổ chưa làm xong hoặc có thể đã làm xong , nhưng phải trả giá bằng mạng sống hoặc sức khỏe quý báu của chúng . Chúng có thể kiệt sức , và khi bầy chim con ra đời sẽ không còn ai chăm sóc . Dĩ nhiên , con người có ở đó , họ sẽ "chăm sóc" cho bầy chim non bằng cách bỏ chúng vào bao tử ấm của họ và giữ chúng mãi mãi . Những chuyện này thường xảy ra .

Bây giờ , tại Chợ Phiên của ông Tiến , khi có người cống hiến thứ hiếm hoi như là tổ yến có máu đỏ , hay một loại cá quý , ông Tiến rất cảm động và vui mừng . Có lẽ ông là một người có địa vị cao trong xã hội , nếu không , đã không thể có được buổi hội chợ như vậy và đã không có nhiều người đến viếng như vậy . Nên ông rất cảm động và vui mừng , thở ra một hơi dài , nói rằng : "Ô ! Thượng Đế thương chúng ta quá . Hãy xem những thứ Ngài ban cho chúng ta mỗi ngày để dùng bữa . Ngài sinh ra đủ loại thú vật để thỏa mãn cơn đói và khẩu vị của chúng ta."

Mọi người nghe ông ca ngợi Thượng Đế như vậy , ai ai cũng vỗ tay khen và đồng ý . Nhưng trong số quan khách có một cậu bé , chỉ 12 tuổi thôi . Có lẽ nó là người ăn chay , có lẽ nó chỉ là một đứa nhỏ 12 tuổi mới thọ Tâm Ấn trọn pháp từ Thanh Hải Vô Thượng Sư (Mọi người cười). Nó đứng lên nói : "Thưa ngài , những gì ngài nói là không phải". Ông rất ngạc nhiên , sững sờ . Ông hỏi cậu bé : "Mày nói sao , ta nói không phải à ? Mày có ý kiến gì khác , thằng nhỏ này ? Mày biết gì ?"

Cậu bé nói : "Thầy tôi dạy khác , thầy tôi nói rằng : ‘Tất cả chúng sinh trên thế gian đều bình đẳng . Thượng Đế sinh ra muôn loài với cùng một tình thương , cùng một tài năng và mục đích sáng tạo.’ Cho nên không một ai trong thế gian này tốt hơn bất kỳ chúng sinh nào khác . Thượng Đế tạo nên những chúng sinh khác nhau với những mục đích và nguyên nhân khác nhau . Nếu ngài nói rằng tất cả những chúng sinh như cá , chim , trâu bò v.v... là để cho chúng ta ăn thịt bởi vì Thượng Đế sinh chúng ra cho chúng ta ăn thịt thì tôi nghĩ rằng ngài sai ! Bởi vì hãy xem loài muỗi : chúng chích và hút máu chúng ta . Và hãy xem loài sư tử và cọp : chúng ăn thịt loài người . Vậy ngài có nghĩ rằng Thượng Đế cũng sinh ra con người cho muỗi , cọp và sư tử ăn chăng ?" Ngài - nhân vật rất quan trọng kia - không biết phải trả lời như thế nào .
  • 4

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#224 binharch77

binharch77

    biết dimcontinue

  • Members
  • PipPipPipPipPip
  • 372 Bài viết
Điểm đánh giá: 163 (tàm tạm)

Đã gửi 28 April 2009 - 11:03 PM

Đôi mắt cậu bé chợt sáng lên như vừa hiểu ra điều gì. Cậu mừng rỡ, vừa chạy đi vừa hét lớn :
- Cháu hiểu rồi ông ơi, cháu hiểu rồi ! Cảm ơn ông nhé !
Cậu quyết định sẽ tham gia đội chạy bộ của trường thay vì cứ ngồi dự bị trong đội bóng. Ngay từ ngày còn bé cậu đã rất thích chạy, cậu từng được mệnh danh là ” đôi chân sóc ”, thế mà chẳng hiểu sao cậu lại có thể quên mất điều ấy cơ chứ ![/size]
[/color]
:cheers: :(

Nguồn : Sách Điều kỳ diệu từ cách nhìn cuộc sống.

rất hay :( :cheers: :( :(

đôi khi cái trước mắt chúng ta không để ý, chỉ thấy những điều lớn lao xung quanh mình
  • 2

#225 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 04 May 2009 - 10:35 PM

Khi bạn đếm từ số 0


1...2...3" hay "oẳn...tù...tì", những đứa trẻ luôn luôn đếm như thế trong biết bao trò chơi của chúng. Một lần tôi hỏi em tôi: "Sao em không đếm từ số 0 :0...1...2...3?" Em nhìn tôi ngạc nhiên.

Mỗi số đều bằng số 0 + chính nó. Đó là một điều tất nhiên mà cũng chẳng có ý nghĩa gì, việc gì phải viết thế. Nhưng khi một người vô danh không ai biết tới + nghị lực và tài năng , trở thành bác học lừng danh; một bác nông dân từ tay trắng + lòng quyết tâm, sự tháo vát, vượt lên đói nghèo, làm giàu cho gia đình và quê hương, thì quả thật "số 0" không phải là vô nghĩa.

Bạn hãy bắt đầu đếm từ "số 0", bắt đầu từ bản thân mình + niềm tin và tri thức tuổi trẻ, bạn sẽ biết mình bắt đầu từ đâu và đi tới đâu, đừng đếm từ những đồng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ, từ những ngôi nhà hay những chiếc xe đắt tiền rú ầm đường trong đêm, những con số đếm từ những thứ đó không thể đứng vững trong cuộc sống bởi dưới chân họ không phải là những thứ gì họ tự làm ra, họ không biết bắt đầu từ đâu, và cũng không biết mình sẽ đi tới đâu, không có nơi bắt đầu cũng không có điểm kết thúc.

Bắt tay vào mọi việc từ con "số 0" và làm nên cả thế giới, dù đó là một thế giới nhỏ của riêng bạn thì bạn bao giờ cũng cảm thấy vui sướng nhiều hơn khi phải phụ thuộc vào người khác, đúng không?

Chúng ta biết nói "không!" trước những nhu cầu chưa đúng lúc của bản thân, biết nói "không!" trước những cám dỗ nguy hiểm của cuộc sống, biết nói "không!" hôm nay để có nhiều trong ngày mai.

1.000.000 lớn hơn 999.999 cho dù nó gồm rất nhiều số 0, nhưng nếu bạn đảo các số 0 lên trước thì chúng trở nên vô nghĩa và trở thành những con số hầu như không đáng kể bên cạnh 999.999, nó sẽ càng vô nghĩa khi bạn nói:"tôi không biết!" ,"tôi không làm được!", "tôi không thể!". Hãy hiểu số 0 và đặt nó đúng chỗ, bạn sẽ ngạc nhiên trước ý nghĩa của những con số tưởng chừng như vô nghĩa này.


:( :(
  • 4

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#226 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 08 May 2009 - 11:38 PM

Hãy là chính mình


Lương tâm, sự trung thực, sự liêm khiết : đó là ba giá trị để đối diện với tương lai.

Đối với ông bà nội của tôi, người ta hoặc là sống trung thực hoặc là không. Ông bà đã cho gắn lên tường phòng khách câu châm ngôn sau đây: “Cuộc đời như một cánh đồng phủ đầy tuyết mới; mỗi bước chân của ta sẽ lộ ra con đường ta đi”.

Bằng vào bản năng của mình, họ đã hiểu rằng sống liêm khiết, đó là có một ý thức đạo đức và ý thức này không biến đổi theo lợi ích hay hoàn cảnh nào. Sự liêm khiết là một chuẩn mực cá nhân cho phép tự đánh giá cách ứng xử của mình. Tiếc thay, phẩm chất này mỗi ngày mỗi hiếm đi.

Thế mà sự liêm khiết lại quan trọng cho mọi tầng lớp xã hội, và chúng ta cần phải tự đòi hỏi cho bản thân mình.

Một phương cách tốt để đánh giá sự trung thực của mình là tuân giữ điều mà tôi gọi là “Tam giác liêm khiết”, dựa trên ba nguyên tắc sau đây:

Bảo vệ các xác tín của mình bằng mọi giá. Lấy ví dụ về một nữ y tá bắt đầu ngày làm việc đầu tiên giữa một nhóm bác sĩ phẫu thuật của một bệnh viện nổi tiếng. Cô chịu trách nhiệm về các dụng cụ và thiết bị trong ca phẫu thuật vùng bụng. Cô nói với bác sĩ:

- Bác sĩ chỉ lấy ra 11 miếng bông thấm, trong khi chúng ta đã dùng đến 12 miếng. Chúng ta cần phải tìm ra miếng còn lại.

Bác sĩ đáp:
- Tôi đã lấy ra hết rồi. Giờ thì chúng ta bắt đầu may lại vết mổ.

- Bác sĩ không được làm như thế - cô y tá nghiêm giọng - Hãy nghĩ đến bệnh nhân.

Với nụ cười trên môi, bác sĩ nhón chân lên và chỉ cho cô y tá miếng bông thứ 12. Rồi ông nói với cô:

- Tôi tin rằng cô sẽ trở nên xuất sắc trong nghề này.

Khi bạn biết chắc mình có lý, hãy giữ vững lập trường của mình.


Luôn nhìn nhận giá trị đúng đắn của người khác. Bạn đừng sợ những người có ý tưởng hay hơn bạn hoặc những người xem ra thông minh hơn bạn. Đây là nguyên tắc mà David Ogilvy, người sáng lập công ty quảng cáo nổi tiếng Ogilvy and Mather, đã nhắc nhở các cán bộ lãnh đạo mới.

