Đến nội dung


Hình ảnh

DỄ VÀ KHÓ


  • Please log in to reply
76 replies to this topic

#41 phamthanhbinh

phamthanhbinh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 6007 Bài viết
Điểm đánh giá: 3113 (tuyệt vời)

Đã gửi 17 October 2008 - 08:51 PM

CÂU CHUYỆN GIỮA MUỐN VÀ CẦN

Nhìn chung, có một sự khác nhau rõ rệt giữa hai khái niệm cần và muốn. Tôi muốn có một chiếc Dylan, thật sự muốn như thế, nhưng tôi chỉ cần một chiếc Super Dream đàng hoàn để làm phương tiện đi lại, phục vụ công việc mà thôi. Đó, muốn được hiểu là những khao khát để phục vụ cho niềm vui, cái tôi muốn thể hiện, khao khát được chứng tỏ. Muốn dựa vào cảm tính của con người, và con người chúng ta muốn là vô hạn. Còn Cần khác Muốn thế nào? Cần là khi điều đó thực sự cần thiết cho chúng ta trong cuộc sống. Cần đảm bảo các yêu cầu: chỉ cần có được, tiết kiệm được, tính hữu dụng cao, đảm bảo trong một quá trình. Cần không mang tính thời trang mà mang tính chiến lược, phụ thuộc nhiều vào lý trí của con người.

Và tôi chỉ cần như thế…

WANTS (cái mình muốn) NEEDS (cái mình cần)


Gia đình:

Ai cũng muốn cho mình có được một gia đình hạnh phúc, với ba mẹ, anh chị em, ông bà… Với những bữa cơm đầm ấm, đầy tiếng cười. Tối cuối tuần có thể cùng nhau ăn nhà hàng. Một gia đình với những mối bất hòa luôn được giải quyết triệt để và hài hòa.

Thực sự chỉ cần một gia đình bình yên. Không có tiếng cãi nhau, không có tiếng hét thất thanh giữa đêm tối tĩnh mịch. Không có tiếng khóc của chị gái, trái tim run lên khi nghe mùi rượu của anh trai. Chỉ cần được sống cùng thằng em trai chung một mái nhà, đưa đón nó mỗi ngày đi học. Được có hơi người trong những đêm lạnh, có người trò chuyện…

Công việc:




:leluoi:


Sai rồi bác Happyfeet ơi,
Gia đình cần nhiều hơn thế, cần có tiếng chõm chọe của con thơ, cần có tiếng khúc khắc của người già, và cả tiếng cãi vã khi người chồng đưa lương không đủ nữa bác ơi.
Túm lại bác hãy LẬP GIA ĐÌNH đi sẽ biết cái nó cần có giống cái bác muốn hay không . Hi Hi
  • 0
Chúc các quý Anh trên diễn đàn luôn khỏe, đẻ thêm được nhiều thứ để mót.

#42 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 18 October 2008 - 01:37 PM

Hình đã gửi
Ngoài ra, uỷ ban quốc tế cũng trao 8 giải khuyến khích cho 8 tác giả khác. Những cậu bé Trung Quốc đang khổ luyện tại trường đại học Thể thao Thượng Hải. Ảnh: Nir Elias
Gần đây tôi có thói quen đi đến đâu gặp bất cứ ngôi nhà nào tôi cũng, nhận xét về hướng, về phong thủy... Và gặp người lạ tôi thường hay dự đoán về tình cách của họ.
Nhìn bức hình 6 đứa trẻ trên tôi cũng dự đoán tính cách của chúng khi trưởng thành, dựa theo cảm tính là chính. Các bạn thử dự đoán tính cách của những đứa trẻ trên qua hình ảnh?

(Xem bài viết ở trang 2).
Sự "ăn ốc nói mò" của hai bạn có nhiều nét trùng với tôi, đó là điều khiến tôi vui mừng. Theo các nhà tâm lý, nhân cách con người được hình thành từ 5 tuổi. Khi lớn lên, môi trường xã hôi sẽ làm cho một số cá tính tăng thêm hoặc giảm đi.
Tôi có ấn tượng với ba chú bé thứ 2, 3 và 6 tính từ trái sang. Ba chú này thường là người hiền lành nhưng cục tính. Nếu đi chơi với người yêu bị kẻ khác trêu chọc tròng ghẹo thí sẽ chiến đấu đến cùng chết thôi. (3 cậu bé còn lại thì lại bỏ người yêu để chạy thoát thân; nhìn khuôn mặt hầm hố thế thôi, nhưng chỉ được cái anh hùng rơm kiểu chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng).
Đặc điểm nổi trội của ba chú khóc mếu này là luôn biết mình biết người trong các mối quan hệ. Cư xử bình đẳng, thân thiện với tất cả mọi người và có lòng vị tha. Sống thật lòng mình, không mưu mô thủ đoạn, không luồn cúi lịnh lọt, không ham hố ham hố bon chen quyền cao chức trọng mặc cho dòng đời xô đẩy nhưng vẫn một mực lạc qua yêu đời tin tưởng vào số phận. Vì thế 3 chú bé khóc mếu này dù có bị ông trời... chửi bới cũng chẳng bao giờ bị “sì…chét” cả.
Ba chú còn lại: 1, 4 và 5 thì tính khí ngược lại với ba chú bé khóc mếu kia…
Hồi chiến tranh chống Mỹ tôi đã thấy rất nhiều người làng tôi đã xung phong đi bộ đội. Có người thì sợ đi bộ đội trốn chui trốn lủi, nhưng cuối cùng vẫn phải đi, vì ngày ấy có khẩu hiệu: “Tất cả cho tiền tuyến thóc không thiếu một cân quân không thiếu một người!”. Chắc các bạn sẽ nghĩ những người xung phong đi bộ đội là những người không sợ hi sinh gian khổ và sẽ chiến đấu ngoan cường. Không phải đâu, tôi không dám nói là tất cả, nhưng có thể nói đa số những người này: đi B quay, hoặc đảo ngũ! Đó là sự thật!
Thật buồn khi có một số người chỉ biết mơ ước mà quên một điều là không đặt ra cho mình những tình huống không mong đợi, những rủi ro giả định trong cuộc sống mà nó có thể đến với mình.
Trong số bạn cùng học đại học với tôi, có 2 người bị mắc bệnh trầm cảm nặng + một người bị thần kinh hoang tưởng… mấy người này là những người có ý chí phấn đấu vươn lên, có mơ ước hoài bão quá …"nhớn", nên ít có thời gian hay nói đúng hơn la không có thời gian tập thể dục tay chân, không có thời gian để tập thể dục cơ mặt đó là ...khóc và cười... Khi ước vọng không đạt được … nghĩ nhiều, tâm uất không giải toả được và thế là … hâm nặng và thế là ” sờ … trét”.

