Đến nội dung


Hình ảnh

Hỏi thế gian tình là cái chi chi


  • Please log in to reply
9 replies to this topic

#1 Mũn xinh

Mũn xinh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1313 Bài viết
Điểm đánh giá: 633 (tốt)

Đã gửi 24 February 2011 - 08:59 PM

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm
__________________
  • 2

...Một chiều ngồi say

Một đời thật nhẹ

Ngày qua...


#2 TokyoNhat

TokyoNhat

    biết vẽ spline

  • Members
  • PipPip
  • 94 Bài viết
Điểm đánh giá: 16 (tàm tạm)

Đã gửi 24 February 2011 - 10:38 PM

Hay thật cho mình góp 1 bài với :
Tình yêu ư?
Nó chỉ đến với những ng` vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng.
Nó chỉ đến với những ng` vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương.
Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một ng`. Một giờ để mà thương một ng`. Một ngày để mà yêu một ng`. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một ng`.
Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một ng` chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn.
Và... đừng bao giờ yêu ng` ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói.
Hãy chọn một ng` mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn.
Bạn hãy chọn một ng` mà muốn những thứ tốt nhất đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình.
Bạn hãy chọn ng` mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng khi cần thiết và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn và những gì bạn muốn.
Bạn hãy chọn ng` mà chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với bạn và ko bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến.
Một tình yêu thật sự ko thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai.
Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Bạn sẽ ko thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn ko chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời. Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những ng` bên cạnh bạn, nhất là chính bản thân bạn.
Nếu bạn để cho một mối tình ko vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay.
Chính vì những thứ nói trên, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì bạn đang suy tư và những gì đang đến trong lòng bạn. Những lời nói mà ko thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời ko nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến bạn rất nhiều nếu bạn ko nói ra.
Có những lúc trong cuộc sống khi bạn thật sự nhớ nhung một ng` và chỉ muốn lấy ng` đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại. Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn.
Bạn nên nhớ: lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của ng` khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến ng` đó. Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn), một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời ng`, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương. Niềm vui ko phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó. Niềm vui chỉ chờ đợi những ng` đã từng khóc, những ng` đã từng thương tâm và những ng` đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những ng` đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những ng` bên mình.
Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một ng` mà ng` ấy lại ko yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự thương yêu một ng` nhưng lại ko có can đảm để nói cho ng` đó biết.
Có thể là Thượng Đế, ngài muốn chúng ta quen trước những ng` mà ko phải thuộc về mình trước khi cho mình gặp được “ng` bạn trăm năm” để cuối cùng mình sẽ biết quý trọng ng` đó hơn. Nhưng bạn hãy nên nhớ rằng trên đời sẽ ko có một ai có thể biết được “ng` bạn trăm năm” của mình sẽ là ng` như thế nào? Có thể bạn đã gặp được ng` đó nhưng vì sự rụt rè nhút nhát ko dám nói của bạn sẽ làm bạn mất đi cái ng` lý tưởng đó. Bạn sẽ ko thể ngờ được nhiều khi ng` đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một ng` trần quý nhất thì ng` thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi.Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được ngươi tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng ng` đó lại ko có duyên phận với bạn và bạn ko còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.
Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt để rồi dẫn đến cuộc chia tay ko nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời ng`, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.
  • 1
  • Quá khứ là lịch sử, tương lai là màu nhiệm, còn hiện tại là món quà của cuộc sống...
  • Cuộc sống vốn không công bằng - Hãy tập quen dần với điều đó

#3 Happyfeet

Happyfeet

    biết lệnh adcenter

  • Vip
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1031 Bài viết
Điểm đánh giá: 893 (rất tốt)

Đã gửi 24 February 2011 - 11:23 PM

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.



Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm
__________________



Bài nài chị pót ròi Mũn ơi, đố Mũn chị pót vào mục nào he he.
  • 1

Người ta gọi chó sói là thú dữ vì nó cũng... ăn thịt bò.

A.Culich


#4 Mũn xinh

Mũn xinh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 1313 Bài viết
Điểm đánh giá: 633 (tốt)

Đã gửi 24 February 2011 - 11:46 PM

Ố, hóa ra chị feet post rồi à, chắc là trong chuyện đời thường thôi ;))
  • 0

...Một chiều ngồi say

Một đời thật nhẹ

Ngày qua...