Ông tặng mỗi người một con búp bê Nga, bên trong có năm hình nhân nhỏ dần. Trong hình nhân bé nhất ông đặt một tờ giấy có ghi mấy hàng chữ: “Nếu mỗi người trong chúng ta chọn những người cộng sự nhỏ hơn mình, chúng ta sẽ trở nên một công ty của những người lùn. Nhưng nếu chúng ta chọn những người cộng sự lớn hơn mình, thì lúc ấy Ogilvy and Mather sẽ trở thành công ty của những người khổng lồ”.

Và quả thật, Ogilvy and Mather đã trở thành một trong những công ty lớn nhất và được kính trọng nhất thế giới.

Hãy trung thực với chính mình và chấp nhận nhân cách của mình.
Khi người ta thiếu các giá trị chính yếu, người ta có xu hướng dựa vào các yếu tố bên ngoài - dáng dấp - để tự trấn an. Người ta sẽ hành động vì dáng dấp bề ngoài ấy chứ không phải vì sự phát triển của phẩm chất cá nhân.

Do đó hãy là chính mình. Đừng bao giờ che đậy các mặt yếu kém trong nhân cách của mình.

Hãy nhìn thẳng vào thực tế và trước các thử thách hãy hành động như một người trưởng thành.

Sự tự trọng và một lương tâm trong sáng: đó là các thành tố chủ yếu của sự liêm khiết. Đó cũng chính là những phẩm chất thiết yếu nếu như ta muốn cải thiện mối quan hệ với người khác.


ST


:( :(
  • 3

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#227 huong259

huong259

    biết lệnh refedit

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 596 Bài viết
Điểm đánh giá: 350 (khá)

Đã gửi 08 May 2009 - 11:41 PM

BIẾT VÀ KO BIẾT
- Nếu tôi được trả tiền cho những gì tôi không biết thì có lẽ tôi đã giàu to rồi. Tuy nhiên, người ta chỉ trả tiền cho một số rất ít kiến thức mà tôi biết được! Người điềm tĩnh trả lời.

1. Phấn Trắng Bảng Đen Và Lòng Biết Ơn

"Nhất tự vi sư bán tự vi sư

Phi sư phụ phi đáo nhân

Dù chỉ học thầy một chữ

Hay nửa chữ cũng ghi ơn” ...

Chuyện cổ tích ngày xưa kể rằng khi nước Nam chưa có chữ quốc ngữ theo hệ thống mẫu tự ABC mà còn dùng Hán tự viết nét bằng cọ: Có một anh học trò thấy một đàn kiến khi kéo nhau bắc cầu qua sông, cả lũ kiến gần như sắp bị dòng nước lũ cuốn đi, anh động lòng từ tâm liền bẻ một cành cây bắc cầu cho kiến di chuyển. Kỳ thi Hương năm đó anh làm bài thi, rủi ro một chữ anh viết thiếu một nét nên nếu đọc thì khác nghĩa, chắc chắn giám khảo đánh rớt, nhưng may mắn thay, chữ mà thiếu nét đã được những con kiến bám chặt vào, nên nét chữ thiếu thành đủ. Giám khảo đã chấm điểm cho anh đậu khoa thi năm đó. Người đời cho rằng kiến đã trả ơn cứu mạng của anh học trò từ tâm ấy nên công danh anh được hanh thông.

Sự thực câu chuyện trên đây chỉ là dụ ngôn, mà đã là dụ ngôn thì không có thật, nhưng nó cũng đem đến cho ta một ý nghĩ “biết ơn” nào đó và cách xử sự trong đời.

Trên sân khấu của nhà hàng Hương Xưa, tôi nhìn người nam ca sĩ có gương mặt quen thuộc, có cái nhân dáng quen thuộc và lời ca tiếng hát đó lại cũng quen thuộc nữa. Xin thưa đó chính là một giáo sư trước đây cách hơn phần tư thế kỷ đã là thầy tôi. Tôi vui lắm khi nghe tiếng ca ngọt ngào, du dương mang một ước mơ về tình yêu mà người thi sĩ gửi gấm trong thơ, người nhạc sĩ ký thác nỗi cảm tác trong từng nốt nhạc, cũng như người ca sĩ cố gắng lột tả trọn vẹn nỗi bâng khuâng, khi nhân vật trong bài ca là tình nhân, hay là nỗi dịu dàng khi nhân vật ấy gần người yêu, rồi nhớ đến ánh trăng khuya của một thuở hẹn họ tình tự mà đã có khi còn ở Sài Gòn trong ký ức dấu yêu.

Trong nỗi cảm nhận miên man của cử tọa đang lắng nghe, tôi cho là cả bộ ba Du Tử Lê, Phạm Đình Chương và thầy cũ của tôi đang đứng hát thật là một sự kết hợp tuyệt diệu. Bài "Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn", hình như nó là một trong những nhạc phẩm mà ông thích thú nên khi hát, ông đã diễn tả đúng mức khi hát bài này. Tuy ông là ca sĩ tài tử, nhưng lại bắt nhịp ca trong nỗi đắm say, ông ngân dài như đưa chúng tôi về với Sài Gòn trong quyến luyến, y như cái tâm trạng mà lúc tôi đau xót rời xa chốn này:

“Đêm về trên bánh xe lăn
Tôi trăng viễn xứ, hồn thanh niên vàng
Tìm tôi đèn thắp hai hàng
Lạc nhau cuối phố, sương quàng cổ cây
Ngỡ hồn tu xứ mưa bay
Tôi chiêng trống gọi, mỗi ngày mỗi xa
Đời tan, tan nát chiêm bao
Tôi trăng viễn xứ, sầu em bến nào …”

Thầy tôi, người mang bản tính năng động, ông luôn luôn vui vẻ và thích dí dỏm khi làm MC, ông trẻ trung trong giọng nói, và ông cũng trẻ trung trong tâm hồn. Lúc vừa qua ông hát, đã như lột hết tâm tình về những kỷ niệm quê hương như thầm nói:

"Các anh chị em thân mến, ngày xưa tôi đứng trước các em và đằng sau là bảng đen và phấn trắng, ngày hôm nay phía trước tôi đây cũng là các em, nhưng đằng sau tôi không còn phấn và bảng đen nữa, thay vào đó là ban nhạc đệm cho tôi hát lên những ca khúc ân tình, những hoài niệm của hoài hương và của dĩ vãng còn rong ruổi trong vùng ký ức cũ của tôi, hay cũng là của chúng ta.

Chỉ tiếc rằng những ngày cũ đó không được kéo dài lâu hơn mà phải đợi hơn một phần tư thế kỷ sau mới được nối tiếp. Thú thực rằng ngày nào tôi còn gặp lại các anh chị là ngày ấy vẫn là hạnh phúc cho tôi. Cái hạnh phúc kế tiếp là tôi được hát những ca khúc mà anh chị em thích. Như thế thì chúng ta đã có những hạnh phúc chung, hay nói khác đi là sở thích hay văn hóa chung, có đúng như vậy không các anh chị?"

Có bao giờ quý vị nhớ đến cái bảng đen đầy phấn trắng có lần đã rơi trên tóc thầy cô giáo của chúng ta không? Có chứ! Nhưng nhiều người không được may mắn như chúng ta, vì họ học ở trường đời nhiều hơn trường lớp, nhưng họ cũng học được lòng biết ơn các nhà mô phạm từ những câu chuyện nhỏ, như câu chuyện của Fred Bauer kể dưới đây:

“Hôm đó có người giãi bày tâm sự rằng họ nhận thức được dường như ít khi bày tỏ lòng biết ơn đối với những người thân sống gần gũi, hay xóm giềng lân cận đã dành cho họ nhiều điều ưu ái. Điều này nói lên rằng tất nhiên là chúng ta không nên đợi đến những ngày lễ lộc, kỷ niệm để mới nói lên lời cảm ơn đối với người thân hay ân nhân mà mình đã từng mang ơn”.

Giá như tôi học được điều gì đó về nghệ thuật cám ơn thì đó chính là: Hãy cám ơn ngay bây giờ, vì khi nói lên lời cám ơn không những chỉ làm rạng rỡ, mát lòng ân nhân mà còn thể hiện tính văn minh lịch sự của người thọ ơn. Nếu bạn cảm thấy bị hắt hủi, xua đuổi, bạn đừng vội bi quan, yếm thế mà hãy ra tay cứu vớt người khác. Rất có thể đó là phương thuốc giúp bạn tìm lại niềm lạc quan, yêu đời.

Trước khi trở thành nhà văn nổi tiếng, A.J. Cronin từng là một bác sĩ. Hồi ấy, có nhiều bệnh nhân đến yêu cầu Cronin điều trị cho họ chứng bệnh lo âu, hồi hộp, sợ sệt, hay mất niềm tin hoặc luôn ngờ vực. Quý vị nghĩ Cronin xử trí làm sao không? Ông ghi cho họ toa thuốc thật lạ lùng: Toa thuốc “biết nói lời cám ơn” rồi căn dặn bệnh nhân: “Trong vòng sáu tuần, bạn phải nói lời cám ơn mỗi khi nhận được sự giúp đỡ của bất cứ ai dù đó chỉ là việc mọn. Và để tỏ ra rằng lời cám ơn kia xuất phát từ tấm lòng thành, bạn hãy mỉm cười với ân nhân khi thốt lên hai tiếng “cám ơn”. Lạ thay, sau sáu tuần điều trị, hầu hết bệnh nhân của Cronin đều cảm thấy bệnh của mình thuyên giảm một cách rõ rệt.

Trong nhiều trường hợp, chúng ta không thể bày tỏ ngay lòng biết ơn của mình. Nếu rơi vào hoàn cảnh này, bạn không nên thụ động, giữ im lặng mãi mà hãy mạnh dạn nói lời cám ơn ân nhân của mình ngay khi gặp lại họ.

