Chuyển đến nội dung
Diễn đàn CADViet
  • Thông báo

    • Nguyen Hoanh

      CADViet đã hoàn tất nâng cấp   14/09/2017

      Chào các bạn, CADViet đã hoàn tất việc nâng cấp lên phiên bản mới. Tất cả các chức năng đã hoạt động theo kỳ vọng của ban quản trị. Nếu có vấn đề gì cần phản hồi, các bản post ở đây nhé: Trân trọng, Nguyễn Hoành.
Đăng nhập để thực hiện theo  
duy782006

Thơ bút tre.

Các bài được khuyến nghị

Con chó ngồi nghịch cái que

Sau đây tiết mục Bút Tre bắt đầu

 

Quê hương tôi đẹp tuyệt vời

Ở dưới có nước trên trời có mây.

Xin mời các bạn về đây

Để thăm quê tớ mỗi ngày một sang.

Con đò dịch đít sang ngang

Xa xa có một cái làng thò ra.

Đằng kia là một vườn na

Đằng này thì có mấy bà chổng mông.

Cây lúa cao sản ngoài đồng

Đến mùa thu hoạch nhà nông vui cười.

Quê tôi thế đấy bạn ơi

Nhờ có đổi mới nên đời thêm xuân.

Con gái giờ chẳng mặc quần…

Mà mặc váy ngắn hở chân hở đùi

Ngày hội mới thật là vui…

 

Hoan hô đại tướng Vő Nguyên

Giáp ta thắng trận Điện Biên trở về

Hoan hô anh Tạ Đình Đề

Trước đi theo địch nay về với ta

Hoan hô anh Lê Quảng Ba

Trước đi theo phỉ nay ra hàng mình

Hoan hô đồng chí Trường Chinh

Trước thân Trung Quốc nay hình như thôi

Hoan hô chị Nguyễn Thị Bình

Được mời ngồi với bác Chinh bác Đồng

Hoan hô bác Vő Chí Công

Cho làm khoán hộ ruộng đồng tốt tươi

Hoan hô bộ trưởng Đỗ Mười

Tác phong chậm chễ mọi người vẫn khen.

 

Hoan hô đồng chí Trần Hoàn

Lên làm Bộ trưởng chiếu toàn phim hay.

Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh

Anh về phân bắc, phân xanh đầy đồng.

Hoan hô cục trưởng Hà Đăng

Ấn cho tàu chạy băng băng như rùa

Hoan hô anh La Văn Cầu

Cánh tay bị đứt nhưng đầu vẫn nguyên.

 

Chị em nô nức đặt vòng

hoa mộ liệt sĩ tỏ lòng biết ơn.

Đường vào lăng bác âm u

Chị em lao động ngửa mũ ra chào.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Anh đi công tác Pờ Lây

Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê

Họp xong anh ghé Buôn Mê

Thuột xong một cái rồi về với em

 

Anh đi công tác Cam Pu

Chia chiến lợi phẩm ở tù ba năm

Anh đi công tác bản Muờng

Tè xong một cái lên đường về quê

 

Hoan hô các cụ trồng cây

Mười cây chết chín một cây gật gù

Tụi bây có mắt như mù

Mười cây chết cả gật gù nỗi chi

 

Trung thu là tết thiếu nhi

Mà sao người lớn lại đi là nhiều

Đi nhiều rồi lại làm liều

làm liều rồi lại có nhiều thiếu nhi

 

Bà con toàn thể xã ta

Ðồng tâm phấn khởi giồng cà dái dê

Dái dê to mập dài ghê

Nãm sau ta cứ dái dê ta trồng

 

Bướm đồng động đến thì bay

Bướm nhà động đến lăn quay ra giường

Chim đồng bóp cái chết ngay

Chim nhà mà bóp càng ngày càng to

 

Chưa đi chưa biết Ðồ Sơn

Ði về mới biết chẳng hơn đồ nhà

Ðồ nhà tuy xấu tuy già

Nhưng là đồ thật hơn là Ðồ Sơn

 

