Đến nội dung


Hình ảnh

Thế nào là người Bình tĩnh


  • Please log in to reply
7 replies to this topic

#1 doconlua

doconlua

    biết zoom

  • Members
  • Pip
  • 12 Bài viết
Điểm đánh giá: 7 (bình thường)

Đã gửi 13 November 2008 - 10:41 PM

- ( Trích từ nguồn: không nhớ nữa...)
Trên một chiếc máy bay chở khách, có ba chàng trai mang ba quốc tịch khác nhau. một người Pháp, một người Mỹ và một người Việt Nam. Sau một hồi trò chuyện say sưa về các vấn đề trên thế giới, các đức tính tốt đẹp của dân tộc mình, các chàng quay sang bàn về: “Thế nào là người bình tĩnh”. Ai trong số họ cũng cho mình là người bình tĩnh nhất, và mỗi người đều đưa ra một câu chuyện để chứng tỏ mình:
Người Pháp mở đầu: tôi là Người bình tĩnh vì nếu mà một ngày nào đó khi quay trở về nhà của tôi bất ngờ gặp người vợ (hoặc người yêu) đang tằng tịu với nhân tình trong buồng ngủ, tôi sẽ không nói gì, lẳng lặng khép cửa đi ra xe phóng đến một quán rượu nào đó và sẽ uống cho thật say
- Thế thì có gì là ghê gớm đâu – chàng Mỹ nói, phải là tôi, thì tôi sẽ rút súng Col ra, lên đạn, rồi kìm lại được, cất súng đi và sẽ nói: Xin lỗi, các bạn cứ tự nhiên rồi bỏ đi. Vậy tôi là người bình tĩnh nhất.
- Các bạn sai rồi – anh chàng người Việt nói: theo tôi nếu anh chàng thứ ba kia mà vẫn tiếp tục... được... thì đấy mới là người bình tĩnh nhất

Bài viết đã được chỉnh sửa nội dung bởi doconlua: 13 November 2008 - 10:44 PM

  • 0

#2 brick

brick

    biết zoom

  • Members
  • Pip
  • 15 Bài viết
Điểm đánh giá: 5 (bình thường)

Đã gửi 14 November 2008 - 12:41 AM

- ( Trích từ nguồn: không nhớ nữa...)
Trên một chiếc máy bay chở khách, có ba chàng trai mang ba quốc tịch khác nhau. một người Pháp, một người Mỹ và một người Việt Nam. Sau một hồi trò chuyện say sưa về các vấn đề trên thế giới, các đức tính tốt đẹp của dân tộc mình, các chàng quay sang bàn về: “Thế nào là người bình tĩnh”. Ai trong số họ cũng cho mình là người bình tĩnh nhất, và mỗi người đều đưa ra một câu chuyện để chứng tỏ mình:
Người Pháp mở đầu: tôi là Người bình tĩnh vì nếu mà một ngày nào đó khi quay trở về nhà của tôi bất ngờ gặp người vợ (hoặc người yêu) đang tằng tịu với nhân tình trong buồng ngủ, tôi sẽ không nói gì, lẳng lặng khép cửa đi ra xe phóng đến một quán rượu nào đó và sẽ uống cho thật say
- Thế thì có gì là ghê gớm đâu – chàng Mỹ nói, phải là tôi, thì tôi sẽ rút súng Col ra, lên đạn, rồi kìm lại được, cất súng đi và sẽ nói: Xin lỗi, các bạn cứ tự nhiên rồi bỏ đi. Vậy tôi là người bình tĩnh nhất.
- Các bạn sai rồi – anh chàng người Việt nói: theo tôi nếu anh chàng thứ ba kia mà vẫn tiếp tục... được... thì đấy mới là người bình tĩnh nhất

Bác này bị sao thế nhỉ!
Tự dưng post bài này!
em là ông VN kia thì em mời hắn tham gia luôn cho vui! thế mới bình tĩnh
  • 0

