Đến nội dung


Hình ảnh

hỏi - đáp


  • Please log in to reply
74 replies to this topic

#1 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 07 February 2009 - 12:02 PM

hỏi :
Mình có quen một người bạn và khi người đó không có việc làm mình đã giúp tìm một công việc. Nhưng khi đã ổn định bước đầu công việc thì làm như vẻ người đó tự có được công việc đấy và phớt lờ mình.Mọi người có thấy là người đó là "ĐỂU GIẢ" không? Hay do mình nghĩ sai

đáp:
Nhiều trường hợp làm phúc phải tội ở đời nhưng riêng trường hợp của bạn thì không được cho là làm phúc phải tội. Vì sao ư? Vì:

Khi bạn đã làm phúc rồi thì đừng bao giờ kể lể ra rằng: Ta đây đã làm phúc. Khi bạn kể lể ra như vậy mà đến tai người được bạn giúp đỡ thì cái phúc mà bạn làm đã không còn là phúc nữa rồi. Việc bạn kể lể chẳng khác gì khiến cho người nhận sự giúp đỡ của bạn ngầm hiểu là mình buộc phải mang ơn bạn một cách mất tự nhiên.

Bạn chưa thật sự làm phúc vì sau hành động giúp đỡ của bạn bạn luôn mong mỏi người ta phải biết ơn mình và có thái độ vồn vã với mình. Đó là một hành động thể hiện bản thân thì đúng hơn là làm phúc. Hơn nữa cái cách mà bạn nhận xét người bạn kia là "ĐỂU GIẢ" là chưa đúng mực. Có thể do cái suy nghĩ của bạn là : Tao giúp mày, sao mày không cảm ơn tao đi. Đã tách rời bạn và người bạn ý cũng nên. Đừng nên nghĩ rằng mình giúp người ta thì người ta nhất nhất phải theo ý mình. Khong đâu bạn, đó chưa thể được gọi là làm phúc. Làm phúc là phải xuất phát từ cái tâm con người và vô điều kiện.

Để có được cái gọi là làm phúc thì ít nhất bạn phải làm được một điều là: Bạn phải quên đi rằng mình đã giúp một ai đó. Đó mới là phúc. Cái phúc thật sự rất ít khi phải tội. Chỉ có cái phúc không thật tâm mới là phải tội.Mong bạn nghĩ lại và đừng giận vì những gì tui nói ở trên.
  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#2 pccc

pccc

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 871 Bài viết
Điểm đánh giá: 253 (khá)

Đã gửi 07 February 2009 - 12:20 PM

"Làm ơn mắc oán"

Bạn đã bao giờ chứng kiến một vụ cẩu xe bị rơi xuống nước chưa. Với mục đích tốt đẹp "cứu vớt" người bạn bé nhỏ hơn của mình, các bác xe cẩu đã lần lượt chung số phận "tắm sông".

http://lenduong.gdc....08/01/2FBE5CAE/
  • 0
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu ..................................
gặp Mũn........................

#3 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 07 February 2009 - 09:53 PM

Phật tử Việt Nam - Phật giáo Việt Nam
Lấy ân báo oán

Xưa nay, ân oán là chuyện thường xảy ra trong cuộc sống, có những chuyện nhỏ cá nhân, gia đình vụn vặt nhưng cũng có những chuyện lớn mang tính quốc gia, vượt ra ngoài phạm vi lãnh thổ. Khi có ân oán xảy ra, chúng ta phải làm thế nào để ứng xử, đối phó cho êm xuôi, hòa hiếu?
Đời Chiến Quốc có ông Tống Tựu làm quan một huyện gần biên thùy nước Lương, chỗ giáp với nước Sở. Tống Tựu có tiếng là người tài đức và nổi bật là tấm lòng độ lượng của ông đã giúp cho nhân dân hai nước ở vùng biên giới này được sống yên ổn.

Người dân vùng biên giới nước Lương vốn hiền hòa, siêng năng. Họ trồng những ruộng dưa bạt ngàn, thường chăm sóc, tưới nước nên dưa xanh tốt và lòng ngập tràn niềm vui nghĩ đến vụ mùa bội thu.
Bên kia biên giới, người dân nước Sở cũng trồng dưa nhưng ít chăm bón nên dưa của họ không được xanh tốt. Quan huyện biên thùy nước Sở thấy dưa bên Lương tốt hơn sinh lòng ghen ghét, đêm đêm ông cho người lẻn sang cào phá ruộng dưa. Người dân bên Lương rất tức giận, họ báo quan huyện Tống Tựu, tỏ ý muốn lẻn sang cào lại dưa bên Sở.

Tống Tựu can ngăn: “Làm như thế chỉ gây thêm thù oán, chuốc tai vạ thôi! Thay vì sang cào dưa, cứ đêm đêm các vị lẻn sang tưới dưa cho người và đừng để cho họ biết”.
Người dân nước Lương vốn kính yêu và nể phục quan Tống Tựu nên lời khuyên của ông được họ đồng tình. Đêm đêm họ thay phiên nhau lẻn sang tưới dưa cho người. Từ đó, dưa bên Sở mỗi ngày một tốt tươi lên không thua kém gì dưa bên Lương. Lúc đầu người dân bên Sở lấy làm lạ, về sau họ hiểu ra người dân bên Lương bí mật giúp họ tưới dưa vào lúc đêm khuya, khi bên Sở đang còn yên giấc ngủ.

Vua Sở biết chuyện, buồn và có ý thẹn, nghĩ rằng: “Ngoài cái tội đi cào dưa của người, chắc còn nhiều việc khác đáng tội nữa”. Vua bèn đưa phẩm vật sang tạ lỗi với vua Lương và xin đặt quan hệ hòa hiếu. Vua Lương cũng đồng lòng, từ đó hai nước sống trong tình hữu nghị đoàn kết. Thế mới biết, vua sáng suốt anh minh, quan tài năng độ lượng thì dân được hưởng hòa bình, ấm no, hạnh phúc lâu dài.
(Theo Cổ học tinh hoa)

BÀI HỌC ĐẠO LÝ:

Xưa nay, ân oán là chuyện thường xảy ra trong cuộc sống, có những chuyện nhỏ cá nhân, gia đình vụn vặt nhưng cũng có những chuyện lớn mang tính quốc gia, vượt ra ngoài phạm vi lãnh thổ. Khi có ân oán xảy ra, chúng ta phải làm thế nào để ứng xử, đối phó cho êm xuôi, hòa hiếu?

Thói thường ở đời, mình dở không ưa người hay, mình lười biếng không ưa người chăm chỉ, mình trái không ưa người phải, mình nghèo hèn không ưa người giàu sang. Cho nên người với người thường hay sinh sự. Chỉ vì chuyện ganh ghét nhỏ nhặt giữa những người trồng dưa, cái sảy nảy cái ung, việc nhỏ hóa thành chuyện lớn, hai quan huyện phải đối đầu nhau, nếu không có quan Tống Tựu tài đức khéo léo cư xử thì biết đâu chiến tranh sẽ xảy ra, tránh làm sao được cảnh tàn phá, thương vong cho nhân dân vô tội của hai đất nước.

Trong mỗi người đều có hạt giống của cái ác, đó là lòng đố kỵ, ganh ghét, tham lam, muốn làm hại người. Nhưng con người cũng có hạt giống của cái thiện, đó là tâm từ bi, bố thí, vị tha. Để trưởng dưỡng những hạt giống này, Đức Phật dạy: "Tội từ tâm khởi đem tâm sám. Tâm được tịnh rồi tội liền tiêu...”. Tùy nơi tâm của mình, tâm ác sẽ tưới tẩm hạt giống xấu nẩy mầm thành nghiệp ác, tâm thiện lành sẽ tưới tẩm hạt giống từ bi, tạo nghiệp lành cho con người. Tâm từ bi hỷ xả còn có khả năng trị liệu chuyển hóa tâm ác của người khác trở nên hiền lành, làm tiêu tan cái mầm ác nghiệp. Theo Đức Phật thì "Lấy ân báo oán, oán ấy tiêu tan. Lấy oán báo oán, oán ấy điệp trùng”.

Có lẽ khi đọc câu chuyện này, ai cũng cảm phục quan Tống Tựu. Ông là người bao dung, nhờ vận dụng từ bi và trí tuệ đã chuyển hóa người ác trở thành lương thiện, kẻ thù thành bạn tốt để chung sống an hòa. Nếu người không phải với ta, ta quyết không phải lại với người, thì hai bên có khác gì nhau và cứ thế ân oán cứ liên miên đeo đẳng mãi, ta cũng tổn hại và người cũng tổn hại. Cho nên lấy oán báo oán không phải là cách tốt nhất của người đời đối xử với nhau. Nếu không lấy đức báo oán thì khó có thể hóa giải những tâm địa ác độc, làm tiêu trừ những thói ganh ghét, đố kỵ của con người.