Chưa đi chưa biết Cà Mau

Đi rồi mới thấy chẳng hơn gà nhà

Gà nhà tuy có hơi già

Nhưng mà cà chậm hơn là Cà Mau

 

Không vô không biết bút tre

Vô rồi mới biết muốn tè ra ngay

Chưa ăn chưa biết cu đơ

Ăn rùi mới biết nó đờ cu ra

 

Chưa đi chưa biết Cửa Ông

Đi rồi mới thấy toàn mông với giò

Chưa đi chưa biết Cửa Lò

Đi rồi mới thấy toàn giò với mông.

 

Chưa đi chưa biết Sài gòn

Đi rồi mới biết chẳng còn một xu

Về nhà mới biết là ngu

Mồm tiêu thì ít thằng cu tiêu nhiều

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Số tôi số chẳng ra gì

Vợ thì đời cũ, ti vi đời đầu

Đời đầu nên chẳng có râu

Xoa mông vỗ đít mà mầu chẳng lên

Ti vi hàng xóm nhà bên

Chưa sờ đến núm đã lên ầm ầm

Ước gì trời nổi cơn giông

Để tôi sang đó ôm nhầm ti vi.

 

Xưa kia gương vỡ lại lành

Thi đi thi lại cũng thành kỹ sư

 

Bần tăng chẳng xin cơm chay

Chỉ xin thí chủ “ba ngày ba đêm”

 

Chị em phụ nữ chơi cầu

Lông bay vùn vụt qua đầu thanh niên.

 

Chồng người du kích sông Lô

Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần

 

Ở trong hang đá đi ra

Vươn vai một cái rồi ta đi vào

 

Ba bà đi chợ cầu đông

Vừa đi vừa nhổ lông mày ra xem

 

Sông Cầu nước chảy lơ thơ

Có đôi trai gái ngồi hơ quần đùi

 

Tiễn anh lên bến ô tô

Đêm về em khóc tồ tồ cả đêm

 

Lâu rồi mình chẵng yêu ai

Lâu rồi cũng chẳng có ai yêu mình

 

Ta đi bầu cử tự do

Chọn người xứng đáng mà cho vào hòm

 

Hội trường yên ắng ngủ say

Thuyết trình vừa dứt, vỗ tay ra về.

 

Nhớ quê ra đứng đỉnh đèo

Bỗng đâu thấy một chú mèo gâu gâu

Dừng chân đứng lại trên cầu

Bỗng đâu thấy một con trâu vàng vàng

 

Anh em chuẩn bị ra đồng

Chị em đã vội đi trồng dưa leo

 

Hôm nay đài nói vui thay

Người ở dưới đất, chó bay lên trời

 

Hôm nay trên quốc lộ hai

Thể nào cũng có một vài ô tô.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Nào đâu có thích vần ồn

Cơ mà yêu quá cái “hồn” chị em

Nên thơ cứ mãi lem nhem

Quanh đi quẩn lại toàn em với “hồn”.

 

Nghệ an nổi tiếng gió Lào

Trẻ già trai gái người nào cũng đen

 

Thằng nhỏ mặc quần hở mông

Vẫn hơn con nhỏ còn không mặc quần.

 

Trẻ em thường thích ở trần,

Nhưng mà người lớn có phần thích hơn.

 

Rừng xanh núi đỏ um tùm

Thương anh địa chất cưỡi hùm lên non

Chiều về ngựa phóng bon bon

Tay anh nắm chặt hai hòn thạch anh.

 

Tình yêu đâu phải phân trâu,

Mà anh lại sợ để lâu hóa bùn.

Tình yêu đâu phải con lươn

Mà anh lại sợ nó trườn khỏi tay.

 

Em như một cái sập vàng

Anh như manh chiếu nhà hàng bỏ quên

Cầu trời cho gió nổi lên,

Cho manh chiếu rách nằm trên sập vàng

 

Cuộc đời như bát phở gà,

Thiếu chanh, thiếu ớt chắc là mất ngon.