CÂU CHUYỆN GIỮA MUỐN VÀ CẦN

…Tất cả những gì viết ra trên đây chưa bao giờ đủ cả. Còn có những mối quan tâm khác của một con người liên quan đến quá trình sống và làm việc. Thì cũng tương tự như thế, chúng ta sẽ phân tích ra giá trị của chữ CẦN và MUỐN… Tuy nhiên, ở mỗi con người, trong những môi trường khác nhau có cái cần và muốn đơn giản hay phức tạp khác nhau, không có cùng một mẫu số thống nhất. Cái quan trọng là khi đứng trước một món đồ hay một người nào đó, chúng ta cần biết chúng ta "muốn" họ hay chúng ta "cần" họ. Nếu trả lời "Tôi cần cô ấy (anh ấy)", khi đó chúng ta đã thực sự yêu... :leluoi:

Hãy nhìn lại bảng so sánh trên, những gì chúng ta muốn thật sự khác xa với những gì chúng ta cần. Bản thân tôi, cũng đã từng ngộ nhận những thứ mình muốn là những thứ mình cần, rồi chạy theo hoài nhưng không bao giờ với tới được. Tôi hy vọng trong những điều ở trên, có những điều của chính người đọc bài này, để biết mình đang muốn hay đang cần điều gì đó… Và tôi… Thực sự chỉ cần những điều đơn giản như thế mà thôi…
Cái mình muốn chưa hẳn là cái mình cần…
:s_dead:


  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#43 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 30 October 2008 - 01:47 PM

Tầng 80
Quốc Khôi


Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng khi nhận ra thang máy của chung cư bị hư, họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.

Sau khi vất vả leo đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để những túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn có 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự bình an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong những túi xách đã để lại ở tầng 20.

Câu chuyện này cũng tựa như cuộc đời chúng ta… Nhiều người trong chúng ta sống trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô và bạn bè khi còn bé. Chúng ta hiếm khi thực hiện những gì mình thật sự muốn, luôn ở dưới rất nhiều áp lực và sự căng thẳng đến nỗi đến năm 20 tuổi, chúng ta mệt mỏi và quyết định vứt bỏ gánh nặng này đi.

Chúng ta sống một cách năng nổ và có những ước mơ lớn. Nhưng khi đến 40 tuổi, chúng ta bắt đầu đánh mất tầm nhìn và những giấc mơ của mình, cảm thấy không thỏa mãn và bắt đầu phàn nàn, chỉ trích. Đến tuổi 60, chúng ta nhận ra mình không còn nhiều thì giờ nữa để phàn nàn và chúng ta bước đi trong sự bình an, thanh thản. Chúng ta nghĩ không còn điều gì làm cho mình thất vọng nữa. Và rồi chợt nhận ra rằng không thể nào ngơi nghỉ trong sự bình an vì chúng ta còn những giấc mơ chưa thực hiện được - những giấc mơ mà chúng ta đã vứt bỏ cách đây 60 năm.

Vậy ước mơ của bạn là gì?
Hãy đi theo những ước mơ của mình để về sau không phải sống trong sự hối tiếc. :leluoi:
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#44 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 23 October 2008 - 10:31 PM

BẠN LÀ NGƯỜI MAY MẮN?
Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, chưa bao giờ trải qua tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.
Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỉ người trên thế giới chẳng bao giờ đọc được thứ gì cả.
Hãy nâng niu những gì bạn có vì rất nhiều người thèm được như bạn đấy.[/b]

Nếu bạn post được bài ở mục này, bạn là 1 trong gần 15000 người may mắn nhất trên thế giới.

Con số 15000 người đã được thay bằng 22 162 thành viên CADViet.com tính giờ phút này!

Vừa rồi, tôi có thời gian công tác dài ngày, mới thấm thía nỗi buồn không được truy cập vào mạng gần ba tuần liền. Công việc bận tối tăm mặt mũi, làm ngày làm đêm đuổi theo tiến độ công việc. Khu công nghiệp mới xây dựng xung quanh là đồng ruộng, đêm đêm chỉ có tiếng ếch nhái kêu trộn lẫn với tiếng côn trùng kêu rả rích. Vào những lúc ấy tôi thấy lòng nhẹ tênh khi nghĩ tới những dòng nhật ký của một người lính thuộc quân lực Việt Nam cộng hoà mà tôi đã đọc được trên báo Nhân dân từ năm 1975 :
Ngày… tháng…năm…
Vũng tầu những bãi cát chạy dài như xa mạc, chiều về trong triền miên và lo âu!
Em Xuân Lan hỡi! có ai cô đơn bằng cái đời thằng lính, ngày ngày ngồi trong lều trại lính, đêm đêm anh cố nhắm mắt cho dòng đời trôi đi mà sao nó cứ tắc nghẹn u hoài.