Suy ngẫm cho chín chắn, chúng ta cũng có thể rút ra được một bài học xử thế cho mình: "Đừng làm theo những điều sai quấy của người khác”.
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#4 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 10 February 2009 - 08:09 AM

Ân oán cõi đời

Trong phạm vi bài này, chúng ta tìm hiểu chuyện ân nghĩa và oán thù, hay chuyện thương yêu và ghét bỏ, qua giáo pháp của đạo Phật mà thôi. Trên cõi đời này, có nhiều người làm ơn cho người khác, giúp đỡ một việc nào đó, từ việc nhỏ đến việc lớn, vật chất cũng như tinh thần, chẳng hạn như tìm kiếm công ăn việc làm, cho mượn một số tiền, đăng giúp một bài báo, viết giùm một lá thư, nhắn tin hộ một chuyện, làm chủ hôn một đám cưới, rồi chấp chặt vào việc ơn nghĩa đã làm, nghĩ rằng người kia phải có bổn phận luôn luôn nhớ ơn đã nhận, cho nên có dịp thì kể lể công ơn, có dịp thì nhắc nhở tới hoài, khiến cho người thọ nhận ơn đâm ra khó chịu, bực bội, tìm cách tránh né, không còn muốn gặp mặt người đã làm ơn giúp đỡ mình trước kia nữa. Khi đó người đã ra ơn giúp đỡ, chẳng những không nhận thấy lỗi lầm của mình, lại còn trách cứ người kia là đồ vô ơn bạc nghĩa. Kết cuộc, tình cảm bị sứt mẻ, mối giao hảo bị cắt đứt, quan hệ không còn tốt đẹp như xưa, không khí bắt đầu ngột ngạt khó thở, chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh bắt đầu, cả hai đều chìm đắm trong phiền não khổ đau, không sao thoát ra nổi.
Trong cuộc sống gia đình cũng vậy, nếu cha mẹ luôn luôn kể lể công ơn nuôi dưỡng con cái, khổ nhọc thế này, đắng cay thế nọ, gian truân thế kia, nhọc nhằn thế đấy, lặp đi lặp lại, quanh năm suốt tháng, khiến cho con cái, bực bội khó chịu, đâm ra phản ứng, chẳng thèm chịu nghe.
Quan niệm "dưỡng nhi đãi lão" của đông phương ngày trước, tức là nuôi dưỡng con cái từ lúc còn bé thơ, với tâm mong cầu đến ngày con khôn lớn, sẽ nuôi lại mình lúc tuổi già, có lẽ không còn mấy thích hợp ở các xứ tây phương ngày nay. Nuôi con với tâm từ bi thì được cảm ứng. Nuôi con với tâm mong cầu thì gặp phản ứng. Bậc làm cha mẹ, phải biết hy sinh, nuôi con vì tình, vì nghĩa cao cả, không nên trả giá, kể lể công ơn, như lời cổ nhơn, đã từng có dạy: "Thi ân bất cầu báo đáp", chính là nghĩa đó vậy.

Trong Kinh Kim Cang, Ðức Phật có dạy:
"Nhược Bồ Tát ư pháp, ưng vô sở trụ hành ư bố thí. Sở vị bất trụ sắc bố thí, bất trụ thinh, hương, vị, xúc, pháp bố thí. Bồ Tát ưng như thị bố thí, bất trụ ư tướng. Nhược Bồ Tát bất trụ tướng bố thí, kỳ phước đức bất khả tư lượng".
Nghĩa là:
Nếu chúng ta không chấp bốn tướng: ngã, nhơn, chúng sanh, thọ giả, và không chấp sáu trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp, mà thực hành hạnh bố thí, nghĩa là bố thí với tâm lượng rộng lớn, không kỳ thị, không cố chấp, không trụ tướng, không mong cầu được đền đáp, bất tùy phân biệt, bố thí chỉ vì ích lợi của chúng sanh, không vì bất cứ điều gì khác, thì phước đức không thể nghĩ, không thể bàn, không thể đo, không thể lường được. Tại sao như vậy? Bởi vì, tâm lượng như vậy đồng với tâm Phật, không khác.

Người làm ơn quên ngay chuyện đã làm thì có phước báu vô cùng. Tuy nhiên, khi đã thọ nhận sự giúp đỡ, sự quan tâm, sự chiếu cố, bất cứ từ đâu đến, bất cứ do ai làm, dù lớn lao hay nhỏ nhặt đến đâu, người biết tu tâm dưỡng tánh, phải biết tri ân và báo ân, tức là biết ơn và đền ơn. Một lời nói ân nghĩa chí tình, một lời khuyên lơn dịu dàng, trong cơn nhiệt não, quí hơn bất cứ món quà nào khác, trong lúc bình thường. Miếng khi đói bằng gói khi no. Trên cõi đời này, chuyện ân nghĩa biến thành oán thù rất dễ dàng, như trở bàn tay. Ngược lại, chuyện oán thù trở thành ân nghĩa thực là khó khăn vô cùng, chỉ có những bực thánh hiền, hoặc những người biết tu tâm dưỡng tánh, tức là những người muốn sống an lạc hạnh phúc, mới có thể thực hành được mà thôi.

Trong cuộc sống hằng ngày, nhứt là cuộc sống của người tại gia, rất dễ đụng chạm, dễ sinh oán thù, từ những việc lớn, đến việc nhỏ mọn, từ việc cố tình, đến việc vô ý. Chẳng hạn như việc, cạnh tranh nghề nghiệp, thường đưa đến chỗ, thanh toán lẫn nhau, cá lớn nuốt cá bé, lấy thịt đè người, gài bẫy hại nhau, chẳng kể thương đau, của bao người khác, tan nhà nát cửa, gia đình ly tán, lắm khi tù tội, đến nỗi thiệt mạng. Chẳng hạn như việc, va chạm quyền lợi, lỡ lời nói chơi, đụng chạm tự ái, nói năng vụng dại, chẳng biết tán dương, tâng bốc mọi đường, đâm ra thù oán. Con người chất chứa, thù oán trong lòng, sâu như lòng sông, rộng như biển cả, suốt đời quyết trả, những mối hận thù, làm sao cuộc sống, yên vui cho được?

Nhiều khi có người, nói ra những lời, vô thưởng vô phạt, vô ý vô tứ, chẳng có dụng tâm, chẳng có tà ý, chẳng ám chỉ ai, hoặc là chẳng may, trời cho có tài, hơn nhiều người khác, khiến cho những kẻ, có tâm ganh tị, đố kỵ quá cao, tự ái mấy sào, bảo sao chẳng tức, chẳng giận cho được. Con người thường hay, trả thù báo oán, nên tìm mọi cách, trả đủa cho hơn, cho thỏa tâm tham, cho vừa tâm sân, cho hợp tâm si, người cha bị giết, người con trả thù, giết hại người kia, người con bên đó, lại cũng báo thù, thử hỏi như vậy: bao giờ oán thù, mới được chấm dứt, cuộc đời mới được, bình yên vui vẻ?

Nếu người ta chửi mình một tiếng, mình trả lại một miếng, có khi nặng hơn, thực ra quá dễ. Người ta mắng mình một tiếng, mình kham nhẫn được, không trả đũa lại dưới bất cứ hình thức nào, mới thực là khó. Người ta gửi thư chửi mình, lá thư bị quăng vào thùng rác là lẽ thường tình. Nhưng đừng lưu trữ lời lẽ khó nghe đó trong kho tàng tâm thức của mình, tức là quên luôn đi, bỏ qua luôn, không nhớ tới nữa, mới thực là khó. Tại sao như vậy? Bởi vì, lúc đó công phu tu tập của mình đã khá lắm rồi, chứ không phải mình ngu đâu! Nếu mình trả đủa, công bố lá thư, ưu tư trằn trọc, hằn học hỗn hào, nhào vô quyết chiến, khiến cho lời qua, đâm ra tiếng lại, văng bút văng mực, khổ cực tấm thân, khởi tâm nóng giận, đến chỗ đánh nhau, thưa gửi kiện tụng, kẻ bị nhức đầu, kẻ bị thương đau, người vào ngồi khám, mới đúng thực là: cả đám ngu vậy! Trong kinh sách thường gọi đó là: "vô minh".
Cổ nhân có dạy: "Một sự nhịn chín sự lành", chính là nghĩa đó vậy.
Trong Kinh Pháp Cú, Ðức Phật có dạy:
"Lấy oán báo oán, oán nghiệp chập chùng.
Lấy ơn báo oán, oán nghiệp tiêu tan".

Bị người thù ghét, dù thực vô cớ, vô lý quá chừng, chúng ta cũng đừng, khởi tâm tức giận, nên hiểu nguyên do, chắc chắn phải có, nhân duyên đời trước, duyên cớ đời này, chỉ vì chúng ta, không biết đó thôi. Chẳng hạn như là: lời nói vô tình, cử chỉ vô ý, cũng có thể là, nguyên nhân của chuyện, thù ghét oán hờn. Cạnh tranh nghề nghiệp, hay tâm ganh tị, đố kỵ gièm pha, cũng là những nguyên nhân dễ hiểu. Tuy nhiên, nếu có dịp giúp đỡ được những người đó, trong lúc họ gặp khó khăn hay hoạn nạn, chúng ta có nhiều cơ hội hóa giải oán hờn, biến thù thành bạn. Như vậy chắc chắn tốt đẹp, hơn là tiếp tục tranh chấp, thù hận, để rồi nơm nớp lo sợ bị trả thù, phập phồng âu lo, đời sống không lúc nào được bình yên.

Có những người lầm lạc, sa chân vào vòng tội lỗi. Một thời gian sau, nhờ gặp được thiện hữu tri thức, thầy lành bạn tốt, giúp đỡ hiểu biết Chánh Pháp, giác ngộ được Chánh Ðạo, cố gắng quay về đường ngay nẽo thẳng. Nhưng người đời vì tâm cố chấp, chấp chặt những oán thù xa xưa, nhứt quyết phục thù trả hận, nhứt định không tha thứ, đòi hỏi phạm nhân phải chịu những hình phạt tàn độc gấp trăm ngàn lần, phải chịu muôn ngàn đau đớn, phải chịu tan da nát thịt, người đời mới vui lòng, hả dạ. Thử hỏi: như vậy ai tàn ác hơn ai, ai có tâm độc ác hơn ai? Thử hỏi: ai đang muốn dừng nghiệp và chuyển nghiệp, còn ai đang muốn tạo tội và tạo nghiệp?

Một con ngựa hoang muốn trở về quê xưa, phải tắm sông nhẫn nhục, mới cảm thấy ân tình mở cửa ra với mình, sau đó mới có thể tắm trong dòng sông mơ màng mát trong thơm ngọt. Tuy con ngựa hoang, quên thù oán căm, từ nơi tối tăm, về miền tươi sáng, tới bến sông rồi, cởi mở cõi lòng, trông ra với đời, nhưng đời không tha, không mở cõi lòng, từ bi hỷ xả, đón ngựa hoang về, lại cố làm cho, ngựa hoang chết gục, một cách nhục nhằn, và trên lưng nó, hằn nguyên vết thù! Cõi đời thường tàn độc như vậy! Con người thường nhân danh công lý, bảo vệ chính nghĩa, đấu tranh tự do, đòi hỏi công bình, thực thi pháp trị, nhưng thực chất chỉ thích gieo rắc khổ đau cho kẻ khác, chan rải thù hận khắp nơi nơi.