 

Hôm qua anh đến chơi nhà

Thấy mẹ chăn vịt, thấy cha chăn ngồng (ngỗng)

Thấy em hát nhạc Trịnh Công

Sơn xanh, sơn đỏ, anh không dám vào.

 

Con gái ai cũng biết xinh

Con trai tuy xấu, không xinh nhưng liều

 

Anh đi giường chiếu lặng câm

Anh về giường chiếu reo ầm cả lên

 

Chọn mãi mới được một ngày

Gặp em để quyết giãi bày yêu thương

Hai đứa ngồi trên bờ mương

Công nông thì chạy trên đường, bụi ghê!

Cứ thế mà buôn dưa lê

Mãi không đề cập vấn đề trọng tâm

Anh liền nói chuyện lòng vòng

Đợi em sơ ý là cầm tay luôn.

Ngờ đâu anh chộp đã nhanh

Em rút tay lại còn lành nghề hơn

Mất đà anh lộn xuống mương

Bò lên đã thấy em chuồn từ lâu.

Vừa về anh vừa lầu bầu:

“Biết thế bố bỏ từ lâu cho rồi!”

 

Em đi phố Huế chiều mưa

Anh về mài lại cái cưa đã mòn

 

Đi đâu mà hổng lấy chồng

Người ta lấy hết chổng mông kêu trời

 

Thu đi để lại lá vàng

Anh đi để lại cho nàng thằng con

 

Ra đường sợ nhất xe ben

Về nhà sợ nhất vợ rên “không tiền”

 

Anh đi công tác Sông Đà

Vướng phải tai nạn ở phà sông Gianh

Tay chân thì vẫn nguyên lành

“Cần tăng dân số” tan tành khói mây

 

Tiến lên, ta quyết tiến lên

Tiến lên, ta quyết tiến lên hàng đầu

Hàng đầu không biết đi đâu

Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi

 

Trăm năm ở một làng vè

Nghìn câu lục bát mấy đề vè hôm

Khi khuya sáng, lúc hoàng hôn

Bà con kể lại, xóm thôn vọng lời

Bút Tre nối bước những ai

Một dòng thơ, mở đường quai kể vè

Năm năm dân dã lắng nghe

Một Bút Tre thành vạn Bút Tre các làng.

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

"Kể từ khi có Bút Tre

Câu thơ cứ bị tréo ngoe cẳng ngồng (Ngỗng)

Ngày nay trong cõi tiếu lâm

Mấy ai đau bụng bằng ông bút trè" * (tre) ( báo Tiền Phong).

 

Câu thơ cũng bị người đè

Câu què câu cụt câu xòe cánh bay

Câu gian thì đứng thẳng ngay

Câu chân thật lại chết ngay giữa làng

Câu thì quần trễ một gang

Câu thì tốc áo lên ngang tới cồ (cổ)

 

 

Cảm ơn bạn Duy đã cho tôi cơ hội viết thêm được mấy câu thơ kiểu "Bút Tre".Ngay sau khi đọc bài viết của bạn tôi đã viết rất nhanh mà không hề phải suy nghĩ nhiều. Có được những câu thơ trên cũng là nhờ bạn đã có lần dùng chữ ký: Cây khô không sợ chết héo!

 

Những câu thơ kiểu "Bút tre"

(sưu tầm)

 

Anh đi đồng ruộng lắng nghe,

Lúa mừng phân bắc, khoai che mảnh vườn...

 

Chị em nô nức đánh cầu,

Lông bay phần phật trên đầu anh em.

 

Xã ta có phong trào cầu

Lông vừa phát triển bước đầu còn thưa.