"Nghiện" nặng nhất, nhiệt tình nhất và trả lời nhiều nhất là bác Nguyenhoanh!
Tiếp đến là bác Vndesperados và vanduong liên tục Online.
Mình cũng là thành phần nghiện Cadviet mất rồi...


  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#45 SunSun142

SunSun142

    biết vẽ pline

  • Members
  • PipPip
  • 61 Bài viết
Điểm đánh giá: 3 (bình thường)

Đã gửi 24 October 2008 - 01:09 AM

BẠN LÀ NGƯỜI MAY MẮN?
Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, chưa bao giờ trải qua tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.
Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỉ người trên thế giới chẳng bao giờ đọc được thứ gì cả.
Hãy nâng niu những gì bạn có vì rất nhiều người thèm được như bạn đấy




Em nói thật là theo quan điểm cá nhân của em thì đọc những dòng trên kia, sao mà em thấy nó AQ quá T_____T

- Người nông dân cảm nhận được hạnh phúc khi cây lúa trĩu bông, bội thu. Người ngư dân cảm nhận được hạnh phúc khi mẻ lưới toàn cá béo, kẻ lâm tặc cảm nhận được hạnh phúc khi gặp một khoảng rừng toàn cây to mà ko có kiểm lâm ... Người nông dân ko bao jờ mang cái hạnh phúc của mình để áp đặt lên cái hạnh phúc của ngư dân, và ngư dân cũng chả bao jờ mang cái sung sướng của mình áp đặt lên cái sung sướng của lâm tặc .... thế nên ....
đừng có AQ thế -_-

L-) quan điểm cá nhân của em, mong đc chia sẻ :o
  • 0

#46 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 24 October 2008 - 08:38 AM

BẠN LÀ NGƯỜI MAY MẮN?
Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, chưa bao giờ trải qua tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.
Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỉ người trên thế giới chẳng bao giờ đọc được thứ gì cả.
Hãy nâng niu những gì bạn có vì rất nhiều người thèm được như bạn đấy

Em nói thật là theo quan điểm cá nhân của em thì đọc những dòng trên kia, sao mà em thấy nó AQ quá T_____T

- Người nông dân cảm nhận được hạnh phúc khi cây lúa trĩu bông, bội thu. Người ngư dân cảm nhận được hạnh phúc khi mẻ lưới toàn cá béo, kẻ lâm tặc cảm nhận được hạnh phúc khi gặp một khoảng rừng toàn cây to mà ko có kiểm lâm ... Người nông dân ko bao jờ mang cái hạnh phúc của mình để áp đặt lên cái hạnh phúc của ngư dân, và ngư dân cũng chả bao jờ mang cái sung sướng của mình áp đặt lên cái sung sướng của lâm tặc .... thế nên ....
đừng có AQ thế -_-

L-) quan điểm cá nhân của em, mong đc chia sẻ :o

Trong cuộc sống mỗi người có một góc nhìn 3D riêng, khi một người đang buồn ị thì ước mơ to lớn nhất của người ấy là cái khóa thắt lưng không bị hỏng, để có thể dễ dàng cởi …quần ra. Nếu đến WC mà có người đang ở trong đó, người ấy sẽ không ngại ngần nói:
-Xong chưa, nhanh lên cho tôi nhờ cái!
- Còn xơi!- Tiếng người bên trong nói ra.
-Sao ông xơi nhâm nhi lai rai lâu thế? Trong cơn sốt ruột người ấy hậm hực nói.
(Ấy là nói theo ngôn ngữ dân dã, còn nói theo ngôn ngữ hiện đại thì người ấy sẽ nói:
-Xong chưa! làm gì trong đó mà lâu thế?
- Đang "vi phân tích phân" đây!
- Thôi "bố" "đạo hàm" nhanh lên cho "con" nhở!)

5-Một ông ăn nhiều ổi xanh ra đồng "ngồi… ngâm thơ"trên “cánh đồng bất tận”. Gặp một ông bị anh "Tào Tháo đuổi", chỉ "giải quyết vấn đề" ngắn gọn trong vòng 1 phút. Về nhà ông "ngồi ...ngâm thơ" trên cánh đồng bất tận liền khoe với vợ: Hôm nay tôi thấy một người làm “quận công” cạnh chỗ tôi ngồi. Vừa tụt quần ra, người ấy làm đánh xoẹt một cái là xong, khiến tôi thèm quá!

Mọi sự so sánh đều khập khiểng bạn ạ! Tôi thấy luận cứ: so sánh niềm vui của người nông dân với niềm vui của người ngư dân mà bạn đưa ra chưa đủ thuyết phục. Bạn định dùng phương pháp phản chứng để chứng minh cho cái luận đề: AQ của mình là hoàn toàn trái với giả thiết mà bài viết của Happy đã đưa ra.
Ngoài ra nó còn phi logic và rất QA nữa (QA chứ ko phải AQ) . Bằng chứng là hiện giờ nhà nước có chủ trương tặng học bổng cho những học sinh nghèo vượt khó. Đây là đạo lý, là truyền thống của người Việt Nam: lá lành đùm lá rách, hợp logic và hợp cả quy luật nữa.
Lập luận của bạn chẳng khác nào, bạn viết dự án trình lên chính phủ xin duyệt chi tiền để tặng học bổng cho những học sinh giàu vượt sướng! Có khả thi không? Hả anh… Trời?