Nếu con người biết sẵn sàng tha thứ cho người khác, cũng như đã từng nhiều lần trong đời, tha thứ cho chính bản thân mình, thì cảnh giới thiên đàng niết bàn cực lạc chính là đây!

Trên cõi đời này, cũng có những người phát tâm xin tha thứ cho phạm nhân đã sát hại thân nhân của mình, được khỏi tội chết. Tại sao như vậy? Bởi vì, người đó đã thấm thía hoàn cảnh, đã thấu rõ cảm giác của sự mất mát người thân như thế nào, cho nên không muốn gia đình người khác, dù là phạm nhân, tức là kẻ thù, phải lâm vào cảnh ngộ như vậy. Thường chỉ có những người đã từng rơi vào hoàn cảnh khốn khổ, khốn nạn, mới phát tâm cảm thông, thương xót người khác. Những người có tâm đại từ đại bi dường ấy mới có cuộc sống an lạc, không hận thù, không phiền não và khổ đau, đồng thời tạo được an lạc cho những người chung quanh. Ðó những người hành Bồ Tát đạo, biết sống với tâm Phật, không phải sống với tâm ma. Ðó chính là những người biết sống với Chân Tâm Phật Tánh của mình.

Ngày xưa, vị Tổ sư thứ hai mươi bốn Aryasimha, trước khi bị vua Kế Tân chém đầu, đã phát nguyện: Ngay khi đắc thành đạo quả sau này, người đầu tiên tôi sẽ độ, chính là bệ hạ! Tại sao vậy? Bởi vì, có gặp tai nạn lớn lao, tai họa khủng khiếp, thậm chí mất mạng, mới có thể chứng minh trình độ tu tập của con người. Không phải chúng ta mong cầu khổ nạn đến để thử thách công phu tu tập của mình. Tuy nhiên, một khi khổ nạn xảy ra, chúng ta biết ngay: đã đến lúc phải trả nghiệp quả, từ nghiệp nhân, do chính mình tạo tác, từ nhiều kiếp trước hoặc kiếp này. Cho nên, chúng ta vẫn giữ được thái độ bình tĩnh thản nhiên, chấp nhận đền trả quả báo, mới là đáng quí, chứ van xin cầu nguyện, có được gì đâu?
Trong Kinh A Hàm, Ðức Phật có dạy:
"Dù có lên non, xuống biển, vào hang,
Nghiệp báo vẫn theo con người như hình với bóng,
Không ai có thể tránh khỏi được".
Người thế gian thường nói rằng: "trời kêu ai nấy dạ!", hoặc "lưới trời tuy thưa mà không lọt", chính là nghĩa đó vậy.
Tuy nhiên có người thắc mắc: có thù không trả sao đáng làm người? Chúng ta nên biết: Không có việc gì, trên thế gian này, tự nhiên sanh ra, hoặc là xảy ra, ngoài luật nhân quả. Nói một cách khác:

Tất cả mọi sự việc đều do nhân duyên sanh ra.
Tất cả mọi sự việc đều do nhân duyên diệt đi.

Có người ngày nay gặp vạn sự may mắn, tốt đẹp yên vui, làm ăn phát đạt, thuận buồm xuôi gió, nhà cao cửa rộng, con cháu hiếu thảo, bạn bè thân thiết, mọi người mến thương. Ðó chính là phước báo, là kết quả của cái nghiệp nhân thiện lành, người đó gieo từ nhiều kiếp trước, và trong kiếp này, cho nên bây giờ được hưởng kết quả tốt đẹp đó. Có người ngày nay gặp nhiều xui xẻo, tai nạn liên miên, thậm chí chết người, tàn tật suốt đời, trục trặc trắc trở, thưa gửi kiện tụng, làm ăn thất bại, nợ nần tứ tung, nhà tan cửa nát, con cái hoang đàng, bạn bè phản phúc, mọi người ghét bỏ. Ðó chính là nghiệp báo, là hậu quả của cái nghiệp nhân bất thiện, người đó gieo từ nhiều kiếp trước, và trong kiếp này, cho nên bây giờ lãnh đủ hậu quả không tốt đó.
Trong Kinh A Hàm, Ðức Phật có dạy:
Dục tri tiền thế nhân, đương kim thọ giả thị.
Yếu tri lai thế quả, kim sanh tác giả thị.
Nghĩa là:
Muốn biết kiếp trước mình đã làm gì, hãy nhìn cuộc sống của mình hiện tại.
Muốn biết kiếp sau mình sẽ ra sao, hãy nhìn việc mình đang làm hiện tại.

Nếu hôm nay mình dốt nát nghèo nàn khốn khổ, gặp tai nạn oán thù liên miên, thì đó là hậu quả của cái nhân tạo ác nghiệp và không biết làm việc phước thiện trước đây, chứ không có chuyện ân oán, thương ghét tùy tiện của thượng đế nào cả. Nếu hôm nay mình thông minh, đủ ăn đủ mặc, gặp thực nhiều ân đức, thì đó là kết quả của cái nhân tu tâm dưỡng tánh, tích phước tích đức nhiều đời trước và đời này. Hôm nay mình được bình an là quả của cái nhân mình không tạo sự bất an cho kẻ khác, dù đó là kẻ thù. Hôm nay mình được hạnh phúc là quả của cái nhân mình không phá hoại hạnh phúc kẻ khác, dù đó là kẻ thù.

Người biết tu tâm dưỡng tánh, giác ngộ được luật nhân quả một cách chắc chắn, không bao giờ nghĩ đến chuyện trả thù, đừng nói đến chuyện thực hiện việc trả thù. Tại sao vậy? Bởi vì, những oán thù mình gặp hôm nay, chính là hậu quả của cái nhân xấu ác, do chính mình đã tạo đã gây ra trước đây, chứ chẳng phải ai khác làm, bây giờ mình phải gánh chịu. Nếu không sáng tỏ được điều này, con người cứ mãi chìm đắm trong oán thù khổ đau, trong vòng sinh tử luân hồi, biết đến bao giờ mới thoát ra được? Chỉ cần giác ngộ, biết quay đầu lại, thì bến bờ giải thoát là đây, phiền não khổ đau chấm dứt!

Chúng ta cũng không nên bi quan với số phận đã an bài, chấp nhận cái gọi là định mệnh, hay định mạng, hay số mạng. Trái lại, chúng ta có thể tích cực chuyển hóa cuộc đời của mình, sửa đổi cái nhân đã gieo, đã tạo trước kia. Tùy theo "cái nhân" là hạt giống loại nào, sau khi được gieo xuống đất, phải chờ đủ thời tiết nhân duyên, mới gặt hái "cái quả" của nó, có khi sớm tức thời, cũng có khi trổ muộn. Có khi gặt phải quả chanh chua, nhưng có thể đem bán đi, mua quả cam ngọt.

Ðó là trường hợp chúng ta đã "lỡ" gieo nhân xấu, kiếp trước hay kiếp này, nhưng nhờ gặp được thiện tri thức nhắc nhở, khai ngộ, khuyến khích, chúng ta biết phục thiện, quay trở về chánh đạo, chuyển ba nghiệp thân khẩu ý xấu ác, thành ba nghiệp thanh tịnh thiện lành, làm nhiều việc phước đức, tu tâm dưỡng tánh, chúng ta có thể gặt "quả tốt", hay ít ra cũng giảm bớt được "quả xấu". Chẳng hạn như: chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Ví như gieo nhân biết tiết kiệm, con người có thể gặt quả giàu có, hay ít ra cũng giảm bớt được nợ xưa đó vậy. Ví như biết chịu khó học hành, cũng có ngày đỗ đạt, thành danh, hay ít ra cũng bớt ngu dốt hơn trước, trí tuệ nhờ đó sáng tỏ hơn.

Trong Kinh Hoa Nghiêm, Ðức Phật có dạy: "Nhứt thiết duy tâm tạo".

Nghĩa là tất cả mọi sự mọi việc trên thế gian đều do tâm của chúng ta tạo ra. Muốn có quả thiên đàng trong tâm, chúng ta hãy gieo nhân từ bi hỷ xả, bác ái vị tha, thi ân bố đức, dĩ ân báo oán. Gieo nhân ích kỷ, hận thù, tham lam, sân hận, si mê, nhứt định gặt quả địa ngục trong tâm, phiền não khổ đau, chắc chắn không sai, chỉ có sớm hay muộn mà thôi.

Trong sách có câu:

Thiên đàng địa ngục hai bên.
Ai ngộ thì nhờ, ai mê thì sa.
Thiên đàng chẳng chứa quỉ ma.
Ai người tâm thiện tìm ra thiên đàng.

Chúng ta đã thấu hiểu lý lẽ chân thật của cuộc đời là vô thường, không có gì tồn tại vĩnh viễn, không có gì là tự nhiên sanh. Luật nhân quả áp dụng trong ba thời: quá khứ, hiện tại, vị lai.

Sinh sự thì sự sinh. Nhân nào thì quả nấy. Gieo gió thì gặt bão. Có lửa thì có khói. Cầu nguyện khấn vái chỉ đem lại sự bình an tâm hồn tạm thời mà thôi. Bình an thực sự chỉ có cho người thiện tâm. Thiên đàng hay địa ngục, tuy là hai tâm trạng khác nhau, nhưng tất cả thực sự chỉ là các trạng thái ở trong thâm tâm của tất cả chúng ta mà thôi. Cũng ví như biển động hay biển lặng, đều là hai trạng thái của biển mà thôi vậy.