Vừa mới đây, tôi có dịp về thăm lại quê nhà trong một thời gian ngắn. Trong khi tôi đếm bước dọc theo đường làng quen thuộc, kỷ niệm thời thơ ấu bỗng dạt dào đến trong tâm trí tôi. Rồi bỗng nhiên trên đường về làng, tôi gặp lại cô giáo Hương. Cô đã gợi trong tôi thời tôi còn mài đũng quần trên ghế trường trung học. Năm ấy, tôi ngồi lớp chín. Tôi mê chơi môn đá bóng hơn là chú tâm vào việc học. Hậu quả là tôi bị tụt hậu môn tiếng Pháp. Khi phát giác ra môn yếu kém của tôi, cô giáo Hương nói: “Ồ, học tiếng Pháp có khó khăn gì đâu, rất thú vị nữa là đằng khác. Sau bữa cơm chiều nay, em sang nhà cô, cô sẽ chứng minh cho em thấy điều đó”.

Trong nhiều tuần lễ kế tiếp, cô dạy kèm tôi học tiếng Pháp cho đến khi tôi theo kịp chúng bạn. Năm ấy tôi tròn 14 tuổi. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra rằng cô giáo Hương khả kính, vừa tích cực giảng dạy ở trường vừa làm tròn nhiệm vụ trong gia đình, lại còn dành riêng mỗi ngày một giờ để dạy kèm tôi học tiếng Pháp nữa. Sự cố gắng giúp đỡ tôi của cô giáo Hương lúc ấy, tôi xem như là chuyện rất bình thường. Nhưng giờ đây, khi gặp lại cô, tôi bỗng nhận thức một cách sâu sắc rằng cố gắng của cô dành riêng để dạy tôi học tiếng Pháp trước đây quả là sự hy sinh vô bờ bến mà hàng năm dài tôi hầu như quên lãng. Tôi chạy đến ôm choàng lấy cô, giọng thổn thức: “Những điều mà cô dành cho em trước đây đã vượt xa nhiệm vụ bình thường của một cô giáo. Xin cô nhận lòng biết ơn chân thành của người học trò cũ, dù cho lời cám ơn được thốt lên muộn màng.” Cô đáp lời tôi bằng nụ cười ấm áp, mãn nguyện và đôi mắt rạng rỡ niềm tin.

Nếu nhà văn lớn A. J. Cronin viết ra những cám ơn nhân đã dạy dỗ mình nên người thì tôi lại sực nhớ câu chuyện của người bạn Iran (Ba Tư) mà tôi mới quen. Anh ta kể sau khi Shah hoàng bị lật đổ, chính quyền mới hồi giáo lên thay thế, người lôi thầy giáo ra tra tấn chính là anh, anh bị bắt buộc nếu không làm việc này thì anh sẽ bị chính quyền mới hành quyết tức khắc, khi thuật lại câu chuyện trên anh buồn lắm và nói anh là nạn nhân của một chế độ vô luân. Người thầy mà anh xúc phạm đến là người thầy tốt, ông đã cố dạy những đứa trẻ tinh nghịch, ông xử phạt chúng theo kỷ luật nghiêm minh của nhà trường. Khi đất nước thay đổi thì người bạn tôi, và người thầy giáo của đám học trò tinh nghịch đã gây cho người thầy cũ cái cảm giác chán chường, rồi cả hai cùng về sống ở vùng băng tuyết phía bắc gần nước Canada, ông thầy thì sống ẩn dật.

Người Việt Nam chúng ta có những câu nói mà người học trò lớn nhỏ đều được giáo huấn như "Không thầy đố mày làm nên", sau này người học sinh đã lớn tuổi lại tìm thấy ý nghĩa của câu nói tôi cho là rất chí lý: "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư".

Thật ra mọi việc trong cuộc sống con người cũng tùy thuộc vào môi trường của đứa trẻ sinh sống, hiền lành hay ngỗ nghịch là do tình trạng gia cảnh, môi trường của xóm giềng chung quanh hay bạn bè mà chúng kết thân. Có đứa thay đổi tâm trạng hiểu thầy cũ, thì cũng có đứa ương ngạnh, vẫn cố chấp những chuyện cũ trong vùng ký ức.

Rèn luyện để làm con người đã khó rồi, mà làm sao cho đám học trò tinh nghịch, lêu lổng trở nên người hữu dụng cho xã hội lại càng khó hơn, chỉ vì sự hẹp hòi, ích kỷ đã in hằn sâu trong tâm thức của chúng.

Cùng với cái tâm tình dành cho những ai đã thất bại vì nạn đổi đời của tháng Tư Đen 75 tại quê hương VN của tôi, họ đã chịu đựng nhiều nỗi cay đắng truân chuyên. Thầy tôi ca bài hát mang nhiều tính chất triết lý của cuộc sống. Đó là bài "Bông Hồng Cho Người Ngã Ngựa", nhạc của Lê Uyên Phương sáng tác, lời thơ Nguyễn Hoàng Đoan. Tôi nghe trong nỗi chua xót và đắng cay, tôi cảm thấy cay đắng vì lũ học trò xưa phản thầy, họ vong ơn với vị thầy cũ, và hình như họ vong ơn với nhiều người. Mắt tôi đã cay vì nước mắt tuôn trào khi nhớ đến hoàn cảnh vị thầy trong khung cảnh băng giá kia, hình ảnh ấy vẫn chập chờn trong suy nghĩ của tôi. Giọng ca của thầy tôi bây giờ lại chuyên chở cả một kiếp nhân sinh mà hai người thi sĩ và nhạc sĩ đã đưa vào bài hát này:

"... Không phải là bông hồng

Dành cho người hạnh phúc

Những người không biết khóc

Những người không biết cười

Những người tim bằng đất

Không phải là bông hồng

Dành cho những búp bê

Những búp bê biết khóc

Những búp bê biết cười

Búp bê tim bằng nhựa

Đây là một bông hồng

Gửi về người ngã ngựa."

Sống tại Hoa Kỳ hằng năm người ta có ngày lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), mục đích của nó như tên gọi, là tạ ơn đối với những ai giúp đỡ, cưu mang cho cuộc sống này được khá hơn. Nó có thể bao gồm cho tình thầy trò. Bởi vì: "Không thầy đố mày làm nên”. Người bạn láng giềng nhà tôi lúc trước, nay cư ngụ trong vùng Northwest Houston thuật cho tôi nghe chuyện cũ khi còn ở Sài Gòn, là một sinh viên sư phạm đã kể lại những “buồn nhiều hơn vui” trong đời dạy học của mẹ mình, anh suy tư đôi phút rồi kể như sau:

“Tôi còn nhớ rất rõ lúc tôi ngồi trầm ngâm trước lá đơn xin thi vào trường đại học cách đây ba năm. Mẹ tôi (một nhà giáo tóc đã bạc, gần ba mươi năm trong nghề) đứng cạnh tôi, nói nhỏ nhẹ: “Con ạ, dẫu sao nghề giáo vẫn là một nghề cao quí”. Mẹ tôi nói hai chữ “cao quí” thật nhỏ và mắt mẹ rưng rưng. Tôi thấu hiểu ước muốn của mẹ tôi. Không cần đắn đo, tôi ghi vào lá đơn: Trường Đại Học Sư Phạm. Tất nhiên trong chọn lựa cũng có phần của tôi.

Sau tháng Tư Đen năm 75, nhà tôi dọn về ở trong một con hẻm sâu. Có một đêm nọ gần chín giờ, một người đàn ông tóc muối tiêu dắt chiếc xe đạp vào hẻm và hỏi tìm nhà cô giáo Hạnh. Khi mẹ tôi ra mở cửa, người đàn ông cúi hẳn người xuống, rụt rè: “Thưa cô, cô còn nhớ em không, em là trò Huân đây...”. Mẹ tôi ngờ ngợ, có lẽ không nhớ ra. Khi vào nhà nói chuyện, chú Huân kể lại: “Hồi em học lớp 9, ngồi đầu bàn, thường tinh nghịch để chân thẳng ra ngoài. Cô đi lên đi xuống giảng bài say sưa, đụng phải chân em, cô vấp té, đầu va vào bàn... Cô nhớ không? Hồi đó, sợ quá em không nói được một lời xin lỗi với cô. Thế cho nên em ân hận mãi cho tới bây giờ. Hơn 25 năm rồi, cô nhỉ?”.

Ở ngoài Trung chú Huân chạy xe ôm, có dịp vào thành phố chú quyết tìm cho được người thầy cũ là mẹ tôi. Để thăm và nói một lời... và chỉ một lời để xin lỗi. Khi trao những chiếc bánh nổ của quê hương miền Trung cho mẹ tôi, chú Huân bùi ngùi nói: “Em có chút quà của miền Trung... để cô nhớ đến tụi em”. Đêm đó là một trong những đêm vui của mẹ tôi.

Có một lần mẹ tôi bị bệnh nằm ở bệnh viện Bình Dân, một bác sĩ khoảng 40 tuổi cứ ở bên mẹ tôi. Khi mẹ xuất viện, mỗi đêm người bác sĩ ấy lại lội vào con hẻm đến nhà theo dõi sức khỏe cho mẹ tôi. Đó là một học trò cũ của mẹ. Anh ấy cứ nhắc đi nhắc lại: “Không có cô, đời em chưa biết ra sao...”. Anh ấy kể: hồi học cấp III, gia đình quá khó khăn, đã nhiều lần anh đã quyết định nghỉ học, nhưng mẹ tôi đến, giúp đỡ, khuyên bảo và anh lại tiếp tục đi học, nay anh đã đậu làm bác sĩ cũng là nhờ mẹ tôi.

Thỉnh thoảng mẹ tôi nhận được những lá thư, những thiệp chúc tết, thiệp báo hỉ... từ phương xa gửi đến. Tất cả đều ghi những lời trân trọng, ân tình. Mẹ tôi dành riêng một ngăn tủ gìn giữ tất cả và thỉnh thoảng mẹ tôi lại giở ra xem, và tôi thấy bà mỉm cười hạnh phúc.