Câu tiếp theo của bạn: “kẻ lâm tặc cảm nhận được hạnh phúc khi gặp một khoảng rừng toàn cây to mà ko có kiểm lâm”. Câu này tôi không có ý kiến gì bởi câu này tôi hiểu bạn viết với nghĩa hài hước vì bạn đã dùng đến chữ “kẻ lâm tắc”.

Tóm lại:
Suy diễn như ban thì sự sung sướng của một người sau khi giải quyết được nỗi buồn ...cũng giống với sự sung sướng và hạnh phúc của danh hài Hiệp “ gà”:
-"Ối giời ơi, hạnh phúc và sung sướng quá!", đó là những lời được Hiệp "gà" thốt lên khi nhận quyết định tha tù trước thời hạn. Kể về những giây phút ngóng trông ngày ra trại, Hiệp nói: "Đêm hôm qua Hiệp chỉ được nghỉ có 2 tiếng. Đến tận 2 giờ sáng mới ngủ được và 4 giờ sáng đã dậy rồi. Nằm trong trại giam Hiệp cứ nghĩ, mình thật có duyên với con số 7 khi mà Hiệp bị bắt ngày 27, đi tù 17 tháng, được giảm án 7 tháng, ở phòng giam số 27, sinh hoạt thân thiết với 7 anh em trong trại. Hy vọng con số 7 sẽ đem lại may mắn cho Hiệp".

(Lại còn có tin ngoài luồng, chẳng qua Hiệp “gà” vào tù là một hình thức thâm nhập thưc tế để sáng tác và biểu diễn hài, đem đến cho khán giả một thang thuốc to bằng quả núi Bài thơ ở Quảng Ninh đấy bạn ạ!)

Tôi viết bài viết này tranh luận một khía cạnh nhỏ vì bạn có đã có lời:"quan điểm cá nhân của em, mong đc chia sẻ". Tôi nghĩ, Happy sẽ vui khi đọc bài viết của bạn.
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#47 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 24 October 2008 - 12:40 PM

7 BÍ MẬT CỦA CUỘC SỐNG

1.Khi sinh ra, mỗi người nhận lại từ tạo hóa một gương mặt, một thân thể. Bạn có thể thích hay ghét nó nhưng đừng quên điều này: nó là thứ sẽ trung thành với bạn suốt đời. Vì vậy hãy đối xử với nó theo cách nó xứng đáng được hưởng

2. Bạn sẽ phải học _ những bài học từ cuộc sống _ mỗi ngày. Có những bài học đến với bạn thật dễ dàng, và có những bài học bạn sẽ phải trả một cái giá rất đắt để nhận được nó.

3. Không có sai lầm chỉ có những bài học. Sự trưởng thành là kết quả của quá trình vấp ngã, tự đứng dậy và tiến lên phía trước .

4. Một kinh nghiệm từ cuộc sống sẽ lập đi lập lại dưới những hình thức khác nhau, cho đến khi bạn học được điều đó, rõ ràng và thuần thục. Khi đó bạn mới có thể bắt đầu với những kinh nghiệm mới .

5. Sự học hỏi không bao giờ ngừng lại. Dù bạn không còn trẻ, bạn vẫn có thể học được nhiều điều, ngay cả từ những đứa trẻ .

6. Số phận của bạn được tạo nên từ chính bản thân bạn. Hầu như tất cả mọi người đều có những “công cụ” và “nguyên liệu” mà họ cần cho cuộc sống, điều khác biệt là họ có thể làm nên một “thành phẩm” tốt từ những thứ đó hay không

7. Mọi câu trả lời cho những thử thách từ cuộc sống đều nằm trong tâm hồn bạn. Điều bạn phải làm là tìm kiếm, lắng nghe và thành thật với chính bản thân mình.

-_-
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#48 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 13 November 2008 - 11:21 PM

Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân vì ta đã không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi. :leluoi:


Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu người ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận chỉ để không gây đau khổ. Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.

Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta, nhưng rồi tình yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu kéo hay đổ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mọi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó và rồi ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu. Mà là tình yêu chọn lựa ta. Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kì diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng rồi hãy dang rộng tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế.

Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn, mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được. Có những người đang yêu đã sai lầm. Sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ ngỡ rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như một điều sẽ phải đến với mình, hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân mình. Họ quên đi điều kì diệu nhất của tình yêu, đó là – tình yêu là một món quà – mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi. Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình.



Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình…

:s_big:
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#49 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 14 November 2008 - 11:08 PM

Kiểm tra sự tự tin

Đó là một bài kiểm tra kỳ lạ nhất từ khi tôi đi học. Hôm đó, thầy giáo vào lớp và phát cho mỗi người chúng tôi một bài kiểm tra toán. Bài kiểm tra được chia làm đề riêng lẻ, có ghi chú rất rõ ràng ngay từ đầu: loại một gồm những câu hỏi vừa dễ, vừa khó, nếu làm hết sẽ được 10 điểm. Loại 2 là đề bài ở mức trung bình, làm hết sẽ được 8 điểm. Loại 3 có tổng điểm là 6 với những câu hỏi rất dễ. Học sinh có quyền lựa chọn làm một trong ba đề đó. Vì thời gian khá gấp gáp, lại e ngại không làm được bài khó nên phần lớn, chúng tôi đều cắm đầu vào làm ngay loại đề số 3 hoặc số 2 cho ăn chắc.

Một tuần sau khi thầy giáo trả bài kiểm tra, chúng tôi còn ngạc nhiên hơn lúc nhận được đề bài vì thầy không hề chấm, cứ ai làm dề nào thì thầy cho đúng tổng điểm của đề đó, bất kể sai hay đúng. Quá ngạc nhiên, chúng tôi đã hỏi thầy, các bạn có biết câu trả lời của thầy là gì không?