#3 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 18 November 2008 - 06:34 AM

Bác này bị sao thế nhỉ!
Tự dưng post bài này!
em là ông VN kia thì em mời hắn tham gia luôn cho vui! thế mới bình tĩnh

Dù chưa gặp mặt bạn lần nào, nhưng chẳng hiểu sao, tự nhiên tôi lại mường tượng ra hình ảnh bạn 'brick' đang chân nam đá chân xiêu dẫn người bạn nhậu cũng say lả lướt về nhà mình rồi nói:
- Đây là nhà của ...tớ đấy!
Tiếp theo Brick sẽ dẫn bạn nhậu vào buồng ngủ, thấy vợ Brick đang nằm tâm sự với một người đàn ông lạ hoắc, Brick từ tốn chỉ tay vào giường ngủ, giới thiệu với bạn xỉn:
- Đây là vợ tớ, còn đây: người nằm cạnh vợ tớ là …tớ đấy!

bác bày đúng là dĩ vãng ý!
em bít sao đc
con gái giờ kinh lắm bác àh
hắn cắt cũng hôk bít chừng đâu àh

Khi đọc bài viết của tôi trong mục đố vui, bạn đã không đủ bình tĩnh, nên đã sốt sắng viết bài phản hồi gửi vào lúc 0 h54 phút. Sao Brick không đi ngủ sớm cho khỏe, sáng ra viết sớm cũng được, có sao đâu?

Nếu đọc xong bài viết này của tôi mà bạn vui vẻ, mỉm cười và không viết bài phản hồi lại, tôi nghĩ bạn đã trở thành người bình tĩnh nhất diễn đàn này.
Một khi bạn tự ái về những tình tiết bịa chuyện của tôi mà viết bài phản hồi bài viết này, tôi cho bạn là người cố chấp và tôi không còn gì để nói với bạn nữa. Chúc bạn có được những nụ cười thân thiện khi vào trang thư giãn này!
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG

#4 Đặng Vũ Hiệp

Đặng Vũ Hiệp

    biết lệnh linetype

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 241 Bài viết
Điểm đánh giá: 103 (tàm tạm)

Đã gửi 18 November 2008 - 09:34 AM

Dù chưa gặp mặt bạn lần nào, nhưng chẳng hiểu sao, tự nhiên tôi lại mường tượng ra hình ảnh bạn 'brick' đang chân nam đá chân xiêu dẫn người bạn nhậu cũng say lả lướt về nhà mình rồi nói:
- Đây là nhà của ...tớ đấy!
Tiếp theo Brick sẽ dẫn bạn nhậu vào buồng ngủ, thấy vợ Brick đang nằm tâm sự với một người đàn ông lạ hoắc, Brick từ tốn chỉ tay vào giường ngủ, giới thiệu với bạn xỉn:
- Đây là vợ tớ, còn đây: người nằm cạnh vợ tớ là …tớ đấy!
Khi đọc bài viết của tôi trong mục đố vui, bạn đã không đủ bình tĩnh, nên đã sốt sắng viết bài phản hồi gửi vào lúc 0 h54 phút. Sao Brick không đi ngủ sớm cho khỏe, sáng ra viết sớm cũng được, có sao đâu?

Nếu đọc xong bài viết này của tôi mà bạn vui vẻ, mỉm cười và không viết bài phản hồi lại, tôi nghĩ bạn đã trở thành người bình tĩnh nhất diễn đàn này.
Một khi bạn tự ái về những tình tiết bịa chuyện của tôi mà viết bài phản hồi bài viết này, tôi cho bạn là người cố chấp và tôi không còn gì để nói với bạn nữa. Chúc bạn có được những nụ cười thân thiện khi vào trang thư giãn này!