Nhưng đời dạy học của mẹ tôi cũng có quá nhiều những đắng cay, ngậm ngùi thậm chí đến tủi nhục. Có một lần đi dạy về, vừa bước vào cửa mẹ ôm mặt òa khóc. Tôi hỏi mãi, mẹ mới chịu kể lại rằng: “Mẹ đang dạy trong lớp thì một người sang trọng đến hành lang, gật đầu ra hiệu muốn gặp mẹ. Mẹ bước ra, người ấy trao cho mẹ một xấp vải và chiếc phong bì, nói: “Xin cô cho cháu nó vào học lại”. Mẹ từ tốn trả lời: “Trường hợp cháu đã quá nhiều lần vi phạm kỷ luật, ban giám hiệu đã quyết định cho nghỉ học. Có gì xin ông gặp ban giám hiệu”. Người ấy cứ dúi quà vào tay: “Cô nhận đi, không sao đâu, miễn là lo được cho cháu”. Mẹ nghiêm giọng: “Xin lỗi ông, tôi không lo được, xin ông cứ mang lên ban giám hiệu”. Người ấy bỏ đi và thòng theo câu nói: “Rách mà làm phách!”. Mà đúng vậy, mẹ càng đeo đuổi nghề, càng ngày càng rách thật. Rách đến mức hồi tôi còn nhỏ, mẹ đã từng phải cắt chiếc áo dài cưới của mẹ để may cho tôi một chiếc áo mới, để tôi đến trường ngày khai giảng... Lần ấy mẹ tôi xót nhưng không đau. Lần này vừa đau vừa xót vì có người đã xúc phạm đến danh dự của bà.

Tôi băn khoăn tự hỏi sao ngành giáo chức của mẹ tôi thê lương và bẽ bàng đến thế. Sách vở thì lại cho là nghề giáo cao quí lắm mà. Tôi tự hỏi và rồi tự suy nghĩ . . .

Một lần khác, một phụ huynh tổ chức đám cưới cho con trong một nhà hàng sang trọng ở đường Trần Hưng Đạo đã mời mẹ tôi tới dự. Mẹ lọt ở giữa những khách khứa hào nhoáng, mẹ tôi trao chiếc phong bì là quà mừng cho đôi lứa tân hôn. Vị phụ huynh ấy đẩy tay mẹ tôi ra và từ chối, rồi nói một câu rất tự nhiên: “Tiền bạc đâu mà cô mừng cho cháu. Mời cô cốt là để cô bồi dưỡng cho sức khoẻ”. Nghe xong câu nói đó mẹ tôi cúi mặt, xấu hổ tê tái người và mẹ đã tìm cách lẳng lặng ra về. Đến nhà, vào phòng, mẹ kéo chiếc chăn đắp lên ngực, mắt mở lớn nhìn lên trần nhà, và nước mắt cứ tuôn trào ...

Tôi không nhớ hết được bao nhiêu lần mẹ tôi đã khóc như vậy. Cứ sau mỗi lần ấy, mẹ lại kéo chiếc hộc tủ có nhiều kỷ niệm đẹp của đời dạy học của mình ra và mẹ im lặng đọc từng lá thư, ngắm từng chiếc thiệp. Hình như lòng mẹ thanh thản trở lại, nhưng cuộc sống lúc đó cứ không để yên cho lòng mẹ thanh thản, lại muôn vàn đắng cay, muôn vạn điều nhức nhối. Vậy mà mẹ vẫn muốn tôi trở thành cô giáo. Năm sau đó tôi ra trường, cũng đứng trên bục giảng trong lớp. “Dẫu sao mẹ nói rằng đó vẫn là một nghề có ích nhất cho đời. Người thầy luôn mở rộng tấm lòng bao la, quảng đại để chấp nhận những thử thách khó khăn nhất xảy ra cho đời mình, và với tấm lòng vị tha, người thầy luôn để lại những dấu ấn đẹp cho mỗi cuộc đời...”

Trong những ý tưởng bâng quơ, vui lẫn buồn, tôi ngẫm nghĩ sống mà không biết yêu thương, ơn nghĩa thì “Sanh Bất Nhược Tử” (Sống mà như chết), chết mà còn để lại cho đời những tấm gương sáng thì “Tử Bất Nhược Sanh” (Chết mà như sống). Vậy thì người ta tri ân những nhà triệu phú hay tri ân những nhà giáo nghèo? Hỏi tức là đã trả lời, nhà triệu phú cũng sẽ được tri ân như vậy nếu như họ biết làm việc từ thiện mà không khoe khoang cho mọi người biết. Riêng tôi, cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì còn được nói hai tiếng “cám ơn” chứ không phải nói lời “rất tiếc”.

Đó là đôi dòng về người thầy cũ của tôi, hay về vị thầy giáo oan khiên bôn ba sau thời vận Shah hoàng, về cô giáo Hạnh, mẹ của người bạn tôi. Nếu ở đời có những đứa trẻ tinh nghịch, lớn lên bằng ý tưởng hẹp hòi và cố chấp thì xã hội cũng có người học trò cũ tinh nghịch của cô giáo Hạnh lớn lên trong ý thức biết ơn và bao dung.

Tôi nhìn về hướng vị thầy cũ mang dáng trí thức với đôi kính cận như dạo nào, ông bước xuống sân khấu sau khi hát hai nhạc phẩm nhắc nhớ những kỷ niệm quê hương. Và thông thường thì ai trong chúng ta cũng có những vị ân sư để mình nhớ về dĩ vãng và để tạ ơn các ngài.

Nhân đọc sách của nhà đại văn hào A.J. Cronin, tôi có ngẫu hứng viết bài này kính tặng các nhà giáo, các bạn hữu hiện có mặt trên khắp mặt địa cầu và nhất là đến với những thành viên trong nhóm Đồng Tâm nay đã kết thân thành một đại gia đình đã trải rộng, dài trên nhiều nước của thế giới.

Lời sau cùng tôi muốn nói là cám ơn bố mẹ đã sinh thành dưỡng dục để tôi có được ngày hôm nay, cám ơn các thầy cô đã góp phần dạy dỗ để tôi thành người hữu dụng, cám ơn quê cha đất tổ Việt Nam đã cho tôi những tình tự văn hóa dân tộc, và cũng xin cám ơn phấn trắng bảng đen cho tôi những dòng cảm nghĩ trong bài viết này.

TẠ XUÂN THẠC
  • 2

#228 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 20 May 2009 - 01:00 PM

NHỮNG TRANG GIẤY TRẮNG


Một buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân trần. Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát, nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch. Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì hình ảnh trước mặt: bên một đống lửa đang cháy, một bà già ngồi cuộn mình trong chiếc mền, chậm rãi lật từng trang một cuốn sách.


Cô gái cố trấn tĩnh, tiến lại gần bà lão và hỏi: "Bà từ đâu tới? Chỉ mới đây thôi, cháu không hề thấy bà? Bà làm cách nào mà nhóm được đống lửa này một cách nhanh chóng như vậy?". Với giọng nói chậm rãi và rõ ràng, bà lão đáp, không nhằm vào câu hỏi của cô gái: "Hãy ngồi xuống đây với ta, con gái. Ta có cái này cho con xem".

Cô gái ngồi xuống bên đống lửa, đón nhận cuốn sách từ tay bà lão thần bí. Cô tò mò lật giở cuốn sách và vô cùng sửng sốt khi đọc thấy những dòng chữ viết về cuộc đời mình, về tất cả những gì diễn ra với cô từ khi mới sinh ra cho đến lúc này. Cô đã đọc hết các trang sách viết về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa mình và bà lão bên đống lửa trên bãi biển vắng này. Lật sang trang tiếp theo, nhưng nó là trang giấy trắng. Cô vội vã tìm kiếm ở những trang còn lại, nhưng cũng không có một chữ nào, chúng hoàn toàn là những trang giấy trắng. Vô cùng hoang mang, với ánh mắt cầu cứu, cô nhìn bà lão:

- Điều này có nghĩa là cuộc đời cháu sẽ kết thúc tại đây, ngay lúc này?

- Không, con gái. Nó có nghĩa là từ đêm nay, cuộc sống của con mới bắt đầu.

Trong chốc lát, bà lão cầm lại cuốn sách, bắt đầu xé từng trang, từ trang đầu tiên với những dòng chữ về cuộc đời cô gái từ khi mới được sinh ra, đưa chúng về phía ngọn lửa, để cho lửa liếm cho đến lúc thành than. Bà lão đốt cho đến hết những trang giấy có chữ mà cô đã đọc. Xong xuôi, bà đưa cho cô gái phần còn lại của cuốn sách, toàn bộ là những trang giấy trắng:

- Con xem, sóng đã xóa hết dấu chân của con trên cát. Quá khứ của con không bao giờ trở lại, không bao giờ. Chỉ có hiện tại mới là thực tế. Mỗi khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời con và chính là cuộc sống mà con cần nắm giữ. Không có sự trở lại lần thứ hai, mỗi giây phút hiện tại. Quan trọng hơn tất cả, mỗi ngày mới đều mang đến cho con một cơ hội để yêu, để sống và cơ hội đó không bao giờ trở lại lần thứ hai. Tương lai của con, con được tự do lựa chọn theo ước mơ của chính con. Và trên những trang giấy còn trắng này, chính con là người viết tiếp những dòng chữ về cuộc đời con.


Rồi, cũng đột ngột như khi xuất hiện, bà lão cùng đống lửa biến mất trong bóng đêm...

Cuộc đời của bạn và của tôi cũng giống như cô gái trẻ nọ và tất cả mọi người - quá khứ là những gì chúng ta đã viết trên cát, sóng sẽ xóa đi tất cả; tương lai là những gì chính ta sẽ viết trên những trang giấy trắng, từ hôm nay, ngay giờ phút hiện tại này. Viết gì đây, cho cuộc đời của chính mình…


:mellow: :mellow:
  • 5

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#229 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 30 May 2009 - 11:22 AM

Bạn Cũng Phải Khóc Trước Khi Bạn Lau Khô Nước Mắt Cho Một Ai Đó

Xin đừng để tôi sống quá tự do. Vì nếu như thế làm sao tôi có thể hàn gắn được những vết thương của người khác mà tôi không cảm thấy?