Thầy đã nói với chúng tôi rằng đó không phải là bài kiểm tra kiến thức mà là bài kiểm tra sự tự tin. Thầy nói ai trong chúng tôi cũng muốn đạt điểm 10 nhưng ít ai dám vượt qua thử thách để biến ước mơ đó thành sự thật. Chúng tôi biết nếu làm đề 10 điểm, chúng tôi sẽ phải làm thêm những câu hỏi khó nên đã bỏ cuộc ngay từ đầu mà không hề ngó qua để nhận thấy rằng số câu rất dễ trong đề này cũng vừa tròn với tổng số điểm là 6

Có những việc nhìn bề ngoài thì tưởng chừng như là khó nên chúng ta thường rút lui ngay từ phút đầu tiên mà không hề cân nhắc. Nhưng đôi khi chúng ta cũng nên mạo hiểm một lần vì nếu không vượt chướng ngại vật thì làm sao biết khả năng của mình đến đâu, và làm sao về đích như ước mơ của mình. :leluoi:
  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#50 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 19 November 2008 - 11:11 PM

------»Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn«------

..........Çhỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.

..........Çhính vì thế mong bạn đừng bao giờ yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ, bởi cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, bởi những cái đó đều dễ tan theo mây khói. Hãy chọn người có thể mang lại được nụ cười trên môi của bạn.

..........Hãy chọn người luôn mong muốn những thứ tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình. Hãy chọn người mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn.

..........Hãy chọn người chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với bạn và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì, ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến.

..........Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai

..........ßạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một người mà người ấy lại không yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự thương yêu một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó biết.

..........Sẽ không có một ai có thể biết trước được “người bạn trăm năm” của mình sẽ là người như thế nào? Có thể bạn đã gặp được người đó, nhưng sự rụt rè nhút nhát không dám nói của bạn sẽ làm bạn mất đi cái người lý tưởng đó.

..........Nhỡ đâu, người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời thì sao. Đó sẽ là điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.

..........Cuối cùng, hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.

..........Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. Chính vì thế mà người ta mới nói "ngã vào tình yêu ". Bạn không thể tự buộc mình ngã được, chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi.

..........Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì. Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu: vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.

..........Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu vào tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối đời.

..........Çhính vì vậy nên tôi khuyên các bạn, những người đang ấp ủ trong lòng sự yêu thương với 1 ai đó đừng vì sự nhút nhát của bản thân mà đánh mất cơ hội yêu và được yêu chân thành.

..........Hãy mạnh dạn đối mặt với lòng mình và............đừng im lặng........khi........con tim lên tiếng. Một thế giới yêu thương đang chờ đón các bạn đó.

Chúc các bạn được hạnh phúc !


  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#51 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 26 November 2008 - 01:54 PM

TRƯỚC KIA VÀ BÂY GIỜ

Trong phòng khám, mấy vị bác sĩ đang tán gẫu, không hiểu tại sao, lại bàn đến chuyện đêm tân hôn.

“Một số dân tộc ở Ấn Độ và Châu Phi, để giảm bớt nổi đau khổ của người phụ nữ trong đêm tân hôn, để họ được hưởng niềm hạnh phúc, nên trước hôn lễ, đã mời pháp sư đến làm “phẫu thuật”. Một bác sĩ nói: “Thật là thông minh, thật là sáng suốt”.

“Nếu như đến Trung Quốc thì có muốn sửa lại cũng không kịp” – Một bác sĩ cười nói.
“Đúng vậy” – Vợ của ông ta lập tức tiếp lời: “Sẽ có lúc, buổi sáng sau đêm tân hôn, hai người đợi ở cửa phòng khám, người khóc, kẻ buồn, tìm đến các ông để kiểm định.”

“Thôi, đừng nói nữa”, lại một vị nữa nói: “Tôi có bệnh nhân bị ung thư tử cung. Một ngày chồng của bà ta đến, tôi nói bệnh tình của bà ta cho họ nghe, họ đều im lặng. Lúc về, khi vợ đã đi ra ngoài, đột nhiên ông ta quay đầu lại hỏi tôi: “Ngay nói quan hệ tình dục nhiều sẽ bị ung thư tử cung”. Tôi không trả lời, ông ta nhìn tôi chằm chằm nói: “Tôi cũng không rõ trước khi kết hôn như thế nào, chỉ biết rằng, trong đêm tân hôn vợ tôi không còn nguyên vẹn”. Ông bác sĩ nhìn mọi người hỏi: “Thử nghĩ xem, hai vợ chồng đã kết hôn hơn 30 năm, sau khi vợ bị ung thư, lại có thể nói ra câu nói vô tình này…”

“Sự toàn vẹn và tan, không hề có một giới hạn nhất định, chỉ cần biết là bạn nhìn nó ở góc độ nào” – Một người chỉ cái vòng trên tay bà ta và nói.

Đó là một cái vòng có vàng, có ngọc. hai viên ngọc bích cong cong được gắn vào với nhau bởi vàng nguyên chất.

“Đây vốn là một chiếc òng ngọc hoàn chỉnh, do không cẩn thân đã làm gãy. Ngọc tốt, nên không nỡ vứt đi, liền dùng vàng nối chúng lại, không phải là vẫn rất đẹp sao?” bà ta đưa tay ra, lắc lắc, rồi cười: “Thật lạ, khi người ta nhìn thấy nó cứ khen mãi, hỏi tôi mua ở đâu. Nhưng gặp người Trung Quốc thì khác, họ nhìn, rồi có một thái độ rất lạ “Ô, gãy rồi, là bà gắn chúng vào à?”