Có điều thắc mắc quan trọng, đó là: "Con người thương ai nhiều nhứt và ghét ai nhiều nhứt?". Nếu như được hỏi: mình thương ai nhiều nhứt, thường thường con người sẽ đáp: thương cha mẹ nhiều nhứt, hoặc thương vợ hay chồng nhiều nhứt, hoặc thương con cái nhiều nhứt. Tuy nhiên, trên thực tế, nếu những người thân đó làm chuyện gì mích lòng trái ý, hoặc không có tình thương yêu đáp lại như mình mong muốn, thậm chí còn đem lòng thương yêu kẻ nào khác, con người sẽ đổi lòng thương yêu nhiều nhứt thành ra thù ghét nhiều nhứt! Như vậy, thực sự con người trên thế gian này thương chính bản thân mình nhiều nhứt, chứ không phải người nào khác!

Còn nếu như được hỏi: mình thù ghét ai nhiều nhứt, thường thường con người sẽ đáp: thù kẻ này hại mình, ghét người kia hơn mình, nhiều nhứt. Tuy nhiên, trên thực tế, con người thù ghét chính bản thân mình nhiều nhứt, chứ không phải người nào khác! Tại sao vậy? Bởi vì, con người vì lòng tham lam vô hạn, vẫn tạo tội tạo nghiệp, dù biết hậu quả không tốt sẽ đến với mình. Bởi vì, con người vì lòng sân hận vô biên, vẫn tạo tội tạo nghiệp, dù biết hậu quả hiểm nguy sẽ đến với mình. Bởi vì, con người vì lòng si mê vô cùng, vẫn tạo tội tạo nghiệp, dù biết hậu quả khó lường sẽ đến với mình.

Nghĩa là con người thù ghét chính bản thân mình nhiều nhứt, bởi vì sự vô minh từ nhiều đời nhiều kiếp, cho nên luôn luôn duyên theo cảnh trần, tạo tội tạo nghiệp không ngừng, do đó lãnh đủ nghiệp báo, hậu quả nặng nề, trầm luân sanh tử, mà vẫn không thức tỉnh tìm đường giải thoát!

Trong sách có câu: "Giáo đa tất oán". Nghĩa là dạy nhiều sinh thù oán. Trong đạo cũng như ngoài đời, thường khi những người có lòng, muốn chỉ dạy nhiều cho thế hệ sau, muốn truyền dạy tất cả những điều cần thiết, muốn những người nối dõi đạt được những thành tích khả quan. Tuy nhiên, chính vì muốn quá nhiều như vậy, cho nên chỉ dạy quá nhiều, kỷ luật nghiêm khắc, rèn luyện khổ công, kiểm soát chặt chẽ, sách tấn thường xuyên, nhiều người thế hệ sau chẳng những đã không biết ơn, đã không hiểu thấu tấm lòng của thế hệ trước, trái lại, còn sanh tâm oán trách, hờn giận, tệ hơn nữa là, sanh tâm thù hận! Ðúng là "làm ơn mắc oán" đó vậy!

Cổ nhơn có dạy: "Người chê ta mà chê phải tức là thầy ta. Người khen ta mà khen phải tức là bạn ta". Ðối với người đời, quan niệm này quả là kim chỉ nam cho bực quân tử, trong việc xử thế ở đời. Tuy nhiên, đối với người biết tu tâm dưỡng tánh, theo quan điểm của đạo Phật, người khác khen hay chê, dù phải hay không phải, chúng ta đều tôn trọng họ như bực thầy lành hoặc bạn tốt. Còn hơn thế nữa, chúng ta nhìn họ như những bực bồ tát. Tại sao vậy? Bởi vì, người giúp đỡ phương tiện cho mình tu tập, hoằng pháp lợi sanh, cũng như người chuyên phá rối, bằng hành động cũng như bằng lời nói, đều là bực "thiện hữu tri thức" của mình.

Hạng người thứ nhứt được ví như bồ tát thuận hạnh, chẳng hạn như thầy dạy học hay bạn hữu hằng giúp đỡ chúng ta, thường ban cho những lời khen thưởng thực tình, đúng lúc, để khuyến khích, động viên tinh thần, hoặc chê trách hay quở phạt với tất cả tấm lòng từ bi, vì sự tiến bộ của chúng ta, chứ không vì bản ngã của họ. Hạng người thứ hai được ví như bồ tát nghịch hạnh, chẳng hạn như giám khảo trường thi hay trường đời. Những người này nhiều khi khen chê không phải lúc, không phải vì thiện tâm, lại có dụng ý, ác tâm, không phải vì chúng ta, mà vì bản ngã của họ.

Nhờ hạng người thứ nhứt, chúng ta có được sự hiểu biết, có được kiến thức, đạt được giác ngộ, vững tâm tu học, biết đường ngay lẽ phải để noi theo. Nhờ hạng người thứ hai, chúng ta có được bằng cấp ở đời, nếu vượt qua được sự khảo hạch và thi đậu, hoặc chúng ta biết được trình độ tu tâm dưỡng tánh của mình đã đến đâu, đạt được trình độ nào, chăn trâu tới giai đoạn thứ mấy.

Trong các chùa luôn luôn có thờ tôn tượng của cả hai hạng người trên đây: tượng đức Hộ Pháp và tượng Tiêu Diện Ðại Sĩ. Tượng đức Hộ Pháp với khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, tay cầm kiếm trí tuệ cắt đứt phiền não, vượt qua khổ đau, đạp lên trên con rắn độc có ba đầu dưới chân, biểu tượng của tam độc: tham sân si, không phải là một vị, mà tượng trưng cho tất cả những người có công với Chánh Pháp, là hạng người thứ nhứt nói trên. Tiêu Diện Ðại Sĩ với khuôn mặt dữ dằn, lè lưỡi phun lửa máu, đầu có đội ba ngọn núi, khẩu phún xuất hỏa, đầu thượng tam sơn, không phải là một vị, mà tượng trưng cho tất cả những người có công giúp đỡ Chánh Pháp được sáng tỏ hơn, là hạng người thứ hai nói trên. Bởi vậy cho nên, chúng ta luôn luôn chân thành cảm niệm ơn đức của cả hai hạng người nói trên, đã giúp đỡ chúng ta tiến tu trên mọi phương diện.

Theo kinh điển nhà Phật, sống ở trên cõi đời này, người nào cũng thọ nhận bốn thứ ơn lớn, lúc nào cũng phải nên biết lo đền đáp, bằng sự cung kính, cúng dường và phụng sự. Bốn thứ ơn lớn, cũng gọi là tứ trọng ân, đó là: 1. Ơn cha mẹ 2. Ơn chúng sanh 3. Ơn quốc gia 4. Ơn Tam Bảo.

1. Cha mẹ sanh thành dưỡng dục rất khổ công, cực nhọc, trong nhiều năm tháng dài, chúng ta mới có được như ngày nay. Người biết tu tâm dưỡng tánh, phải báo đáp ơn cha mẹ, bằng sự cung kính, phụng dưỡng vật chất cũng như tinh thần, nhưng quan trọng hơn cả, chính là giúp đỡ cha mẹ hiểu biết Chánh Pháp, sớm ngộ Chánh Ðạo, vĩnh viễn thoát ly phiền não khổ đau, sống đời an lạc hạnh phúc. Chỉ vì bênh vực vợ con, bênh vực chồng con, hoặc chỉ vì một lời khiển trách, một sự bất như ý, chẳng hạn như cha mẹ chia của cải không đồng đều như ý muốn, nhiều người trên thế gian này phủi sạch tất cả những ân nghĩa của cha mẹ từ xưa đến nay, từ cha bỏ mẹ, không nuôi không dưỡng, không thèm săn sóc, không hề thăm viếng, không muốn nhìn nhận, đôi khi còn trở mặt oán thù, thậm chí sát hại, tranh giành tài sản! Ðó là trọng tội hàng đầu trong ngũ nghịch tội.

2. Chúng ta đang sống trong xã hội, tức là có vô số chúng sanh sống chung quanh, giúp đỡ chúng ta đủ mọi phương diện, vật chất cũng như tinh thần. Chẳng hạn như nhờ người nông dân chúng ta có cơm ăn, nhờ người công nhân chúng ta có áo mặc, có xe đi, có đồ dùng, có nhà ở. Chẳng hạn như nhờ người thầy thuốc, y tá, sức khỏe chúng ta được chăm sóc, nhờ người thầy giáo, kiến thức chúng ta được mở mang, trí tuệ sáng suốt. Ðó là chưa kể trâu bò cày ruộng, con ngựa kéo xe, con chó giữ nhà, lạc đà vận chuyển. Người biết tu tâm dưỡng tánh, phải báo đáp ơn xã hội, bằng sự siêng năng làm việc, giúp người giúp đời, làm tất cả mọi sự mọi việc ích lợi cho mọi người, không phung phí thực phẩm, sản phẩm, của cải, vật dụng, dù do chính mình bỏ tiền ra mua. Tại sao vậy? Bởi vì, đó là công lao của xã hội, và nhiều người khác đang thiếu thốn, nhiều chúng sanh khác đang cần những thứ đó, dùng không hết thì đem cho, không nên phí của!

3. Chúng ta sống trong một quốc gia thái bình thạnh trị, có nhiều phúc lợi xã hội, cơm no áo ấm, sung túc tiện nghi, an cư lạc nghiệp. Người biết tu tâm dưỡng tánh, phải báo đáp ơn quốc gia, bằng sự cố gắng làm một người dân lương thiện, làm người có lương tâm chức nghiệp, góp phần xây dựng đất nước, không phá rối trật tự trị an của xã hội, không gây đau khổ cho những người khác sống chung quanh, không làm những chuyện lợi mình hại người, không lợi dụng kẽ hở của luật pháp để hại người, kiếm tiền bạc triệu, sống cho sung sướng, không viết thư rơi, không đâm bị thóc, không chọc bị gạo, không tạo tranh chấp, không gây oán thù. Mình muốn sống đời an lạc hạnh phúc, nên giúp đỡ người khác cũng sống an lạc hạnh phúc như mình. Nhờ đó tâm trí được thanh tịnh, sống được an vui, thác về cõi lành, cực lạc thiên đàng, khỏi sợ địa ngục, không cần chúc tụng, ở trên mặt báo!