Nếu mắt tôi khô và tôi không bao giờ khóc. Làm sao tôi biết được khi nào thì vết thương rất sâu?

Nếu trái tim tôi lạnh và chưa bao giờ chảy máu. Làm sao tôi biết anh em của tôi cần gì?

Khi chúng ta không nghe lời cầu xin của một người hành khất, và nhắm mắt lại để khỏi phải nhìn, chúng ta luyện cứng trái tim và tâm trí, chúng ta coi sự nhân ái của mình là sự yếu đuối, khi đó chúng ta không còn đi theo con đường Đúng và cũng chẳng được sự hướng dẫn hằng ngày.

Khi trái tim quá đau buồn, đó cũng là khi bạn mở cánh cửa cho một ngày mai tươi sáng hơn. Vì chỉ có qua nước mắt, chúng ta mới có thể nhìn thấy nỗi buồn trong mắt người khác mà thôi.


  • 2

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#230 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 30 May 2009 - 12:04 PM

Nếu Được Sống Đến 2 Lần
Ai đó hỏi rằng, nếu được sống hai lần, bạn sẽ làm gì? Riêng tôi, tôi sẽ trả lời...
Tôi sẽ chẳng bao giờ quên ngày sinh nhật của người tôi quen biết. Tôi sẽ không để tuột mất cơ hội bày tỏ trái tim mình với ai đó, cũng như tôi sẽ dành thời gian để dừng lại và biết lắng nghe.
Tôi sẽ dành thời gian cho bạn bè chỉ bởi vì người đó là bạn tôi. Tôi cũng sẽ lên kế hoạch có những kỳ nghỉ với gia đình thân yêu.
Tôi sẽ dành thời gian, để lắng nghe những cuộc phiên lưu đầy "ngộ nghĩnh" của một đứa trẻ lên năm. Tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho ai đó để họ cảm thấy họ đẹp và quan trọng hơn.
Tôi sẽ nằm sóng soài trên ngọn đồi có những triền cỏ xanh mượt để lắng nghe tiếng cười khúc khích của chính mình. Tôi sẽ chia sẻ cảm xúc của tôi cho những người yêu tôi. Tôi sẽ yêu thương mỗi điều nhỏ nhặt trong một ngày, một vòng tay buổi sáng sớm, một nụ cười của người lạ, một buổi ăn tối cùng với gia đình, một nụ cười với cuộc điện thoại nhầm số...
(quà tặng cuộc sống)
  • 1

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#231 duyminhctnbd

duyminhctnbd

    Chưa sử dụng CAD

  • Members
  • Pip
  • 1 Bài viết
Điểm đánh giá: 0 (bình thường)

Đã gửi 06 June 2009 - 12:19 PM

Đây là một câu chuyện có thật ở Nhật Bản. Một người Nhật muốn sửa lại ngôi nhà của mình, nên đã phá các bức tường nhà đi.

Mà những ngôi nhà ở Nhật thường có một khoảng rỗng giữa những bức tường gỗ.

Khi phá những bức tường xuống, người Nhật đó nhìn thấy một con thằn lằn bị mắc kẹt, vì có chiếc đinh từ phía ngoài đã đóng

vào một chân nó.

Người Nhật nhìn thấy thế, rất thương cảm, nhưng cũng hết sức tò mò, vì khi kiểm tra chiếc đinh, anh ta thấy nó đã được đóng

từ khi ngôi nhà mới xây - tức là 10 năm rồi.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Con thằn lằn sống như thế suốt 10 năm ! Ở một khoảng trống trong tường trong suốt 10 năm không hề xê dịch - một điều

tưởng chừng như quá dị thường, thậm chí là không thể.

Và anh ta tự hỏi làm sao con thằn lằn sống suốt 10 năm mà không hề đi một bước nào - vì chân nó đã bị đóng đinh.

Người Nhật này tạm ngừng công việc, ngồi một góc quan sát con thằn lằn, xem nó làm gì, và có gì mà ăn. Một lúc sau, không

biết từ đâu, xuất hiện một con thằn lằn khác, miệng ngậm thức ăn, bò về phía con thằn lằn bị mắc kẹt.

Ahh! Một con thằn lằn khác đã nuôi một con thằn lằn bị mắc kẹt trong suốt 10 năm qua.

Một sự yêu thương như thế - ở loài vật nhỏ bé như thế. Sự yêu thương có thể làm gì? Đó là tạo ra những điều kỳ diệu. Không

biết con thằn lằn mang thức ăn tới có quan hệ gì với con thằn lằn bị mắc kẹt - liệu chúng là " người yêu" hay cùng một gia

đình... Nhưng nó đã mang thức ăn tới trong suốt 10 năm. Không mệt mỏi, không từ bỏ hy vọng.

Bạn hãy tưởng tượng một điều mà một loài vật nhỏ bé đến thế có thể làm, trong khi những sinh vật được ban cho bộ não

thông minh, thì nhiều khi lại không thể.

Nếu bạn nghĩ xa hơn, trong một xã hội với đầy đủ những tiến bộ về công nghệ thông tin, sự tiếp cận của chúng ta đối với

thông tin ngày càng dễ hơn. Nhưng khoảng cách giữa con người với nhau...liệu có gần hơn một chút nào không?

thắn lằn có tuổi thọ trên 10 năm a' :lol2:
  • 0

#232 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 06 June 2009 - 01:07 PM

thắn lằn có tuổi thọ trên 10 năm a' :D



Sao không nhỡ :lol2: ? Thế pác có tìm ra được tài liệu nào nói tuổi thọ thằn lằn dưới chục không :lol2: ?
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#233 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 06 June 2009 - 10:26 PM

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện.

"Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời: "Khoảng từ $30 cho tới $50."

Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không?".

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy?"

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó."

Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn."

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền."

Người chủ phản đối "Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác."

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!".


Theo Net
  • 5

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#234 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 07 June 2009 - 07:41 AM

Tặng bác Happyfeet câu chuyện nhỏ này!

Bạn kó bao nhiêu người bạn???

Một cụ già quay qua tôi và hỏi: “Cô có bao nhiêu người bạn?”. “Sao cụ lại hỏi vậy, tôi có 10 hay 20 người bạn, nhưng tôi chỉ nhớ tên được vài người thôi”.

Cụ mỉm cười như thấu hiểu rồi buồn bã gật đầu:
- Cô phải thật may mắn mới có nhiều người bạn như thế. Nhưng hãy nghĩ về điều cô đang nói. Có quá nhiều người cô không biết tên đấy! Bạn không phải chỉ là người để cô nói: xin chào!

Bạn là người có bờ vai mềm mại để cô dựa vào mà khóc.
Là một cái giếng để đổ xuống đấy tất cả những rủi ro của cô và những nỗi buồn của cô .
Bạn là một bàn tay để kéo cô lên từ bóng đêm và tuyệt vọng khi tất cả những người mà cô gọi là “bạn” đã đẩy cô vào đó.

Một người bạn thật sự là một đồng minh không thể bị lay động hay bị mua chuộc. Là một
giọng nói để giữ cho tên của cô còn sống mãi khi những người khác đã lãng quên.

Nhưng cái cần thiết nhất của một người bạn là sự chân thành, cởi mở , vị tha và một trái tim nhân hậu và trung thực, là một bức tường mạnh mẽ và sừng sững. Để từ trái tim của những người bạn đó ta sẽ có tình cảm tuyệt vời nhất.

Vậy hãy nghĩ về những gì tôi nói, từng lời nói.
Và hãy trả lời lại cho tôi một lần nữa đi, cô bé, cô có bao nhiêu người bạn nào?

Tôi mỉm cười với cụ và trả lời: “Ít nhất cháu có một người bạn, cụ ạ!”
Cảm ơn vì đã trở thành bạn của tôi!
(Sưu tầm)


A chúng ta có thêm một người anh em mọi người ơi.
Haanh vào điểm danh đê !!!!!!! :lol2:

Bác Happyfeet ơi! Xem thông tin về thành viên em biết bác nhiều hơn em 6 tuổi. Bác có đồng ý ghi tên của em vào danh sách những người bạn của bác không???
Em rất vui mừng khi đọc các bài viết trên diễn đàn em thấy bác có nhiều bạn trong làng CADviet. Các bác ở trong Nam hoạt động sôi nổi và vui ra phết!
Cảm ơn và cầu chúc bác gặp vui nhiều!

  • 2

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#235 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 08 June 2009 - 08:07 AM

Nếu bạn nghĩ xa hơn, trong một xã hội với đầy đủ những tiến bộ về công nghệ thông tin, sự tiếp cận của chúng ta đối với
thông tin ngày càng dễ hơn. Nhưng khoảng cách giữa con người với nhau...liệu có gần hơn một chút nào không?
thắn lằn có tuổi thọ trên 10 năm a' :lol2:

Hình như em đã được đọc câu chuyện này một lần trên diễn đàn, ko biết ở mục nào?
Thật vô duyên khi anh duyminhctnbd đăng câu chuyện này rồi lại tự mình thốt lên một câu hỏi ???

Giao tiếp bằng chữ không lời
Cảm ơn diễn đàn CADViet nơi em được học tập, thư giãn và có thêm những người bạn mới. Dù có khi chẳng bao giờ được gặp nhau ngoài đời. Đã có lúc em ko thích viết bài nữa nhưng tin nhắn những lời động viên khích lệ lại khiến em gắn bó với làng CADViet hơn.