Bà ta lại xòe bãn tay có đeo chiếc nhẫn ngọc bích ra, “Nhìn xem, mảnh vỡ đó đã được mài, và làm thành chiếc nhẫn tạo thành một đôi cũng đẹp chẳng kém gì lúc đầu”.

Lời bình


Cần gì phải đóan trước kia nó như thế nào, cái quan trọng là vẻ đẹp của nó bây giờ.
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#52 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 30 November 2008 - 10:34 PM

Hiện tại là món quà của cuộc sống

Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ làm gì? ... Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không...

Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.

Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gởi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.

Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.

Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.

Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.

Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.

Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.

Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.

Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.

Để hiểu giá trị của một nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân của một chiếc huy chương Thế Vận Hội.

Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay! Và cần phải trân trọng nó hơn nữa khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy. :leluoi:

Hãy nhớ rằng thời gian thì không chờ đợi ai cả.

Bạn bè thực sự là tài sản hết sức quý báu của bạn. Họ đem lại nụ cười cho bạn, động viên bạn vươn đến thành công. Họ lắng nghe lời bạn nói, cho bạn một lời khen tặng, và nhất là họ muốn thổ lộ tâm tình với bạn.

Hãy thể hiện cho họ thấy bạn quan tâm tới họ đến nhường nào.

Ngày hôm qua là quá khứ

Ngày mai là một điều bí ẩn

Còn hôm nay là một món quà

Chính vì vậy mà người ta vẫn gọi

Hiện tại là món quà của cuộc sống! :s_big:



ST
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#53 MANHHUNGXDA

MANHHUNGXDA

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 926 Bài viết
Điểm đánh giá: 458 (tốt)

Đã gửi 30 November 2008 - 10:42 PM

Hiện tại là món quà của cuộc sống

[b]Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang

Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.

Hiện tại là món quà của cuộc sống! :leluoi:

ST


Nếu có số tiền đó em sẽ rủ nguời yêu đi bơi
Vì cô ấy đang tập bơi, em cũng thế
  • 0
Hãy ước cho trọn 1 ước mơ!

#54 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 30 November 2008 - 10:53 PM

Nếu có số tiền đó em sẽ rủ nguời yêu đi bơi
Vì cô ấy đang tập bơi, em cũng thế



Cô ấy đang tập bơi -> cô ấy thường xuyên ở hồ bơi -> bạn ko cần tốn tiền rủ nữa :P

Bạn cũng đang tập lội -> cũng có vé vào hồ -> ko cần có số tiến trên "ước mơ" của bạn cũng nằm trong tầm tay :s_big:

Chúc bạn sớm biết lượn :leluoi:
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#55 Nguyen Hoanh

Nguyen Hoanh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 4105 Bài viết
Điểm đánh giá: 4495 (đỉnh cao)

Đã gửi 30 November 2008 - 11:16 PM

Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ làm gì? ... Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không...

Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

Đô la và thời gian khác nhau khá nhiều.
Nếu có $86.400 thì thời gian trong ngày dành để tiêu, từng phút từng giây đều như thượng đế.
Nếu có 86.400 giây mà không có $86.400 thì thời gian trong ngày sẽ chia làm 2 phần. Một phần lớn dành để kiếm ra $ và phần nhỏ để tiêu số $ ít ỏi vừa kiếm được. Từng phút từng giây đều như kẻ ăn mày.

Để biết giá trị của 1000đ, hãy hỏi ông gửi xe.
Để biết giá trị của 10 000đ, hãy hỏi bà bán phở sáng.
Để biết giá trị của 100 000đ, hãy hỏi cô bán sách.
Để biết giá trị của 1000 000đ, hãy hỏi.... chẳng biết hỏi ai nữa, vì nhà nghèo ít khi mình tiêu 1 tr đồng.
  • 0

#56 trungkien_hatangdothi

trungkien_hatangdothi

    biết lệnh properties

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 251 Bài viết
Điểm đánh giá: 121 (tàm tạm)

Đã gửi 01 December 2008 - 10:25 AM

E cũng có 1 câu chuyện mà e đã đọc hồi nhỏ làm e rất nhớ(nhưng ko biết tên):

Có 1 cậu bé vào trong 1 quán kem, cậu ngồi xuống bàn và cô phục vụ tiến lại hỏi
-E ăn kem gì
-Chị ơi ,kem cốc bao nhiêu tiền ạ-cậu bé lễ phép hỏi
-30 xu e ạ
Cậu bé cúi xuống móc túi và đếm lại tiền,một lúc cậu hỏi lại :
-Thế kem Socola bao nhiêu tiền ạ!
-20 xu của e-Chị phục vụ hơi sốt ruột.
Cậu bé lại đếm tiền , và hơi phân vân 1 chút cậu nói nhỏ :
-Thế chị cho e kem dâu đi!
-10 xu-Chị phục vụ trả lời cộc lốc.
Rồi chị phục vụ vào quầy lấy kem đặt lên bàn cho cậu bé kèm hoá đơn thanh toán để bên cạnh,và quay lại quầy.Cậu bé ngồi ăn que kem 1 cách ngon lành, an xong cậu để lại tiền thanh toán trên bàn và vui vẻ bước ra khỏi quán.Rồi chị phục vụ đến và chị rất ngạc nhiên khi thấy trên đĩa có 2 đồng tiền xu, 1 đồng 10 xu nằm trên tờ hoá đơn thanh toán và 1 đồng 10 xu để bên cạnh......Cậu bé đã không quên để lại tiền boa cho người phục vụ.......