4. Sau hết trên hết, những người trải đời, dù già hay trẻ, thấy được vô thường, hiểu biết nhân quả, tội nghiệp phước báu, có được chánh kiến, hành bát chánh đạo, do ơn Tam Bảo, chỉ dạy thực rành, giúp đỡ chúng sanh, thoát ly sanh tử, luân hồi nghiệp báo, tránh khỏi khổ đau, hãy mau thức tỉnh, tu tâm dưỡng tánh, đừng đợi đến ngày, nhắm mắt xuôi tay, chẳng may phải đọa, vào ba đường ác, địa ngục ngạ quỉ, hoặc là súc sanh, không ai cứu được, dù có niệm Phật, cho đủ mười tiếng, hoặc mười ngàn tiếng, cũng vậy mà thôi, đã quá muộn rồi! Người biết tu tâm dưỡng tánh, phải báo đáp ơn Tam Bảo, bằng sự tinh tấn tu tập, cung kính cúng dường, bằng cách dừng nghiệp và chuyển nghiệp, chấm dứt tạo tội tạo nghiệp, bằng cách giúp đỡ người khác tu tâm dưỡng tánh, tự giác giác tha, giác hạnh viên mãn.

Chúng ta thử suy gẫm câu chuyện sau đây: Có một đàn bò đang đi trên đường vào lò sát sinh để bị giết làm thịt. Những con bò đó vẫn báng nhau, húc nhau, chen nhau, lấn nhau, nghinh nhau, nghịch nhau. Chúng không biết rồi đây, chỉ trong phút giây, cuộc đời của chúng sẽ bị kết thúc thê thảm biết là dường nào. Chúng không biết gì cả, chỉ biết đấu tranh, giành giựt, hơn thua, cho đến giây phút cuối cùng của mạng sống.

Người đời thường nói: đồ ngu như bò! Tuy nhiên người đời có thông minh hơn chăng? Thử xét cõi đời được bao năm, mà con người vẫn sống trong cơn mê: bon chen, đấu tranh, giành giựt, chèn ép, chà đạp, chửi bới, thưa gửi, kiện tụng, đụng độ, hơn thua nhau từng lời nói, ghìm nhau từng cử chỉ, thù oán nhau từng hành động, chấp chặt từng chuyện làm ơn nhỏ nhặt, chất chứa từng chuyện thù oán lặt vặt, đến chuyện hận thù không đội trời chung. Con người thường có tâm chấp ngã, cho nên ích kỷ, chỉ muốn chính mình, gia đình mình, bà con mình, giòng họ mình, tổ chức mình, dân tộc mình, bất cứ cái gì dính tới mình, đều đứng hạng nhứt! Ngoài ra thì mặc kệ, sống chết mặc bây, tụi này sung sướng, như vậy đủ rồi! Thực là hởi ôi, cõi đời nổi trôi, vô cùng vô tận!

Tóm lại, chuyện ân oán là chuyện dài của con người, của cõi đời phiền não khổ đau, nói mãi không bao giờ cùng. Cho dù suốt đời, chúng ta luôn luôn, làm chuyện ân nghĩa, cho bất cứ ai, nhưng nếu chỉ cần, một lần mà thôi, từ chối giúp người, lập tức chúng ta, gặp ngay oán thù! Người đời phủi sạch tất cả những gì tốt đẹp người khác đã làm cho họ, trong suốt một khoảng thời gian dài, chỉ ghi nhớ một việc bất như ý sau cùng mà thôi, xong rồi dứt đẹp!
Trên cõi đời này, chữ "Ân" ít gặp, chữ "Oán" khắp nơi. Chính vì những quan niệm như vậy, cho nên con người luôn luôn lăn lộn trong sanh tử luân hồi, trong phiền não khổ đau, vay trả trả vay, triền miên suốt đời, không bao giờ dứt.

Trong kinh sách, Chư Tổ có dạy:
Tác hữu nghĩa sự. Thị tỉnh ngộ tâm.
Tác vô nghĩa sự. Thị cuồng loạn tâm.
Cuồng loạn tùy tình niệm. Lâm chung bị nghiệp khiên.
Tỉnh ngộ bất do tình. Lâm chung năng chuyển nghiệp
Nghĩa là:
Làm việc có nghĩa, đem lại an lạc hạnh phúc, cho mình và cho người. Là tâm tỉnh ngộ.
Làm việc vô nghĩa, đem lại phiền não khổ đau, lợi mình hại người. Là tâm cuồng loạn.
Cuồng loạn theo tình niệm: thương ghét ân oán. Lâm chung bị nghiệp lôi.
Tỉnh ngộ không theo tình, tâm bình tĩnh thản nhiên. Lâm chung chuyển được nghiệp.
CƯ TRẦN LẠC ĐẠO
  • 5

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#5 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 17 February 2009 - 04:25 PM

Đừng để hối tiếc
Cô giáo của một lớp học bổ túc gồm hai mươi học trò rên ba mươi lăm tuổi, quá nửa là đàn ông, đã ra cho họ bài tập về nhà: Hãy thổ lộ tình cảm của bạn với người mà bạn yêu thương nhất, người đó đã lâu bạn chưa bày tỏ tình cảm.

Đối với những đứa trẻ, bài tập này chẳng khó khăn gì nhưng với những học trò lớn tuổi ấy thì thật khó lòng cho họ, có thể sẽ quá mức với một số người.
Tuần sau, đến giờ trả bài, cô giáo chỉ hỏi thử trong lớp xem có ai muốn kể lại câu chuyện mình đã làm trong bài tập ấy. Có một học trò nam đứng lên trình bày câu chuyện của mình như sau:

Thật ra, tôi không có ý định nói câu chuyện riêng tư của tôi ra đây. Cô có biết người tôi phải nói lời yêu thương là ai không? Năm năm trước, vì một lý do không đâu, tôi giận cha tôi. Chúng tôi tránh mặt nhau, có việc gì cần, tôi và cha đều nhắn qua mẹ tôi. Mẹ tôi tìm cách giảng hòa nhưng không có kết quả. Cô biết không? Khi tôi đọc đề bài tập của cô, đêm hôm ấy, tôi đã có quyết định giảng hòa với cha tôi. Mẹ và vợ tôi biết được tin này họ vui mừng khôn tả.

Tôi gọi điện xin được gặp cha ngay tối hôm đó để nói với ông một việc quan trọng, và ông đã đồng ý. Trong người tôi tự dưng nhẹ nhõm như quẳng được cục đá đè nặng trên ngực suốt 5 năm nay.
Trước giờ ăn tối, tôi đến nhà cha mẹ, song thân tôi vui mừng đón tôi trước cửa. Tôi ngập ngừng:
- Cha, con đến đây chỉ để nói…
Tới đây bỗng nhiên giọng tôi nghẹn lại. Tôi hít một hơi thật mạnh và nói nốt câu:
- Để nói rằng con yêu cha vô cùng!
Cha tôi run run đáp:
- Ta cũng vậy con ạ!
Tôi ôm chầm lấy cha một bên, mẹ một bên và khóc thút thít như một đứa trẻ.

Nhưng đó chưa phải là điều quan trọng nhất tôi muốn nói. Hai ngày sau cuộc gặp, cha tôi đột ngột qua đời vì một cơn đột quỵ tim. Nếu tôi không nói ra tình cảm của tôi, thì bây giờ cha con tôi kẻ đi người ở đều cảm thấy đau khổ. Vậy nên chớ chần chờ những việc cần làm, nếu không một ngày kia bạn sẽ hối tiếc! Tôi xin cám ơn cô giáo kính yêu của tôi rất nhiều. Nhờ đề bài tập của cô mà tôi làm nên được một chuyện rất có ý nghĩa trong cuộc đời của tôi.
(Theo Học làm người)
BÀI HỌC ĐẠO LÝ:

Trong một chuyến vi hành đầu xuân, vua Lê Thánh Tôn đi ngang qua miếu bà Trương, vua thương cảm người thiếu phụ Nam Xương tên là Vũ Thị Thiết, vua đề một bài thơ rất hay lưu truyền đến hôm nay: "Nghi ngút đầu ghềnh tỏa khói hương/Miếu ai như miếu vợ chàng Trương/Ngọn đèn dầu tắt đừng nghe trẻ/Làn nước chi cho lụy đến nàng/Chứng quả có đôi vầng nhật nguyệt/Giải oan chi mượn đến đàn tràng/Qua đây mới biết nguồn cơn ấy/Khá trách chàng Trương khéo phụ phàng” (Đề miếu bà Trương).

Đọc bài thơ chúng ta không khỏi ngậm ngùi, thương cho người thiếu phụ có ông chồng họ Trương đi chinh chiến miền biên ải xa xôi. Đêm đêm chong đèn chờ chồng về, nàng dỗ con chỉ vào bóng mình trên vách nói với con rằng cha đã về. Con đã quen hình ảnh cha là cái bóng ấy. Đến khi cha thật trở về thì oan nghiệt thay! "Con chê cha thật, cha quay quắt ngờ/Van chàng chàng cứ làm ngơ/Xua tay chàng dẫm nát bờ xanh rêu”. Mượn dòng nước xiết nàng liều quyên sinh. Đến khi chàng hiểu sự tình, muộn rồi nàng đã hồn lìa khỏi xác. Chỉ vì tri giác sai lầm, một nghi mười ngờ, một ngờ mười tội; bằng cái sảy nảy cái vung; chuyện bé xé ra to và kết quả là nỗi oan khiên cho kẻ ra đi và điều hối tiếc cho người ở lại.

Hai cha con trong câu chuyện cũng vậy, người con trai trong cơn giận đã mất khôn, chuyện nhỏ không đâu vào đâu đã thành chuyện lớn, cha con họ phải tránh mặt nhau trong 5 năm dài đằng đẵng. Người con trai chưa thể chấp nhận một giải pháp giảng hòa nào, kể cả giải pháp của mẹ. Thật ra, trong lòng người con trai rất yêu cha nhưng vì cái giận nó mạnh quá, nặng quá! Như là đá tảng đè lên ngực người con trong suốt ngần ấy năm, chưa có cách gì để buông ra được. May sao đề bài luận văn của cô giáo như một phép mầu, thức tỉnh người con trai nhận biết được chính mình bấy lâu nay đang sống trong tri giác sai lầm, mở ra một giải pháp tối ưu nhất kết nối liên lạc với người cha kính yêu đang ngày đêm mỏi mắt chờ trông người con trai suy nghĩ lại.