Đôi lời nhắn tới em Hà Anh, May 26 2009, 7:28

"Ai vui vẻ với công việc của mình đang làm thì người đó là người hạnh phúc"

Tuy nhiên, có nhiều trường hợp thật sự là mình không hề yêu thích công việc đang làm nhưng vẫn cứ phải làm vì việc đó đem lại hạnh phúc cho người khác và cho chính bản thân của mình

Lấy một ví dụ gần gũi nhất là người mẹ của anh. Suốt ngày mẹ anh buôn bán ở trên chợ, dãi nắng dầm mưa suốt cả ngày, đến tối mịt mới về. Nhìn mẹ của anh thì khỏi phải hỏi và cũng khỏi phải nói rằng công việc buôn bán ngồi ngoài chợ nắng non, mưa gió ấy là công việc mà mẹ anh đâu có thích nhưng vẫn phải làm vì đó là niềm vui và hạnh phúc của mẹ và vì đem lại hạnh phúc cho các con của mình. Và mẹ anh rất vui vì làm những công việc đó cho dù công việc đó mẹ anh không hề thích

Nói rộng hơn là khi ta nhìn về quá khứ, hãy nhìn vào những bà mẹ Việt Nam Anh hùng mà trông. Có ai lại muốn chịu những mất mát, đau thương khi phải chia lìa những người con yêu dấu của mình, nhưng cũng phải chấp nhận hy sinh vì đó là hạnh phúc của Tổ Quốc, là hạnh phúc của cả một dân tộc đấy em Hà Anh à.
Hay nói rộng hơn là nhìn vào những anh hùng Liệt sĩ, họ đã chấp nhận đánh đổi tuổi thanh Xuân, chia lìa mẹ, chia lìa người yêu để ra trận đánh giặc, đó là điều mà họ không bao giờ muốn làm nhưng vẫn phải làm vì đó là hạnh phúc của một đất nước, là hạnh phúc của rất nhiều người trong đó có cả người thân của họ.

Anh muốn gửi đi 2 nụ cười. Một nụ cười ủng hộ cho quyết định của Hà .... Còn một nụ cười anh muốn gửi tới em khi em thấu hiểu được những lời nói trên của anh

“Hãy nhìn cho rộng, suy cho kĩ… “!


tue_nvcc (6/7/2009 9:39:30 AM): Được mà em. "Nếu điều gì có lợi có ích có lợi cho dân thì ta nên làm" (Có lợi cho mọi người") . "Nếu điều gì có lợi có ích có lợi cho dân thì ta nên tránh". Em cứ làm thoải mái, không cần hỏi ý kiến anh đâu. Anh luôn ủng hộ em mà
tue_nvcc (6/7/2009 9:40:42 AM): Đính chính : Được mà em. "Nếu điều gì có lợi có ích có lợi cho dân thì ta nên làm" (Có lợi cho mọi người") . "Nếu điều gì có hại cho dân thì ta nên tránh". Em cứ làm thoải mái, không cần hỏi ý kiến anh đâu. Anh luôn ủng hộ em mà
Ha Anh (6/7/2009 9:41:03 AM): Vâng!
tue_nvcc (6/7/2009 9:59:52 AM): Anh sẽ không phá hỏng câu đố của em nữa đâu
Ha Anh (6/7/2009 9:59:55 AM): tại sao không khai thác hết tiềm năng của CAD, dùng lệnh ít nhất vẽ với năng suất cao nhất
Ha Anh (6/7/2009 10:01:16 AM): cha ông ta ngày xưa còn dùng cuốc xẻng thậm chí dùng cả tay ko để đánh lại tàu bay của giặc pháp !
tue_nvcc (6/7/2009 10:02:30 AM): tại sao ta ko dùng cuốc xèng để đánh máy vi tính
Ha Anh (6/7/2009 10:02:44 AM):
tue_nvcc (6/7/2009 10:03:32 AM): Nói trúng ý rùi hả
tue_nvcc (6/7/2009 10:17:13 AM): Mọi người ai cũng còn có công việc của người nấy
tue_nvcc (6/7/2009 10:19:47 AM): Bỏ chút ít thời gian tham gia diễn đàn là quý lắm rồi.
Ha Anh (6/7/2009 10:21:37 AM): Hôm nay em mới biết anh là người thích đùa hạng nặng
tue_nvcc (6/7/2009 10:22:14 AM): Anh là người khô ran, ít trầm lặng, ít tiếp xúc , xã giao
Ha Anh (6/7/2009 10:22:18 AM): Có lẽ em sẽ ko viết bài nhiều trên thư giãn nữa
tue_nvcc (6/7/2009 10:22:37 AM): đùa hạng nặng : là những giao tiếp bằng chữ không lời mà thôi
tue_nvcc (6/7/2009 10:23:06 AM): Đôi lúc những giao tiếp bằng chữ không lời mà rất là quý phải không em?
Ha Anh (6/7/2009 10:23:16 AM): Vâng!




chao ban !, Apr 12 2009, 23:58
minh lam quen nhe !

cứu đệ, Apr 15 2009, 14:35
đại ka ở đâu giúp dùm tiểu đệ phục hồi bản vẽ này với. Bớ đại ka


GIÚP MÌNH VỚI, Apr 28 2009, 15:25
vẦN ĐỀ HỒI SÁNG MÌNH VẪN BÓ TAY!
BẠN CÓ PHONE K CHO MINH VỚI, MÌNH GỌI NHỜ BẠN GIÚP TÝ ĐƯỢC KHÔNG?


gửi haanh, Apr 16 2009, 8:34
Mình không có ý dạy đời ai cả, đây chỉ là câu chuyện của mình nói với bạn thôi. Hãy để mình nói nhé:
Xấu bụng thì rất không tốt rồi nhưng tốt quá cũng thành không tốt. Cái gì cũng nên vừa phải. (ý là hợp lý)
Có câu chuyện của anh bạn mình để mình kể cho bạn nghe:
Khi chia tay với cô bạn mà đến bây giờ vẫn là người anh ta yêu nhất. Khi chia tay cô ta chỉ nói với anh ấy câu đại loại như thế này: Vì anh cứ yêu em theo cách của anh, anh cứ nghĩ như thế là tốt nhưng anh có cần em có thích không?.
rồi suy cho cùng vẫn cứ chỉ là lý do để người ta chia tay thôi (người ta mắc lỗi thường tìm lý do để đổ lỗi mà: nhiều người, ko phải là tất cả) nhưng nó để lại cho anh bạn mình tổn thương rất lớn. Cả cuộc đời sinh viên anh ta không dám sống hết mình cũng chỉ vì câu nói nó xoáy vào tận cùng của suy nghĩ rồi. Khi ta làm việc tốt mà bị coi thường thì rất tức đúng không bạn? Câu chuyện này mình chỉ kể vui vui thôi nhé. Vì cuộc sống của mỗi người là mỗi khác.
Rất vui vì được nói chuyện với bạn.


Rất mong bạn giúp đỡ, May 19 2009, 8:41
Chào bạn!
Mình đang gặp chút sự cố với phần mềm Cad 2004, rất mong bạn giúp đỡ
Mình mới mua chiếc Laptop Vio VGN-NS150J nhưng chưa có phầm mềm cad vì vậy mình mới về cài nhưng khi cài xong thì không mở ra được nó cứ hiện lên bảng thông báo "AutoCad Application has stopped working" trong đó có hai sự lựa chọn là: 1. Check online for solution and close program 2.Close the program.
Bạn ơi xem sử lý lỗi này giúp mình với.
Mình xin cám ơn bạn nhiều lắm.
http://www.cadviet.c...s/loi_cad_3.jpg


  • 4

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#236 cadviet244

cadviet244

    HVKT-12

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 245 Bài viết
Điểm đánh giá: 157 (tàm tạm)

Đã gửi 08 June 2009 - 08:39 AM

Giao tiếp bằng chữ không lời
Cảm ơn diễn đàn CADViet nơi em được học tập, thư giãn và có thêm những người bạn mới. Dù có khi chẳng bao giờ được gặp nhau ngoài đời. Đã có lúc em ko thích viết bài nữa nhưng tin nhắn những lời động viên khích lệ lại khiến em gắn bó với làng CADViet hơn.

Haanh hôm nay là haanh con gái chính hiệu luôn nà, còn haanh mấy bữa chưa chắc là haanh con gái nà :lol2:
  • 1

#237 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 08 June 2009 - 10:34 AM