Vậy là câu chuyện kết thúc, cậu chuyên này e thấy rất hây và nhớ cho đến tận bây giờ dù đã đọc hơn chục năm rồi!
Mời các bác tham gia bình luận về cco phục vụ và cậu bé...theo các bác thì câu chuyện này có ý nghĩa gì ạ!
  • 0
BUILD CAREER !


(Make life go to the dog..)


"Whenever I was in failure,I tried to overcome it & then to be SuccessFul man"

#57 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 19 December 2008 - 11:08 PM

KHI ĐI QUA NHAU SẼ CÒN LẠI GÌ HẢ ANH ?

Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ anh/cô ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.

Tôi thích câu nói này: Lá lìa cành vì gió cuốn lá đi hay vì cây không giữ lá lại???

Tôi vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "duyên số" thì số phận đã được đặt vào tay, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế, để làm gì kia chứ?

Tôi yêu anh, không phải do duyên số, anh tìm đến tôi và tôi cũng vậy. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Anh tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho tôi yên bình. Thế đã đủ chưa?

Tôi vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, “khi cuồng” (có thể gọi nóng bỏng chăng?), khi bình ổn, khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi cuồng chưa anh? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau.

Tôi vẫn nghe đời giáo huấn về sự thủy chung và tin tưởng. Buồn cười! Có người bước đến bên anh, nói rằng yêu anh, thế thì đã sao? Có người bước đến bên tôi, nói rằng yêu tôi, thế thì đã sao? Tôi không thử, vì vốn tình yêu không dành cho phép thử. Sự đáng trân trọng của mỗi con người là biết con đường mình đang đi, và biết trái tim đa cảm kia chẳng dễ tìm được bến đỗ. Tự tìm cho mình chút hào nhoáng phút chốc của một kẻ có sức hút để trọn đời nay đây mai đó ư. Anh ah, tôi không phải kẻ tham lam dại dột.

Khi một người tiến đến và tôi biết lùi lại. Anh biết không, vì anh hiểu tôi cần anh hơn một vòng tay thật thoáng qua những lúc này. Khoảng cách, chỉ là cái cớ cho sự thay đổi. Tôi, không phải vậy.

Tôi vẫn nghe đời huyên thuyên về sự chia ly, cái giá của nhàm chán và giả dối. Đọng lại trong tôi suốt những tháng năm biết yêu thương (và cả đau khổ…) là tình yêu đong đầy từng giây phút trôi qua. Để còn lại trong mình không phải sự cũ rích mà là vững chắc. Tôi không khám phá một con người mà hiểu về người ấy (và tôi đã thật sự hiểu anh chưa ??). Để hiểu anh, tôi học dần sự thứ tha và chấp nhận. Sự lắng nghe và cố gắng. Thuyết giáo "Nhàm chán" trong tình yêu không dành cho tôi. Ai có thể hiểu hết một người để tự cho mình quyền chán họ?

Anh ah! Tôi vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng tôi tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì một ai đó. Cái nhạt và cái thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Tôi cần một người yêu mở lòng cho tôi, để tôi được ân cần, để tôi được yêu chính người đó. Tôi không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo. Hiểu tôi không?

Tôi vẫn nghe cuộc sống này rên rả những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, anh yêu tôi, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đương đủ để cưới nhau, và rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng há chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày... thế chẳng phải sẽ là "mãi mãi" sao?

Buông ra thì dễ. Người ta cứ đến và đi trong đời nhau, để chọn lựa? Khi đến bên nhau, không phải là chọn lựa? Tôi không ép buộc ai yêu tôi, và ai đó cũng không bắt tôi thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau. Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ được, để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa... vì... tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm. Tôi đã nói yêu anh, và đó là lựa chọn cuối cùng của tôi. Tôi không suy xét xem người con trai khác có yêu tôi nhiều hơn anh không, tôi không hỏi xem người con trai ấy có khơi gợi trong tôi cảm xúc hay không? Bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, tôi yêu anh.

Phản bội...nghĩa là buông tay nhau ra....quay lưng....và....bước đi.....



Thế thì khi ta đi qua nhau… sẽ còn lại gì hả anh ?
  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#58 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 16 February 2009 - 11:12 PM

Bí quyết 90/10


* Bí quyết đó là gì ?

* 10% cuộc đời là những gì xảy đến với bạn.

* 90% cuộc đời là do phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.

* Thế nghĩa là sao ? Giờ hãy thử xét một ví dụ:

* Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống, con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra xe, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra.

* Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.

* Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế ?

A. Tại tách cà phê chăng ?
B. Tại con gái bạn chăng ?
C. Tại người cảnh sát à ?
D. Do bạn gây ra đấy chứ ?

* Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong 5 giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh. Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: " Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút nhé". Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm 5 phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.

* Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy được cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều. Chúc bạn thành công. :cheers:

  • 0

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#59 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 17 February 2009 - 04:35 PM

Để bạn lịch sự hơn ở công sở

Lịch sự ở công sở, theo các chuyên gia tư vấn việc làm, đó là sự khôn khéo và khéo léo theo kiểu của các chính khách thể hiện qua hành động và thái độ của bạn đối với những người xung quanh trong công sở. Một số quy tắc có thể giúp bạn ứng xử lịch sự.

Kiểm tra và loại trừ những "chuẩn" không hợp của bạn. Chúng ta đều có những chuẩn mực làm kim chỉ nam cho những suy nghĩ của mình. Tuy nhiên, các chuẩn mực đó nhiều khi lại không phù hợp lắm trong một số tình huống. Một trong những cách dễ nhất để nhận ra những chuẩn mực của bạn là tự đánh giá quan điểm của bạn. Ví dụ: Bạn nghĩ đến điều gì khi nghe một cái họ dân tộc? Hoặc bạn có thành kiến với một đồng nghiệp mắc bệnh đồng tính luyến ái? Nếu như bạn nhận ra ngay những phản ứng tức thời của mình khi đón nhận những thông tin và sự việc tương tự như vậy, bạn sẽ hiểu ra ngay chúng xuất phát từ đâu: Chính từ những điều mà bạn gọi là những "chuẩn mực" hay "quy tắc" của bạn. Và bạn cũng hiểu ngay rất nhiều "chuẩn mực" của mình không thật lắm, không phù hợp trong nhiều trường hợp.