Sặc sặc Bác KsGia rào trước đón sau như vậy làm cho Brick khó xử rùi đây. Tui mạn phép đưa ra 2 trường hợp sau:
- Trường hợp 1: Brick không viết bài phản hồi và sẽ trở thành người bình tĩnh nhất, nhưng lại bị Ksgia trêu, --->>> và ...
- Trường hợp 2: Brick viết bài trả lời vì cũng không quan trọng vấn đề mình có là người bình tĩnh hay không và có thể Đấu Súng với bác KsGia...
Câu chuyện tiếp diễn thế nào ----> Hồi sau sẽ rõ.



P/S: Tất cả chì là thư giãn thui nhé mong 2 bác Ksgia và Brick đừng giận. hi hi hi :leluoi:
  • 0
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha...

#5 ph168xd

ph168xd

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 779 Bài viết
Điểm đánh giá: 309 (khá)

Đã gửi 18 November 2008 - 06:52 PM

Toàn chuyện vớ vẩn
  • 0

#6 nani

nani

    biết vẽ circle

  • Members
  • PipPip
  • 32 Bài viết
Điểm đánh giá: 6 (bình thường)

Đã gửi 18 November 2008 - 07:34 PM

ke an may di vang. theo tôi mới là cao thủ đấy, bác đá xoáy ghê gớm quá, bái phục! bái phục.
  • 0

#7 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 18 November 2008 - 07:39 PM

ke an may di vang. theo tôi mới là cao thủ đấy, bác đá xoáy ghê gớm quá, bái phục! bái phục.

ke an may di vang lại còn đanh đá lữa chứ! toàn là những chuyện vớ vẩn vớ vẩn! hi hhi hihiu hị hị...
  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#8 KE AN MAY DI VANG

KE AN MAY DI VANG

    biết lệnh adcenter

  • CADViet Team
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 822 Bài viết
Điểm đánh giá: 572 (tốt)

Đã gửi 19 November 2008 - 02:52 PM

Chiều qua, tôi đã thấy bạn Brick truy cập vào CADViet, nhưng đã không viết bài phản hồi. Điều này đúng như linh cảm và dư đoán của tôi; khiến tôi thấy vui và ấm lòng hơn, trong cái giá lạnh của đợt gió mùa đông bắc. Cảm ơn bạn Brick nhiều vì bạn đã không.... "đấu súng" với tôi.

Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ ngược nghĩ xuôi, tôi mới thấy chuyện này vớ vẩn thật. Sao lại có lúc vớ vẩn thế không biết?