Chúng ta nguyện tu học để có được sự hiểu biết lớn và tình thương lớn. Sự hiểu biết lớn là để hiểu hết ngọn ngành gốc rễ của sự việc, tránh xảy ra sai lầm đáng tiếc; tình thương lớn là để tha thứ được những lỗi lầm khó có thể tha thứ. Và, chúng ta cũng rất cần những người thầy giỏi như cô giáo trong câu chuyện trên, "không thầy đố mày làm nên”, để khi gặp rắc rối như chuyện của chàng Trương hoặc của người học trò đáng yêu kia thì chúng ta không còn bối rối vì đã có thầy chỉ dạy lời vàng ngọc giúp ta tìm ra được cách tốt nhất để giải quyết sự việc một cách êm ái dễ dàng và không để lại một sự hối tiếc nào cả.
LÊ ĐÀN
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#6 Lương Xuân Hậu

Lương Xuân Hậu

    biết lệnh ddedit

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 299 Bài viết
Điểm đánh giá: 156 (tàm tạm)

Đã gửi 17 February 2009 - 04:42 PM

Đọc mấy bài viêt này có lẽ tôi phải xem lại mình mới đc
  • 0
Hạnh phúc gì bằng những đêm đông
Ta bôi DEP rồi đắp chăn đi ngủ
Đời SV nghèo cơm ko đủ
Nên nhiều khi ngủ để quên đời

#7 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 19 February 2009 - 07:31 AM

Vì sao chó và mèo ghét nhau?
Có một câu chuyện kể: Ngày xưa, xưa thật là xưa, chó và mèo gặp nhau trong rừng, chúng nhìn thấy đối phương và khá hài lòng về người bạn mới, trong đầu chúng nghĩ sẽ có một mối quan hệ tốt với "kẻ kia". Và vì thế chó vẫy đuôi biểu hiện sự vui vẻ. Tín hiệu này thật dễ hiểu với người yêu chó và họ cũng biết nếu chó gầm gừ thì chúng đã sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng mèo không cho là vậy. Từ nhỏ mỗi lần bú sữa mẹ, chúng phát ra tiếng gừ gừ nho nhỏ trong miệng nhằm báo cho mẹ biết mình đã nhận được sữa, đồng thời thể hiện sự thích thú. Khi lớn lên, mèo đem nguyên ký ức của mình thành một thói quen, và để tỏ ra thân thiện mèo đã gừ gừ.

Ôi, chó lại cứ tưởng mèo đang muốn gây sự với mình. Nhưng nếu bạn yêu mèo, bạn sẽ rõ khi sắp xung trận mèo sẽ lắc đuôi liên tục. Hoá ra trong tình huống ấy, mèo đã nghĩ chó muốn tấn công mình. Từ đó chó mèo không đội trời chung. Chỉ vì sự hiểu lầm đáng tiếc mà lý ra hai kẻ rất hợp làm bạn tâm giao lại trở thành kẻ thù.
Sự hiểu lầm này hoá ra chỉ vì chúng dùng chính cảm giác của mình, những tư duy của mình để suy đoán kẻ còn lại, thật sự vì chúng không cố gắng hiểu tâm hồn của kẻ khác loài kia.

Chúng ta cũng vậy. Bạn và tôi có lúc nào đó cũng có hiểu lầm, nhưng chính chúng ta cũng không nhận ra, dù chúng ta cùng là loài người.
Vậy đó, bạn của tôi. Để hiểu được một người là thật sự khó. Nhưng nếu chúng ta chịu khó nghĩ theo cách của người khác một chút hoặc chỉ đơn giản là đặt mình ở vị trí của người khác, thì chúng ta sẽ tránh được biết bao hiểu lầm. Và cuộc sống sẽ đẹp hơn nhiều khi được nhìn thấy nụ cười của những người bạn, phải không?
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#8 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 22 February 2009 - 10:53 AM

Chữ Nhẫn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp
NHẪN

Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để tìm đường tiến thân.
Có khi nhẫn để chuyển vần
Thiên thời địa lợi nhân tâm hiệp hòa.
Có khi nhẫn để vị tha
Có khi nhẫn để thêm ta bớt thù.
Có khi nhẫn tỉnh giả ngu
Hơn hơn thiệt thiệt đường tu ai tường.
Có khi nhẫn để vô thường
Không không sắc sắc đoạn trường trần ai.
Có khi nhẫn để tăng tài
Khôn khôn dại dại nào ai tránh vòng.
Có khi nhẫn để khoan dung
Ta vui người cũng vui cùng có khi.
Có khi nhẫn để tăng uy
Có khi nhẫn để kiên trì bền gan.
Có khi nhẫn để an toàn
Có khi nhẫn để rõ ràng đúng sai.
Bạn bè giao thiệp cùng ai
Có khi nhẫn để kính người trọng ta.
Kể ra cũng khó đó mà
Chữ tâm chữ nhẫn xem ra cũng gần.
* Võ Nguyên Giáp *

* Võ Nguyên Giáp *
Bàn về chữ NHẪN
Chữ NHẪN
Chữ Nhẫn được kết hợp bởi bộ đao (刀 ) ở trên và bộ tâm (心) ở dưới. Người xưa lấy hình ảnh rất đơn giản ấy để nói lên đức tính nhẫn nại, chịu đựng của con người. Hiểu một cách nôm na là khi đao đè lên tim mình (có thể đến ứa máu), nhưng mình vẫn có thể chịu đựng để vượt qua... khi ấy bản thân bắt đầu rèn luyện được đức Nhẫn. Người xưa nói: Luyện tính "nhẫn" như lúc nào cũng có lưỡi dao đè lên người là vậy.
"Nhẫn" có nghĩa là biết lắng nghe, biết tiếp thu ý kiến của người khác, để điều chỉnh hành vi.
"Nhẫn" là nhịn, sẵn lòng: nhẫn một tý để đỡ sinh chuyện, nhẫn nại, nhẫn nhịn, nhẫn nhục.
Nhẫn nại: bền bỉ, chịu khó, chịu khổ, kiên trì theo đuổi đến cùng công việc đã đặt ra, nhẫn nại học tập, biết nhẫn nại, chịu khó, chịu khổ trong rèn luyện.
"Nhẫn" còn có ý là chịu dằn lòng xuống để tránh bực tức, cãi vã: "Nhẫn nhịn nhiều chứ nếu không thì sinh chuyện rồi"...
Ai cũng biết câu chuyện Việt Vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật, là tấm gương tiêu biểu cho đức Nhẫn ấy. Nói rộng ra hơn, trong cuộc sống hàng ngày khi vấp phải những khó khăn, nếu biết nhẫn nại, kiên trì ắt sẽ thành công.

Ý nghĩa của chữ NHẪN

Từ xa xưa, tổ tiên ta muốn các thế hệ con cháu luôn luôn nhớ và thực hiện đức tính "nhẫn" đã nghĩ ra cách, dùng kim loại chế tác một cái vòng xỏ vào ngón tay để luôn nhắc nhở ta, rèn luyện lời ăn tiếng nói, hành vi cử chỉ sao cho tốt đẹp, gọi đó là cái "nhẫn".
Thuở ban đầu, đời sống kinh tế còn thấp, nên nhẫn được làm bằng đồng thau, rồi tiến đến bằng bạc, và thế kỷ XX làm bằng vàng, hoặc nhẫn khảm đá quý.
Có điều đáng nói là, không ít người chỉ coi chiếc nhẫn là đồ trang sức, nhằm tô thêm vẻ đẹp, sự sang trọng cho con người, mà quên hẳn, thậm trí không biết đó là một thực thể, để nhắc ta luôn luôn nhớ đến việc thực thi đức "nhẫn" trong đời sống hàng ngày.
Đối với chiếc nhẫn cưới, cũng là thế!

"Chữ NHẪN trên đầu ngọn cây"

Câu này đã được nghe lâu lắm rồi trong quá khứ. Quả thật không ngoa. Trong nhà Phật, đây là một pháp môn rất thù thắng, không mấy ai dễ gì làm được. Sự nhẫn nhục có thể mất hết cả một đời người để luyện tập. Khi đạt được rồi thì mới thấy cái huyền diệu của nó, mới ngộ ra được cái gì gọi là "ta", và cái gì gọi là an lạc tư tâm và cho mọi người.
Có lúc, người ta cho rằng nhẫn nhịn là một sự thiệt thòi và nhục nhã…cũng đúng trong nhiều trường hợp. Tuy nhiên, sự nhẫn nhịn ở đây phải tùy trường hợp, cái mà gọi là tuy duyên. Đó đòi hỏi sự sáng suốt quyết đoán để đưa cái ích lợi cho mình và người…
Nếu người chẳng là ai và ta chẳng là ai, thể cái gì gọi là nhẫn, cái gì gọi là vinh, và cái gì gọi là nhục. Chỉ có những người trải nghiệm việc này thì tự cảm nhận được thôi.
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#9 huong259

huong259

    biết lệnh refedit

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 596 Bài viết
Điểm đánh giá: 350 (khá)

Đã gửi 20 April 2009 - 08:07 PM

Năm nay em 26 mùa ổi ...ương anh à!!!