#5 maihanh191

maihanh191

    biết lệnh scale

  • Members
  • PipPipPip
  • 148 Bài viết
Điểm đánh giá: 16 (tàm tạm)

Đã gửi 24 February 2011 - 11:55 PM

Hay thật cho mình góp 1 bài với :
Tình yêu ư?
Nó chỉ đến với những ng` vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng.
Nó chỉ đến với những ng` vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương.
Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một ng`. Một giờ để mà thương một ng`. Một ngày để mà yêu một ng`. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một ng`.
Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một ng` chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn.
Và... đừng bao giờ yêu ng` ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói.
Hãy chọn một ng` mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn.
Bạn hãy chọn một ng` mà muốn những thứ tốt nhất đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình.
Bạn hãy chọn ng` mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng khi cần thiết và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn và những gì bạn muốn.
Bạn hãy chọn ng` mà chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với bạn và ko bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến.
Một tình yêu thật sự ko thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai.
Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Bạn sẽ ko thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn ko chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời. Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những ng` bên cạnh bạn, nhất là chính bản thân bạn.
Nếu bạn để cho một mối tình ko vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay.
Chính vì những thứ nói trên, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì bạn đang suy tư và những gì đang đến trong lòng bạn. Những lời nói mà ko thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời ko nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến bạn rất nhiều nếu bạn ko nói ra.
Có những lúc trong cuộc sống khi bạn thật sự nhớ nhung một ng` và chỉ muốn lấy ng` đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại. Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn.
Bạn nên nhớ: lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của ng` khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến ng` đó. Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn), một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời ng`, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương. Niềm vui ko phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó. Niềm vui chỉ chờ đợi những ng` đã từng khóc, những ng` đã từng thương tâm và những ng` đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những ng` đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những ng` bên mình.
Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một ng` mà ng` ấy lại ko yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự thương yêu một ng` nhưng lại ko có can đảm để nói cho ng` đó biết.
Có thể là Thượng Đế, ngài muốn chúng ta quen trước những ng` mà ko phải thuộc về mình trước khi cho mình gặp được “ng` bạn trăm năm” để cuối cùng mình sẽ biết quý trọng ng` đó hơn. Nhưng bạn hãy nên nhớ rằng trên đời sẽ ko có một ai có thể biết được “ng` bạn trăm năm” của mình sẽ là ng` như thế nào? Có thể bạn đã gặp được ng` đó nhưng vì sự rụt rè nhút nhát ko dám nói của bạn sẽ làm bạn mất đi cái ng` lý tưởng đó. Bạn sẽ ko thể ngờ được nhiều khi ng` đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một ng` trần quý nhất thì ng` thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi.Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được ngươi tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng ng` đó lại ko có duyên phận với bạn và bạn ko còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.
Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt để rồi dẫn đến cuộc chia tay ko nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời ng`, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.

hạnh ơi anh yêu em
  • 0

#6 polarisvn

polarisvn

    biết zoom

  • Members
  • Pip
  • 16 Bài viết
Điểm đánh giá: 6 (bình thường)

Đã gửi 25 February 2011 - 05:09 PM

Hỏi thế gian tình là vật gì, mà khiến đôi lứa thề nguyền sống chết...
Hỏi thế gian, tình là vật gì
Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy
Lữ khách kẻ trời Nam người đất bắc
Khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc hàn ôn
Khi hoan lạc vui vầy
Lúc chia ly đau khổ
Đều chỉ vì si mê một người con gái
Lời người nói ra
Đã xa tít trên tầng mây vạn dặm
Tuyết chiều trên Thiên Sơn
Bóng lẻ ấy biết về đâu
Ngang bước sông Phần
Nhìn cảnh tịch mịch, nhớ tiếng trống năm xưa
Khói hoang vẫn như ngày nao bình quân Sở
Than ôi, khúc chiêu hồn nước Sở nay còn kịp chăng
Quỷ núi khóc trong mưa gió thê lương
Trời cũng hờn ghen
Chẳng thể nào tin được
Chim én chim oanh, rồi cũng thành đất bụi
Ngàn mối sầu vạn cổ
Lưu lại đợi người thơ
Hát trong điên cuồng, ca trong đau khổ
Tìm lại nơi đâu nấm mộ chim nhạn năm nào
  • 0
Đời là bể khổ, ai không bơi sẽ chìm...!