Bước ra khỏi khu vực an nhàn của bạn. Không có gì khó hiểu khi người ta thường "xích lại gần hơn" những người khác giống mình và sẵn lòng chia sẻ quan điểm, mối quan tâm. Điều này thường xảy ra nơi công sở. Bạn chỉ cần vào quán giải khát hay căng tin cơ quan sẽ dễ dàng tìm thấy được những người có kiến thức nền giống nhau thường ngồi với nhau. Bản thân bạn cũng khó ngồi lâu với những ai không giống bạn. Nhưng điều này không nên vì một công ty hiện nay bao gồm nhân viên thuộc nhiều dân tộc khác nhau, nhiều tôn giáo khác nhau và có thể có nhiều quốc tịch khác nhau. Hãy mời ai đó dùng cơm trưa, bạn sẽ thấy mỗi người đều mang lại cho bạn sự ngạc nhiên thú vị.

Cẩn thận với tính hài hước.
Sự hóm hỉnh, tính hài hước có thể làm những người xoay quanh bạn vui vẻ. Nhưng nhiều người đã phải chịu khốn đốn sau khi kể những chuyện cười với mục đích chỉ đùa vui. Họ không để ý rằng những trò đùa gây cười vô hại với họ nhưng lại làm tổn thương người khác, có thể người đó đang giữ một chức vụ cao hơn và cho rằng bạn "nói kháy" họ. Những câu chuyện đùa bỡn có liên quan đến những người thuộc cấp, phụ nữ, người mắc bệnh đồng tính luyến ái, người khuyết tật, người cao tuổi không thích hợp trong môi trường làm việc nơi công sở.

Đặt câu hỏi.
Bước chân vào một công sở, bạn buộc phải học văn hóa công sở ở đó. Ngày nay, bạn trẻ thường làm việc trong các công ty nước ngoài nơi có nhiều người mang quốc tịch khác nhau. Xây dựng mối quan hệ với những người khác nền văn hóa với bạn, nói như thế nào về sự khác biệt của bạn đối với họ. Bạn sẽ hỏi như thế nào để hiểu biết về quan điểm, nền tảng văn hóa và tìm hiểu ra sao về cách ứng xử sao cho đúng. Đó là cả một cuộc hành trình tìm hiểu văn hóa mà bạn phải làm để ứng xử lịch sự.

Khác biệt về giao tiếp.
Cử chỉ, ngôn ngữ điệu bộ trong giao tiếp khác nhau tùy thuộc nền văn hóa khác nhau. Để tránh những sự hiểu lầm đáng tiếc, bạn cần tìm hiểu văn hóa giao tiếp qua sách vở, thực tế và trên mạng Internet.

Tôn trọng ý kiến khác.
Mỗi người có một nền tảng học vấn và văn hóa khác nhau. Điều này dễ thấy khi họ có những suy nghĩ và phản ứng khác nhau với cùng một sự việc đang diễn ra. Vấn đề của bạn với tư cách là một đồng nghiệp trong công sở, bạn cũng phải học cách tôn trọng những ý kiến, nhận định khác của các đồng nghiệp và tìm cách thỏa thuận hợp lý vì mục tiêu chung.

Quy tắc vàng và là quy tắc cơ bản nhất: Hãy đối xử với người khác như cách bạn muốn người ta đối xử với bạn. Nếu bạn đối xử trân trọng và quan tâm với đồng nghiệp, họ khó có thể làm điều ngược lại với bạn.

(Theo Người Lao Động)
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#60 nataca

nataca

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 712 Bài viết
Điểm đánh giá: 553 (tốt)

Đã gửi 18 February 2009 - 10:26 PM

Dễ là khi yêu một ai đó, khó là để quên đi một tình yêu đẹp.
"...Sao anh nhớ số nhà em? .(tay run cầm cập cầm mảnh giấy ghi số điện thoạik) À à.. chắc tại vì...số nhà em dễ nhớ quá..."
"...anh phải thường xuyên nhắn tin cho em đấy nhé! Đừng để em nhớ anh quá liều..."
"...hum nào anh phải gửi bài hát tặng em trên Quick&Snow mới được. Thôi anh ạ, anh hãy để dành cho những người xa nhau được xin lỗi và quay lại với nhau chứ..."
"..hy vọng hôm nay sẽ ngủ một giấc ngon lành không thì ốm vì tương tư mất...thay một lời chào nhé: Em rất nhớ anh..."
"...Hôm nay em đi học về sớm. Không hiểu sao lại mong thư anh đến vậy. Về đến nhà em vội vàng ăn cơm ngay và ra đây để xem tin nhắn của anh. Khi không thấy tin em buồn lắm, lâu rồi không nói chuyện trên mạng nhỉ. Nhớ quá. Hôm nay em nhớ anh nhiều lắm anh có biết không? Bây giờ em đi về đây. Chán thật!"
....
thế này thì quên làm sao được hả giời :cheers:
Dễ là để lưu những dòng tin này và khó là đủ dũng cảm để xóa nó đi (mặc dù đã quyết tâm: trả hết, đốt hết...)
Ôi trời. Mỗi tháng lại đến 1 ngày bị hâm thế này.
  • 0