Meo Mun (5/27/2009 11:42:39 PM): vâng, lúc nãy em có chat với anh ấy
Meo Mun (5/27/2009 11:42:46 PM): chỉ 1-2 câu thôi
Meo Mun (5/27/2009 11:42:51 PM): em nghĩ anh ấy bận
Meo Mun (5/27/2009 11:42:58 PM): nên ko muốn nchuyện nhiều
Ha Anh (5/27/2009 11:44:02 PM): Em rất vui làm quen với bác những lúc buồn hoang mang về công việc ở diễn đàn được gặp bạn cùng làng CADViet thấy tự tin hơn
Meo Mun (5/27/2009 11:44:30 PM): vâng, em cũng thế
Meo Mun (5/27/2009 11:47:30 PM): em nghĩ là đi buôn bán, tranh đấu với đời chị còn làm được
Meo Mun (5/27/2009 11:47:48 PM): thì cái việc này chị cũng se làm tot thoi
Meo Mun (5/27/2009 11:48:09 PM): cai nay con de hon nhieu viec lăn lộn trong cuoc song ma chị
Meo Mun (5/27/2009 11:48:25 PM): có lẽ chị cả nghĩ và lo lắng quá thôi
Meo Mun (5/27/2009 11:48:32 PM): cứ bình tĩnh chị ạ
Ha Anh (5/27/2009 11:48:47 PM): đi buôn dễ thôi và tìm kiếm cũng dễ nhưng làm việc tập hợp các bài viết hay trên diễn đàn em thấy khó lắm
Meo Mun (5/27/2009 11:50:12 PM): Chào svba1608. Có lẽ rằng Hà Anh đã nhận được tin nhắn của anh rồi em ạ. Cảm ơn em thật nhiều nhé svba1608. Anh nghĩ rằng Hà Anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc đâu. Cho dù là anh chưa được gặp Hà Anh nhưng anh biết Hà Anh rất hiểu lý lẽ và sẽ hiểu được tất cả những gì anh nói.
Meo Mun (5/27/2009 11:50:22 PM): đây là tin nhắn của anh tuệ gửi cho em
Meo Mun (5/27/2009 11:50:33 PM): có lẽ đó cũng là điều em muốn nói với chị
Ha Anh (5/27/2009 11:51:08 PM): Em đã tìm ra cách giải đố của anh bình rồi
Meo Mun (5/27/2009 11:52:18 PM): vâng, em đang đợi xem câu trả lơlì cuca chị
Ha Anh (5/27/2009 11:52:38 PM): Đầu tiên em cứ tưởng anh tuệ sẽ giận em lắm vì em viết bài tranh luận với anh ấy căng thẳng nhưng anh ấy là người vị tha ko cố chấp
Meo Mun (5/27/2009 11:53:06 PM): vâng, em thấy đó là ưu điểm của nam giới đó
Meo Mun (5/27/2009 11:53:12 PM): họ ít để bụng lắm
Meo Mun (5/27/2009 11:53:17 PM):
Ha Anh (5/27/2009 11:54:21 PM): Em có ấn tượng với chị khi chị giải đố bằng lệnh solid em không biết lệnh đó
Meo Mun (5/27/2009 11:54:49 PM): vâng, e biết lệnh đó rất tình cờ khi tìm lệnh filter thôi
Meo Mun (5/27/2009 11:56:33 PM): hình như chị haanh lập gia đình rồi nhỉ?
Ha Anh (5/27/2009 11:57:01 PM): Em vui nhất hôm thấy anh Tuệ viết bài nói Sveba ơi ! Hà anh tặng ảnh kìa
Ha Anh (6/1/2009 11:09:20 PM): Em em với bác cùng gửi tin nhắn cho anh ấy nhé
Ha Anh (6/1/2009 11:09:56 PM): Bác chuẩn bị mở nik chat
Ha Anh (6/1/2009 11:10:03 PM): của anh Tuệ
Ha Anh (6/1/2009 11:10:13 PM): em cũng mở
Meo Mun (6/1/2009 11:10:18 PM): hi, anh ấy ko có trên nick đâu
Meo Mun (6/1/2009 11:10:22 PM): em đảm bảo
Ha Anh (6/1/2009 11:10:32 PM): Bác viết “chào anh Tuệ em muốn nói chuyện với anh”
Ha Anh (6/1/2009 11:10:43 PM): em cũng viết chào anh Tuệ
Meo Mun (6/1/2009 11:10:56 PM): hi, nhưng anh ấy ko có trên nick chat
Ha Anh (6/1/2009 11:10:57 PM): sau đó em hô gửi
Ha Anh (6/1/2009 11:11:18 PM): cả hai chị em mình cùng gửi một lúc xem sao
Ha Anh (6/1/2009 11:11:41 PM): Chiều nay bác có nhận được tin nhắn của em ko?
Meo Mun (6/1/2009 11:12:10 PM): có, cái tin là bác lừa được anh Cadviet
Meo Mun (6/1/2009 11:12:20 PM): nhưng bác Hà anh à
Meo Mun (6/1/2009 11:12:29 PM): em đảm bảo anh Tuệ ko có trên nick chat
Meo Mun (6/1/2009 11:12:40 PM): nên bác với em gửi ko ăn thua đâu
Ha Anh (6/1/2009 11:13:35 PM): Ý em nói là hai chị em mình cùng viết bài để bắt người đối diện phải trả lời
Ha Anh (6/1/2009 11:13:54 PM): sợ nhất là câu hỏi mình đưa ra ko có hồi đáp
Meo Mun (6/1/2009 11:14:09 PM): viết trên YM hả
Ha Anh (6/1/2009 11:14:43 PM): cũng như bài viết của mình ko có ai hưởng ứng
Ha Anh (6/1/2009 11:14:51 PM): Vâng
Meo Mun (6/1/2009 11:15:35 PM): bác viết đi
Meo Mun (6/1/2009 11:15:45 PM): hi
Meo Mun (6/1/2009 11:15:56 PM): bac viet tren nick anh ay chu
Ha Anh (6/1/2009 11:16:00 PM): Em viết rồi
Ha Anh (6/1/2009 11:16:04 PM): vâng
Meo Mun (6/1/2009 11:16:24 PM): vâng, e cũng viết rôi
Ha Anh (6/1/2009 11:16:40 PM): hai chị em mình cùng gửi tin nhắn với nội dung như nhau
Ha Anh (6/1/2009 11:16:50 PM): cùng gửi một thời điểm
Meo Mun (6/1/2009 11:17:04 PM): bác hà anh ạ
Meo Mun (6/1/2009 11:17:10 PM): em nghĩ là ko ăn thua đâu
Ha Anh (6/1/2009 11:17:12 PM): để xem anh ấy trả lời như thế nào
Meo Mun (6/1/2009 11:17:21 PM): nếu ng ta thực sự ko muốn nói chuyện với mình thì khó lắm
Meo Mun (6/1/2009 11:17:30 PM): những lần trước bác gửi
Meo Mun (6/1/2009 11:17:38 PM): anh ây cũng có trả lời đâu

Khổ quá cơ em viết trong mục đố vui nhắc nhở anh Tuệ phải quan tâm đến chị nhà anh ấy. Thế mà anh ấy lại tưởng em bảo anh ứ quan tâm với chị em trên diễn đàn. Cũng vì có sự hiểu lầm ứ, hôm qua là ngày chủ nhật anh ứ mới chịu dành đúng 32 phút để trả lời "phỏng vấn" của em rồi anh ấy bảo thôi nhé chào em anh phải làm việc đây! tức không chịu được!

Anh cũng giữ gìn sức khoẻ và quan tâm đến chị em hơn đừng ham giải đố mà quên việc tâm sự chuyện trò với chị em, anh nhé! Phụ nữ chúng em rất cần sự quan tâm thăm hỏi của các anh!


  • 1

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#238 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 16 June 2009 - 11:25 AM

Trời cho em đôi mắt
Để nhìn thấy những cái không nên nhìn thấy
Trời cho em đôi tai
Để nghe thấy những điều không nên nghe thấy
Trời cho em nụ cười
Để em mỉm cười với đời
Để em gửi nụ cười đến những người bạn!
Trời cho em dòng lệ
để em khóc
khóc cho em
và khóc cả cho người!
(Thơ Trần Hà Anh – 4 câu thơ trên em viết theo ý câu nói của anh với em trên YM )


Em đã biết khóc rùi sao!!! Chúa sẽ ban phước lành đến con. Camen :lol2:

Hôm nay em mới biết được anh CADViet là một con chiên tốt đời đẹp đạo! Dạo trước ko biết em cứ trêu anh hoài...khổ thân anh!
Em chỉ tu tại gia phật tại tâm thôi anh ạ!

Thiện tai..thiện tai! thí trủ hiểu được được như vậy thì tại hạ đây cảm kích và dzui lắm rùi, người đời có câu " phóng hạ đồ đao, quay đầu là bờ, lập địa thành phật" cầu chúc thí trủ thân tâm an lạc... :lol2:

Trích dẫn trong: Đố vui!
http://www.cadviet.c...o...0&start=340
Một phạm nhân ăn năn hối cải được giám thị yêu mến. Hôm được ân xá tha tù trước thời hạn phạm nhân này đã khóc như mưa giông bão giật. Giám thị hỏi:
- Được tha tù trước hạn anh phải vui cười sao lại khóc???
- Em khóc vì thương giàm thị!
- Sao phải thương giám thị???
- Vì em ở đây có 1 năm còn giám thị phải ở đây cho đến lúc về hưu.
Em đọc câu chuyện trên trong mục thư giãn ko nhớ rõ của anh PCCC hay của bác Kẻ ăn mày. Hôm nay em viết lại để tặng anh CADViet.
Anh Cadviẹt em đã vào bờ thượng lên mặt đất an toàn, còn anh đang trôi dạt trên đại dương... Em thương anh quá cơ! Cầu mong cho anh trôi dạt vào một hoang đảo để anh được làm RobinSơn đương thời của quả đất!
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#239 Tue_NV

Tue_NV

    KS Võ Quang Tuệ

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4296 Bài viết
Điểm đánh giá: 3804 (đỉnh cao)

Đã gửi 16 June 2009 - 01:22 PM

Trời cho em đôi mắt
Để nhìn thấy những cái không nên nhìn thấy
Trời cho em đôi tai
Để nghe thấy những điều không nên nghe thấy
Trời cho em nụ cười
Để em mỉm cười với đời
Để em gửi nụ cười đến những người bạn!
Trời cho em dòng lệ
để em khóc
khóc cho em
và khóc cả cho người!(Thơ Trần Hà Anh – 4 câu thơ trên em viết theo ý câu nói của anh với em trên YM )


"Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời"

Và cả cha của em cũng vậy, chỉ có một trên đời mà thôi.


Vậy thì những cái em đang có và đang nói ở dòng thơ trên đấy không phải là của trời cho mà chính là cha mẹ của em cho.
Thử ngẫm nghĩ lại mà xem : đôi mắt, đôi tai, nụ cười, giọt nước mắt và cả hình dáng của em hôm nay phải chăng là cha mẹ em đã cho em. Phải chăng là cha mẹ đã tần tảo một nắng hai sương nuôi nấng em nên người và trưởng thành như ngày hôm nay. Điều đó là 1 sự thật.