#7 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2882 Bài viết
Điểm đánh giá: 1555 (rất tốt)

Đã gửi 05 March 2011 - 11:59 AM

Hỏi thế gian tình là vật gì, mà khiến đôi lứa thề nguyền sống chết...
Hỏi thế gian, tình là vật gì
Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy

Sao anh đổi tên bài thơ của tác giả : Nguyên Hiếu Vấn 元好問 (1190-1257), tự Dụ Chi 裕之, hiệu Di Sơn 遺山, quê tại Tú Dung, Thái Nguyên (nay là thành phố Hãn Châu, tỉnh Sơn Tây), là một nhà thơ Trung Quốc cuối nhà Kim đầu nhà Nguyên?????

Nguyên tác

摸魚兒 - 雁丘
元好問

問世間情是何物
直教生死相許
天南地北雙飛客
老翅幾回寒暑
歡樂趣
離別苦
就中更有痴兒女
君應有語
渺萬里層雲
千山暮雪
隻影向誰去
橫汾路
寂寞當年蕭鼓
荒煙依舊平楚
招魂楚些何嗟及
山鬼暗啼風雨
天也妒
未信與
鶯兒燕子俱黃土
千愁萬古
為留待騷人
狂歌痛飲
來訪雁丘處

Nhạn khâu - Mô ngư nhi
Nguyên Hiếu Vấn

Vấn thế gian tình thị hà vật
Trực giáo sinh tử tương hứa
Thiên nam địa bắc song phi khách (trong TĐHL là song phi nhạn)
Lão sí kỷ hồi hàn thử
Hoan lạc thú
Ly biệt khổ
Tựu trung cánh hữu si nhi nữ
Quân ưng hữu ngữ
Diểu vạn lý tằng vân
Thiên sơn mộ tuyết
Chích ảnh hướng thùy khứ
Hoành Phần lộ
Tịch mịch đương niên tiêu cổ
Hoang yên y cựu bình Sở
Chiêu hồn Sở ta hà ta cập
Sơn quỷ ám đề phong vũ
Thiên dã đố
Vị tín dữ
Oanh nhi yên tử câu hoàng thổ
Thiên sầu vạn cổ
Vi lưu đãi tao nhân
Cuồng ca thống ẩm
Lai phóng nhạn khâu xứ

ĐIỆU MÔ NGƯ NHI - NẤM MỘ CHIM NHạN

Hỏi thế gian, tình là vật gì
Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy
Lữ khách kẻ trời Nam người đất bắc
Khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc hàn ôn
Khi hoan lạc vui vầy
Lúc chia ly đau khổ
Đều chỉ vì si mê một người con gái
Lời người nói ra
Đã xa tít trên tầng mây vạn dặm
Tuyết chiều trên Thiên Sơn
Bóng lẻ ấy biết về đâu
Ngang bước sông Phần
Nhìn cảnh tịch mịch, nhớ tiếng trống năm xưa
Khói hoang vẫn như ngày nao bình quân Sở
Than ôi, khúc chiêu hồn nước Sở nay còn kịp chăng
Quỷ núi khóc trong mưa gió thê lương
Trời cũng hờn ghen
Chẳng thể nào tin được
Chim én chim oanh, rồi cũng thành đất bụi
Ngàn mối sầu vạn cổ
Lưu lại đợi người thơ
Hát trong điên cuồng, ca trong đau khổ
Tìm lại nơi đâu nấm mộ chim nhạn năm nào
Sưu tầm
  • 1

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#8 polarisvn

polarisvn

    biết zoom

  • Members
  • Pip
  • 16 Bài viết
Điểm đánh giá: 6 (bình thường)

Đã gửi 06 March 2011 - 12:42 AM

Sao anh đổi tên bài thơ của tác giả : Nguyên Hiếu Vấn 元好問 (1190-1257), tự Dụ Chi 裕之, hiệu Di Sơn 遺山, quê tại Tú Dung, Thái Nguyên (nay là thành phố Hãn Châu, tỉnh Sơn Tây), là một nhà thơ Trung Quốc cuối nhà Kim đầu nhà Nguyên?????


Mình đâu có đề tên bài thơ đâu mà bạn bảo đổi :wacko: Xúc cảm nhất thời thì viết bài đó ra thui.hj`
  • 0
Đời là bể khổ, ai không bơi sẽ chìm...!

#9 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2882 Bài viết
Điểm đánh giá: 1555 (rất tốt)

Đã gửi 07 March 2011 - 10:13 PM

Nếu sự thật lịch sử không bị che...
Con người có thế làm nên những cái sai
nhưng lịch sử thì luôn luôn đúng!
Những người lính xe tăng 390 ,
không biết kể công,
chẳng biết đòi danh lợi.