 

________________

  • Vote tăng 2

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Vè sĩ Bút Tre-Bút Tre gặp nạn

 

“Tôi nhớ đó là năm 1967 hay 1968, trên báo Văn Nghệ có bài phê phán Bút Tre do ông Xích Điểu viết trong mục Dọn vườn” - nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn nhớ lại. Một số văn nghệ sĩ ở Phú Thọ và Hà Nội bắt đầu mở “chiến dịch” công kích Bút Tre - Đặng Văn Đăng. Thơ Bút Tre được xuất bản bị mang ra mổ xẻ.

Tại một hội nghị về văn hóa được tổ chức ở Phú Thọ lúc bấy giờ, có vị lãnh đạo ở trung ương phát biểu rằng thơ Bút Tre lủng củng, ngô nghê, tục tĩu... cần phải được chấn chỉnh. Vè sĩ Bút Tre ngồi ở dưới không tỏ thái độ, lặng im suốt buổi họp. Có ý kiến cho rằng vè sĩ làm trưởng ty văn hóa đã tự ý cho in những tập thơ do mình sáng tác, chứ những tập thơ như thế mà ở Hà Nội đã bị “bóp” từ lâu rồi!....................

 

Thái Hà (Hà Nội) - kể: “Thời gian ấy, Bút Tre hơi buồn nhưng trước mặt mọi người ông vẫn vui vẻ, lạc quan vì tính ông thế!”. Cuộc sống của ông vẫn không bị xáo trộn gì, trưa đến anh em trong cơ quan vẫn cùng ông đùa tếu táo tại nhà ăn của cơ quan.

....

Riêng về viết lách, ông chăm viết nhiều hơn, có bận chuyển sang viết nghiên cứu. Vè sĩ vẫn làm thơ như mọi ngày, có ngày đến ba bài thơ đưa cho bà Ngà đánh máy, có một bài thơ ở thời kỳ sóng gió ấy làm bà Ngà nhớ nhất, trong đó có những câu:

Bút Tre văn nghệ không thừa nhận

Thêm bao bịa đặt cá nhân xuyên (xuyên tạc)

Nỗi oan trái đâu cần ai rửa

Ánh trăng vằng vặc góc trời riêng.

 

 

ĐỖ HỮU LỰC

_________________

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Nhớ vợ thương con thèm …thịt chó

Vợ thì chưa có, chó chưa nuôi.

Kẹo kéo nấu với cứt ruồi

Ăn vào đau bụng, đút chân thèm ăn.

 

Con ruồi bay lả bay la

Bay từ chuồng xí bay ra đĩa lòng

Bốn ông chung một đĩa lòng

Lợn ngồi chễm chệ bên thùng bia hơi

 

" Ai bảo chăn trâu là khổ

Tôi chăn nàng còn khổ hơn trâu"

 

Nào nào thế có yêu không?

Không thì trả ...dép để ông còn về ...!!!

Quân tử nhất ngôn là quân tử dại

Quân tử nói đi nói lại là quân tử ba hoa

Nhìn ông đã thấy ông già

Nhìn bà mới thấy bà già hơn ông

Thằng nhỏ mặc quần hở mông

Vẫn hơn con nhỏ còn không mặc quần

Trẻ em thường thích ở trần

Nhưng mà người lớn có phần thích hơn

Người này lấy oán trả ơn

Người kia nợ oán lấy ơn báo đền

Người này chạy chậm như Sên

Người kia thì chạy mũi tên không bằng

Người kia đã thấy nhiều răng

Người này một nửa đã bằng người kia

Người kia uống rượu bằng nia

Người này uống rượu bằng thìa mới kinh

Con gái ai cũng biết xinh

Con trai tuy xấu, không xinh nhưng liều

...