Nói thật lòng, Không biết mọi người đọc xong nghĩ sao, chứ Tue_NV đọc xong thì buồn lắm, vì những câu thơ trên vô tình đã phủ nhận công ơn trời biển của cha mẹ :lol2:
  • 1

#240 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 16 June 2009 - 01:46 PM

Mỗi người chỉ có môt góc nhìn riêng một khoảng trời riêng. Em ở miền Bác em chỉ hiểu được khoảng trời miền Bắc, khí hậu miền Bắc ko thể hiểu được mọi miền của Tổ Quốc .Mâý câu thơ cũng chỉ diễn tả được một khía cạnh rất nhỏ của cuộc sống! Ngay cả Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du cũng chỉ miêu tả được một phần của cuộc sống anh ạ!
Các cụ nói cha mẹ sinh con trời sinh tính không đúng sao???



MỆNH TRỜI
Một KSCN09

(Viết bài này nhân nghe một bài pháp thoại)

Mệnh trời nôm na còn gọi là số trời hay số mệnh. Vậy mệnh trời, số trời hay số mệnh là gì ?

Với cái nhìn của Nho giáo, mệnh trời được coi như một uy quyền đến tự trời và chúng được áp đặt vào đời sống của mỗi con người từ lúc sinh ra đến lúc chết đi. Con người được tạo sinh bởi Trời, do đó con người là con cái và là công cụ của Trời nên con người phải tuân thủ mọi ý muốn của "ông Trời" sắp đặt không thể chống trả hay sửa đổi lại được, cũng như trong thời phong kiến vua bắt thần chết thì phải chết, không chết là bất trung vậy.

Theo Nho giáo, con người không có quyền tham dự vào việc quyết định số mệnh của mình mà phải hoàn toàn tuân thủ nơi số mệnh đã được đinh sẵn nên mỗi khi gập nghịch cảnh người ta thường nẩy sinh tinh thần thụ động, yếm thế, ỷ lại, chịu đựng, phó mặc chứ không tìm cách cải đổi số mệnh của mình hầu mang lại đời sống tốt đẹp hơn. Mệnh trời khi đã định sẵn cho người nào rồi thì dù cho người ấy có tài giỏi khôn ngoan đến đâu cũng không thoát ra được .

Những ý tưởng thụ động về số mệnh nêu trên đã được thể hiện không ít trong dân gian qua những câu ca dao tục ngữ :

Số lao đao phải sao chịu vậy,
Tới số ăn mày bị gậy phải mang.

Số giầu tay trắng cũng giầu,
Số nghèo chín đụn, mười trâu cũng nghèo.

Cây khô xuống nước cũng khô ,
Phận nghèo đi tới chỗ mô cho giầu.

Số giầu đem đến dửng dưng,
Lọ là con mắt tráo trưng mới giầu.

Khó giầu muôn sự tại trời,
Nhân sinh ai cũng kiếp người mà thôi.

Tử sinh hữu mệnh, phú quý tại thiên

Thuốc chữa được bệnh, chẳng chữa được mệnh.

Mưu sự tai nhân, thành sự tại thiên

Với cái nhìn của Phật giáo: thiên mệnh hay số mệnh được hiểu là nghiệp báo.

Nghiệp từ đâu đến? Nghiệp không đến từ trời như quan niệm của Nho giáo. Nghiệp đến từ hành động của con người qua luật Nhân Quả.

Ta gieo Nhân tốt thì gặt hái Quả tốt, ta gieo Nhân xấu thì ta gặt hái Quả xấu. Nghiệp báo có mặt trên thế gian này như định luật đền trả những điều mình làm trong quá khứ hay ngay trong hiện tại với "quả báo nhãn tiền". Nghiệp gập hoàn cảnh, tức nhân duyên, sẽ khởi động và tác động trực tiếp vào đời sống con người. Nghiệp là động cơ chính đưa con người vào vòng luân hồi sinh tử. Muốn thoát được vòng sinh tử, con đường duy nhất là ta phải tự mình giải được nghiệp của mình.

Như thế, dựa vào thuyết nghiệp báo của nhà Phật, con người được chủ động định đoạt số mệnh của mình, không ai có quyền ban bố sự an vui cũng như không có ai có thể áp đặt sự đau khổ cho mình mà chỉ có chính mình mới có quyền quyết định sự chọn lựa cuộc sống cho chính mình trong tương lai mà thôi. Chính vì thế nghiệp báo trong đạo Phật có tính chất chủ động, tích cực, đầy sáng tạo và tôn trọng con người trong tinh thần dân chủ chứ không quan niệm số mệnh đầy tính chất áp đặt , phong kiến như của Nho giáo. Khi gặp nghịch cảnh, ta cố gắng chuyển hóa hay giải nghiệp để cải thiện hoàn cảnh hay tiến tới đời sống tốt đẹp hơn theo đúng tinh thần đại hùng, đại lực đại từ bi của Phật.

Tin ở sự công bình của luật Nhân Quả và cũng như tin ở khả năng chuyển đổi nghiệp lực của mình, ý tưởng về Nghiệp cũng được thể hiện qua những câu ca dao tục ngữ truyền tụng trong dân gian dưới đây:

Những người mặt mũi nhọ nhem,
Bởi chưng kiếp trước đĩa đèn không lau.
Những người mặt trắng phau phau,
Bởi chưng kiếp trước hay lau đĩa đèn

Thiên đạo chí công

Đức năng thắng số.

Nhân định thắng thiên.

Nghiệp được thể hiện qua nhiều hình thức khác nhau tùy theo nặng nhẹ. Nghiệp có thể tác động lên một người, một nhóm người hay cả một nước mà ta gọi là mệnh nước hay vận nước vậy.

Nghiệp được thể hiện dưới nhiều hình thức mà ta dễ nhận biết nhất đó là nghiệp thể hiện trong tính nết con người. Có người được sinh ra với tính nết hiền hòa nhân hậu, có người sinh ra với tính nết dữ dằn độc ác dù là có khi không do chịu ảnh hưởng của xã hội, gia đình hay tập quán chung quanh, mà do bẩm sinh mà có. Người có tính dễ dãi thì mọi chuyện dù dữ cũng thành lành để được an vui, nó được coi như những sự ân thưởng của luật Nhân Quả. Người có tính hay khúc mắc thì dù chuyện lành cũng thành dữ để đau khổ và nó được coi như những sự trừng phạt của luật Nhân Quả, mình tự đập mình tan nát trong tâm.

Nếu ta thấy được cái nghiệp của ta phần lớn nằm trong tính nết thì khi ta muốn chuyển đổi một phần nghiệp dữ thành nghiệp lành thì ít ra ta cần phải thay đổi tính nết của ta. Tu là sửa đổi, mà sửa đổi tính nết là một phần khá quan trọng trong việc mở đường cho những bước thăng tiến cao hơn trên con đường giải nghiệp, diệt khổ. Thí dụ tính hay hờn giận, ghét người, tạo nên khổ, vậy hãy yêu người cho bớt hay hết khổ đi, "Yêu người là yêu mình" là nghĩa như thế. Ta cứ ngồi rà soát lại tính nết của ta thì ta mới thấy con người trầm luân bể khổ là phần lớn do tác động của nghiệp ẩn tàng qua tính nết của ta vậy.

Kinh Nhân Quả nói "Muốn biết Nhân đời trước, chỉ xem Quả hiện tại mà ta đang thọ; muốn biết Quả đời sau, chỉ xem Nhân gây tạo trong đời này". Cứ theo như thế, chúng ta chẳng cần phải có "thiên lý nhãn" ta cũng có thể nhìn thấu 3 kiếp của ta, kiếp hiện tại, kiếp đã qua và kiếp sắp tới.

Đối với các bậc đại sư hay thiền sư họ nhìn cuộc đời đau khổ chỉ vì vô minh. Khi ta hết vô minh thì Địa Ngục và Thiên đường chỉ là một, nên nhà Phật có những câu như :

- Sắc tức là không, không tức là sắc

- Phiền não tức bồ đề

- Sanh tử tức Niết bàn

Tất cả những điều ấy tưởng như đối nghịch, nhưng thật ra chỉ là hai mặt cuả một bản thể trong triết lý " bất nhị " cuả nhà Phật mà thôi.

Để kết thúc bài này tôi xin được đưa ra đây một vài đoạn văn thơ tiêu biểu trong văn học Việt nam đã chịu ảnh hưởng triết lý của nghiệp và số trời như:

- Trong hai câu mở đầu của tác phẩm " Bích câu Kỳ Ngộ " của Vô Danh viết :

Mấy trăm năm một chữ tình
Dưới trời ai kẻ lọt vành hóa nhi .

(Hoá nhi: Tạo hóa = trời, nhi = trẻ con. Ý nói trời oái oăm như trẻ con)

- Trong "Cung Oán Ngâm Khúc" của Ôn Như Hầu tả cảnh cung phi oán hận vì đơn chiếc trong cung:

Tay tạo hóa cớ sao mà độc,
Buộc người vào kim ốc mà chơi.

(kim ốc = nhà vàng, ý ám chỉ cung vua)

- Đoạn kết của Đoạn Trường Tân Thanh (Kiều), cu. Nguyễn Du viết :

Ngẫm hay muôn sự tại trời,
Trời kia đã bắt làm người có thân.
Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.

. . .
Đã mang lấy nghiệp vào thân,
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.

Thiện căn ở tại lòng ta,
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.


Trong đoạn này, cụ Nguyễn Du đã nhắc lại hai triết lý Số trời của Nho giáo và Nghiệp báo của Phật giáo. Cụ đã dùng hai triết lý này làm nền tảng để chứng minh cho thuyết "tài mệnh tương đố" cuả truyện Kiều mà ta nhận ngay ra được với hai câu mở đầu :

Trăm năm trong cõi người ta,
Chữ tài chữ mệnh khéo là nghét nhau.

Dựa vào những câu thơ tiêu biểu của các tác giả nêu trên, ta thấy được tinh thần hòa đồng tam giáo gồm Phật giáo, Khổng giáo và Lão giáo đã ảnh hưởng đến triết lý sống của dân ta một cách sâu sắc như thế nào.
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”