Họ suy nghĩ giản đơn:
khi Tổ quốc lâm nguy,
họ sẵn sàng cầm súng vì đất nước.

Đất nước hòa bình,
họ lặng lẽ, khiêm nhường,
trở về với đời thường như bao nhiêu người khác....

Ngày 01 tháng 03 năm 2011, Trần Hà Anh

Bùi Quang Thận là người cắm lá cờ chiến thắng trên nóc dinh Độc Lập vào lúc 11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975. Người ta cũng từng cho rằng chiếc xe tăng húc đổ cổng chính cũng chính là chiếc xe 843 do ông chỉ huy. Trong nhiều năm, các phương tiện truyền thông và các tài liệu lịch sử gắn liền tên tuổi của ông với sự kiện húc đổ cánh cổng dinh Độc Lập là khoảnh khắc lịch sử đánh dấu chấm hết của chế độ Việt Nam Cộng hòa.
Nhà báo Pháp De Mulder, người may mắn quay đươc đoạn phim về chiếc xe tăng đi đầu húc đổ cổng dinh Độc Lập, đã lên tiếng khẳng định húc đổ cổng dinh không phải là xe tăng 843 do Bùi Quang Thận chỉ huy mà là xe tăng 390. Từ đây người ta bắt đầu xem xét lại các sự kiện, việc này gặp phải các quan điểm trái chiều. Ông Dương Trung Quốc Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử kể:
“ Một đồng nghiệp chuyên nghiên cứu giai đoạn lịch sử này đưa ra quan điểm: Về đại cục ta thắng địch thua, thì chi tiết chiếc xe này hay xe khác đều của quân ta cả cái nào vào trước, cái nào vào sau chỉ là tiểu tiết, nói đi nói lại làm gì.
Tôi đã trả lời rằng: Lúc này đúng là như vậy. Nhưng giả dụ 100 năm sau, cháu chắt ta, chúng giỏi hơn ta, chúng nhiều phương tiện hơn ta, chúng phát hiện rằng ta nói dối (biết mà không nói) thì chúng không chỉ đặt câu hỏi vào cái chi tiết là cái xe tăng nào, mà chúng có thể đặt cả một câu hỏi lớn vào toàn bộ cái lịch sử mà chúng ta trao chuyền cho chúng, vào cả cái sự nghiệp mà thế hệ chúng ta đã làm...”

Dương Trung Quốc

Mình đâu có đề tên bài thơ đâu mà bạn bảo đổi :wacko: Xúc cảm nhất thời thì viết bài đó ra thui.hj`

Ồ, thật vật sao??? Nếu đúng như vậy thì là tư tưởng lớn gặp nhau rồi! Xin chúc mừng anh!
Anh đọc bài viết này nhé:.
"Lịch sử phát minh nhân loại từng chứng kiến rất nhiều phát minh chỉ công bố chậm hơn người khác vài giờ đồng hồ đã biến thành quả nghiên cứu hàng chục năm trời thành cát bụi. Lỗi giản dị thôi: Đã đến sau, dẫu chỉ vài phút thì mọi phát minh được xem là đạo. Dù vô tình hay cố ý thì vẫn là đạo. Người đời thông cảm cho những kẻ kém may mắn đó nhưng cũng phải tin rằng như thế là đúng bởi chẳng hơi đâu tranh cãi ai đạo của ai. Cái hay của luật pháp là không phân giải những éo le, uẩn khúc của cuộc đời mà căn cứ vào tính xác thực của chứng cứ trước và sau. Một khi chúng ta mặc nhiên công nhận định đề hay nguyên tắc trên thì mọi chuyện thật dễ dàng."

Còn nữa xem trong này:
http://www.nxbcand.v...-nguy-bien.aspx
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#10 polarisvn

polarisvn

    biết zoom

  • Members
  • Pip
  • 16 Bài viết
Điểm đánh giá: 6 (bình thường)

Đã gửi 10 March 2011 - 11:57 PM

:lol: Bó tay..bạn không hiểu ý mình rồi. Mình không bảo là mình sáng tác bài đó. Mà là đọc xong chuyện thấy cảm động thì viết ra bài đó..Chứ bài đó ai cũng biết mà. Bắt bẻ quá :wacko:
  • 0
Đời là bể khổ, ai không bơi sẽ chìm...!