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Ngày xưa ở một làng kia

Có cha con nọ nhà rìa bờ sông

Nhà nghèo không có một đồng

Người cha có khố, con không có gì

Một hôm cha sắp “ra đi”

Gọi người con lại dặn dò mấy câu

Con ơi! con sống còn lâu

Còn ta, ta sắp sang chầu “bên kia”

Quần bò con giữ lấy đi

Về sau tán gái có gì đi chơi

Nhà ta giàu có ba đời

Chỉ vì đề đóm mà ra thế này

Con ơi! hãy hứa từ nay

Thôi trò cờ bạc để rày làm ăn

Nói xong, cha bỗng nhăn răng

Miệng sùi bọt mép, mắt căng lên trời

Đồng Tử thấy bố qua đời

Không tiền mai táng thân phơi giữa đồng

Chẳng đành để bố tồng ngồng

Mặc quần cho bố, giơ mông về nhà

Một hôm Công chúa đi qua

Đang ngồi ngắm cảnh, bỗng da ngứa mần

Công chúa bèn trút long thần

Thấy quanh mình vắng nhảy ầm xuống sông

Ai dè rơi trúng Tử Đồng

Đang mò cua cá dưới sông Sài Gòn

Tử Đồng sợ quá, tưởng ma!

Định thần nhìn lại, hoá ra là người

Cu cậu thấy thế thầm cười

Thế là ta sẽ đổi đời từ đây

Tử rằng: “Cô lấy ta thôi,

Cô mà không lấy, ta thời tố cô,

Bố cô mà biết xong đời!

Thì ông ta giết cả tôi và nàng”

Tiên Dung hoảng hốt vội vàng:

“Em thì em sẽ sẵn sàng lấy anh

Nhưng tin về đến kinh thành

Vua cha biết chuyện thì anh đi đời”

“Ôi xời lo quá cưng ơi!

Ở đây buôn lậu bằng mười về kinh”

Dung ta nghe cũng đồng tình:

“Thôi thì cũng được, chúng mình lấy nhau”

Hai người từ đó về sau

Đi buôn ma túy nhà giàu rất nhanh

Một hôm tin đến kinh thành

Vua cha biết chuyện giận xanh cả người:

“Tại sao lại thế hả trời?

Nó có ma túy không... mời ta sao

Ta đây tuy tuổi đã cao

Nhưng cũng phải “chích” thuốc lào đấy thôi!”

Nói xong truyền gọi bề tôi

Đem quân đến đánh để lôi con về

Quan quân vừa đến triền đê

Bỗng nhiên có tiếng rề rề trên cao

Rồi đâu gió cuốn ào ào

Bốn bề cát bụi không sao thấy đường

Tướng quân con mắt tinh tường

Nhìn về phía ấy mà thương số mình

Anh Đồng biết trước tình hình

Xe tăng đã sắm, pháo mìn đã mua

Nhưng địch đông quá sợ thua

Trực thăng chờ sẵn làm tua (tour) sang Lào

Ai dè, tốc độ quá cao

Máy bay nghiêng cánh, ngã nhào xuống sông

Dưới sông là bọn giặc Mông

Là quân xâm lược tấn công nước nhà

Trực thăng thẳng hướng mà sa

Thuyền cao cũng đắm, phà to cũng chìm

Việt Vương thấy thế sướng mình

Trước sau ập tới ngư kình một phen

Địch quân tơi tả như hèm

Bốn bề bủa kín tưởng kèm thiên la

Bấy giờ cọc mới nhô ra

Thuyền đâm vào cọc thế là chìm luôn

Bốn bề tên bắn như tuôn

Tướng giặc nguy khốn đành giương cờ hàng

Thuyền trôi xác giặc ngổn ngang

Máu loang đỏ thắm, nước tràn bờ cao

Việt Vương lúc đấy thều thào

“Ai vừa tới giúp?! ta nào có hay

Thôi thì ta tính thế này,

Để ghi công họ ta xây miếu thờ

Đầm này tên gọi Nây-chờ (nature)

Bãi này Nhất Dạ hãy thờ ở đây!

*

Em đi công cán đảo Côn

Lôn rộng bát ngát, bồn chồn nhớ anh

Mặc dù lòng tự nhủ rằng:

“Khi đi em nắm cổ tay

Khi về em nắm... chỗ này, chỗ kia.”