Em mới tham gia diễn đàn em thấy chị Hà Anh rất ấn tượng. Ấn tượng vì em vào diễn đàn thấy mấy bài viết của chị cũng có nét đanh đá chị ạ, chị đừng tự ái nhé! Cho em hỏi chị có người yêu chưa? Từ khi chị vào diễn đàn này chị thấy thích ai nhất ghét ai nhất?
  • 1

#10 minh2453

minh2453

    biết lệnh scale

  • Members
  • PipPipPip
  • 146 Bài viết
Điểm đánh giá: 42 (tàm tạm)

Đã gửi 20 April 2009 - 10:16 PM

Đọc nhiều bài của HA, thấy giọng đúng là con gái, hiền, cũng có tâm huyết và trách nhiệm ghê lắm... :cheers:.. ngày xưa HAnh học trường ĐH nào thế?
  • 1
Đừng giấu những gì bạn biết và những thứ bạn không biết

#11 Lương Xuân Hậu

Lương Xuân Hậu

    biết lệnh ddedit

  • Members
  • PipPipPipPip
  • 299 Bài viết
Điểm đánh giá: 156 (tàm tạm)

Đã gửi 21 April 2009 - 01:12 PM

Anh Hậu ơi! người ta kị hỏi tuổi phụ nữ lắm

Bác thông cảm, từ vụ bác Mũn e ko dám chắc phụ nữ với nam giới nữa nên chót mạo phạm bác. Khi nào có dịp e sẽ chuộc lỗi với bác sau
  • 1
Hạnh phúc gì bằng những đêm đông
Ta bôi DEP rồi đắp chăn đi ngủ
Đời SV nghèo cơm ko đủ
Nên nhiều khi ngủ để quên đời

#12 minh2453

minh2453

    biết lệnh scale

  • Members
  • PipPipPip
  • 146 Bài viết
Điểm đánh giá: 42 (tàm tạm)

Đã gửi 24 April 2009 - 12:46 AM

Em tên là Minh, fullname : Nguyễn Văn Minh giới tính cũng là M luôn.
nik name :( minhnvm : nếu ở đâu thấy cái tên này đích thị là em.
Là sản phẩm đầu tiên của bố mẹ,ra đời cách đây 23 năm.
Vừa mới graduate trường XD năm 2009 hiện tại đang ở nhà bồi bổ cho tăng cân, chưa đi làm ở đâu cả :(
Biết 1 chút cơ bản về Cad, chưa bik về lisp, cũng muốn học nhưng hiện tại hơi ì...
...
  • 0
Đừng giấu những gì bạn biết và những thứ bạn không biết

#13 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 28 April 2009 - 11:03 PM

mô phật, có lẽ nên chuyển topic này thành :"chuyện hai người" hay " tâm sự lòai chim biển" đi.
hai người nói chuyện mà cứ rao lên cho cả thiên hạ biết thì khổ cho ........ thiên hạ quá
:(


Chắc bác đọc trang quán vỉa hè mục thư giãn thấy lời mời:” Hãy vào đây để xả sì trét!” bác mới vào phải ko???
Trước tiên em thành thực xin lỗi bác vì vô tình em đã làm “khổ cho ........ thiên hạ quá”
Cám ơn bác rất nhiều vì bác đã có lời góp ý! Em ko dám trả lời bác trong topic chúc mừng sinh nhật Anh Tue_NV đành chuyển sang đây vậy.

Em với Anh Tue_ NV , Anh em chúng em trao đổi về việc viết bài trên diễn đàn thôi mờ bác???
Anh Tuệ mới chỉ ” tặng “ em có mỗi cái tên “CHỘ” và Anh ấy đã “trộ” … át vía em một câu “độc nhất vô nhị”:
-“Đừng nói với mình là mắt bạn bị so le đấy nhé”.

Bạn chộ xem bài viết trên của mình đã trình bày lệnh Scale 1 chiều kết hợp với lệnh 'cal ở trên rồi mà.
Sao :cheers: ? Chộ thấy không? Bài viết thứ 4 tính từ trên xuống dưới đó.
Đừng nói với mình là mắt bạn bị so le đấy nhé.
:( :( :(


Vì thế nên em mới viết cho Anh Tue_NV:
- “Em ghét anh lắm ghét cay ghét đắng ứ. Em định ứ thèm viết bài hỏi anh ứ thèm Reply bài viết của anh nhưng rồi em lại viết lại trêu chọc anh….”

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Còn bác thì khác Anh Tue_NV ở chỗ bác tặng riêng cho em …nội thất phòng “ làm việc”’’

Em em cám ơn bác nhiều lắm lắm í !


tặng bác haanh vài mẫu nội thất phòng "làm việc"
Hình đã gửi
Hình đã gửi


  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#14 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 29 April 2009 - 10:46 PM

Chuyện Cổ tích Việt Nam xuất bản năm 3000

http://www.cadviet.c...showtopic=10515


Bình tĩnh bác, trong trường hợp này mà nhằm chúng quân thù là bác tiêu đó

Dáng đứng Việt Nam

(Tác giả: Lê Anh Xuân)

Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.

Chợt thấy Anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đoàng hoàng nổ súng tiến công

Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng
Như đôi dép dưới chân Anh dẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong

Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ:
Anh là chiến sỹ giải phóng quân.

Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân.

(3-1968)

Anh Lương Xuân Hậu à!
Bài viết trả lời anh coi như một nén nhang em thắp để tưởng nhớ tới người bác cả của em . Bác cả là anh ruột bố em đã hy sinh ở chiến trường miền đông Nam bộ đầu năm 1972. Bác em hy sinh được 11 năm em mới cất tiếng khóc chào đời. Nhưng những câu chuyện về thời niên thiếu của bác em được bà nội và bố em kể lại thì em ko bao giờ quên được…
Mỗi khi nhìn lên bàn thờ bác em, em lại nhớ tới bài thơ dáng đứng Việt Nam. Và giờ đây những khi đang viết những dòng chữ này… mắt em đã nhòa lệ… Nỗi đau lớn nhất của gia đình họ tộc em là không tìm được phần mộ của bác em…
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#15 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 15 May 2009 - 04:15 PM

Đạo Phật và Tuổi Trẻ
Hòa thượng Thích Thanh Từ


Tuổi trẻ với hạnh Nhẫn Nhục
………………………..
Nhịn là phương pháp lợi người toàn vẹn. Vì khi người ta nóng mới thóa mạ em, khi ấy em cũng nóng, chống đối lại họ. Hai cái nóng cùng gặïp nhau thì phải nổ. Như vậy khi nóng giận chống đối người, không có nghĩa là xây dựng họ, mà chính là gây oán thù. Nếu ai nói: "Tôi chống lại là vì tôi thương, muốn cải thiện giùm họ", ấy là lấy lời nhân nghĩa để che đậy cái tính xấu nóng nẩy của mình.

Chẳng những ta nhịn chịu sự nhục mạ, mà còn phải nhịn chịu sự khó khổ. Bởi vì con người sanh trên đời, không phải đến đâu cũng gặp toàn tháp ngà và nhung gấm, mà phải đương đầu với phong ba bão tố. Nguời có sức nhịn chịu được những trở ngại mới mong đạt được kết quả tốt đẹp cao quí. Bằng không nhịn được, dễ sanh nản lòng thối chí. Dù người có sức mạnh cử nổi trái tạ ngàn cân, có tài chọc trời khuấy nước, mà không có chí kiên nhẫn, khi gặp sự thất bại dồn dập đến mình thì nhăn mày, héo mặt, con người ấy không làm nên việc gì đáng kể. Trái lại, người yếu đuối, tài lực tầm thường mà bền gan chịu đựng, mỗi lần vấp ngã chỉ xem đó là một kinh nghiệm, càng thất bại nhiều thì kinh nghiệm càng giàu, chí càng dẻo dai bền vững, con người thế ấy không việc gì làm chẳng được. Có vị Tỳ-kheo hỏi Phật: "Cái gì mạnh hơn cả?" Phật dạy: "Nhẫn nhục mạnh hơn cả."(Kinh Tứ Thập Nhị Chương)
………………………………………………………


Hình đã gửi
Tin vui

Hình đã gửi
Tin buồn…. cười

Hôm nay em nhận được 2 tin nhắn trên!
Các bác thấy thế nào???

  • 1

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#16 phamthanhbinh

phamthanhbinh

    biết lệnh adcenter

  • Moderator
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 6007 Bài viết
Điểm đánh giá: 3113 (tuyệt vời)

Đã gửi 15 May 2009 - 06:28 PM

Hình đã gửi
Tin vui

Hình đã gửi
Tin buồn…. cười

Hôm nay em nhận được 2 tin nhắn trên!
Các bác thấy thế nào???

Chào bác Haanh,
Không phải đâu là không phải đâu. Có ai lại thù bác bao giờ. Có nhẽ bác hơi cả nghĩ đó thôi. Có chăng là bác nào đó hơi cà cuống nên post nhầm vài câu. Có chi đâu mà bác cả nghĩ. Tội lắm.tội lắm lắm bác à.
Cứ vui lên cho đời tươi trẻ,
Cứ quên đi những lẽ ngược đời.
Ai có giận thì đời vẫn vậy.
Hãy thương nhau khi còn chút hơi tàn.

Chúc bác luôn vui vẻ, trẻ lâu, vui đâu, được đó.
  • 1
Chúc các quý Anh trên diễn đàn luôn khỏe, đẻ thêm được nhiều thứ để mót.

#17 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 15 May 2009 - 07:27 PM

Đạo Phật và Tuổi Trẻ
Hòa thượng Thích Thanh Từ


Tuổi trẻ với hạnh Nhẫn Nhục
………………………..
Nhịn là phương pháp lợi người toàn vẹn. Vì khi người ta nóng mới thóa mạ em, khi ấy em cũng nóng, chống đối lại họ. Hai cái nóng cùng gặïp nhau thì phải nổ. Như vậy khi nóng giận chống đối người, không có nghĩa là xây dựng họ, mà chính là gây oán thù. Nếu ai nói: "Tôi chống lại là vì tôi thương, muốn cải thiện giùm họ", ấy là lấy lời nhân nghĩa để che đậy cái tính xấu nóng nẩy của mình.