Dạ thưa thầy -bài thơ đầy tâm thế
Tôi nhớ một lần trong cuộc phỏng vấn về văn học đương đại nhà thơ Hữu Thỉnh-Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam có nói một ý hay và mới: Hình như trong văn học chúng ta bây giờ thiếu những nhân vật 'khiêm nhường'.
Vâng, khiêm nhường là một ứng xử xã hội rất Á Đông, rất Việt Nam. Ở đó vừa quy định một phong cách sống, một đạo đức sống vừa tĩnh tại, vừa vận động uyển chuyển như 'nước' được Lão Tử- (một triết gia Trung Quốc) trong cuốn 'Đạo đức kinh' nâng lên thành triết lý sống.
Khiêm tốn và nhường nhịn còn bộc lộ rõ một bản lĩnh sống tự biết, không cạnh tranh bon chen, nhất là trong đời sống thị trường hiện nay. Nhà thơ Võ Thanh An trong bài ngày Dạ thưa thầy với giọng thơ tự sự nhiều chiêm cảm, điềm đạm, đồng cảm được với người đọc bằng chính sự khiêm nhường tự vấn của mình. Đây cũng là một cách đi của thơ với những độc thoại, đối thoại không cần giải thích, tạo ra những khoảng chùng day dứt và bước chuyển đột ngột của thơ nhanh tới lõi hạt
nhân ý tưởng.
Dạ thưa thầy là lời thưa cẩn trọng nhưng cũng chính là sự bức xúc muốn được bộc bạch với người thầy giáo kính yêu của mình. Ở đây triết lý nhà Phật: Cõi luân hồi là 'bể dâu, dâu bể' như một sự an ủi đồng cảm trước câu hỏi bức bối: 'Dạ thưa thầy, con đã nhịn đến quên mình-sao sự lành hiếm thế?'.
Chữ 'nhịn' đuợc đặt trong văn cảnh này rất hay, gần gũi với cách nói, cách sống của người thôn quê mộc mạc, của bản chất trung thực, hồn hậu: 'Nhịn đến quên mình'. Nhà thơ đã nâng cảm xúc lên một cấp độ khá cao hơn: Con vẫn nhớ lời thầy diệt oán bằng ân'. Đây chính là kinh nghiệm sống của người quân tử biết quên quá khứ, biết bỏ qua sự thù địch, nhưng đời sống hiện tại lại hiện diện bằng sự 'đổi trắng thay đen'. Võ Thanh An rất có ý thức chọn lọc chi tiết khi dùng hình ảnh tương phản viên phấn trắng-bút dạ đen; tấm bảng gỗ-tấm phoóc-mi-ca trắng. Sự nghịch lý này tạo ra những mâu thuẫn nội tại, bản chất bắt đầu thay đổi từ hình thức.
Hai câu thơ xúc động nhất là nốt trầm sâu thẳm làm chùng lại không khí tâm trạng thẳng căng của bài thơ : 'Dạ thưa thầy, con vẫn là một đứa bé y nguyên-run lên trước cuộc đời như đã từng run lên khi thầy kêu lên bảng'. Hình ảnh cậu học trò run lên thật nguyên sơ trọn vẹn.Thơ thảng thốt như vậy thật hiếm. Từ thảng thốt đến thổn thức là một bước nhảy đột biến của cảm xúc.
Cái hay của bài thơ này không nằm trong sự cách tân mới mẻ vềngôn ngữ, hình tượng thơ mà ở cái tình sâu lắng với lối nói thật khiêm nhường trăn trở khi đặt câu hỏi: 'Bao giờ cuộc đời lành hơn?'. ở đây tác giả không nói cuộc đời đẹp hơn, hay tốt hơn mà lành hơn. Chữ 'lành' hợp với không khí nghiêm cẩn của bài thơ 'lành' và 'nhịn'. Lành ở mức độ thấp hơn, một hy vọng thật giản đơn, mỏnh manh gieo vào lòng người những trắc ẩn cảm thông.
Sự vận động của tứ thơ qua sự nhắc lại: 'Dạ thưa thầy' tạo ra một không gian mở phấp phỏng. Câu cuối Dạ thư thầyyyy để ngỏ như hình bóng của học trò đứng lặng lẽ trước thầy để tự mình tìm ra câu trả lời bằng chính cuộc đời với niềm tin 'Con vẫn tự tin sự nhịn là cứu cánh'...
(Nguyễn Ngọc Phú)


Dạ thưa thầy
(Võ Thanh An)

Dẫu biết rằng: Một sự nhịn là chính sự lành
Dạ thưa thầy, con đã nhịn đến quên mình
Sao sự lành hiếm thế?
Vâng! Thì cõi luân hồi là bể dâu, dâu bể.
Con vẫn nhớ lời thầy diệt oán bằng ân
Dạ thưa thầy, viên phấn trắng đã đổi màu ngày
ngày nay bảng đen có nơi thay tấm phoóc-mi-ca màu trắng
Buộc lòng viên phấn là bút dạ màu đen.
Dạ thưa thầy, con vẫn là một đứa bé y nguyên
Run lên trước cuộc đời như đã từng run lên khi thầy kêu lên bảng.
Dạ thưa thầy, con vẫn tin sự nhịn là cứu cánh
Bao cuộc đời lành hơn?
Dạ thưa thầy...

(Nguyễn Ngọc Phú)

Kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20-11.
  • 0
KẺ ĂN MÀY DĨ VÃNG