*

Hôm nay mồng Tám tháng Ba

Chị em phụ nữ đi ra đi vào

Anh em nam giới mời chào

Chị em phụ nữ đi vào đi ra

Hiện đại như ở nước Nga

Chị em phụ nữ hết ra thì vào

Lạc hậu như ở nước Lào

Chị em phụ nữ hết vào lại ra

Xa xa ở tận Cu Ba

Chị em phụ nữ vừa ra lại vào

Gần gần như ở Hàng Đào

Chị em phụ nữ vừa “vào” đã... “ra”.

*

Việc gì phải tận nước Nga

Việc gì “tám” chuyện Cuba với Lào

Hãy đến bất cứ nhà nào

Chị em không việc cũng vào cũng ra

Thật là ngứa mắt chúng ta

Nhưng thôi cứ để họ ra họ vào

Không thì “cửa sắt” họ rào

Anh em đố có dám “vào” dám “ra”.

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác
Nhớ vợ thương con thèm …thịt chó

Vợ thì chưa có, chó chưa nuôi.

Kẹo kéo nấu với cứt ruồi

Ăn vào đau bụng, đút chân thèm ăn.

Câu này của bác Ksgia phi logic quá, bút tre thì bút tre thì cũng phải có vần chứ, đề nghị bác thay đúng tử gốc của nó. :rolleyes:

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

một trong những đặc điểm của trường phái thơ Bút Tre là sự cưỡng bức vần điệu

 

Đồng Xuân nô nức tiếng đồn

Có anh bán trứng vịt lộn rất to

 

chưa tục bằng thơ của bà Hồ xuân Hương đâu nhá HƠ HỚ...

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Năm đặc điểm thơ Bút Tre

Tuesday, 28. August 2007, 09:43:15

Văn học

Copy. 1 số bài hơi tục nhưng vẫn chưa tục bằng bà Hồ Xuân Hương!

 

Một cách tổng quát, dòng thơ Bút Tre dân gian mang năm đặc điểm sau:

1)-Chia cắt hai chữ mà lẽ ra phải được nối liền nhau: Một chữ đặt ở cuối câu “lục” và chữ kia ở đầu câu

Mời anh vào quán Kara

O.K. em đã mở ra sẵn sàng

 

2)- Thêm hay bớt, hoặc đổi dấu ở những chữ phải hiệp vần trong thơ

 

Phụ nữ nhiều cô rất lười

Riêng em, anh thấy là người cần cu

 

3)-Câu thơ thiếu một chữ

 

Chị em du kích giỏi thay

Bắn máy bay Mỹ rơi ngay cửa mình (cửa nhà mình)

 

(4) Cố ý dùng chữ không đúng với luật bằng trắc của thơ lục bát khiến người đọc phải liên tưởng đến một chữ khác cho phù hợp

 

Khoai luộc tiếp tế chiến khu

Chị em bóc thử một củ ăn liền

 

5)- Mượn cảnh quan , sự việc , gói ghém hình ảnh hoặc ý dung tục

 

Con đò dịch đít sang ngang

Bên kia có một cái làng thò ra

 

Giờ đây , thơ Bút Tre ngày càng được nhiều người tìm đọc và bắt chước làm theo .

 

Bao nhiêu Bút Sắt mòn rồi ,

Bút Tre vẫn để cho đời nguồn vui.

  • Vote tăng 1

Chia sẻ bài đăng này


Liên kết tới bài đăng
Chia sẻ trên các trang web khác

Tạo một tài khoản hoặc đăng nhập để nhận xét

Bạn cần phải là một thành viên để lại một bình luận

Tạo tài khoản

Đăng ký một tài khoản mới trong cộng đồng của chúng tôi. Điều đó dễ mà.

Đăng ký tài khoản mới

Đăng nhập

Bạn có sẵn sàng để tạo một tài khoản ? Đăng nhập tại đây.

Đăng nhập ngay

Đăng nhập để thực hiện theo  

×