….Trái lại, người yếu đuối, tài lực tầm thường mà bền gan chịu đựng, mỗi lần vấp ngã chỉ xem đó là một kinh nghiệm, càng thất bại nhiều thì kinh nghiệm càng giàu, chí càng dẻo dai bền vững, con người thế ấy không việc gì làm chẳng được. Có vị Tỳ-kheo hỏi Phật: "Cái gì mạnh hơn cả?" Phật dạy: "Nhẫn nhục mạnh hơn cả."(Kinh Tứ Thập Nhị Chương)
………………………………………………………

. Nếu như bạn trong vòng quan hệ nhân tế cỏn con cũng chịu không được một chút ấm ức, không chịu nổi một chút thiệt thòi, đầu cúi không quá một ly, lời nói không kém nửa câu, thì bạn sẽ một mình một bóng, lẻ loi trơ trọi.
Ngày nhỏ em nghịch lắm toàn bị bố mẹ đánh thôi, mỗi lần bị đánh đòn em đều khóc…
Bà nội là người hay gần gũi động viên an ủi em nhất, bà bảo em phải cứng rắn lên, ko được khóc…khóc là hèn, thế mà em vẫn khóc mỗi lần bị bố mẹ em đánh oan
Bà ko đánh em bao em bao giờ, bà chỉ nói thôi…
Hồi nhỏ em gặp chuyện buồn về sự hiểu của thầy giáo đó là nỗi buồn to nhất thời đại mà em đã gặp.
Lớn lên em ko buồn bao giờ cả chỉ lăn tăn một chút rồi quên luôn. Có nhiều việc cần học tập …

Cảm ơn bác Bình đã chia sẻ chắc người ấy đã đã "đùa dai" em thôi!
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#18 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 31 May 2009 - 07:53 AM

10 dấu hiệu chứng tỏ chàng nói dối
Anh chàng của bạn có thể không nhận thấy mình đã lỡ quẳng ra nhiều thông tin bịa đặt như thế nào, song bạn có thể làm điều đó, nhờ đọc những dấu hiệu ngầm dưới đây:
1. Đôi chân của chàng nói nhiều điều
Đi uống nước, chàng vòng chân ôm lấy chân bàn hoặc chân ghế, đó là dấu hiệu cho thấy chàng chủ ý giấu diếm điều gì đó - sự thật chẳng hạn.
2. Chàng ngập ngừng
Hãy hỏi một câu thẳng tuột, đơn giản như - "Anh ở đâu tối qua?" hoặc thậm chí hỏi thẳng tuột "Anh đang lừa dối em ư?" Nếu chàng ngập ngừng một lúc hoặc lặp hại câu hỏi của bạn trước khi trả lời, thì quả là có vấn đề rồi.
3. Ngón tay cái của chàng lộ vẻ lo lắng
Nếu chàng đứng trong tư thế đút cả hai tay vào túi quần, nói cách khác là để giấu đi các ngón tay cái - chứng tỏ chàng đang bồn chồn. Và việc của bạn là phải đoán ra tại sao.
4. Chàng không thể nói dối đúng tuần tự
Nếu chàng đang kể một câu chuyện mà bạn thấy có nghi ngờ, hãy hỏi những câu buộc chàng phải liên hệ các sự kiện theo một trình tự khác. Khi một người đang cố gắng sáng tác chuyện bịa theo trình tự a, b, c, d, anh ta sẽ khó mà có thể kể lại nó theo trình tự d, c, b, a.
5. Chàng nhún vai một cách kỳ cục
Nếu chàng nói điều gì đó dứt khoát "Anh ở với đám bạn trai tối qua", kèm theo là cái nhún một bên vai hoặc cả hai bên, động tác này chứng tỏ chàng không chắc chắn lắm về điều mình đang nói.
6. Chàng nói đệm từ "Nhưng" to tướng
Hãy nghe các câu nói kiểu như "Anh biết em sẽ nghĩ điều này là kỳ lạ, nhưng...", hoặc "Em có thể không tin điều này, nhưng...". Và sự thật là đây, tất cả những gì theo sau đó sẽ là điều nói dối.
7. Cái lưỡi không biết nói dối
Nếu bạn hỏi chàng một câu và chàng đột nhiên búng lưỡi hoặc liếm môi trước khi trả lời, chàng đang tin rằng mình sắp qua mặt được bạn trong chuyện gì đó đấy.
8. Chàng nhìn bạn chằm chằm
Đôi khi một kẻ nói dối rất chăm chú vào việc chứng minh sự thành thật của mình, và anh ta sẽ nhìn chằm chằm vào mắt bạn trong thời gian dài đến khó chịu, nhằm chứng tỏ với bạn rằng anh ta chẳng có gì giấu giếm.
9. Các nội dung không ăn khớp nhau
Chàng cũng có thể lộ tẩy mình chỉ với một chi tiết không rõ ràng.
10. Chàng đưa tay lên mặt
Một kẻ nói dối không muốn bạn kiểm tra chặt chẽ những gì anh ta nói. Và anh ta cũng sẽ thường vô thức đưa tay lên mặt - vuốt mũi, xoa mắt hoặc xoa cằm - trong một nỗ lực để "ngăn cản" những từ ngữ sắp bay khỏi miệng.
T. An (theo cosmopolitan)

CHUYỆN HAI NÀNG TÊN TÁM
Tại đường số 8, trong một khu phố ở quận 8, có hai nàng tên Tám, tuổi tròn 18. Thân hình hai nàng giống hai con số 8. Chạy hai chiếc xe bảng số toàn 8. Trên đầu hai nàng thất hai cái nơ hình số 8 và mắt đeo hai cặp kiếng cũng hình số 8. Sở thích của hai nàng là "tám", nên đi học rất ít khi được điểm 8. Hai nàng thường ngồi ăn bánh xèo ở quán bà Tám. Mỗi lần ăn hai nàng dứt đúng 8 cái bánh, rồi uống 8 li nước, xỉa răng hết 8 cây tăm! Hôm ấy đúng ngày rằm tháng tám, hai nàng lại rủ nhau ra quán Bà Tám. Sau khi ăn no, hai nàng cỡi hai chiếc xe bảng số 8, vừa đi vừa tám. Vì quá mải mê tám, nên quĩ đạo xe của hai nàng chạy thành hình số 8 và tông phải một anh chàng, khiến anh này gãy 8 cái răng và bánh xe ảnh cong thành hình số 8. Cảnh sát đến nơi... móc ra hai cái còng số 8. Thế là hết chuyện hai nàng tám! - ÔNG TÁM (Q.11)
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#19 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 17 June 2009 - 04:05 PM

Em sợ nhất là bị người thân và bạn bè hiểu lầm, hiểu không đúng thiện ý của em khi em nói và viết!
Không biết các bác sợ nhất cái gì nhất??? Hãy chia sẻ với mọi người!!!
  • 0

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”


#20 haanh

haanh

    biết lệnh adcenter

  • Members
  • PipPipPipPipPipPipPip
  • 2875 Bài viết
Điểm đánh giá: 1554 (rất tốt)

Đã gửi 18 June 2009 - 03:19 PM

Lời nói đầu: người ta vẫn nói "ghét của nào trời trao của nấy" ngẫm cũng không sai, Có phảiđúng thế ko anh Binh77 nhể???
Đấy là câu nói theo phương thẳng đứng từ đất lên trời! Anh đã đẩy câu đó ngã sấp xuống!
Bây giờ em sẽ lật ngửa câu đó và hỏi anh: " Anh ghét cay ghét đắng những người xung quanh anh??? Anh ghét sự giả dối??? ghét con gái xinh đẹp ??? Ghét sự giầu sang phú quý??? ghét trẻ con nũa??? Anh ghét cả sự chu đáo, tài cán...nói chung anh ghét rất nhiều....ghét cả thầy giáo dậy anh nữa!!!
Suy ra anh là người tham lam nhất quả đất!!! Vì tất cả những gì anh ghét ông trời đều cho anh hết!!!
Em khuyên anh tham lam vừa vừa thôi anh cũng để cho người khác tham ké tí!
Phải chăng vì lẽ đó quả cam của anh nó có nhìn đời bằng nửa con mắt, nó có nụ cười khinh bỉ???

Binh77: xin lỗi vì các bạn đã hiểu lầm ý trên. những ý ở trên chỉ là những gì mình đã bị và va chạm trong cuộc sống.
không phải trong Cadviet đâu. ở đây, mình có được những người bạn rất tốt, vui tính, chân thật, cởi mở và ...
còn những biểu tượng mình reply.... smile.gif mình cũng không biết diễn tả cảm xúc như thế nào nên mới dùng biểu tượng thay thế laugh.gif
(cảm xúc thay lời nói)
mình rất vui khi nhận được lời chúc SN vì bản thân mình cũng chả nhớ ngày nào nữa mà happy.gif
cám ơn tất cả mọi người đã nhớ đến SN của mình
cám ơn Cadviet đã cho mình thêm 1 gia đình vui vẻ.

Haanh: Anh Binh77 ơi! Đọc những câu viết trên em vui và xúc động vì anh đã có lời xin lỗi! Một câu không phải ai cũng dễ dàng nói ra được!
Anh Binh ơi! Ngày sinh nhật của anh, anh cũng không nhớ???
Ngày sinh nhật của người thân và bạn bè anh có nhớ không?

Svba: Đây chính là những điều khiến người khác muốn nghe và mỉm cười. s_big.gif
Đang mạch cảm xúc, bác binharch có thể trả lời câu hỏi này không?

Haanh: Cảm ơn chị Svba đã "thẩm vấn" buộc "cóc phải mở miệng" Tuy mới hé mở nhưng đã: chia sẻ thì ít mờ than thân trách phận thì nhều!

Anh Binh đã tặng em hai căn phòng , hôm nay em xin tặng 1 căn cho chị Svba một căn phòng làm kỷ niệm.
Đây là hai căn hộ Chị Svba thích chọn căn hộ nào cũng được:

tặng bác haanh vài mẫu nội thất phòng "làm việc"
Hình đã gửi
Hình đã gửi

Em sợ nhất là bị người thân và bạn bè hiểu lầm, hiểu không đúng thiện ý của em khi em nói và viết!
Không biết các bác sợ nhất cái gì nhất??? Hãy chia sẻ với mọi người!!!


  • 1

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...”